Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 536:

- Xảo Nhi! Xảo Nhi nàng đừng dọa ta! Nàng không được có việc gì!

Hắn móc ra một lọ thuốc, vội vàng đút cho người con gái trong ngực, bất chấp đau xót, thôi thúc linh lực trong cơ thể, mãnh liệt đưa vào trong thân thể của Phòng Xảo Nhi.

- Nàng thật ngốc a! Nàng hiện giờ không khác gì người phàm, vì sao phải đi cứu ta? Vạn Thanh Sam giết ta không được, nàng không cần dùng tính mệnh cứu ta a! Nàng nếu có sơ suất gì, bảo ta phải làm gì bây giờ! Xảo Nhi! Nàng có nghe được ta nói không?

Mưa cùng nước mắt, nhỏ xuống trên gò má như ngọc của Phòng Xảo Nhi. Lông mi thật dài của nàng ta run rẩy, nàng mở mắt, ánh mắt như nhuận, hàm chứa một nụ cười vui mừng, nhẹ giọng nói ra:

- Không có huynh, muội phải làm gì bây giờ?

Phòng Xảo Nhi đã tỉnh, khiến cho Diệp Vũ mừng rỡ như điên, hắn không dám ở lâu trên bờ biển, vội vàng tế ra phi kiếm bay đi trên mặt biển mờ mịt.

Diệp Vũ vừa kiệt lực bay về phía trước, vừa dùng linh lực phong bế thương thế của Phòng Xảo Nhi. Vào lúc thể lực chống đỡ hết nổi, hai người liền rơi xuống trên một chiếc hải thuyền, thuận gió nhẹ nhàng lướt đi.

Phòng Xảo Nhi bị phi kiếm tổn thương đến tâm mạch, nếu không có linh lực của Diệp Vũ đang cật lực duy trì lấy sinh cơ của nàng ta, sợ là cô gái này đã chống giữ không được bao lâu.

Hai người không dám tới gần hòn đảo phụ cận Đại Hạ, sợ gặp sự đuổi giết của Vạn gia. Cứ tiếp như thế, đan dược trên người của Diệp Vũ mỗi ngày càng sử dụng hết, mà trên biển thiếu y thiếu dược. Hắn đau lòng và bất đắc dĩ, chỉ có thể liều mạng tu vi không được, một mặt dùng linh lực đến trì hoãn sinh cơ của Phòng Xảo Nhi đang mất đi.

Hai người trên biển trằn trọc sau hơn nửa năm, hai người tới Đại Thương. Đây là một địa phương linh khí bần cùng, không thích hợp tu sĩ sinh tồn. Mà thương thế của Phòng Xảo Nhi lại càng thêm nghiêm trọng. Trong lòng của Diệp Vũ nóng như lửa đốt, nghe được hạt điền phía tây của Đại Thương thừa thải linh ngọc, lại một lần nữa nảy mầm kỳ vọng.

..

Một đóa thanh vân chậm rãi rơi xuống, Diệp Vũ ôm thật chặc Phòng Xảo Nhi, thần sắc mệt mỏi. Tu vi của hắn sớm đã hạ xuống Luyện Khí kỳ, không thể ngự kiếm phi hành, lại cũng may có Bích Vân sa, tiết kiệm được rất nhiều nỗi cực khổ đi đường. Chỉ có điều thời gian dài phi hành, khiến cho hắn cảm thấy không dễ chịu.

- Vũ huynh! Huynh nghe xem tiếng gió này như khóc như gào vậy, không biết có bao nhiêu du hồn ở chỗ này khóc rồi!

Phòng Xảo Nhi nằm trong ngực của Diệp Vũ, một gò má ngọc hoàn mỹ, lại xuất hiện thêm vẻ xám xanh.

- Chỉ là tiếng gió quỷ dị chút ít, Xảo Nhi chớ sợ! Ta và nàng nghỉ ngơi một chút lại đi tiếp!

Diệp Vũ ngồi trên một tảng đá lớn, ôm thật chặc người trong ngực không nguyện buông ra.

Phòng Xảo Nhi dựa vào trước ngực của Diệp Vũ, lộ ra nụ cười không màng danh lợi, vô lực nói ra:

- Ở trong ngực của huynh, ta không sợ!

Nàng ta suy yếu khép lại ánh mắt, nhẹ giọng nỉ non:

- Gặp Vũ huynh, là chuyện may mắn lớn nhất trong cuộc đời này của Xảo Nhi!

- Xảo Nhi mệt rồi à? Ngủ đi! Đến hạt điền quốc kia, đã có linh thạch, liền sẽ có tu sĩ và Tiên môn, Xảo Nhi có thể cứu được rồi!

Diệp Vũ không còn tuấn lãng như ngày xưa nữa. Hắn lúc này đầy mặt tiều tụy, duy có quang mang cố chấp vẫn đang nhảy nhót bên trong ánh mắt.

Gương mặt mệt mỏi của Phòng Xảo Nhi, như lời nói mê trong mộng...

- Muội mệt rồi! Nhưng mà muội không nỡ rời xa Vũ huynh a! Có người gọi muội đấy...

Mang theo vô hạn yêu thương, nhẹ nhàng dùng cằm vuốt ve người trong ngực, Diệp Vũ nhẹ giọng an ủi:

- Xảo Nhi nhất định sẽ khá hơn! Nàng là thê tử của ta, là tình cảm chân thành cuộc đời này của ta! Ta cũng đành rời xa nàng a... ! ?

Thời gian dài bôn ba khiến thể xác và tinh thần của người ta mệt mỏi đến cực điểm. Diệp Vũ trong hoảng hốt lại bỗng cảm thấy thêm vài phần bất an! Tim của hắn đột nhiên đập nhanh hơn, tiếng nói run rẩy, lại không dám lớn tiếng:

- Xảo Nhi... ? Xảo Nhi? Nàng tỉnh lại đi! Nàng không được đi! Xảo Nhi! Nàng không thể đi a... !

Diệp Vũ nhảy lên như điên, linh lực trong lòng bàn tay dốc sức tuôn tới Phòng Xảo Nhi trong ngực.

- Xảo Nhi! Tỉnh lại... !

Diệp Vũ cũng không kiềm chế được khủng hoảng trong lòng, hắn gào thét lớn, mở to hai mắt nhìn người trong ngực.

Phòng Xảo Nhi không tỉnh lại nữa! Hàng mi thật dài còn đọng một giọt nước mắt trong suốt. Khóe môi còn lưu lại một chút nụ cười. Chỉ có điều, giai nhân phương hồn đã qua đời!

- Phù phù...

Diệp Vũ thất hồn lạc phách quỳ xuống hai gối, ôm thật chặc người trong ngực. Hắn nhếch to miệng, nghẹn ngào không tiếng động, nước mắt im lặng chảy xuống!

Xảo Nhi! Nàng vì cái gì bỏ ta mà đi? Nàng sao nhẫn tâm bỏ ta mà đi chứ?

Xảo Nhi! Đều là ta không tốt! Ta không thể bảo vệ nàng chu toàn. Ta không thể trị lành thương thế của nàng, ta nguyện chết thay nàng!

Xảo Nhi! Nàng trở về! Nàng trở về a... !

- Ô ô...!

Trong Loạn Hồn cốc, duy có tiếng gió thê lương không ngừng!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free