Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 704:

Lâm Nhất rùng mình trong lòng, chậm rãi xoay người lại. Vị lão giả kia của Huyền Thiên môn đã đi tới, đi theo bên cạnh còn có Tiển Phong mang theo nụ cười lạnh.

Mà xa xa chính là Lan Kỳ Nhi sắc mặt tái nhợt, hai tay đang quấn lại với nhau. Trên nét mặt hoảng loạn của nàng đều là sự hối hận cùng bất đắc dĩ. Vốn cho là, chỉ cần mình không nhắc tới tất cả những chuyện mình thấy với bất kỳ ai thì sẽ không có người nào quan tâm tới Lâm Nhất, sẽ không bởi vì chuyện cũ đó của sư môn mà đi gây sự với hắn. Nàng vẫn luôn tin tưởng hắn vô tội, nhưng nàng cũng hiểu rõ, nếu lúc này bị Huyền Thiên môn biết được, hắn, sẽ khó có thể giải thích được.

Nhưng có ai mà ngờ tới, lúc ở địa huyệt, Tiển Phong kia giành trước thoát đi, trong lúc vội vàng cũng đã quay đầu thoáng nhìn qua, vừa vặn nhìn thấy hai người cùng sử dụng Huyền Thiên thuẫn. Tâm cơ của sư huynh đồng môn này lại thâm trầm như thế, vẫn luôn ẩn nhẫn không phát tác, cho tới khi may mắn chạy ra khỏi lòng đất, sau khi gặp được sư phụ Dư Hành Tử, lúc này liền nói nghi vấn Lâm Nhất ra.

Mà mới vừa rồi tới Huyền Thiên điện, Dư Hành Tử lập tức chất vấn Lan Kỳ Nhi chuyện này, nàng lấy cớ lúc đó bị thương nặng nên không biết nội tình, ai ngờ đối phương lại không tiếp tục dong dài nữa mà trực tiếp tới làm khó dễ Lâm Nhất.

Sự bất an trong lòng lúc này bộc phát hoàn toàn, Lan Kỳ Nhi chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo. Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể cầu nguyện. Lâm Nhất, ngươi nhất định không nên có chuyện gì!

Lúc ánh mắt xẹt qua mặt Lan Kỳ Nhi, nhìn Tiển Phong đang cười âm hiểm, Lâm Nhất đứng thẳng người.

- Nói vậy với môn hạ đệ tử của ta, không biết Dư Hành Tử đạo hữu có ý gì?

Yến Khởi nhíu mày, trong thần sắc hơi có không vui. Cho dù tiểu tử này có trò gì cũng là việc riêng của Chính Dương tông, không cho phép người ngoài tham gia vào. Còn lời nói và việc làm của Dư Hành Tử rõ ràng có ý muốn xen vào.

Thân là tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, đều là nhân vật hết sức quan trọng trong tông môn, giao du với nhau có rất nhiều chỗ cố kỵ. Đối với chuyện này, Dư Hành Tử đương nhiên là vô cùng am hiểu. Nhưng thái độ ông ta khác thường, sắc mặt không chút thay đổi mà hừ lạnh một tiếng, nói với Yến Khởi:

- Yến đạo hữu quản giáo môn hạ đệ tử, ta vốn không nên chen lời vào. Nhưng một vãn bối của Chính Dương tông lại tu luyện công pháp độc môn của Huyền Thiên môn ta, ta làm sao có thể ngồi yên không để ý tới được?

Lời của Dư Hành Tử vừa hạ xuống, mọi người ở đây đều động dung. Nhưng lại không luận hàm nghĩa khác trong câu nói này, vẻn vẹn là công pháp của Huyền thiên môn lại rò rỉ tới Chính Dương tông đã đủ để Đại Hạ nhấc lên một trận tinh phong huyết vũ.

- Ồ?

Đồng tử của Yến Khởi hơi co lại, đè nén vẻ giận dữ, lạnh giọng nói:

- Xin ăn nói cho cẩn thận! Nếu không có chứng cứ rõ ràng, đừng trách Yến mỗ trở mặt!

Gã càng cảm thấy hoang đường hơn, không thể không làm người ta tức giận! Đáng tiếc e ngại thân phận của đối phương nên gã chưa làm hành động quá lỗ mãng. Đây chính là đống nước bẩn khó gột rửa, chỉ cần là tu sĩ của Chính Dương tông không thể nhượng bộ chuyện này được! Nếu không, tông môn sẽ lâm nguy!

Lúc hai người nói chuyện, Lâm Nhất lẳng lặng đứng ở một bên, mặt trầm như nước.

