Vô Tiên - Chương 717:
Nhíu mày, Lâm Nhất xoay người lại. Tanh Kim Long kiếm đó giống như bị hắn quên đi, vẫn trơ trọi nằm trên gò đá.
- Ngươi dám dùng ánh mắt như vậy nhìn ta à?
Người lên tiếng chắc là lão nhân, tiếng nói rõ ràng đến từ Kim Long kiếm, trong giọng nói này lộ ra sự kiêu ngạo và bá đạo khiến người ta không thể kháng cự, còn mang theo vẻ tức giận.
Hừ một tiếng, Lâm Nhất bất vi sở động, lạnh lùng mở miệng nói:
- Tục truyền, kiếm có kiếm hồn. Nói ra lai lịch của ngươi đi, bằng không ngươi và ta mỗi người một đường.
Tiếng nói của Lão giả cũng không xa lạ, từng xuất hiện trong Huyền Thiên tháp một lần, Lâm Nhất còn tưởng rằng đó là từ ảo cảnh. Mà trước khi tối hôm qua ngất đi, hắn loáng thoáng nghe thấy tiếng nói của lão giả. Ngày hôm sau tỉnh lại, hắn đã có suy đoán. Vì thế khi tâm tình đang hỗn loạn, liền không muốn để ý tới Kim Long kiếm cắm trên gò đá.
- Thối lắm! Ngươi mới là kiếm hồn!
Lâm Nhất chưa nói xong đã chuốc lấy sự tức giận của lão giả, trong những tiếng gầm gừ, Kim Long kiếm giãy dụa rời khỏi gò đá, xiêu vẹo rơi xuống.
Lâm Nhất cố nén không tiến lên, lại nghe lão giả đang mắng to:
- Đồ lòng dạ hẹp hòi, chẳng lẽ tức ta không cứu nữ oa nhi kia à? Lão long ta vì sao phải cứu nàng ta? Người ta cả đời phải có họa phúc sớm tối, vận mệnh của nàng ta như vậy, trách được ai chứ? Một nữ tử phàm tục dám chống đối với tu sĩ Kim Đan, nếu mà để nàng ta chiếm tiện nghi, đó chẳng phải là chuyện hoang đường nhất trong thiên hạ sao? Vả lại, cứu nàng ta làm gì? Giữ lại để song túc song tê, đẻ con đẻ cái với ngươi à?
Kim Long kiếm nằm trên mặt đất, lão giả tức giận mắng:
- Xú tiểu tử, vì sao không tiếp lời ta...
Bị người ta thoá mạ một hồi, Lâm Nhất trong lòng tức lắm, chửi lại Kim Long kiếm:
- Ngươi mới thối! Mệnh của phàm nhân giống như rơm rác vậy à? Tu sĩ Kim Đan mà không có nhân tính thì tính là cái gì, ngươi có thể cứu ta mà vì sao không thể cứu nàng ta, ta chính là muốn sinh con đẻ cái với nàng ta đấy, ngươi làm gì được ta?
- Ngươi... Ngươi dám mắng lão long à? Ta thật sự muốn đánh ngươi một trận.
Trong cơn tức giận, lời nói của lão giả trở nên ngắt quãng.
- Hừ! Ngươi có bản lĩnh thì hiện thân ra xem nào, xem ta có sợ ngươi không?
Lâm Nhất đáp lại một cách mỉa mai. Trong lòng lại khẽ động, lão long?
- Đúng là con mẹ nó vong ân phụ nghĩa! Ta vì cứu ngươi mà mạo hiểm như vậy, còn bị giễu cợt lại.
Lão giả lộ ra vẻ tức giận, mà đối phương lại nổi giận nói:
- Ngươi giữ cái miệng sạch sẽ cho ta, không được nói những lời thô bỉ.
Nội khí lập tức trào ra, lão giả mắng:
- Ta mắng ngươi đấy thì làm sao? Lúc nào đến lượt thằng nhãi ngươi giáo huấn lão long.
Lâm Nhất nghiêm mặt không nói gì, lão giả không buông tha, tiếp tục mắng:
- Ngươi tức ta làm loạn linh mạch dưới đất à? Ngươi tức ta cố ý quấy rối ngươi? Ngươi tức ta không cứu Kỳ Nhi gì đó của ngươi, tức ta không cứu Vũ Nhi gì đó của ngươi? Ngươi con mẹ nó không phải con ta cũng không phải cháu ta, lão long ta việc gì phải làm tổ gia gia!
- Nếu không có mấy phần linh lực tẩm bổ, lão long ta việc gì phải xen vào việc của người khác?
