Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 655:

Bốn con Hủy thú đã há cái miệng rộng, vung lợi trảo lên chộp về phía con mồi. Ai ngờ kỳ biến chợt nảy sinh, một chùm kim mang chói mắt bỗng nhiên lóe lên.

Lúc gần chết, Lâm Nhất đột nhiên vung cánh tay, chỉ thấy một con Xích kim diễm long chợt biến ảo ra, tiếp theo chính là quang mang to bằng mũi kim lóe lên từ mi tâm của hắn rồi lập tức biến mất, hòa thành một thể với kim long. Dường như có long hồn, kim viêm long đối mặt với bốn con Hủy thú khiêu khích, ngẩng cổ gầm thét.

Một tiếng rồng gầm vang vọng đất trời. Long uy vô thượng trong khoảnh khắc bao phủ Tứ Cực sơn. Còn bốn con Hủy thú như bị sét đánh, thoáng chốc hơi run rẩy, sau đó thu hồi sắc mặt dữ tợn rồi hơi cúi đầu. Ở gần có Hủy thú đang truy đuổi cũng là tình hình như thế, nhao nhao cúi đầu xưng thần về phía kim long.

Đối với chuyện này, kim long không để ý tới. Bên ngoài thân thể chợt trở nên lớn hơn. Chỉ là trong nháy mắt, một con kim long dài trăm trượng xuất hiện ở giữa không trung. Lân giáp vàng chói lọi, chói lóa mắt; trên long thủ* to lớn là sừng rồng sừng sững, uy phong lẫm liệt; Long mục** hàm sát, ngạo thị trời cao.

*Long thủ: đầu rồng

**Long mục: mắt rồng

Như quân lâm thượng giới làm người ta không dám nhìn thẳng, dưới uy thế đó, Tứ Cực sơn lại càng thêm yên tĩnh, chỉ có hàng nghìn sinh linh nhìn lên kim long đang tung hoành ngang dọc trên bầu trời, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi.

Kim long dài trăm trượng tiếp tục du tẩu trên đỉnh Tứ Cực sơn. Sau một lúc, vạn thú quay về sào huyệt của mình, thân ảnh của Hủy thú cũng không thấy đâu nữa. Vốn dĩ sắc trời ảm đạm đã được quang đãng trở lại, phơi ra một vùng óng ánh vàng rực.

- Kim long đi Tứ Cực, như trong điển tịch của Huyền Minh Giới Trung Thiên, quả thế!

Tính mệnh đã không còn nguy hiểm nữa, Mộc Thiên Viễn tự lẩm bẩm. Trời sinh dị tượng xác thực làm người ta hoa mắt mê muội. Ngô Thất ở một bên cũng há miệng trừng mắt, kinh ngạc không ngừng.

- Kim long tại thiên, vật mà lại được tận mắt nhìn thấy!

Ngọc Lạc Y bò dậy từ dưới đất, nhìn cảnh tượng trước mắt mà vô cùng kinh ngạc. Sau khi thấy rõ tình hình bầu trời của Tứ Cực sơn, kim long tới lui tuần tra một lượt, sau đó mang theo thế vạn dặm, thừa dịp sung sức mà quay lại, hạ xuống từ trên bầu trời. Thân kim long dài trăm trượng đột nhiên thu nhỏ, lúc còn chưa kịp nhìn thì đã hóa thành dài khoảng mấy trượng, vọt thẳng xuống.

Ngô Thất, Mộc Thiên Viễn cùng Ngọc Lạc Y lúc này mới nhớ tới người khởi xướng nên tất cả chuyện này, đồng loạt nhìn về phía Lâm Nhất. Chỉ thấy kim mang lóe ra, một cái bóng rồng nhập vào người. Còn người nọ vẫn đang cầm trường kiếm chỉ xéo, ngẩng đầu nhìn lên trời, tay áo và tóc dài không gió mà tự bay.

Phù! Lâm Nhất thở phào một hơi, dường như mới vừa tỉnh mộng vậy. Sau một lát, hắn chậm rãi xoay người lại, gật đầu với mấy người Ngô Thất. Ánh mắt của đối phương có chút bối rối, hình như có ý tránh né.

- Ngươi lại giết Vạn Tử Bình, aiz!

Nhìn thi thể máu tanh trên đất, Ngô Thất oán hận một chút, lại thở dài bất đắc dĩ một tiếng. Mộc Thiên Viễn ở một bên thì khẽ gật đầu một cái, không biết đang cảm khái cái gì.

- Lâm Nhất, mới vừa rồi ngươi thi triển phương pháp gì thế?

Ngọc Lạc Y vẫn mở miệng hỏi, chỉ là, nàng lại vô tình chắp tay.

