Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 503:

- Đạo huynh nếu cần ngọc giản, đưa cho ngươi là được! Linh thạch này ngàn vạn lần không thể. . .

Phan Văn Hiên có chút mặt đỏ tới mang tai từ chối. Một tấm bản đồ chẳng qua là đáng giá một khối linh thạch, đi tới địa phương có tu sĩ tụ tập sẽ dễ dàng có thể mua được. Đối phương như thế, hiển nhiên muốn móc túi bên hông của mình để đền bù sự tổn thất hắn bị gạt.

- Đạo hữu không cần khách khí nữa! Địa đồ này đối với ta hữu dụng. Ngươi mới một phen giải thích, cũng khiến người được ích lợi không nhỏ. Có chút linh thạch không cần để ở trong lòng, coi như ta và ngươi kết giao bằng hữu đi!

Lâm Nhất không để cho hắn nói lời từ chối, liền thu hồi ngọc giản, đứng dậy đi gọi Mạnh Sơn tiếp tục lên đường.

Nói tới mức này, Phan Văn Hiên có chút ngượng ngùng nhận linh thạch, nhưng trong lòng đối với Lâm Nhất hảo cảm tăng nhiều.

Cái ngọc giản đó của Phan Văn Hiên, đối với Lâm Nhất quả thật có ích. Nếu không, hắn thật đúng là phải dẫn người mò mẫm thời gian dần qua trong đại sơn đi về phía trước, đây chính là lúc trước không ngờ tới. Nơi nào đường khó đi, nơi nào có độc chướng, cái đó không có trong địa đồ này. Ngoài ra, mua lại ngọc giản, cũng là giao hảo đối phương. Trên đường có chỗ gì không hiểu, tránh không được còn phải thỉnh giáo người ta. Dù sao mình mới tới Đại Hạ, việc không biết nhiều lắm.

Vào lúc hắn xoay người, vô tình hay cố ý nhìn lại trong tửu quán. Bạch Tán Nhân kia không ngờ lại gật đầu mỉm cười với mình. Thần sắc rất có ý tán dương. Lâm Nhất cũng mỉm cười đáp lại, rất tùy ý.

Hắn đi tới trước bàn của Mạnh Sơn, thấy Mộc Thanh Nhi và Từ Tử Huyên cũng ngồi đây. Sau khi thoáng chần chờ, Lâm Nhất vẫn ngồi xuống bên cạnh tán gẫu.

Mộc Thanh Nhi muốn chào hỏi Lâm Nhất, lại thấy thần sắc của hắn lãnh đạm bộ dạng không cho phép nói đùa, không làm gì khác hơn là tìm sư tỷ nói chuyện. Thế nhưng Từ Tử Huyên trước sau như một tự nhiên đối với sư muội gần trong gang tấc cũng phảng phất như không thấy vậy, sau khi bị gọi liền hai tiếng, lúc này mới chợt lên tiếng trả lời.

Lâm Nhất không để ý tới sư tỷ muội bên cạnh, hắn thương nghị cùng Mạnh Sơn. Sau khi hắn bảo mọi người chuẩn bị đủ những thứ như lương khô, nước uống, dược tài, liền vội vã tiến về đại sơn.

Sau khi rời khỏi Lạc Hà trấn, Lâm Nhất còn quay đầu nhìn một cái, Bạch Tán Nhân kia vẫn chưa theo kịp, hắn hơi yên lòng một chút. Một lão giả của Luyện Khí tầng ba tu vi, một mình xuất hiện trong Lạc Hà tiểu trấn, có chút cổ quái!

Mặc dù sau khi đi ra rất xa, thần thức của Lâm Nhất cũng âm thầm lưu ý phía sau lưng, vẫn như cũ không thấy thân ảnh của lão giả kia. Bấy giờ hắn mới cảm thấy mình có chút đa nghi.

Vào lúc đoàn người đi về phía trước cách xa hai mươi, ba mươi dặm, còn có thể ngẫu nhiên gặp được một hai người sơn dân đi săn bắn. Một lúc lâu sau, không thấy bóng người xuất hiện, đường dưới chân cũng bị cỏ dại che đậy, núi đá trở nên chót vót, tùng lâm cũng càng thêm dày đặc. Nếu không có Lâm Nhất và Phan Văn Hiên đi ở phía trước dẫn đường, người phía sau sợ là không dám đi về phía trước.