Cảm nhận được sát khí trên người của Yến Khởi, Dư Hành Tử nhíu mày. Nhìn thoáng qua tiểu tử ở cách mấy trượng thần sắc trấn định, trong con ngươi lóe lên tinh quang, ông ta chậm rãi nói:

- Nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Hừ! Ta đương nhiên có chứng cứ rõ ràng! Tiểu tử tên là Lâm Nhất này từng sử dụng Huyền Thiên thuẫn trong “Huyền Thiên tâm pháp, bị đồ đệ của ta tận mắt nhìn thấy. Ngươi thân là trưởng bối của Chính Dương tông, cũng xin có một câu trả lời hợp lý về chuyện đó cho Huyền Thiên môn ta. Nếu không, hừ! Trở mặt cũng là chuyện tầm thường!

Chuyện đột nhiên xảy ra, xa xa mọi người của Hắc Sơn tông và Định Hải tông cảm thấy kỳ quặc, ở một bên xem náo nhiệt. Công Dã Bình chỉ lo nhìn chằm chằm bạch y tiên tử khuôn mặt u sầu kia, trên mặt đã chất đầy nụ cười. Mấy nữ tu của Hồng Vân cung cũng mang thần sắc nghi hoặc cùng khó hiểu, chỉ có hai tỷ muội Liên Tâm và Hồng Nhi thì ngạc nhiên hơn, không quên yên lặng chú ý tới Lâm Nhất.

Ngọc Lạc Y và Mộc Thiên Viễn thì tràn đầy ngạc nhiên! Lâm Nhất tu luyện công pháp của Huyền Thiên môn? Điều này sao có thể chứ? Chẳng lẽ là Huyền Thiên môn muốn mượn cơ hội lừa dối?

- Lâm Nhất, có phải ngươi tu luyện công pháp của Huyền Thiên môn hay không? Công pháp này tới từ nơi nào? Nói cho ta hết mọi chuyện. Nếu có nửa câu không thật, ta sẽ lấy mạng của ngươi!

Giọng của Yến Khởi không cao nhưng lại mang sát ý lạnh như băng. Lúc gã nhìn về phía Lâm Nhất, mặt không chút thay đổi. Sớm biết tiểu tử này cổ quái, lại không ngờ hắn còn có liên quan tới Huyền Thiên môn.

Nếu như là thật, người này phải giết!

Hơi lạnh thấu xương vọt tới, thoáng chốc liền vây khốn toàn thân Lâm Nhất. Đối mặt với sự bức bách của hai vị cao thủ Kim Đan hậu kỳ, thần sắc hắn trầm tĩnh, không thấy chút khủng hoảng cùng thất thố nào. Hắn ngầm thở ra, đuôi lông mày hơi nhếch lên, mở miệng nói với Yến Khởi:

- Ta tu tập hai công pháp, một là “Chính Dương tâm pháp của Chính Dương tông, thứ hai chính là công pháp ta tu tập từ khi còn bé, là do truyền thừa của sư môn. Ta không nghĩ ra ại sao lại đắc tội với Huyền Thiên môn rồi, ta chỉ biết là, ta cứu phải một tên tiểu nhân mà thôi! Yến tiền bối, tại sao ngài lại muốn lấy tính mạng của ta chứ?

Tên tiểu nhân kia là ai, Tiển Phong đương nhiên là hiểu, cũng không biết phản bác thế nào. Gã trốn phía sau Dư Hành Tử, ánh mắt bắt đầu âm lạnh.

Thần sắc của tiểu tử này tự nhiên, không chỉ nói thẳng thắn mà trong lời nói còn ngầm có ý trào phúng, không chỉ trực tiếp mắng Huyền Thiên môn mà còn ngay mặt chống đối mình. Thực sự là to gan! Yến Khởi nhìn chằm chằm Lâm Nhất nhưng hơi kiềm lại sự tức giận, lạnh giọng trách mắng:

- Hừ! Chỉ cần ngươi phản bội sư môn, làm ra chuyện khi sư diệt tổ, ta đương nhiên sẽ giết ngươi rồi!

- Thiên hạ to lớn, ta chỉ có một sư phụ! Loại hành vi tiểu nhân này, ta tất sẽ không làm được.

Lâm Nhất thuận miệng nói.

- Ha ha!

Một tiếng cười lạnh vang lên, trên mặt của Dư Hành Tử không thấy chút ý cười nào, nói:

- Một già một trẻ, một hỏi một đáp, làm bộ làm tịch. Chẳng qua là tránh nặng tìm nhẹ, ý đồ lừa dối qua cửa mà thôi! Để ta ở đâu? Để Huyền Thiên môn ta ở đâu?

