Vô Tiên - Chương 329:
- Đa tạ ân cứu mạng!
- Đa tạ Lâm huynh đệ trượng nghĩa xuất thủ!
Đám Mạnh Sơn thần sắc kích động, nhao nhao chắp tay cảm tạ. Lâm Nhất khoát khoát tay, nói:
- Một cái nhấc tay mà thôi, không cần đa lễ! Trước tiên ta đưa các người về bãi biển, sau đó sẽ đuổi giết con nghiệt súc này!
Trước mắt đều là người quen cùng thuyền, Lâm Nhất không muốn hàn huyên quá nhiều, liền đi về phía rừng rậm phía trước. Trường kiếm vung lên, kiếm quang vũ động, cành cây cây cỏ chặn phía trước đều bị chẻ thành mảnh vụn. Hắn âm thầm bắt phong quyết, một cơn gió thổi qua, cây cỏ xen lẫn vô số độc xà cùng phần chân tay đã cụt còn lại bị thổi bay hoàn toàn, một thông đạo vô cùng rộng thoáng xuất hiện ở trước mắt mọi người.
Mọi người Thiên Long phái thu thập túi nước và thùng gỗ, theo Lâm Nhất đi ra khỏi rừng rậm.
Lâm Nhất và đám Mạnh Sơn đi tới bờ biển. Lúc này trời phía tây như máu, hoàng hôn dần tắt.
Giang trưởng lão cũng bị tiếng thét của Lâm Nhất làm kinh động, lại không biết trong rừng rậm xảy ra chuyện gì, đợi đến khi nhìn thấy mọi người toàn thân đều là vết máu thì mới giật mình nhảy dựng lên. Nghe xong các đệ tử tự thuật mới biết tất cả nguy hiểm, ông ta vội vàng nói lời cảm tạ với Lâm Nhất, lại bảo Mạnh Sơn cùng đệ tử bị thương trở về thuyền chữa thương, phân phó đệ tử đang đi dạo xung quanh mau mau quay lại thuyền, tránh việc sinh ra vấn đề.
Đại xà không phải người thường có thể ứng phó được, trước mặt người tu tiên lại không khác gì gà đất chó sành. Sau khi Lâm Nhất chém giết một con đại xà, trong lòng nổi giận liền muốn đi tìm con đại xà đã thoát đi.
Vốn Giang trưởng lão muốn cho mọi người trở lại hải thuyền, nhìn thấy Lâm Nhất chủ động xin đi giết giặc thì đương nhiên là vui mừng. Ông ta ở lại trên bờ biển làm hậu viên, các đệ tử còn lại an tâm dần, trong chốc lát cũng không muốn rời khỏi bãi biển.
Thầy trò Chân Nguyên Tử muốn đi theo Lâm Nhất vào đó, Thạch Kiên cùng Lê Thái Y cũng không biết chỗ đáng sợ của đại xà, cũng muốn cùng đi. Lúc này, có đệ tử nói hai tỷ muội Mộc Thanh Nhi đi dọc theo bờ biển đi xa, còn chưa trở về. Hoằng An xung phong nhận việc muốn dẫn người đi tìm. Tự nhiên xuất hiện đại xà, bãi biển vốn nên yên tĩnh trở nên loạn lạc.
- Ai có thể theo kịp ta, liền đi theo ta.
Lâm Nhất không thích nói nhiều, càng không thích dông dài. Hắn ném ra một câu nói rồi biến mất dạng ngay tại chỗ.
Chân Nguyên Tử cùng đám người Thạch Kiên không thể làm gì khác hơn là nhìn bóng đêm đang dần sâu để than thở, bỏ đi suy nghĩ đuổi theo trong đầu.
Lâm Nhất nhảy vọt tới đỉnh một cây đại thụ, đầu ngón chân điểm nhẹ lên ngọn cây, bóng người đột nhiên đi xa.
Hải đảo rộng khoảng mười, hai mươi rặm, Lâm Nhất vừa mở thần thức ra, tốn thời gian khoảng nửa nén hương liền dò xét hải đảo được một lượt.