- Khi trước cơ nếu không phải ta giúp ngươi, ngươi sao có thể vượt qua được chân hỏa của giới này? Khi ở Bổn Cực sơn nếu không phải ta giúp ngươi, long thủ rách nát của ngươi có thể có năng lực lớn vậy à? Nếu không phải ta giúp ngươi đưa long đan vào khí hải, ngươi và nữ oa nhi kia sớm đã bị đám rệp ăn rồi. Còn nữa, nếu không phải ta giúp ngươi thúc dục long giáp, ngươi cho rằng ngươi có thể tránh thoát được cương phong chân trời à? Trách ta không cứu người? Ta con mẹ nó giúp ngươi thu thập Tiển Phong kia, giúp ngươi đánh hắn thành thịt băm, gần như đã tiêu hao hết nguyên khí tích lũy mấy vạn năm của lão long ta rồi! Ngươi tưởng ta kẻ ngốc, gọi đến bảo đi à!
- Ngươi trước mắt vẫn còn sống, còn có bản lĩnh trừng mắt lườm ta, coi như ngươi có gan! Còn dám oán thầm lão long ta, chỉ sợ ngươi chịu không nổi đâu, hừ!
Phát tiết bực tức xong, cơn tức của lão giả cũng không còn, nộ khí của Lâm Nhất cũng dịu đi. Nhớ lại tất cả từng xảy ra, hắn biết đối phương không phải là nói bừa.
Từ ngày có được Kim Long kiếm, chuyện cổ quái không ngừng xảy ra. Về sau, Lâm Nhất không lấy làm lạ nữa. Có điều sau khi tới Đại Hạ, từ trong miệng người khác từng nghe nói, ngoài pháp khí, linh khí và pháp bảo ra còn có linh bảo. Trong truyền thuyết trong linh bảo có khí hồn, hoặc còn gọi là khí linh, hắn đoán rằng trong Kim Long kiếm có thứ này, bằng không nó sao lại nhiều lần tự hành động như vậy! Nhưng lão giả rõ ràng rất ghét cách gọi kiếm hồn, thế này là sao?
Đầy một bụng nghi vấn mà không có câu trả lời, nhưng Lâm Nhất không tiện vì sự không vui trong lòng mà giận chó đánh mèo lên người khác.
Đứng dậy, thần sắc hắn đã khôi phục mấy phần tỉnh tảo, do dự một chút rồi lên tiếng nói:
- Không biết xưng hô với tiền bối như thế nào?
Ai ngờ lời nói mang theo thiện ý lại mang tới phiền phức, tiếng gầm gừ vừa ngừng lại vang lên:
- Ngươi con mẹ nó mới là tiền bối! Tưởng lão long ta không dám đánh người à?
Không hiểu sao lại bị ăn mắng, Lâm Nhất có chút ngây đơ, lại nghe đối phương kêu lên:
- Một tiểu tu sĩ phàm tục như ngươi, gặp ai cũng gọi là tiền bối, vậy để lão long ta ở đâu?
Hơi hiểu hiểu, Lâm Nhất nói:
- Vậy ta nên xưng hô thế nào.
- Lão long, gọi ta là lão long được rồi! Bằng không ta sẽ không để yên cho ngươi đâu?
Khẩu khí của lão giả là không thể hoài nghi.
Lâm Nhất tình tự đã có chút bình phục, thầm nghĩ, nếu những lời vừa rồi của lão long là thật, mình đúng là nợ đối phương không ít nhân tình. Hắn đi tới nhặt Kim Long kiếm đã biến thành kích cỡ hơn một thước lên, hỏi:
- Thứ cho tại hạ thất lễ! Lão...long, ngươi có liên quan gì với Huyền Thiên tiên cảnh đó, ngươi tới từ đâu, không biết có thể nói ra được không?
- Quên rồi!
Lão long đáp lời rất dứt khoát, tiếp theo lại nói:
- Con người ta nhiều tuổi, chẳng phải là hay quên sao? Nếu ngươi có thể tìm được linh mạch để ta ngủ hơn vạn năm, nói không chừng sẽ nhớ ra được gì đó, ha ha!
Trong lời nói của Lão long lộ ra mấy phần đắc ý, Lâm Nhất lắc đầu, lại hỏi:
- Ta đột nhiên có lại tu vi, đó cũng là công lao của ngươi à?
