Vô Tiên - Chương 508:
... ... ... ... ... ...
Người trẻ tuổi kia toàn thân áo bào màu xám, bên hông ngoài việc treo một cái túi nhỏ ra, còn treo một cái hồ lô rượu quái mô quái dạng. Mọi người phía sau đều là bộ dạng phong trần mệt mỏi, đầy mặt phong sương. Người tới, chính là Lâm Nhất và đám người Thiên Long Phái.
Đám người Lâm Nhất sau khi đi ra khỏi hồ nước kia, độc trùng mãnh thú lại gặp không ít, đều bị hắn giết chết. Con đường núi rừng này khó như lên trời, cũng vì có hai người Lâm Nhất và Phan Văn Hiên ở phía trước mở đường, hết thảy đều trở nên đơn giản rất nhiều. Như thế lại đã thành bảy ngày, mọi người đi tới Tê Phượng Pha.
Nghe nói Mộc gia gia chủ vì tu vi đến Trúc Cơ hậu kỳ, bởi vậy mời đông đảo đồng đạo bài tiệc ăn mừng. Lâm Nhất và Mạnh Sơn sau khi thương nghị, liền không muốn đi đến quấy rầy. Tất lại không biết Mộc gia này có phải Mộc gia kia hay không, người ta đang lúc gặp việc vui, ngươi tới cửa đi nhận thân cũng không thật thích hợp.
Tê Phượng Pha này tự xưng thôn trấn rất là phồn hoa. Khách điếm, tửu lâu, trà tứ, cửa hàng hai bên đường phố đều có. Đám người Lâm Nhất nhất thời lại không thể rời đi, cũng không có chỗ khác có thể đi, liền tìm khách điếm để ở.
Lâm Nhất có chuyện trong lòng cũng ngồi không yên, đàm luận cùng chưởng quỹ của khách điếm. người trên Tê Phượng Pha phần lớn đều là tộc nhân của Mộc gia, còn có một vài người phàm dựa vào Mộc gia. Mọi người của Mộc gia có thân phận tu sĩ trong Mộc phủ, tộc nhân còn dư lại không thể tu luyện liền trú tại trang viên khác trên sườn núi cách vách, mấy trăm năm sau đó, liền tạo thành Tê Phượng Pha bây giờ.
Khi Lâm Nhất vô tình hay cố ý hỏi tới Tây Phượng sơn, lời nói của chưởng quỹ khiến cho hắn vui mừng vạn phần.
Từ trong miệng của lão chưởng quỹ biết được, ngọn núi cao phía sau Tê Phượng Pha vốn dĩ gọi là Tây Phượng sơn. Chỉ vì trên Tê Phượng Pha có Mộc gia tồn tại, dần dần có người gọi Tây Phượng sơn kia là Tê Phượng sơn rồi. Lâu ngày chày tháng, sau đó liền ngay cả Tê Phượng Sơn cũng không có ai gọi lên, ngược lại là cách gọi Mộc gia của Tê Phượng Pha từ từ được truyền ra. Những lời đồn này cũng chỉ có người địa phương biết được, người ngoài cũng không biết.
Đệ tử mới bắt đầu du lịch, không có mấy người biết được mục đích thực sự của chuyến này. Sau khi đi tới Đại Hạ, Mạnh Sơn mới nói ra sự tình với đệ tử còn sót lại. Khi Lâm Nhất báo cho mọi người, trước mắt đã đến cửa của Mộc gia, không ai còn có thể kềm chế nội tâm hưng phấn.
Bọn họ đã đi một năm lẻ ba tháng, trải qua bao nhiêu nguy hiểm, chết bao nhiêu người a! Nhóm người của Thiên Long Phái cuối cùng cũng đến nơi cần đến của chuyến đi này!
Phan Văn Hiên thấy Lâm Nhất tìm được địa phương muốn đi, cũng không tiện đi cùng, liền muốn đi Ẩn Nguyên tông thử vận khí một chút.
Trước khi đi, Phan Văn Hiên lại lời hay cho biết, Ẩn Nguyên tông sau hai tháng sau Khai Sơn môn, nếu như Lâm Nhất có ý cũng có thể đi xem một chút. Ngụ ý, hắn vẫn chưa ôm kỳ vọng đối với Lâm Nhất sẽ gia nhập vào dạng gia tộc như Mộc gia.
