Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 608:

Khi Lâm Nhất bước ra Truyền Tống Trận lần nữa, hắn vẩy vẩy đầu, đã không còn cảm giác mê muội và không khỏe. Hắn giương mắt nhìn lên, đây cũng là một sơn cốc.

Dưới chân núi đối diện Truyền Tống Trận, đã tụ tập không dưới một nghìn tu sĩ, có đứng có ngồi, dáng vẻ khác nhau, rất nhiều người đang nghển cổ viễn vọng cái gì đó.

Vị trí trước mắt, nói là sơn cốc, chẳng bằng nói là một hẻm núi to lớn. Phía nam là quần sơn liên miên, cây cối um tùm, xanh um tươi tốt; phía bắc bên ngoài mấy chục dặm kia, đó là cái gì?

Lâm Nhất theo ánh mắt của những tu sĩ kia nhìn tới, thấy là một ngọn núi màu vàng kim, đột ngột mà lên, trực chỉ mây xanh, nguy nga kiên cường.

- Huyền Thiên Phong, quả thật là muôn hình vạn trạng, kỳ dị bất phàm!

Nghe La Dật ở bên người chà chà than thở, Lâm Nhất thầm nghĩ, chẳng lẽ nơi này là Huyền Thiên Môn?

Tâm có nghi vấn, Lâm Nhất dựng lỗ tai lên, lưu ý bốn phía. Hắn theo mọi người đi đến một góc của sơn cốc nghỉ ngơi, đã biết được đại khái nơi đây.

Sơn cốc này tên là Vọng Thiên Cốc, quần sơn phía nam là vị trí của sơn môn Huyền Thiên Môn, mà ngọn núi kỳ dị kia tên là Huyền Thiên Phong, chính là mục đích của chuyến này. Nghe nói Huyền Thiên Tiên Cảnh ở trên Huyền Thiên Phong.

Ngọn núi này cao không dưới vạn trượng, giữa sườn núi là mây mù dày đặc, không thấy đỉnh núi, làm sao đi tới? Phía trên còn có Truyền Tống Trận không? Còn nữa, trong sơn cốc có nhiều tu sĩ như vậy, đều là người đồng hành?

Ở dưới mấy vị trưởng bối Trúc Cơ kỳ dẫn dắt, người Chính Dương Tông đi đến dưới chân núi tạm thời thu xếp đi. Lâm Nhất vẫn còn muốn tìm một chỗ yên lặng đả tọa, chỉ thấy chư vị đồng môn tụm năm tụm ba nói giỡn, căn bản không có địa phương hắn đặt chân. Ngay cả La Dật cũng cười nịnh nọt, chui vào trong đám người.

Có mấy chỗ bên người hơi rộng rãi, ai! Vẫn là thôi đi! Ánh mắt kia đều có thể ăn người a.

Cách mọi người xa hơn một chút, trên đỉnh đầu ngay cả một bóng cây cũng không có, dưới chân đều là đá vụn, Lâm Nhất không thể làm gì khác hơn là một mình đứng đấy. Nhìn hai bên một chút, hắn lắc đầu, trong thần sắc lộ ra mấy phần bất đắc dĩ.

Trong sơn cốc nhiều tu sĩ như vậy từng người tụ thành một đoàn, lẫn nhau cách xa chừng hai mươi trượng, lấy đó làm vị trí Tiên môn. Nhìn tu sĩ nhiều ít, thì có thể thấy được Tiên môn to nhỏ.

Tiên môn có được một trăm, hai trăm tu sĩ tụ tập, ở trong sơn cốc cũng không nhiều, chỉ có năm nhóm. Chính Dương Tông là một nhánh trong đó, nhân số nhiều nhất, nhìn quần áo là tu sĩ của Huyền Thiên Môn; mặc thanh y là Định Hải Tông; một đám nữ tử ở cùng một chỗ, y phục còn màu hồng, chắc là đến từ Hồng Vân Cung; mặc hắc y thì đến từ Hắc Sơn Tông.

Hắc y? Lâm Nhất bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, không khỏi nhíu mày.

Ngoại trừ mấy Tiên môn nổi danh kia ra, còn lại có hơn mười người đến mấy chục người không giống nhau, hẳn là tiểu tiên môn đến từ các nơi trong Đại Hạ.