Thần sắc của Lâm Nhất có chút đờ đẫn, thuận miệng đáp:

- Chính Dương Kim Long thủ.

Tiếng nói của hắn vừa dứt, ba người kia không hẹn mà cùng nhìn nhau, thần sắc khó tin.

Ba người này mới tránh được một kiếp nạn sinh tử, vẫn chưa kịp cảm thấy kinh hỉ, ngược lại nỗi khiếp sợ còn chưa tan liền chìm sâu trong sự nghi hoặc. Đối với chuyện này, Lâm Nhất không làm gì được, cũng không có lời nào để nói. Hắn không hiểu nhiều về chuyện này, có nhiều thứ khó có thể giải thích được, đơn giản là không suy nghĩ thêm nữa.

Trong khi đợi Ngô Thất thu thập di hài của đồng môn, Lâm Nhất một mình đi tới một bên, khoanh chân ngồi xuống, mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Chỉ có điều, chốc lát sau vẻ mặt hắn lại đau khổ, bất đắc dĩ đứng dậy.

Xa xa, một tia kiếm hồng bay tới, người chưa tới, ba người Ngô Thất cũng đã khom người, nói:

- Bái kiến sư bá! Bái kiến sư tổ!

Người tới là một người đàn ông trung niên thân mặc đạo bào thiển sắc, chính là các chủ của Đan Dương các của Chính Dương tông – Yến Khởi. Hai hàng lông mày rậm, thần sắc lạnh lùng, không giận tự uy.

- Bản các có việc trì hoãn mấy ngày, vừa rồi trời sinh dị tượng nên mới theo dõi tới được đây, không ngờ là đám tiểu bối các ngươi lại ở chỗ này.

Lúc đang nói chuyện, Yến Khởi đã hạ xuống từ trên không trung, ý bảo đám Ngô Thất không cần giữ lễ tiết. Sau khi quan sát trái phải, khắp nơi trên đất vẫn còn hỗn độn. Tay gã vuốt râu, giọng kinh dị, hỏi:

- Ở đây đã xảy ra chuyện gì?

Nhìn thoáng qua Lâm Nhất đang im lặng không lên tiếng, Ngô Thất thẳng thắn gục đầu xuống ý bảo Ngọc Lạc Y bẩm báo. Người sau dù sao cũng là đệ tử của Đan Dương các, có quan hệ sâu xa thâm hậu với Yến Khởi, đứng ra nói chuyện không thể tốt hơn được.

Ngọc Lạc Y chính là đệ tử của Lãnh Thúy, còn Lãnh Thúy lại là phu nhân của Yến Khởi. Như ở trước mặt sư phụ, Ngọc Lạc Y cũng không cố kỵ, liền nói đại thể một lượt chuyện sau khi tiến vào Huyền Thiên tiên cảnh gặp phải chuyện gì. Chỉ là, một phen nghịch chuyển mới rồi, nàng nói rất cặn kẽ.

Yến Khởi chắp hai tay sau lưng ngạo nghễ đứng lặng, trong đôi mắt nửa khép hờ có tinh quang hiện lên. Đợi lúc Ngọc Lạc Y nói tới kim long là do Lâm Nhất thả ra thì nàng ngừng lại, vẻ mặt áy náy cùng bất an.

- Lâm Nhất, lại là ngươi? Có thể cho bản các một câu trả lời hợp lý không?

Yến Khởi mặt trầm như nước chậm rãi xoay người lại, ánh mắt sắc bén hùng hổ doạ người.

Uy thế Kim Đan hậu kỳ lại mạnh mẽ như vậy. Nhìn vào ánh mắt của Yến Khởi như đối mặt với vực sâu, trong khoảnh khắc đã khống chế Lâm Nhất, bản thân khó có thể hành động. Trong lòng hắn phát lạnh, gắng gượng ngẩng đầu lên, gằn từng chữ từng câu:

- Uy lực của Kim Long thủ như thế nào, tại hạ cũng hồ đồ không biết trước.

- Hừ! Ngươi chỉ là một tu sĩ Luyện Khí nho nhỏ, nhưng lại làm rối loạn linh mạch của Thiên Cơ đỉnh, còn lừa dối nghĩ người khác không biết, ngươi lại ngây thơ tới mức không biết trước sao hả?

Nói rồi, Yến Khởi chợt bắt đầu cười lạnh.

Người của Đan Dương sơn đều biết chuyện linh mạch, cuối cùng tuy nói là không giải quyết được gì nhưng lại như nước với lửa với Thiên Khu các cùng Thiên Cơ các. Ai ngờ, Vệ Tòng - Vệ các chủ lại là người chịu tiếng xấu thay cho người khác.