Lâm Nhất phi hành trên ngọn cây, thần sắc khẽ động, thân ảnh của hắn bay về một chỗ khác.
Trên bờ biển giữa trời chiều, tầng tầng sóng trắng ập tới, hai thân ảnh mảnh khảnh đang chạy, tiếng cười truyền đi rất xa.
Trong tay Mộc Thanh Nhi cầm một đống vỏ sò chạy ở phía trước. Từ Sư Thư vén vạt váy bị gió thổi loạn, quan sát bốn phía rồi mang theo sắc lo lắng nói:
- Thanh Nhi, sắc trời đã tối, hay là trở về đi thôi! Chớ để cho đồng môn phải lo lắng!
- Hì hì, gió thổi trên biển này thanh lương hợp lòng người như vậy, làm người ta lưu luyến quên lối về!
Mộc Thanh Nhi quay đầu lại cười nói.
Từ Sư Thư nhìn hải đảo càng lúc càng mơ hồ trong bóng chiều, nhíu mày nói:
- Hay là trở về đi thôi! Thanh Nhi, ngươi nghe... !
Mộc Thanh Nhi thấy thế, cười hì hì chạy đến bên người Từ Sư Thư, hiếu kỳ hỏi:
- Sư tỷ nghe được cái gì rồi...
Trong rừng rậm cách hai người không xa lúc này đột nhiên truyền tới tiếng cành cây gãy, tiếng đùng đùng rất quỷ dị.
Động tĩnh đột nhiên xuất hiện làm cho hai tỷ muội ngây ngẩn cả người, không đợi nhìn kỹ, một rừng cây nhỏ bỗng nhiên sụp xuống, một thân ảnh lớn mang theo tinh phong vọt ra.
Có lẽ là nhìn thấy hai người Mộc Thanh Nhi trên bờ biển, bóng đen kia hơi ngưng lại, lập tức ngỏng đầu lên, tiếng xì xì vang rầm rầm.
- Đây là quái vật gì?
Vò sò trong tay Mộc Thanh Nhi rơi đầy đất, nàng kéo Từ Sư Thư lại kinh hô lên một câu.
Từ Sư Thư cũng sợ đến hoa dung thất sắc, mơ hồ có thể thấy được trong đôi mắt lớn như chuông đồng có ánh huỳnh quang chớp động, một cái miệng to như chậu máu đã gào thét đến trước người. Trong lúc nguy cấp, nàng không dám lưỡng lự chút nào, quát to một tiếng:
- Đi mau!
Từ Sư Thư đã kéo Mộc Thanh Nhi thi triển khinh công lui về nơi trước đó đi tới.
Mộc Thanh Nhi bị Từ Sư Thư kéo đi vẫn không quên quay đầu nhìn lại. Ai ngờ không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã sợ đến mức nàng lại duyên dáng hét to một tiếng, cái miệng rộng tanh hôi đã tới trước người.
Trong lúc bận rộn, Mộc Thanh Nhi thuận tay rút đoản kiếm ra, toàn lực vung ra. Đoản kiếm vung ra kiếm quang ba tấc, cái miệng rộng tanh hôi thế tới hơi chậm.
Mộc Thanh Nhi chỉ cảm thấy máu lạnh như mưa rơi vẩy cả người, làm cả kinh tới nàng phải kêu to:
- Sư tỷ đi mau...
Quái vật bị đoản kiếm của Mộc Thanh Nhi quẹt làm bị thương cái miệng rộng, dưới sự đau đớn, nó phẫn nộ, cái đuôi dài phía sau nhanh như tia chớp xoắn tới.
Từ Sư Thư đang định bay nhanh, bỗng nhiên nhìn thấy trước mặt có một cái bóng đen to như cây khô kéo tới, lúc không kịp trốn đi, hai chân của nàng và Mộc Thanh Nhi đã cách mặt đất, sau đó bị cuồn cuộn bay lên.
