Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 331:

Kinh ngạc quay đầu lại, Lâm Nhất nhìn thấy thạch bích lại trở về hình dáng ban đầu, tựa như đã mất đi đường lui, lúc này hắn đã đưa thân vào trong một thạch động.

Lâm Nhất vội vàng lui về phía sau mấy bước, vách đá vặn vẹo một hồi, hắn lại xuất hiện ở bên ngoài động.

Thì ra là thế, đây chẳng lẽ là một trận pháp sao?

Nơi đây hoang vu, xà trùng khắp nơi trên đất, ai lại bày trí trận pháp ở đây chứ? Chỉ có điều trận pháp này là một huyễn trận, xem ra là muốn che giấu cửa động này.

Trong lòng Lâm Nhất ngầm nghi ngờ, một lần nữa đi vào trong sơn động.

Đứng trong sơn động đen như mực. Lâm Nhất không dám khinh thường chút nào, thần thức toàn lực triển khai. Một lúc sau, hắn men theo sơn động chậm rãi đi về phía trước.

Sau khi Lâm Nhất đi được bốn mươi, năm mươi trượng, sơn động càng lúc càng vòng vèo, hướng kéo dài xuống. Hắn quẹo đi, xuống phía dưới lại đi thêm ba mươi bốn mươi trượng, sơn động bỗng nhiên rộng rãi.

Cảnh tượng kỳ dị trước mắt làm cho Lâm Nhất thu chân lại.

Phía trước là một sơn động to lớn, cao chừng trăm trượng. Trong sơn động là một cái hồ rộng khoảng hơn mười trượng, phía trên thạch nhũ có giọt nước leng keng rơi xuống. Sau một trận tiếng lách cách truyền tới, nhìn qua thì chính là con đại xà kia đang co rúc bên hồ nước, có chút xao động bất an nhìn Lâm Nhất.

Còn ánh mắt của Lâm Nhất lại lướt qua đại xà, nhìn chăm chú vào trong hồ nước, có một loại dị thảo trang thái như lục bình sinh trưởng trong đó.

Bụi dị thảo kia tầng tầng lớp lớp cao khoảng hai cái bàn vuông, ở trên mặt nước cao chừng ba thước, kết thành một quả trám lớn từng quả đấm trẻ con. Trên quả trám lưu động linh khí, tản ra mùi thơm nồng đậm, ngửi từ xa liền làm lòng người phấn chấn.

Con đại xà kia nhìn thấy Lâm Nhất nhìn về phía quả trám, vội vàng cuốn thân thể lớn lên nhẹ nhàng rơi vào trong nước hồ, bảo vệ quả trám ở trong đó. Nó ngẩng cái đầu to lớn lên, cảnh giác nhìn chăm chú vào người xâm lăng. Đồng thời nó tựa như say sưa hương khí tỏa ra từ quả, mang theo dáng vẻ hưởng thụ.

Đại xà tựa như vừa ngửi mùi hương trên quả trám, vết thương do kiếm gây ra trên người cũng đồng thời đang từ từ khỏi hẳn. Lâm Nhất không khỏi mở to hai mắt nhìn, chẳng lẽ chuyện đó là do quả trám này?

Lâm Nhất biết rõ công dụng của thiên tài địa bảo, hắn đứng khựng ở bên ngoài quan sát. Còn trong hồ nước cũng có thể cảm nhận được linh khí nhàn nhạt ẩn chứa trong đó, còn thấy đại xà làm ra vẻ ta đây như thế, mắt hắn sáng rực lên.

Có thể thực dự là do mùi hương trên quả trám. Đại xà với hình thái nặng nề, khí tức nguy hiểm gần sát, nhưng nó lại không kịp để ý tới Lâm Nhất, chợt mở miệng ngoạm về phía quả trám màu xanh.

Thấy đại xà đang khẩn cấp muốn nuốt quả trám vào miệng, trường kiếm của Lâm Nhất đã chuyển sang tay trái, tay phải chỉ về phía trước, một tia sáng màu bạc đột nhiên bay ra, trong điện quang hỏa thạch, phi kiếm như nanh sói chém qua cái đầu rắn lớn.

