Vô Tiên - Chương 484:
Hoằng Bảo trợn tròn mắt, dùng hết sức lực tránh về phía trước, trong miệng mắng:
- Tiểu nhân gian nịnh nhà ngươi...
Còn chưa dứt lời, hắn đã hét thảm một tiếng, phía sau bắn ra một vòi máu. Bạch Tiềm Xuyên cầm dao găm trong tay, một dao đã đâm thủng ngực hắn, sau đó xông tới đá một phát.
Hoằng Bảo kinh sợ, lại thêm đang bị thương nặng nên không thể né tránh, bị đá bay xa hơn một trượng, ngã nhào vào mép nước.
- Bạch... Bạch Tiềm Xuyên, ngươi... ngươi muốn làm gì!
Tình hình đột nhiên xảy ra khiến Hoằng An nghẹn họng nhìn trân trối.
Bạch Tiềm Xuyên cười dữ tợn, khinh thường liếc mắt nhìn Hoằng An, nhảy tới bên cạnh Hoằng Bảo lại đâm một dao vào giữa lưng hắn.
Hoằng Bảo co quắp nhưng không động đậy.
Hoằng Bảo rút dao găm ra, vẫy một cái để cho vết máu bắn ra. Bạch Tiềm Xuyên lắc con dao sắc bén trong tay, nhìn về phía Hoằng An cười gian nói:
- Điện hạ, nô tài đã hù dọa ngài rồi!
Nhìn mặt đối phương không có sắc máu, hắn đắc ý cười to.
- Ngươi... tên chó nhà ngươi, ta sớm biết ngươi không có lòng tốt!
Hoằng An muốn đứng lên nhưng chân như nhũn ra, khó có thể khống chế. Trong lúc khủng hoảng, hắn tức giận sốt ruột, chỉ vào đối phương mắng.
Bạch Tiềm Xuyên căn bản không thèm để ý tới lời trách mắng của đối phương, hắn vẫn ung dung tìm chỗ sạch sẽ và ngồi xuống, cắm con dao găm trong tay ở trước người, ngửa đầu nhìn xung quanh rồi than thở:
- Ngươi sớm biết ta không có ý tốt thì có thể làm thế nào đây? Ở đây là chỗ gì, chẳng lẽ đến trong lòng đất sao?
Thấy dáng vẻ đối phương chí đầy đắc ý, Hoằng An vội la lên:
- Có phải đại ca không muốn buông tha cho ta đúng không? Chúng ta không thù không oán, ngươi cần gì phải giết ta! Nếu như ngươi có thể buông tha cho ta, ngươi muốn gì ta lại cho ngươi cái đó.
Bạch Tiềm Xuyên xoa cằm không râu, nhìn Hoằng An đau khổ xin tha, hắn giả vờ giả vịt thở dài một tiếng, gật gù đắc ý nói:
- Bản thân ngươi khó bảo toàn, có thể cho ta cái gì chứ? Chà chà! Ngươi xem ngươi đi. Thân là hoàng tử ở trên cao, cần gì phải tự làm khổ mình mà quỳ ở trước mặt một nô tài như ta xin tha chứ? Đúng là mất mặt hoàng gia!
Nghe vậy, Hoằng An xấu hổ, mới thấy hai đầu gối mình đã quỳ xuống đất. Hắn oán hận nhưng không có sức, tê dại ngã xuống đất, nước mắt tuôn rơi và lẩm bẩm nói:
- Hoàng huynh, chúng ta cùng một mẹ sinh ra, sao còn phải ép nhau như vậy!
- Đúng vậy! Trong lòng ngươi hiểu rõ là được. Đây là đại ca ngươi muốn ngươi chết, không trách được Bạch Tiềm Xuyên ta.
Bạch Tiềm Xuyên chơi uy phong đủ rồi, bản tính lạnh lùng trời sinh lại dâng lên. Hắn cười âm hiểm, nói:
- Chỉ có ngươi chết, đại ca ngươi cũng chính là hoàng thượng của ta mới có thể ngủ được yên ổn. Ta cũng không muốn giết nhiều người! Lần trước ở Doanh Đảo đã có thể chiến thắng trở về, nhưng Hoằng Bảo luôn vướng chân vướng tay. Nếu không phải vì hắn, ta cần gì phải tự làm khổ mình theo ngươi chạy xa như vậy!