Từ Sư Thư đưa hai tay ra sống chết chống cự, lại cảm thấy tay như víu vào chỗ trơn trượt, căn bản khó có thể lay động.
- Thanh Nhi...
Từ Sư Thư kinh ngạc kêu to. Mộc Thanh Nhi đã sợ đến hoang mang, trong tai nghe được tiếng kêu của sư tỷ, dưới sự nóng ruột thì vung đoản kiếm như điên liên tục bổ lên thân thể của quái vật, chém lung tung.
Đoản kiếm không tuôn kiếm quang ra, cũng không hề đả thương được đối phương chút nào, chỉ có tia lửa văng khắp nơi. Trong lúc tuyệt vọng, Mộc Thanh Nhi hãy còn phí công giùng giằng.
Hai người Từ Sư Thư và Mộc Thanh Nhi chỉ cảm thấy bị siết chặt, lực đạo giữ lấy thân thể càng lúc càng chặt làm người ta hít thở không thông. Trong bóng đêm mông lung, miệng rộng kinh người lại chậm rãi mở ra, treo thật cao trên đỉnh đầu của hai người.
Đang lúc tâm thần Từ Sư Thư và Mộc Thanh Nhi ngẩn ngơ, một tiếng người thét như tiếng sét khiến thần trí hai người trở nên thanh sạch.
- Nghiệt súc, muốn chết...
Chính là Lâm Nhất đúng lúc tới, trong thần thức của hắn nhìn thấy con đại xà này không bỏ chạy về phía rừng sâu mà là vọt về phía cạnh biển. Trên bãi cát cạnh biển có hai bóng người, chính là Mộc Thanh Nhi cùng Từ Sư Thư.
Trong lòng biết không ổn, Lâm Nhất không chút dây dưa nào chạy vội tới đó. Chỉ có điều trong một nháy mắt, đại xà đã cuộn hai người lên, đang mở cái miệng rộng ra.
Lâm Nhất đang ở giữa không trung, trường kiếm rời khỏi tay hóa thành một cái cầu vồng xé rách bóng đêm, nhanh chóng đâm vào thân rắn sau đó nhập vào cơ thể.
Đại xà mãnh liệt run người lên, lăn lộn. Hai người Mộc Thanh Nhi và Từ Sư Thư lập tức thoát khỏi trói buộc, bị quăng trên bờ cát.
Lâm Nhất như con chim lớn trên không trung, không mất đi cơ hội nhanh chóng đi tới đỉnh đầu của hai tỷ muội. Hai tay hắn quơ tới xốc hai người lên, thân hình có chút hạ xuống, điểm mũi chân một cái lại nhảy xa hơn hai mươi trượng mới đưa tay nhẹ nhàng buông người xuống.
Đại xà nhanh chóng lộn mấy vòng ở bờ biển, làm như đã thấy được Lâm Nhất thì không dám chầu chực nữa. Đầu ngẩng lên vọt về phía trước một cái, thân thể dài hơn mười trượng lại linh hoạt nhảy lên, chớp mắt đã chui vào trong rừng rậm, không thấy bóng dáng nữa.
- Ồ, chạy cũng nhanh đó!
Đối với đám người phàm tục, hơi không cẩn thận sẽ trở thành vật trong bụng của nó, nhưng khi gặp phải người khó có thể đối phó, nó không chút ham chiến quay đầu chạy trốn. Đại xà này hung tàn lại giả dối như vậy làm cho Lâm Nhất cảm thấy súc sinh này có linh tính.
Hai người Từ Sư Thư và Mộc Thanh Nhi hạ xuống đất, còn chưa tỉnh hồn. Mới vừa rồi chỉ nghe được một tiếng quát vang lên, tiếp theo chính là một ánh hào quang xuyên qua thân thể của quái vật, sau đó liền bị người ta ôm lên hạ xuống bờ biển. Là ai cứu mình?
Hai tỷ muội thoáng phục hồi tinh thần lại, trong bóng đêm, trước mắt chính là thân ảnh đơn bạc quen thuộc kia.