- Lão long ta sao có thể chuyện gì cũng kể công! Nếu không phải ngươi lúc Kim Đan vỡ vụn cường hành thu công, cũng không đến nỗi mất hết tu vi. Đương nhiên nếu không phải như vậy, cái mạng nhỏ của ngươi đã sớm tiêu rồi, không ai cứu được ngươi nữa. Mà nữ tử kia chết, khiến cho ngươi dưới cơn giận dữ, tác động tới khí cơ trong cơ thể, đả thông kinh mạch đang ứ tắc, linh lực vận chuyển không phải việc khó. Đây cũng là nguyên do, ta mới có thể vào thời điểm cuối cùng cứu ngươi. Bằng không, thức hải của ngươi bị phong bế, cho dù ta muốn cứu ngươi cũng không thể tới đúng lúc như vậy!
Có lẽ là lâu rồi không được nói chuyện với ai, lão long vừa mở miệng ra đã giống như là không thể ngừng lại được, lại nói:
- Kim Đan của ngươi đã vỡ một nửa, so với nói khôi phục tu vi, chẳng thà bảo tu vi đã hết rồi. Lão long cho rằng hay là dứt bỏ tất cả phàm tục đi, tu luyện cho tốt. Đừng để bị người ta đuổi cho chạy đông chạy tây, con mẹ nó khiến ta cũng mất mặt theo ngươi!
- Vật long đan là cái gì?
Lâm Nhất hỏi. Ai ngờ đầu óc của lão long lại không được tốt lắm, oán thán nói:
- Long đan chính là long đan, nói ngươi cũng không hiểu, muốn khiến lão long ta mệt chết à?
Bị trách móc vô cớ, Lâm Nhất đành bất lực. Kim Long kiếm trong tay hơi rung rung, lại hóa thành một luồng ánh sáng vàng chui vào trong thức hải của hắn.
- Đúng là con mẹ nó mệt mỏi quá! Mau kết đan đi, cho ta một cái ổ!
Sâu trong thức hải truyền đến tiếng oán giận của lão long.
Tất cả những gì liên quan tới Kim Long kiếm Lâm Nhất đều không biết. Trước mắt mọc ra lão long này, lại càng trở nên hồ đồ!
Lâm Nhất trông nom trước mộ Vũ Nhi, ngồi tới lúc mặt trời lên cao. Có mấy con chim nước bay qua, hắn ngẩng đầu nhìn rồi đứng dậy đi tới thạch động kia, dọn dẹp bên trong rồi khoanh chân ngồi xuống xem xét thương thế của mình.
Theo linh lực đã có thể vận chuyển trong cơ thể, vết thương do kiếm gây ra trên đùi có dấu hiệu tốt lên, vết thương ở hông thì vẫn chảy máu, đau âm ỉ. Đan dược trên người sớm đã không còn, Lâm Nhất đành phải mở túi Càn Khôn của Tiển Phong ra. Mấy trăm khối linh thạch, mấy thanh phi kiếm và trận kỳ phù, còn có mấy mảnh ngọc giản và bình ngọc, xếp thành một đống.
Ở trong bình ngọc tìm được đan dược thích hợp nàng vào, Lâm Nhất cầm lấy từng cái ngọc giản lên xem, không gì ngoài điển tịch công pháp. Trong đó có một ngọc giản ghi chép về Huyền Thiên tâm pháp Kết Đan kỳ. Còn lại chính là công pháp và thuật trận pháp cấm chế của Huyền Thiên môn. Mà khiến hắn sinh ra mấy phần hứng thú chính là có một ngọc giản ghi chép về việc của tiên giới.
Tạm thời không có tâm tư để xem những cái này, Lâm Nhất liền lấy ra hai túi Càn Khôn, cho vật trước mắt vào, lại nghe tiếng nói oán thán của lão long vang lên trong thức hải.
- Cầm cái túi rách mà tưởng bảo bối, đúng là đức hạnh của kẻ ăn xin.
- Túi Càn Khôn sao lại là túi rách?
Lâm Nhất lập tức cảm thấy khó chịu.
- Sao phải lớn tiếng như vậy? Nếu ta đã ở trong thức hải của ngươi, thần thức truyền âm là được rồi, ngu!
Lão long có chút bực mình nói:
- Rõ ràng có Càn Khôn giới lại bỏ đi không dùng, ngu!
Lâm Nhất Lâm Nhất lời nói của lão long khiến cho nghẹn lời, nghĩ nghĩ rồi lại hỏi:
- Ta có Càn Khôn giới lúc nào, Càn Khôn giới là cái gì?
- Hừ! Đồ không có kiến thức! Túi to túi nhỏ trên người ngươi nhiều như vậy, sao không tìm thử xem?
Trong khẩu khí của lão long lộ rõ vẻ giáo huấn người khác, lại nói:
- Loại tu sĩ hạ đẳng mới dùng túi rách này. Càn Khôn giới là vật gì, ngươi không biết nghe tên mà đoán nghĩa à! Ngu!