Vô Tiên - Chương 466:
Sáng sớm hôm sau, Mạnh Sơn tìm đến Lâm Nhất hỏi xem có khởi hành không.
Không từ chối nữa, cũng mất đi vẻ khách sáo trước kia, Lâm Nhất nhìn vẻ mặt tiều tụy của Mạnh trưởng lão, chỉ trịnh trọng khẽ gật đầu.
Mọi người đã chờ sẵn ở trong sân từ lâu, bọn họ lặng lẽ nhìn Lâm Nhất với vẻ mặt phần tái nhợt bước ra khỏi cửa phòng. Lâm Nhất không muốn cân nhắc ẩn ý trong những ánh mắt kia, chỉ khẽ gật đầu lại đi về phía ngoài khách sạn.
Nguyên Thanh cùng Nguyên Phong thấy thế, vội vàng theo sau. Hai người bọn họ quan tâm thân thiết, trong lời nói cũng bộc lộ tình cảm. Bước chân của Lâm Nhất vững vàng, khiến cho đám người bi thương thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Vết thương của Lâm Nhất nhìn như không nhẹ, nhưng không phải quá nghiêm trọng. Đây là nhờ có Huyền Thiên Thuẫn ẩn trong cơ thể, khi đối mặt với nguy cấp đã cứu hắn. Sau cả đêm điều tức, vết thương của hắn đã đỡ được hơn nửa.
Đêm qua, khi sư thúc của Túc Mã tới đã bị Lâm Nhất phát hiện. Chỉ là người này không hiện thân, làm cho hắn có cảm giác không ổn.
Ở trong thần thức, Lâm Nhất biết đối phương có tu vi mạnh mẽ, so sánh với Lan Kỳ Nhi đã gặp lúc trước, cũng không hề thua kém. Chỉ là một cao thủ kỳ Trúc Cơ như thế lại ẩn thân ở trong bóng tối, rốt cuộc muốn làm gì? Là muốn tới chủ trì công đạo, hay muốn thi triển một đòn trí mạng đối với mình?
Nếu như tới chủ trì công đạo thì tại sao vào lúc tính mạng gặp nguy hiểm vẫn ẩn nấp, hiển nhiên là không để ý tới sự sống chết của mọi người trong Thiên Long phái, không muốn liên quan. Nếu không phải là một người vô tư thẳng thắn, Lâm Nhất lại kết luận người này sẽ che chở cho đệ tử trong môn phái mình.
Vậy một cao thủ sẽ đánh lén mình sao? Lâm Nhất chỉ suy nghĩ một lát lại ném ý nghĩ này ra su đầu. Như vậy, ý định của người này lại không khó nắm bắt!
Đệ tử Tế Hải tông gây ra tội, đầu đuôi chuyện này còn phải do Túc Mã đứng ra. Nếu hắn gây ầm ĩ khiến trời giận người oán không có cách nào giải quyết, như vậy cao thủ Trúc Cơ này sẽ không tránh không được phải hiện thân, kết thúc chuyện này.
Trong một canh giờ ngắn ngủi, Lâm Nhất không ngừng suy nghĩ, đoán sơ qua về trưởng bối của Túc Mã.
Vì vậy, khi Túc Mã muốn tiếp tục lạm sát, mặc dù Lâm Nhất ra tay ngăn lại không hề do dự, nhưng cũng đang âm thầm đề phòng người kia. Nếu như không có người này tồn tại, hắn nhịn không được, khó nói có thể giết chết đối phương hay không. Tu sĩ tu vi tầng chín cũng từng bị mình đánh chết, Lâm Nhất làm sao lại e ngại Túc Mã tu vi tầng bảy chứ!
Cao thủ kỳ Trúc Cơ ẩn thân chỗ tối không thể không làm cho Lâm Nhất ném chuột sợ vỡ bình. Nếu như hắn nóng giận giết Túc Mã, Giang trưởng lão xem như đã chết vô ích, sư thúc của Túc Mã ra tay thì chỉ sợ mình cũng khó thoát được kiếp nạn này. Cho dù hắn có lấy ra Bích Vân Sa, cũng không chạy thoát khỏi phi kiếm truy sát. Càng tệ hơn là đối phương có thể giận chó đánh mèo lên đám người Thiên Long phái, như vậy có thể tưởng tượng được kết quả sau cùng thế nào.
Lâm Nhất không dám tùy tiện đối địch cùng Túc Mã, cũng không muốn làm cho đối phương nhìn ra lai lịch của mình, rơi vào đường cùng, hắn cố ý khích tướng, kéo chuyện này tới môn phái cùng trưởng bối của đối phương, cuối cùng vẫn dụ người ẩn thân này đi ra.
