Vô Tiên - Chương 581:
Một giọt linh dịch nhỏ yếu như vậy chính là vạn nguyên chi căn, vạn nguyên chi bản...
Lâm Nhất rung động nội tâm, cảm thụ được biến hóa trong khí hải. Linh lực dày đặc biến thành dịch, chính là tiên đạo Trúc Cơ căn bản. Mình Trúc Cơ thành công?! Không...? Không kịp vui mừng, hắn một mực nhắm mắt nhiều ngày, đột nhiên mở mắt, hô lên cả kinh một tiếng.
Linh dịch nhẹ nhàng yếu đuối ấy giống như sương sáng không được bảo vệ, không đợi gió lên đã hạ xuống, dường như nghe được một tiếng phốc... vang lên, hết thảy vừa nặng thuộc về hư vô, linh khí hòa hợp hãy còn xoay tròn trong khí hải...
Khó đè nén thất lạc trong lòng, Lâm Nhất thở dài nặng nề. Trúc Cơ đã thất bại. Tuy có buồn nản nhưng hắn không nản lòng. Trúc Cơ vốn không dễ dàng như thế. Lần này thành công khó khăn liền đáng được ăn mừng.
Lâm Nhất nhìn hai cái bình trước người, 'Ngưng Nguyên đan' mà Nhược Thủy tặng cho cùng 'Trúc Cơ đan' còn dư hai viên, tiếp tục thử, hay là tạm gác lại lần sau một lần hành động thành công?
Im lặng ngồi thật lâu, Lâm Nhất vẫn thu bình vào. Lần này dù Trúc Cơ chưa thành công nhưng không thiếu những cảm ngộ của riêng mình, hãy còn lĩnh hội tu một phen thật tốt. Đợi thể xác và tinh thần đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, nước chảy thành sông liền không phải là việc khó.
Mình ở chỗ này tu luyện đã bao lâu? Hai tháng hay là ba tháng? Lúc trước còn nhớ ngày tháng nhưng sau đó chuyên tâm tu luyện, rốt cuộc giờ này là quang cảnh gì thật hơi chút hồ đồ rồi. Hay là nên trở về sơn môn nhìn xem. Tên khốn kia xem ra sẽ không chờ đợi lâu như vậy, căn cứ theo tu vi trước mắt của mình, chẳng biết có đọ sức được một phen hay không? Nếu không tế, ít nhất tháo chạy cũng thoải mái một chút a.
Nghĩ đến đây, Lâm Nhất cười khổ lắc đầu. Hắn thu thập xong vài thứ thủ đầu, nhìn bốn phía có chút không nỡ. Hàng ngàn hàng vạn linh thạch cứ ném vào chỗ này như vậy? Thôi, bản thân mình trở nên keo kiệt từ bao giờ vậy, những bảo bối này ẩn sâu ở nơi này, mai kia muốn dùng tới đây lấy là được rồi.
Tự trấn an mình như thế, Lâm Nhất kết động thủ quyết, thân hình vọt lên.
..
Trong thời gian Lâm Nhất ẩn thân tu luyện ở dưới đất, trên mặt đất đã là một mảnh khô vàng. Ngày thường núi rừng cành lá rậm rạp, trước mắt đã là cảnh tượng mùa đông xào xạc.
Lúc này đang hoàng hôn, trong sơn cốc hoang vắng đột nhiên dần hiện ra một hình dáng nhỏ bé và yếu ớt. Một nữ tử trẻ tuổi thân mặc váy trắng, cầm trong tay một thanh phi kiếm, thần sắc luống cuống đi nhanh về phía trước.
Nữ tử vừa mới chạy vội tới một chỗ trên sườn núi, không kịp quay đầu nhìn xung quanh thì một đạo kiếm hồng tiện từ đỉnh đầu vượt qua, đột nhiên ngăn cản đường đi của nàng.
- Ha ha.
Ngươi trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của ta.
Theo đó là tiếng cười phóng đãng đầy đắc ý, một Hắc y nhân hiện thân hình ra.
Nử tử xấu hổ và càng giận dữ hơn, trong cơn hoảng sợ liền muốn trốn bán sống bán chết, nhưng không thành, lại một bóng người đột nhiên thoát ra khỏi mặt đất, vừa lúc ngăn giữa hai người...
Quyển thứ hai: Vân Tế Thương Hải. Chương 349:Sơ chém Trúc Cơ
Lúc Lâm Nhất từ dưới đất nhảy lên, nhìn thấy một Hắc y nhân đang đuổi theo một nữ tử. Hắn có ý lảng tránh nhưng đã thấy Hắc y nhân ấy xuất hiện có chút kỳ hoặc, trong lòng vừa động, vẫn mang thoe nghi vấn từ dưới đất xông lên.
Hắc y nhân này cũng có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, không biết có phải là cùng một nhóm với người đuổi giết lần trước hay không?
Giờ này tu vi đã có đề thăng, đảm khí của Lâm Nhất cũng tăng lên không ít. Chỉ có điều hắn tùy tiện xuất hiện đã khiến cho nữ tử và Hắc y nhân ấy đều giật nảy mình. Nữ ữ tử thoáng sợ run lên, biểu lộ thần tình tuyệt vọng. Còn Hắc y nhân lại có vài phần cẩn thận, nhưng khi thấy người tới bất quá chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, thần sắc của hắn lập tức trở nên thoải mái dễ dàng hơn.
- Tiểu tử, mau cút đi. Đừng tự gây khó cho mình.
Hắc y nhân là người mang dáng vẻ trung niên, hắn từ trên phi kiếm nhảy xuống, khí thế có chút lớn lối.
Nữ tử đang đánh giá người trẻ tuổi xa lạ này, xem như may mắn mở miệng nói:
- Vị sư huynh này. Ta là Khương Thảo Nhi của Quy Linh cốc, trên đường gặp kẻ xấu, mong rằng xuất thủ tương trợ.
Lâm Nhất quét ánh mắt qua hai người, trong thần sắc của Khương Thảo Nhi hàm chứa ý cầu khẩn, còn Hắc y nhân thì sát khí đang mạnh. Hắn không để ý tới Khương Thảo Nhi mà chắp tay nới với Hắc y nhân kia:
- Tại hạ liền rời đi. Chỉ có điều không biết đại danh của tiền bối, đến từ phương nào, có thể cho hay một chút được không?
Sống chết trước mắt, không biết suy xét dài dòng cái gì nha. Sao lại gặp loại người cổ hủ như vậy chứ! Ca thán một tiếng, tay Khương Thảo Nhi cầm phi kiếm cũng khẽ run lên, chỉ sợ ngày hôm nay không thể may mắn thoát khỏi, không ngờ sẽ táng thân ở chỗ này...
Hắc y nhân cười gằn một tiếng, có chút hăng hái đánh giá Lâm Nhất. Một Luyện Khí kỳ tu sĩ thật là không biết tự lượng sức mình, cũng dám nhiều lời trước mặt mình, không phải là chán sống hay sao.
- Ha ha. Tiểu tử, ta liền cặn kẽ phân trần cùng ngươi, hơn nữa đứng yên đàng hoàng không nhúc nhích, nhìn phi kiếm của ta một chút như thế nào...
Không nói hai lời liền động thủ giết người. Lối hành động của Hắc y nhân giống với người đuổi giết lúc trước y như đúc. Nhớ lại lúc tao ngộ Mao Gia lĩnh, Lâm Nhất nhíu mày, đưa tay ném ra một phiến Xà phù, quay đầu hô lớn:
- Cô nương đi mau.