Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 325:

- Làm sao vậy?

Lâm Nhất cúi đầu nhìn trên dưới quanh người mình, áo bào tro như trước, tiểu hồ lô rượu vẫn treo bên hông, toàn thân không có gì không ổn.

- Lâm Nhất, vì sao ngươi gạt ta?

Giọng nói của Mộc Thanh Nhi không lớn lại mang theo oán khí tràn ngập.

- Xin chỉ giáo?

Lâm Nhất có chút khó hiểu.

- Ngươi rõ ràng có một thân võ công cao tuyệt, ngay cả Thái Thượng trưởng lão cũng phải ưu ái ngươi, còn ngươi lại giả dạng làm một đệ tử chăn ngựa, không phải đang gạt ta sao?

Mộc Thanh Nhi cao giọng hỏi.

Lâm Nhất nhếch khóe miệng lên hỏi ngược lại:

- Ngươi hỏi ta có võ công bao giờ đâu? Ngươi nghĩ ta muốn đi chăn ngựa sao?

- Lúc Diêu sư huynh quất ngươi, vì sao ngươi lại giả bộ không biến tránh né? Đó không phải đang gạt ta sao?

Mộc Thanh Nhi nghiêm trang nói.

Mộc Thanh Nhi này nếu bắt đầu càn quấy thật đúng là không nói chút đạo lý nào, có lẽ nguyên nhân là được nuông chiều từ nhỏ.

Lâm Nhất đưa tay cởi hồ lô xuống, dựa vào lan can ngửa đầu hớp một hớp rượu, liếc mắt nhìn Mộc Thanh Nhi một cái, từ tốn nói:

- Nếu như ta né tránh, hắn có thể bỏ qua cho ta sao? Ngươi có thể bỏ qua sao? Nếu như ta đánh lại, ngươi cho rằng Diêu sư huynh kia còn có thể tiếp tục sống sao? Rơi vào đường cùng, cho các ngươi quất một roi mà thôi, sau cùng lại là của ta, không phải sao? Ngươi còn muốn như thế nào nữa?

Nhìn thấy giọng nói của Lâm Nhất chuyển nhạt, Mộc Thanh Nhi không khỏi hốt hoảng trong lòng. Tay nàng ta quấn lại, lúng túng nói:

- Ngươi... Ngươi chính là không đúng, nếu ngươi đừng bày ra tác phong làm người ta sinh ra sự chán ghét ghê tởm... ta đã bỏ qua cho ngươi rồi!

- Ha ha, Mộc cô nương nói không sai, Lâm huynh đệ quá không thích phong tình rồi!

Chẳng biết từ lúc nào Hoằng An đã đi tới, trong tay cầm một cây quạt xếp. Dáng vẻ môi răng trắng hồng, mắt sáng như sao, mặc trường sam màu trắng, nho nhã và tuấn mỹ không nói lên lời.

Lâm Nhất nhàn nhạt liếc mắt nhìn Hoằng công tử một cái, mỉm cười gật đầu, xem như là chào hỏi. Hắn xoay người sang chỗ khác, uống một hớp rượu, nhìn về nơi xa.

- Hoằng công tử, ngươi nói nhăng nói cuội gì thế!

Lông mày Mộc Thanh Nhi hơi cau lại, liếc trắng mắt nhìn đối phương.

Hoằng An lơ đễnh, tay đập chiết phiến cười ha hả nói:

- Ta có muội tử tuổi tác cũng xấp sỉ cô, ta vẫn luôn cưng chiều nàng, dù vậy, nha đầu kia vẫn còn nói ta bắt nạt nàng nữa.

- Muội tử của ngươi tên là gì?

Mộc Thanh Nhi tò mò hỏi.

Ánh mắt của Hoằng An liếc bóng lưng của Lâm Nhất, quay đầu lại ôn hòa nói với Mộc Thanh Nhi:

- Muội tử của ta tên là Hoằng Anh, nhũ danh là Anh tử, không thể so được với phương danh của Mộc cô nương được.