Lâm Nhất không tỏ rõ ý kiến đối với đề nghị này, vẫn tha thiết đưa tiễn, chúc hắn may mắn!
Khi một nhóm 17 người đi tới trước đại môn của Mộc gia, thấy trước cửa không chỉ có đứng một vị tu sĩ của Luyện Khí tầng chín, đệ tử mặc áo xanh chia thành hai bên cũng có tu vi của Luyện Khí kỳ, trận thế bực này ngay cả Lâm Nhất thấy rồi, cũng giật nảy mình. Thời khắc lòng có trù trừ, tránh không được muốn dừng bước thương nghị một chút.
Vào lúc Lâm Nhất và Mạnh Sơn thương nghị làm thế nào đi đến bái kiến, nghe được đối phương có người nói chuyện, hắn không làm gì khác hơn là tiến lên ôm quyền nói ra:
- Tại hạ Lâm Nhất, cũng không phải là người trong Đại Hạ Tiên môn, đường xa tới đây thỉnh cầu bái kiến gia chủ của Mộc gia. . .
Mộc Thiên Viễn không suy nghĩ nhiều, liền hừ lạnh một tiếng:
- Thì ra là tán tu của bên ngoài tới. Gia chủ của Mộc gia ta há là ai cũng có thể bái kiến hay sao?
Hắn cằm nhếch lên, hơi không kiên nhẫn phất tay nói:
- Nhanh chóng rời đi!
tám gã đệ tử mặc áo xanh trên bậc thang cũng ưỡn ngực, vén tay áo lên, liền muốn đuổi khách.
Không ngờ đến đối phương lại vô lễ như thế, Lâm Nhất bị nghẹn nửa câu nói sau không nói ra. Hắn quay đầu nhìn một chút thần sắc không chừng của mọi người phía sau lưng, hắn cười khổ một cái, lại xoay người ôm quyền nói ra:
- Xin vị đạo hữu này để hạ tướng nói hết lời. Nhóm người của tại chính là đến từ Đại Thương Mộc gia ngoài mấy trăm ngàn dặm!
Không đợi đối phương nhiều lời, Lâm Nhất gật đầu với Mộc Thanh Nhi sau lưng, tiếp tục nói ra:
- Vị Mộc Thanh Nhi cô nương này chính là tộc nhân dòng chính của Đại Thương Mộc gia, hẳn là tộc quy của tổ tiên Mộc gia, đi tới tìm thân.
Mộc Thanh Nhi có chút bất an tiến lên một bước, không biết nên xưng hô với đối phương như thế nào. Nàng không làm gì khác hơn là ôm quyền nói ra:
- Tại hạ Mộc Thanh Nhi, được lệnh của gia phụ, theo môn nhân một đường đi tới bái kiến Mộc gia trưởng bối!
Mộc Thiên Viễn nghe được Lâm Nhất nhắc tới Mộc gia của Đại Thương, thần sắc liền hơi ngẩn ra. Hắn cũng biết trong Đạo gia còn có thân thích vừa xa lại vừa nghèo, mỗi mười năm liền tới qua lại một lần. Trong lòng mặc dù đối với chuyện này không thích gặp, nhưng cũng không tiện đuổi người ra khỏi cửa.
Mộc Thiên Viễn chóp cha chóp chép miệng, rất nhàm chán lắc lắc đầu, trong thần sắc lộ ra vẻ khinh bỉ. Hắn chỉ vào một vị đệ tử áo xanh gần đấy nói:
- Gia chủ đã biết chuyện này, Thanh Thiền, ngươi dẫn hai người này vào đi!
Một người trẻ tuổi mười bảy mười tám tuổi, có tu vi của Luyện Khí tầng ba, bộ dạng mi thanh mục tú. Hắn nghe vậy ôm quyền đáp ứng, liền nói ra với Lâm Nhất và Mộc Thanh Nhi:
- Nhị vị đi theo ta!
Mộc Thanh Nhi nhìn Lâm Nhất, không biết làm thế nào cho phải.
Lâm Nhất xoay người nói với đám người Mạnh Sơn:
- Chư vị ở chỗ này đợi một lát!
Hắn lại chuyển hướng về phía Mộc Thanh Nhi cười cười, liền bước lên ung dung từng bước, Mộc Thanh Nhi vội vàng bước theo.