Không đợi Yến Khởi tức giận lần nữa, ông ta chuyển hướng Lâm Nhất, ép hỏi:

- Khi còn bé, ngươi tu tập có phải là “Huyền Thiên tâm pháp hay không, thể hiện thực chiêu cho lão phu!

Những lời này của Dư Hành Tử có thể nói là đánh trúng điểm yếu! Lúc này, ánh mắt của rất nhiều tu sĩ có mặt đều đồng thời tập trung lên người Lâm Nhất. Cho dù Yến Khởi sắp sửa tức giận, trong vẻ mặt cũng có thêm mấy phần nghi ngờ.

Lâm Nhất trầm mặc! Hắn kinh ngạc nhìn chằm chằm chỗ không người trước mặt, hai hàng lông mày chau lại cùng một chỗ. Xa xa Lan Kỳ Nhi cũng cau chặt mày lại, âm thầm cắn chặt môi, trong thần sắc tràn đầy sự lo nghĩ và bất an.

Nhìn tình hình như vậy làm Dư Hành Tử tràn đầy tâm kế cũng mở to hai mắt. Ông ta lấn tới trước một bước, nói:

- Tiểu tử, cho dù ngươi nói hay là không nói, lão phu xuất thủ thử một lần liền biết!

Yến Khởi biến sắc, liền muốn xuất thủ ngăn cản nhưng đã không còn kịp rồi. Dư Hành Tử há miệng phun ra một thanh phi kiếm, đâm về phía Lâm Nhất gần trong gang tấc. Một cao thủ Kim Đan hậu kỳ đột nhiên đi làm khó dễ một tiểu bối Trúc Cơ sơ kỳ, làm mọi người có mặt không khỏi động dung. Xa xa, thần sắc của Lan Kỳ Nhi buồn bã, trên môi có thêm một vết máu đỏ thẫm.

Lâm Nhất đang suy nghĩ trăm vòng, nhìn thấy Dư Hành Tử đột nhiên đánh lén, hắn khiếp sợ, thân hình chợt lui đi, thuận tay tung một cái Ngọc Xà phù ra, Nguyệt Hoàn trên ngón tay cái cùng lân giáp thuẫn cũng lần lượt bay ra.

- Ầm, ầm, ầm

Một đợt tiếng nổ vang liên tiếp, Ngọc Xà phù từng khiến tu sĩ Trúc Cơ nhức đầu chưa kịp hóa thành ngọc xà thì đã nổ tung. Tiếp theo chính là một tiếng nổ vang thật lớn, Nguyệt Hoàn kiên cố lại bị phi kiếm thế tới hung mãnh một kích tất sát. Lân giáp thuẫn càng khó có thể chịu nổi, trong nháy mắt đã bị tứ phân ngũ liệt. Mà lúc này, Lâm Nhất chẳng qua mới chạy ra xa năm trượng. Sắc mặt hắn lạnh đi, hồi hộp không hiểu, bắt thủ quyết muốn thi triển “Phong Độn thuật chạy thoát thân.

Pháp bảo phi kiếm của tu sĩ Kim Đan hậu kỳ sắc bén cỡ nào. Không đợi Lâm Nhất khởi động Phong Độn thuật, kiếm quang sắc bén đã tới trước người. Mà thủ đoạn phòng thân của hắn chỉ có một bộ nhuyễn giáp trên người, và Huyền Thiên thuẫn.

Dụng ý của Dư Hành Tử không cần nói cũng biết, Lâm Nhất cũng không thể nào lảng tránh. Lúc đang động tâm niệm, bộ pháp khí nhuyễn giáp kia đã bị kiếm quang chấn vỡ, mắt thấy hắn sẽ bị phi kiếm xuyên thể, trên người lại lóe lên ánh sáng, Huyền Thiên thuẫn ở trong cơ thể tỏa ra.

Ầm một tiếng vang lên, phi kiếm tập kích tới tầng phòng ngự của Lâm Nhất, Huyền Thiên thuẫn ầm ầm phá nát, hắn phun ra một ngụm máu nóng, liền bị bay thẳng tắp ra bên ngoài.

- Ha ha ha! Ngươi quả nhiên tu luyện “Huyền Thiên tâm pháp! Tiểu tử, trốn chỗ nào!

Vừa cảm thấy vui mừng vừa cảm thấy may mắn, Dư Hành Tử cất tiếng cười to, lúc sắp sửa nhào tới bắt Lâm Nhất lại thì thần sắc lại ngẩn ra. Yến Khởi đã lấy Kim Long thủ ra muốn ra tay cứu lại chợt dừng thân hình lại, kinh ngạc không thôi.

Cho dù Lan Kỳ Nhi vẫn đang nhéo lòng, lúc này cũng nửa há miệng, mang theo thần sắc khó có thể tin ngẩng đầu lên nhìn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free