- Ngươi biết tên của ta?

Ánh mắt của Mộc Thanh Nhi nghi ngờ nhìn Hoằng An.

Hoằng An cười ha hả một chút, cười nói:

- Ở trên chiếc thuyền này, đại danh của Mộc cô nương sợ là không ai không biết! Thanh Nhi là ý tinh hoa! Ý được thiên địa nuông chiều.

- Ha ha, Hoằng công tử nói là thật sao?

Mộc Thanh Nhi bị Hoằng An nói mấy câu đã dụ cho cười hài lòng, đôi mắt sáng lên.

Hoằng An nghiêm trang nói:

- Chẳng lẽ không đúng sao? Một nữ nhi nhu thuận thông tuệ như cô, lan chất huệ tâm, ai cũng nên cưng chiều cô cả. Ai dám mạo phạm cô nương, Hoằng An ta chính là người đầu tiên không đồng ý. Lâm huynh đệ... Lâm huynh đệ ngươi nói có phải như vậy không?

Lời nói của Hoằng công tử này nghe vào tai xác thực làm người ta thoải mái. Mộc Thanh Nhi âm thầm gật đầu, có chút mong đợi nhìn về phía Lâm Nhất.

- Liễu huynh, thân thể đã khá hơn chút nào chưa!

Lâm Nhất cũng không để ý tới Hoằng An mà là đi về hướng thang lầu.

Liễu Chí được người đỡ lên ban công, thấy là Lâm Nhất thì trên khuôn mặt tái nhợt của gã lộ ra ý cười.

- Hóa ra là Lâm huynh đệ, nằm mấy ngày đã không còn đáng ngại, đi lên hít thở không khí chút.

Liễu Chí dựa trên lan can, thở hổn hển thật sâu, nhìn chăm chú vào Lâm Nhất, nói:

- Chuyện của Lâm huynh đệ ta cũng có nghe thấy, thật sự là không tưởng được!

- Chuyện này còn phải cám ơn Liễu huynh!

Lâm Nhất mỉm cười nói.

Liễu Chí lắc đầu, than thở:

- Ân cứu mạng, Liễu Chí ta phải làm thế nào mới trả hết được chứ!

Phong cảnh trên lầu tuy tốt nhưng lại quá nhiều tiếng người. Lâm Nhất và Liễu Chí nói chuyện với nhau, liền mượn cơ hội đi xuống lầu thuyền, nhìn thấy Thạch Kiên của Thương Hải bang như một cây cột đứng trước cửa, hắn sửng sốt, hỏi:

- Có việc gì sao?

Thạch Kiên vội vàng khom người thi lễ, nét mặt không có vẻ tươi cười, âm lãnh như trước, nói:

- Bái kiến Lâm công tử, tại hạ nhận lệnh của Biện bang chủ, theo phía sau công tử để nhận sai phái!

- Ngươi quay lại báo với Biện bang chủ, ta thích một mình thanh tĩnh, không cần phải làm như thế.

Lâm Nhất khoát tay chặn Thạch Khiên lại, bảo y trở về, cho dù Giang trưởng lão cũng không có tư thế như vậy. Biện Chấn Đạc này đúng là vô sự đi tìm việc.

Thạch Kiên buồn bực đáp vâng, bước nhanh chân rời đi. Lâm Nhất nhất vừa định vào nhà, lại nghe bên tai có tiếng động vang lên. Hắn quan sát hai bên trái phải, không có bóng người, trong lòng lấy làm kỳ, liền đi tới trước cửa phòng Giang trưởng lão.

Người mới bước tới trước cửa, cửa phòng kẹt một tiếng mở ra, Lâm Nhất đi vào cửa phòng, nhìn thấy Giang trưởng lão đứng từ giường dậy, chắp tay cười nói:

- Mời Lâm đạo hữu tới, nhanh ngồi đi!

Lâm Nhất chắp tay hoàn lễ, cười nói:

- Đa tạ thịnh tình của Giang trưởng lão, Lâm Nhất đã quấy rầy rồi.