Hắn vốn tưởng rằng, cho dù vị trường bối này của đối phương che chở cho đệ tử trong môn phái, cũng sẽ suy nghĩ cho thể diện của tiên môn mà đi ra nói lời công bằng. Nhưng không ngờ người này lòng dạ hẹp hòi như vậy, còn ra tay đánh mình một chưởng. Đây cũng là người định không bằng trời định.
Khi một chưởng kia đánh tới, Lâm Nhất tất nhiên không dám khinh thường, đây là thật sự đối mặt với cao thủ kỳ Trúc Cơ. Khi mai rùa bị đánh bay, hắn vẫn có phương pháp tránh né nhưng lại chỉ là điều động Huyền Thiên Thuẫn bảo vệ tâm mạch, cứng rắn nhận một đòn của đối phương.
Dù là một đòn chưa dốc toàn lực của cao thủ kỳ Trúc Cơ, hắn chỉ là tu sĩ Luyện Khí cũng khó có thể dễ dàng chống đỡ. Tu vi thấp, tài nghệ không bằng người nên cũng chỉ có thể chịu đòn, mặc cho người ta sắp xếp. Giang trưởng lão liều mạng chịu chết còn không phải vì vậy sao?
Giang trưởng lão dùng tính mạng để đổi lấy cơ hội sống cho đệ tử trong môn phái. Lâm Nhất liều mạng bị thương nặng, chỉ muốn làm cho đối phương dừng tay. Làm vậy chính là chịu để người ta sỉ nhục, nhưng cũng là bất đắc dĩ! Giang trưởng lão còn có thể không cần tới tính mạng, chút thương tích của Lâm Nhất hắn có đáng là gì.
Đối phương đã giết bảy người, nếu không muốn người của Thiên Long phái đều bị giết sạch thì cũng nên thu tay lại. Nhưng trưởng bối Tế Hải tông kia thực sự vô sỉ, tự xưng là cao nhân, sau khi ra tay dạy dỗ Lâm Nhất còn tiện tay lấy đi pháp khí mai rùa cùng phi kiếm. Tất cả những điều này, hắn chỉ có thể nhịn xuống.
...
Mặt trời mới mọc lên từ phía đông lại không có cảm giác được chút ấm áp nào. Trên bến tàu vẫn ồn ào náo nhiệt như hôm qua, nhưng nay lại xa lạ như vậy. Dọc đường đi có rất nhiều hòn đảo giống như Bắc Tế đảo này, nhưng nó lại khiến người ta khó có thể quên, cũng không muốn nhớ tới.
Thuyền biển căng buồm, di chuyển về phía điểm cuối của chuyến đi này.
Trở lại trên thuyền, Lâm Nhất lại đóng cửa không ra. Mọi người biết hắn bị thương cần yên tĩnh tu luyện, không người nào dám tới làm phiền. Chỉ có Mạnh Sơn đều tới trước cửa chào hỏi mỗi ngày.
Điều này được xem như một cách thông báo, cũng có thể xem như bẩm báo, làm cho Lâm Nhất biết được thuyền đi không có vấn đề gì. Khi Giang trưởng lão ở đây, Mạnh Sơn vẫn làm như vậy. Chỉ là bây giờ đổi lại thành Lâm Nhất.
- Lâm công tử, trên thuyền biển không có việc gì, nếu không có gì căn dặn, Mạnh Sơn đi đây!
Mạnh Sơn cúi người thi lễ, giọng nói hơi trầm xuống. Trong phòng vẫn không có động tĩnh gì. Nửa tháng qua, trước sau đều như vậy.
Lại chờ một lát, Mạnh Sơn đứng lên muốn đi, cửa phòng không gió tự mở, bên trong truyền đến giọng nói của Lâm Nhất:
- Mời Mạnh trưởng lão vào!
Mạnh Sơn hơi do dự nhưng vẫn đi vào, lại thấy trong phòng đầy những mảnh ngọc vụn thì không khỏi thoáng ngẩn người ra. Lâm Nhất vừa vặn từ trên giường xuống, ống tay áo cuốn một cái. Một trận gió xoáy thổi đi, cuốn theo những mảnh ngọc vụn ném ra ngoài cửa sổ.
- Mạnh Sơn ra mắt Lâm công tử!
Cảm thấy mình thất thố, Mạnh Sơn lui ra phía sau một bước thi lễ.
Trên mặt Lâm Nhất có vẻ chán nản, lắc đầu nói:
- Mạnh trưởng lão như vậy, chúng ta ngược lại có vẻ xa lạ!
Nói xong, hắn lại mời đối phương ngồi xuống.
Tuy Mạnh Sơn hơn bốn mươi tuổi nhưng râu ria xồm xàm, thần thái chán chường, nhìn dáng vẻ như năm mươi, sáu chục tuổi vậy, có thể thấy được trong mấy ngày nay cũng không tốt lắm. Ông thấy Lâm Nhất không kiểu cách liền nói tiếng cám ơn và bước nhanh tới trước bàn ngồi xuống, chỉ là hai mắt ông ảm đạm, chỉ lo trầm mặc nhìn góc tường.