Ánh mắt Lâm Nhất đảo qua, bỗng nhiên thần sắc hơi động. Hắn dĩ nhiên ở trong đám người, nhìn thấy vài khuôn mặt quen thuộc.

Nhìn thấy mấy người này cũng không kỳ quái, chỉ là một thân ảnh mập mạp lóe lên, liền ẩn thân ở trong đám người không thấy. Sao hắn lại ở đây?

Có lẽ vì Lâm Nhất đứng một mình quá mức dễ thấy, trong một nhóm tu sĩ, có hai người trẻ tuổi trong lúc vô tình nhìn sang, vội vàng ra vẻ không thấy, bất quá chốc lát, lại biểu lộ ra khá lúng túng nghiêng đầu, xa xa chắp tay.

Hai người này là Linh Giám và Linh Thuật của Đan Nguyên Tông, lúc trước Lâm Nhất bị tính toán, suýt chút nữa mất mạng, cuối cùng được đối phương trong lúc vô tình cứu, cũng xảo ngộ bạn cũ của Tô tiên sinh, Nhược Thủy Chân Nhân.

Người chí thân ở Đại Hạ có thể tin, chỉ có Nhược Thủy tiên sinh và Nguyên Thanh. Chuyện nào ra chuyện đó, Lâm Nhất không có vì chuyện cũ mà ghi hận hai huynh đệ Linh Giám, cũng truyền âm qua thăm hỏi tình trạng gần đây của tôn sư.

Khi biết Nhược Thủy tiên sinh vẫn mạnh khỏe, Lâm Nhất lộ ra nụ cười, chắp tay đáp lễ!

Ánh mắt Lâm Nhất di chuyển đến một đoàn người khác, khẽ gật đầu, một nữ tử tố y cũng mỉm cười ra hiệu.

Ở chỗ Hồng Vân Cung, tất cả đều là nữ tu dáng người thướt tha, có thể nói là làm người khác chú ý, nhưng ánh mắt Lâm Nhất lại bỏ qua, nhìn về đám tu sĩ hắc y kia.

Trong đám người Hắc Sơn Tông, Công Dã Bình chen chúc ở trong mấy tu sĩ Kim Đan kỳ, mang theo thần sắc kiêu ngạo nhìn xung quanh. Ánh mắt ở trên người nữ tu Hồng Vân Cung lưu luyến không ngừng, còn không quên lắc đầu cảm khái.

- Thiếu tông chủ! Nếu Hồng Vân Cung lệ thuộc chúng ta, trên mặt mũi vẫn phải giữ, không được làm hỏng đại kế của Tông chủ!

Một lão giả lên tiếng nói.

Bên cạnh hắn, một lão giả tóc bạc da mồi khác, thần sắc âm hàn, lạnh lùng ừ một tiếng, phụ họa nói:

- Uổng Xích trưởng lão nói không sai!

- Ý tứ của Đạt Mông trưởng lão và Uổng Xích trưởng lão, Công Dã Bình ta há có thể không biết? Nhưng lúc này chờ quá nhàm chán, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, nên nhìn một chút mà thôi!

Công Dã Bình cười ha ha, thần sắc bỗng nhiên xoay chuyển, trong giọng nói càng chứa ý lạnh:

- Tất cả đều ở trong lòng bàn tay của gia phụ, hành trình Huyền Thiên Tiên Cảnh lần này, thật sự làm người chờ mong!

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về một chỗ khác, đó là địa phương tu sĩ của Huyền Thiên Môn tụ tập.

Trong khoảnh khắc, thần sắc âm trầm của Công Dã Bình không thấy, ngược lại đổi thành nụ cười hiền lành, hai mắt tỏa ánh sáng, lắc đầu thở dài nói:

- Nữ tử này không tầm thường! Thật là nhân gian ít có, làm ta động lòng!

Trong sơn cốc, tu sĩ mỗi môn phái đều chiếm một góc. Ở giữa thỉnh thoảng có người đi lại, nhưng phần lớn là tu sĩ của Huyền Thiên Môn. Vì tránh né Tiển Phong dây dưa, Lan Kỳ Nhi mang theo Thu Thải Doanh rời khỏi đoàn người, đi đến trên một gò núi, dựa ở sau bóng cây, triển vọng về phía trước.