Cùng lúc đó, thân hình hắn bay nhanh đi, xẹt ngang qua hồ nước, bàn tay nắm vào trong hư không một cái, quả trám đã nằm trong tay.

Cái đầu rắn vừa rời khỏi thân thể đã ầm ầm đập vào trong hồ nước. Lâm Nhất đã nhảy xa hơn mười trượng, tránh bọt nước văng khắp nơi.

Sau khi Lang Nha kiếm đắc thế thì xoay một vòng trong động, được Lâm Nhất vẫy tay thu vào túi càn khôn, lúc này hắn mới mang theo vài phần mừng rỡ xem trái cây trong tay.

Khí tức của quả trám này có thể chữa thương cho đại xà, có thể thấy được vật này bất phàm.

Lâm Nhất lục tới lục lui trong tái lục “Bách thảo hối soạn nhưng lại không tìm được ghi chép liên quan tới quả trám, trong lòng có chút tiếc nuối. Còn hắn cũng không phải đứa trẻ thèm ăn, đồ cho dù tốt mà không biết lai lịch cũng sẽ không tùy tiện nuốt chửng.

Suy nghĩ một chút, Lâm Nhất động linh cơ một cái, lấy ra một cái hộp ngọc, cẩn thận cất quả trám đi, thu vào túi càn khôn. Lần trước chiếm dụng hộp ngọc tài của Thiên Long phái, không ngờ lại phát huy tác dụng ngay lúc này.

Trên thẻ ngọc của Huyền Nguyên chân nhân từng viết, thiên tài địa bảo chỉ có thể dùng hộp ngọc để cất giữ, để tránh khỏi linh khí bị thất lạc.

Lần nữa suy nghĩ tới sơn động trước mắt, Lâm Nhất đi tới bên hồ nước, lục bình sau khi mất đi quả trám thì héo rũ, còn linh khí nhàn nhạt trong hồ nước thì vẫn còn đó.

Trên hoang đảo này vì sao lại có linh khí tồn tại chứ?

Lâm Nhất thả thần thức ra tìm kiếm dưới hồ nước, hồ nước sâu khoảng năm trượng, linh khí ở đáy nước tựa như nồng nặc hơn một chút. Hắn gãi đầu một cái, tuy không có kỹ năng bơi lội gì, chỉ có điều nếu có thể hạ thủy tìm kiếm, nói không chừng sẽ có phát hiện.

Lưỡng lự trong khoảnh khắc, Lâm Nhất khởi động linh khí hình thành một cái khí tráo* quanh thân, rồi nhảy xuống nước.

*Lớp bao bên ngoài cơ thể tránh vật bên ngoài động được vào cơ thể

Quả nhiên, chỗ hồ nước cách người ba tấc liền không thể đi tiếp nữa. Lâm Nhất chìm vào đáy nước, lại bị thân đại xà ngăn cản lối đi. Đã không làm thì thôi, đã làm thì không ngừng lại, hắn túm thi thể của đại xà lên ném khỏi hồ nước, sau đó mới một lần nữa chìm xuống đáy nước, tìm chỗ khởi nguồn của linh khí.

Đáy hồ thanh sạch, dùng mắt thường quan sát kỹ đã không xót cái gì. Lâm Nhất men theo chỗ linh khí trong thần thức, tới gần một chỗ lõm xuống ở đáy nước, chính là một cái hố nhỏ sâu hơn một thước. Hắn vươn tay ra lấy ra một vật, lập tức nhảy ra khỏi mặt nước, vô cùng hứng thú nhìn vật trong tay.

Trong tay là một viên châu lớn khoảng một chén trà, cầm vào tay mát mẻ ôn nhuận; bao quanh viên châu có ánh sáng màu vàng óng, trong ánh sáng di chuyển lại có một con kim long nhỏ du động. Kim long đang dương nanh múa vuốt, quanh thân là lớp vảy màu vàng óng lóe sáng, khí tượng sâm nghiêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free