Lâm Nhất nhìn Mạnh Sơn, suy nghĩ một lát mới nói:
- Chúng ta đã có tình đồng môn, sau này cứ gọi Lâm Nhất ta nghe thoải mái hơn.
Hắn cũng không để ý xem đối phương có lên tiếng trả lời hay không lại nói tiếp:
- Trong ngày thường thân phận ngươi và ta khác nhau, cũng không có duyên gặp mặt nói chuyện, cho nên làm cho trong lòng Mạnh trưởng lão có sự mẫu thuẫn với Lâm Nhất ta.
Nghe vậy, Mạnh Sơn vô cùng kinh ngạc xoay người lại, chỉ thấy Lâm Nhất xua tay ra hiệu và nói thêm:
- Thuở nhỏ phụ mẫu ta đều mất, là sư phụ đã cứu ta, dạy ta võ công, truyền cho ta đạo làm người. Ơn sư tình nặng, khi còn chưa báo đáp thìn gài đã hết tuổi thọ mà về cõi tiên. Sau khi giữ đạo hiếu ba năm, ta vốn định về đến quê cũ, ở lại chăm sóc cho người thân sống qua ngày. Nhưng ta đã nhận được truyền thừa của sư môn nên ta vẫn phải tiếp tục đi trên con đường tu luyện này. Sau đó ta lại đến Thiên Long phái.
Ngày thường, ở trong Thiên Long phái, thân phận của Lâm Nhất cùng Mạnh Sơn cách xa nên căn bản không thể nói chuyện như bây giờ. Mạnh Sơn có nhiều nghi ngờ về thân phận của Lâm Nhất, cho dù biết được thân phận thật sự của Lâm Nhất, cũng bởi vì Giang trưởng lão mà trong lòng ông trước sau vẫn có mâu thuẫn.
Đệ tử trong môn phái từng người chết đi khiến cho người ta đau lòng. Giang trưởng lão rời đi lại giống như trời sập. Sau khi bi thương qua đi, trong lòng Mạnh Sơn làm sao không cảm thấy chán nản được. Tuy đã cách Đại Hạ càng lúc càng gần, tiền đồ cũng càng trở nên mơ hồ.
Giang trưởng lão lâm chung có lệnh cho mọi người sau này phải nghe theo phân phó của Lâm Nhất. Mạnh Sơn không dám không nghe theo, nhưng trong lòng vẫn thấy bất an. Năm nay Lâm Nhất cũng chỉ mười tám tuổi, một người trẻ tuổi không rõ lai lịch như thế có thể gánh vác được sự phó thác của Thiên Long phái sao? Ông không ngờ Lâm Nhất đóng cửa nửa tháng không ra lại nói chuyện với mình như vậy.
- Sư phụ ta từng có ơn truyền nghề cho Chân Nguyên Tử, đây cũng là lý do hắn cùng ta gọi nhau là sư huynh đệ.
Lời nói của Lâm Nhất làm cho Mạnh Sơn cảm thấy khó xử. Đối phương thẳng thắn như vậy, vẫn khiến cho ông có chút hoảng loạn, nhất thời không biết làm thế nào cho phải. Mạnh Sơn dùng bàn tay vỗ xuống bắp đùi, nét mặt cũng phong phú hơn rất nhiều.
- Ta từ Thiên Long phái đi ra ngoài tới nay, mấy lần ra tay cũng không có ý gì khác, chỉ tuân theo đạo nghĩa làm đầu, những chuyện trước kia, tất cả chúng ta không cần để ở trong lòng. Thiên Long phái chứa chấp ta, lại để cho ta đi theo thuyền ra ngoài, tất cả những gì làm ngày thường coi như trả lại tình nghĩa này cho trên dưới Thiên Long phái.
Vẻ mặt Lâm Nhất bình tĩnh, giọng điệu thản nhiên như đang nói với chính mình:
- Nhưng sau khi Giang trưởng lão biết được thân phận của ta, vẫn chưa từng có ý trách móc, trái lại lấy lễ đối đãi, có thể nói là ta được ngài ưu ái có thừa! Khi lâm chung, lão nhân gia còn muốn nhờ cậy chuyện lớn của Thiên Long phái, ta muốn từ chối, nhưng trong lòng khó yên!
- Đây là ngọc giản do Giang trưởng lão để lại, bên trong có điểm cuối của chuyến đi này, còn có những căn dặn công việc có liên quan. Đây là hơn bốn trăm viên linh thạch, ta không hề động tới.
Lâm Nhất nói xong liền lấy ra ngọc giản cùng một cái túi nhỏ, đặt nó đến trước mặt của Mạnh Sơn.