Ngô Thất ngẩng đầu lên, con mắt đã trợn tròn; còn Mộc Thiên Viễn thì nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra, không nhịn được lui về phía sau một bước. Ngọc Lạc Y cũng há nửa miệng ra thở dốc, cũng chỉ lo nhìn chằm chằm sắc mặt của Yến Khởi, càng lúc càng khiếp sợ hơn.

Hành vi Kim Long thủ nghịch thiên, như thực như ảo làm người ta khó có thể tin. Nhưng Lâm Nhất lại quy công cho uy thế Kim Long thủ của Chính Dương tông, tuy nói chỉ là tìm một cái cớ nhưng đám Ngọc Lạc Y vẫn cảm thấy may mắn trong lòng. Trở về hỏi thăm trưởng bối trong tông môn, nói không chừng Kim Long thủ thật có chỗ thần dị mà không muốn người ta biết thì sao? Lại thêm mới vừa qua được đại kiếp, cũng không có ai muốn nghĩ quá nhiều, chỉ có thể tạm gác chuyện này sang một bên, về sau lại tính tiếp.

Nhưng thân phận của Yến các chủ bậc nào chứ, lời nói ra không thể giả được. Một đệ tử Luyện Khí làm như thế nào có thể thâm nhập vào Thiên Cơ đỉnh, lại làm thế nào có thể làm rối loạn linh mạch, những chuyện này cũng làm người ta phải suy nghĩ.

Lúc này Lâm Nhất bất chấp suy nghĩ của người khác, chỉ là bất đắc dĩ thở dài. Nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Chuyện trên thế gian vẫn không thể ổn thỏa hết được! Trách ai đây? Đều là do Kim Long kiếm gây họa. Nếu không phải tại Kim Long kiếm, mình đâu có bản lĩnh cao như vậy để đi làm rối loạn linh mạch? Nếu không phải Kim Long kiếm, vừa rồi Kim Long thủ tại sao lại nghịch thiên như vậy? Kim Long kiếm à Kim Long kiếm, ngươi lại hại ta khổ sở rồi! Chỉ có điều ngươi cũng đã cứu ta một lần. Chỉ là cửa ải trước mắt này ta phải làm thế nào mới vượt qua được đây?

- Yến các chủ, ngươi tin lời của tại hạ không?

Suy nghĩ một phen, Lâm Nhất trầm giọng nói.

- Ồ?

Uy thế trên người Yến Khởi thu lại, tà nghễ nhìn Lâm Nhất, mặt không thay đổi, hừ nói:

- Nói hay không ở ngươi, có tin hay không là ở ta.

- Lúc ở trên Thiên Cơ đỉnh chế tạo ra đường trị thủ, tại hạ nhàn hạ nên tu tập Chính Dương Kim Long thủ, ai ngờ Kim long không nghe theo sai khiến, sau đó chui xuống đất, vài ngày sau tự mình quay lại. Than thở với chỗ ảo diệu của “Chính Dương tâm pháp nhưng lại không làm theo ý muốn của tại hạ. Rồng là do lân trùng trưởng thành, vua của vạn thú. Chỗ có long uy, vạn thú không thể không cúi đầu. Cố nhiên, mới vừa rồi kim long hiển thánh là một bất ngờ đáng ngạc nhiên. Chỉ có điều Kim Long thủ này rốt cục là có gì kỳ quặc mà lại khó có thể khống chế như vậy, xác thực là làm người ta cảm thấy khó hiểu! Cũng xin Yến các chủ chỉ giáo!

Nói xong, Lâm Nhất chắp tay một cái, dáng vẻ cúi đầu lắng nghe.

Ánh mắt lóe lên, tay nắm lấy râu xanh, Yến Khởi lần nữa đánh giá người trẻ tuổi trước mắt này, bỗng thần sắc khẽ động, ngẩng đầu nhìn về nơi xa, lẩm bẩm:

- Huyền Minh Giới Trung Thiên.

Một lúc sau, gã lại lạnh giọng nói:

- Nghĩ tới chuyện mạng sống của ba người họ không có quan hệ gì với ngươi, việc này sau này tính cũng không muộn, tiểu tử.

Yến Khởi xoay người lại, trên mặt mang nụ cười trào phúng, nói:

- Chỉ bằng vào mới vừa rồi nói bậy nói bạ, ngươi chết không có gì đáng tiếc!

Nói rồi, gã dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn một cái rồi bay lên không trung.

Cùng lúc đó, trong ngóc ngách của Tứ Cực sơn, vô số tia kiếm hồng đột nhiên mọc lên từ mặt đất. Chỉ thấy dưới sắc trời vàng óng, thấp thoáng trong mây mù mơ hồ hiện ra một lầu các rực rỡ nguy nga trên không trung.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free