Đã có con đường vào núi, mặc dù dưới chân không có đường, phương hướng sẽ không đi nhầm. Lâm Nhất thầm nghĩ, ngọc giản này là mua đúng rồi! Ít nhất đối với mình và đoàn người Thiên Long Phái, 10 khối linh thạch mua vật này vẫn đáng giá.

Càng đi tới chỗ sâu của đại sơn, đường dưới chân càng khó đi. Đưa thân vào trong rừng rậm bao phủ bầu trời che lấp đại địa, căn bản không phân rõ được phương hướng. Sau khi đoàn người đi không tới nửa canh giờ, Lâm Nhất cẩn thận vẫn nhảy lên ngọn cây, sau khi xác định phương hướng không nhầm, bèn dùng thần thức tập trung vào địa phương phía trước, hắn mới nhảy xuống, tiếp tục dẫn mọi người đi về trước.

Phan Văn Hiên thấy thân thủ của Lâm Nhất nhẹ nhàng tiêu sái, hâm mộ nói ra:

- Phòng ngự thuật của đạo huynh có thể nói là luyện đến cực hạn, tại hạ chưa từng thấy qua có người nào nhẹ nhàng thoải mái như vậy!

Ngự Phong thuật cộng thêm Long Hành Cửu Biến, muốn khó coi cũng khó khăn! Trong lòng của Lâm Nhất có chút đắc ý, trên mặt cũng không tiện hiện ra. Sau đó hắn nói ra một câu:

- Ngọc giản này phải đa tạ Văn Hiên đạo hữu rồi. Nếu không thì, trong rừng rậm này thật đúng là không biết sẽ đi tới đâu là đâu nữa?

Phan Văn Hiên có chút ngượng ngùng, nói ra:

- Đạo huynh đây là cố ý dát vàng lên mặt ta chứ gì! Ngươi nếu không phải mang theo những người phàm tục này, ngọc giản kia cùng ngươi lại có chỗ dùng gì sao?

Lâm Nhất âm thầm gật đầu, nhảy lên đỉnh tùng lâm, cưỡi gió mà đi, làm gì sẽ lạc mất phương hướng! Lúc trước bản thân mình chính là cho rằng như thế. Thế nhưng giờ này bản thân mình dẫn theo nhiều người như vậy, cũng không thể đều theo mình đi lại trên ngọn cây! Nếu không có con đường cặn kẽ có thể đi, thật đúng là có phiền toái không nghĩ tới.

Đoàn người đi hai ngày như thế, đường tuy khó, nhưng cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Vào lúc ban đêm cắm trại, Lâm Nhất liền tế ra tứ tượng kỳ trận, mọi người đều gắn vào bên trong. Cờ trận như thế tức khắc che mưa che gió, lại tránh khỏi xà trùng xâm nhập, khiến cho Phan Văn Hiên thấy cũng liên tục tán thưởng!

Lâm Nhất cũng không có cách nào, đây không phải là thời điểm ẩn giấu. Giang trưởng lão cần nhờ đại sự, hắn cũng không thể qua loa cho xong. Mà Phan Văn Hiên này chẳng qua là Luyện Khí tu vi tầng hai, cũng không nhất định che giấu điều gì với hắn.

Đường càng lúc càng khó đi, hoặc là nói phía trước căn bản không có đường. Lá cây khô nát vụn dầy hơn thước, không cẩn thận một chút đạp lên có thể không thấy đầu gối. Phía trên dây leo kéo liền trời và đất, còn có rắn các màu bám vào. Mặc dù Lâm Nhất mở đường phía trước đã nhìn thấy lưỡi rắn phun ra nuốt vào, cũng cẩn thận giấu giếm, càng chưa nói những đệ tử phía sau. Không phải thanh âm gào lên của Mộc Thanh Nhi thì chính là tiếng chim hót vang vọng không hiểu mà chói tai. Cộng thêm vẻ ẩm ướt ngấm ngầm trong rừng rậm bao phủ bầu trời che lấp đại địa, khiến cho mọi người trong lúc đi lại lần lượt bị hành hạ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free