Hai người ngồi xuống, Giang trưởng lão lộn tay lại, một bầu rượu cùng hai chén rượu xuất hiện trên mặt bàn. Ông ta châm một chén rượu đầu tiên, bưng lên uống xong vui vẻ táp ba cái, lúc này mới rót đầy ly rượu ở trước mặt Lâm Nhất.

- Cùng uống một chén, thế nào?

Giang trưởng lão cười tủm tỉm bưng ly rượu lên nói.

Trong thần thức của Lâm Nhất, chén rượu cũng không khác thường, còn Giang trưởng lão đã uống trước một ly, nhìn như vô ý, kì thực là cho thấy rượu không có vấn đề gì.

Cười cười, Lâm Nhất nâng ly uống một hơi cạn sạch. Rượu vào miệng, vị cay xộc lên. Hắn khen:

- Rượu ngon!

- Ha ha!

Giang trưởng lão vuốt râu cười to:

- Không ngờ Lâm đạo hữu tuổi không lớn lắm lại là người thiện ẩm như vậy!

- Thiện ẩm thì không dám nhận, lúc nhàn hạ uống một hớp mà thôi!

Lâm Nhất cầm bầu rượu lên, rót một ly cho Giang trưởng lão, hắn suy nghĩ một chút, nói:

- Mới vừa rồi ở bên ngoài khoang thuyền, Giang trưởng lão nói chuyện với ta là võ thuật trong chốn giang hồ hay là pháp thuật thế?

Giang trưởng lão nghe vậy thì ngây ra một lúc, lập tức cười nói:

- Ngươi nói là truyền âm sao, đây chỉ là tiểu đạo, chẳng lẽ đạo hữu chưa tu tập ư?

Lâm Nhất có chút thẹn thùng, lắc đầu nói:

- Thật không dám giấu giếm, ta chỉ một thân một mình tu hành, Giang trưởng lão xem như là người đầu tiên đồng đạo mà ta quen được.

Giang trưởng lão thở dài nói:

- Đơn độc tu hành không có sư trưởng dẫn dắt, ngươi tuổi còn nhỏ đã có tu vi như thế, thật sự là chưa bao giờ nghe tới. Lâm đạo hữu, ta mời ngươi một chén!

Thả ly trong tay ra, Giang trưởng lão nói:

- Trong chốn giang hồ cũng có công phu truyền âm nhập mật, lại không thể truyền quá xa. Còn ta là người tu đạo, có thể vận dụng thần thức, ngưng tụ thanh âm thành một đường, dùng tu vi có thể xa có thể gần.

Ông ta cũng không giấu giếm, lập tức tường thuật từng pháp môn.

Lâm Nhất nghe qua một lần liền biết bí quyết bên trong. Đây cũng là chỗ tốt khi có đồng đạo cùng so tài khi tu hành, có thể tham khảo luận chứng lẫn nhau, lấy thừa bù thiếu, thúc đẩy lẫn nhau. Rất nhiều pháp môn như mắt bị che lá, nếu không có người đánh thức sẽ tiêu hao rất nhiều thời gian mà khó biết tới tột cùng.

Tu vi của Giang trưởng lão không cao, nhưng kiến thức của mấy chục năm qua, cũng không phải thanh niên một mình tu đạo như Lâm Nhất có thể so sánh được.

Lâm Nhất mừng thầm trong lòng, liền thỉnh giáo Giang trưởng lão một vài chỗ không hiểu trong tu hành. Còn đối phương thì có hỏi có đáp, có chỗ khó có thể nói cũng sẽ đưa ra quan điểm cá nhân, cùng nhau tìm hiểu vấn đề.

Có thể nói, ở cùng Giang trưởng lão, Lâm Nhất biết thêm không ít. Trong lòng hắn biết đối phương có ý định lấy lòng, chỉ có điều, cảm ngộ trọn đời tu hành hùng hồn như thế lại cùng nói với một người trẻ tuổi để cùng tìm hiểu, lòng dạ và khí độ như thế thật đáng khen.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free