- Sư phụ, người kia là một vị tiền bối, nhưng thần sắc lỗ mảng, làm trưởng không tôn!

Trong lời nói của Thu Thải Doanh có chứa hận ý mơ hồ. Từ lâu đã nhìn thấy đám tu sĩ Hắc Sơn Tông kia, trong ánh mắt nàng có hỏa diễm chớp động.

Sắc mặt Lan Kỳ Nhi trầm xuống, quay mặt qua chỗ khác. Nàng đã nghe người kia truyền âm, tự xưng là Hắc Sơn Tông thiếu tông chủ Công Dã Bình, trong giọng nói hiển lộ hết tâm ý ngưỡng mộ.

Ở trước mặt mọi người, Lan Kỳ Nhi không tiện tính toán với đối phương, chỉ có thể lạnh lùng bỏ mặc.

- Sư phụ, tu sĩ Đại Hạ đã tề tụ đủ, không biết khi nào Huyền Thiên Tiên Cảnh mới mở ra?

Thu Thải Doanh tò mò hỏi.

- Giữa trưa ba ngày sau.

Lan Kỳ Nhi nhẹ giọng đáp.

- Vì sao nhất định phải vào lúc giữa trưa ba ngày sau!

Thấy Thu Thải Doanh lộ ra thần sắc không rõ, giống như mình lúc nhỏ ở bên người sư phụ, sắc mặt Lan Kỳ Nhi ôn nhu nói:

- Nguyên do trong đó, ta cũng không biết. Chỉ nghe sư phụ ta nhắc qua, đầu tháng tư trong chu kỳ mười tám năm, đến mùng một tháng mười, trong nửa năm này, là thời điểm cương phong trên Huyền Thiên Phong yếu nhất. Chỉ có lúc này, tu sĩ mới có thể tiến vào trong Huyền Thiên Tháp, từ đó bước vào Huyền Thiên Tiên Cảnh.

- Vậy trong vòng nửa năm, Huyền Thiên Tiên Cảnh có thể tùy ý ra vào sao?

Thu Thải Doanh lại hỏi.

Lan Kỳ Nhi nhìn đỉnh núi phía xa nói:

- Sau ba ngày vào lúc giữa trưa, chính là thời điểm cương phong yếu nhất. Qua lúc này, khó có thể tới gần Huyền Thiên Tháp nửa bước, tu sĩ trong tháp cũng đừng vọng tưởng tự đi ra. Chỉ có đợi sau nửa năm, Huyền Thiên Tiên Cảnh đóng lại, tu sĩ tiến vào bên trong mới sẽ tự động truyền tống đến nơi này.

- Thì ra là như vậy! Đa tạ sư phụ mang đệ tử đi Huyền Thiên Tiên Cảnh kiến thức một phen!

Thu Thải Doanh kinh thán một tiếng!

- Không vào nơi sâu xa của tiên cảnh, thì tự vệ không lo! Thân là tu sĩ, đi vào trong tiên cảnh thể ngộ một phen, có chút ít ích lợi!

Thần sắc của Lan Kỳ Nhi hờ hững nói một câu, ánh mắt di chuyển đến đám người trong sơn cốc.

Trên đất trống, bóng người độc lập kia làm Lan Kỳ Nhi hơi ngạc nhiên, không khỏi lộ ra nụ cười nhợt nhạt. Hơn một năm không gặp, thiếu niên kia lại xuất hiện ở nơi này, vẫn là dáng dấp giả vờ lão thành. Hồ lô rượu bên hông không ra ngô ra khoai, cái kia trên đầu là trâm gài tóc sao? Đây rõ ràng là pháp khí tu sĩ sử dụng a! Mái tóc màu đen ngổn ngang, khóe môi hơi vểnh lên, mang theo dáng dấp lười nhác, đang tẻ nhạt nhìn ngó bốn phía.

- Y! Chẳng lẽ sư phụ nhận ra người kia?

Thu Thải Doanh cũng nhìn thấy tu sĩ trẻ tuổi kia.

Lan Kỳ Nhi ân một tiếng, nụ cười dần ẩn, thần thái như cũ! Một cái nhíu mày một nụ cười của nàng tùy ý mà tự nhiên, nhưng luôn tác động đến người hữu tâm...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free