- Lần đó sau khi rời khỏi Doanh Đảo, ta hiểu được điện hạ ngoài sáng giả vờ hồ đồ, nhưng trong tối vẫn tin tưởng Hoằng Bảo. Nhưng ngươi cũng biết ta là do hoàng thượng phái tới, cho dù gây bất lợi cho ngươi, ngươi cũng chỉ đành phải chịu đựng. Ha ha, ngươi cũng thật cổ hủ, ngươi cho rằng giả vờ không biết ý đồ của ta, ta lại thật sự bỏ qua cho ngươi sao?
Trong ánh mắt Bạch Tiềm Xuyên lộ vẻ xem thường. Hắn vô cùng coi thường hoàng tử đa nghi giỏi biến hóa nhưng tính tình nhu nhược này. Đại ca ngươi muốn giết ngươi, ngươi còn giả vờ mơ mộng hão huyền, đây không phải là lòng dạ đàn bà thì là gì? Nhà đế vương là vô tình nhất. Ngươi vừa là hoàng tử, đáng lẽ phải sát phạt quyết đoán, phải có lòng lang dạ sói mới được, nếu không cũng chỉ có thể chờ chết.
Hoằng An bi thương nức nở nói:
- Ta biết ngươi không có ý tốt, cho dù là Hoằng Bảo nhiều lần nhắc nhở, ta cũng không đành lòng làm ngươi khó xử. Ngươi chẳng qua là thủ hạ tay sai của hoàng huynh, là lợi khí giết người của hắn mà thôi.
Nhưng đáng tiếc cho Hoằng Bảo! Hắn theo ta nhiều năm, trước sau trung thành và tận tâm lại bỏ mạng vì ta!
Bi thương lau nước mắt, Hoằng An thành khẩn nói:
- Sau khi ngươi giết ta, lại rời khỏi đây thế nào? Cho dù ngươi chạy ra khỏi đây, người của Thiên Long phái chẳng phải sẽ vì vậy mà sinh nghi sao? Bọn họ lại bỏ qua cho ngươi sao?
Bạch Tiềm Xuyên vô cùng kinh ngạc nhìn Hoằng An, tặc lưỡi kinh ngạc sau đó phá lên cười:
- Điện hạ à, ngươi đúng là người tốt, sắp chết còn lo lắng ta làm sao giữ được tính mạng. Không cần điện hạ phiền lòng, nói thật cho ngươi biết, hôm nay là thời cơ tốt nhất để giết ngươi, ta tất nhiên sẽ không bỏ qua. Về phần ra ngoài thế nào thì không cần ngươi phải phiền lòng. Ta nhớ bị dòng nước cuốn xuống đất không chỉ có ba người chúng ta! Người Thiên Long phái tự mình sẽ nghĩ cách tìm tới. Ngươi cùng Hoằng Bảo lâm nạn, ta may mắn sống sót, ai sẽ gây khó khăn cho ta? Trừ khi Thiên Long phái muốn một lòng đối địch với triều đình, tuy nhiên bọn họ không có gan này!
- Đúng vậy! Còn có người bị dòng nước xiết cuốn xuống?
Hoằng An tuyệt vọng thì thầm một câu, hắn nản lòng thoái chí, trong đầu chợt lóe lên một tia hy vọng, giống như lúc chết chìm lắm lấy bất kỳ thứ gì trong tay.
Hai tay Hoằng An luống cuống cào loạn, cố đứng lên, lảo đảo chạy dọc theo bờ sông về phía trước, trong miệng còn không dừng lặp lại:
- Còn có người bị cuốn xuống! Còn có người...
Nhìn dáng vẻ Hoằng An điên điên khùng khùng, Bạch Tiềm Xuyên cười kỳ quái và kêu lên:
- Ta còn chưa ra tay, người này đã sợ tới choáng váng rồi! Ha ha!
Bạch Tiềm Xuyên đứng lên, cúi người nhặt dao găm lên và chậm rãi đi theo, giễu cợt nói:
- Điện hạ, ta ờ sau lưng ngươi, ngươi chạy chậm thôi! Đừng để ngã sấp xuống lại vừa lúc đập vào trên đao của ta, ha ha!
Hoằng An làm gì còn tâm tư lo lắng Bạch Tiềm Xuyên ở phía sau, hắn cố chạy về phía trước, bi thương thảm thiết:
- Còn có người! Còn có người...
Tiếng kêu thê lương khàn khàn như khóc như than, khiến nghe ta được cảm giác da đầu căng thẳng. Trên gương mặt của Bạch Tiềm Xuyên đã không còn tươi cười nữa, trong ánh mắt lóe lên sự tàn khốc. Hắn hiểu rõ, Hoằng An không phải điên mà đang tìm cơ hội sống. Nếu như người bị dòng nước xiết cuốn xuống dưới đất xuất hiện, vậy thì sẽ phiền toái!
Đám người Thiên Long phái, bất kể nam nữ đều là cao thủ hàng đầu, tuyệt khó đối phó. Nghĩ đến đây, Bạch Tiềm Xuyên bước nhanh hơn, chỉ vài bước đã đuổi kịp Hoằng An, đã hắn ngã lăn ra và cười lạnh, lại vung lưỡi dao sắc bén trong tay lên.
- Nô tài lớn mật! Ngươi dám giết ta sao?
Hoằng An ngã nhào xuống đất liền lăn qua một bên, hai cánh tay chống xuống đất và hét lớn một tiếng. Gương mặt tuấn mỹ của hắn trở nên vặn vẹo dữ tợn vì sự phẫn nộ và khủng hoảng. Bạch Tiềm Xuyên chấn động khi thấy hắn sắp chết còn giận dữ gầm thét, bàn tay cầm dao không khỏi run rẩy.
Bạch Tiềm Xuyên giết vô số người, nhưng phải giết hoàng tử thật sự, vương gia thật sự, phụ mẫu áo cơm thật sự, chủ nhân mà mình vẫn luôn khúm núm hầu hạ, sự hèn mọn cùng đê tiện đã ngấm sâu tận xương tủy khiến cho hắn hoảng loạn, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt của đối phương.
Hoằng An gào lên như kẻ điên, sợ hãi khó tả lại lập tức nhấn chìm hắn. Hắn hoang bám tay vào mặt đất, dùng cả tay chân để dịch người về phía sau.
- Ta nhận lệnh của hoàng thượng giết ngươi! Điện hạ, nô tài đắc tội!
Thở hắt ra một hơi, ánh mắt Bạch Tiềm Xuyên lạnh lùng và khẽ nói một tiếng, nhấc chân đi về phía trước.
- Dừng tay cho ta!
Chợt có một tiếng hét to đột nhiên từ phía xa truyền đến, Bạch Tiềm Xuyên chấn động, không kịp suy nghĩ nhiều, trong mắt lộ ra sự hung hãn và vung cánh tay đâm xuống.
- Cứu ta...!
Hoằng An tuyệt vọng hét to một tiếng.
- Ngươi dám...!
Theo một tiếng gào to, một ánh sáng bạc theo tiếng lao tới, đột nhiên xuyên qua cánh tay của Bạch Tiềm Xuyên.
Có máu lóe lên, Bạch Tiềm Xuyên hét thảm một tiếng, cánh tay phải đã bị chặt tới tận khuỷu tay. Trong mắt hắn càng thêm hung hãn, không lùi mà tiến tới, dùng cánh tay trái bóp cổ Hoằng An.
Không để ý tới Hoằng An đang giãy giụa, Bạch Tiềm Xuyên kéo lê hắn từ dưới đất vào trong lòng và giữ chặt, ánh mắt hung ác nham hiểm đảo qua bàn tay cụt cùng con dao găm trên mặt đất. Lúc này hắn mới quay đầu nhìn lại. Đôi mắt hắn trợn trừng, đầy vẻ khó hiểu cùng chấn động, khủng hoảng cùng bất an!