Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 756:

Đi tới trong Quy Linh Cốc, một trận gió mát biến mất, hiện ra thân hình của Lâm Nhất.

Đây là một chỗ sơn cốc yên lặng, phía xa là Đan Đỉnh Phong của Đan Nguyên tông, trước mặt hắn chính là một vách núi đá cao vút.

Một người đi qua thời tiết trời đông giá rét nơi phàm tục, đi tới Quy Linh Cốc có cảnh xuân dạt dào, vẻ mặt Lâm Nhất lại càng thêm nghiêm trọng. Quan sát khắp nơi một lúc, hắn mới ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng biết mình không tìm nhầm chỗ, hắn nhảy lên cao mấy trăm trượng, đi tới trước cửa động được mây mù che giấu. Khi thần thức mạnh mẽ vượt qua một tầng cấm chế, tình hình trong động khiến cho trong lòng hắn trầm xuống.

Lâm Nhất nhíu mày, tiện tay kéo cấm chế ngăn cản ra, thân hình lóe lên đã tiến vào sơn động.

Nơi này chính là chỗ năm đó Lâm Nhất được Nhược Thủy tiên sinh cứu lên, sau đó chữa thương, cũng là một chỗ tu luyện bí mật của Nhược Thủy tiên sinh, người bên ngoài sẽ không biết được. Sở dĩ hắn nghĩ đến sơn động này vì khi ở huyện Tế, Linh Giám từng nhắc tới chuyện ba sư đồ bọn họ gặp phải năm đó, khiến hắn có thêm một phần suy đoán.

Linh Giám từng nói qua, sau khi ba sư đồ bọn họ rời khỏi Đan Nguyên tông, đi tới cần Quy Linh Cốc thì bị người của Hắc Sơn tông ngăn cản. Sư phụ Nhược Thủy chân nhân bị phi kiếm của Công Dã Bình gây thương tích, bất đắc dĩ một mình bỏ chạy, hơn mười trong năm không thấy hình bóng, không rõ sống chết ra sao. Chỗ này rất bí ẩn, lại cách nơi xảy ra chuyện không xa, có thể là một nơi để người bị trọng thương tới. Mà khi Lâm Nhất bước vào sơn động, hắn vẫn nhịn không được thở dài một tiếng.

Ngồi ngay ngắn bên trong động đúng là một khô thi thể. Cơ thể còn chưa khô quắt, quần áo cũng chưa mục nát, rõ ràng còn có vài phần thần thái của Nhược Thủy, đây không phải là bản thân ông ta sao?

Nhược Thủy tiên sinh tao nhã, lòng dạ rộng rãi, bản tính lương thiện lại thích sống như nơi phong cảnh tự nhiên. Đây là một người rời xa quê hương cũ, tránh xa những nơi huyên náo, chỉ cầu đạo, vì theo học sư phụ tốt, là người chí tình trong đạo. Một quân tử trong đạo, đức độ, duy nhất chỉ thích nước chảy, lợi ích vạn vật đều không tranh, nhưng vẫn tránh không được một lần tai bay vạ gió. Bây giờ, ở nơi hoang vắng này lại chỉ còn là một đống xương khô. Cả đời ông cầu sống, chẳng qua chỉ cần trong lòng có chút tự tại mà thôi, lại rơi vào một kết quả như vậy, đây là sao chứ?

Có thể thấy được, vạn vật không lấy đức làm cơ thể, chỉ xem xét thời thế; giỏi xét lợi hại, có tranh lại có không tranh.

Lâm Nhất chậm rãi cúi người, trịnh trọng thi lễ, quan sát di hài của Nhược Thủy tiên sinh.

Có lẽ là sơn động được trận pháp bảo vệ, lại thêm nơi này đủ linh khí nên thi thể vẫn chưa thối nát. Vết thương trên ngực cho thấy đây là một kiếm trí mạng! Có thể hiểu được, bản thân Nhược Thủy tiên sinh am hiểu đan đạo, y đạo, nhất định là bị thương quá nặng nên không thể tự cứu mình, lúc này mới bỏ mình đạo tiêu.

Công Dã Bình! Nợ cũ trước kia vốn không định tính toán, nhưng thêm món nợ mới này, ta sẽ không cho phép ngươi quá mức ung dung tự tại!

Trong lòng buồn bực lại sinh ra tức giận, Lâm Nhất bỗng nhiên nhớ tới vẻ mặt Công Dã Bình kèm theo nụ cười quỷ dị kia. Mặt hắn chợt lạnh, khẽ thì thào tự nói:

- Nhược Thủy tiên sinh, ngài có ơn cứu mạng ta, Lâm Nhất ta nhất định sẽ đích thân báo thù cho ngài!

Thấy túi Càn Khôn còn ở trên thi thể, sau khi do dự một lát, Lâm Nhất vẫn lấy nó qua. Hắn lặng lẽ nhìn qua ngọc giản, lò luyện đan, dược thảo, lại bỏ nó trở lại.

Nhìn trái nhìn phải, Lâm Nhất lui về phía sau vài bước, lấy ra thanh phi kiếm đâm về phía vách đá. Hắn đào ra một tảng đá lớn để che kín sơn động, lại tiện tay ném ra vài miếng ngọc bội bày cấm chế. Cứ như vậy, sơn động chia ra làm hai. Một nửa đã trở thành mộ của Nhược Thủy tiên sinh.

Xem cả một mặt vách đá làm bia mộ, Lâm Nhất khắc một hàng chữ phía trên... Mộ của Nhược Thủy chân nhân - Ngụy tiên sinh – tên húy là Đạt Nhân. Sau đó, thần sắc hắn nặng nề, sửa sang lại áo bào và cung kính bái lạy một cái. Hắn trước sau vẫn gọi Nhược Thủy chân nhân là tiên sinh, lại giống như trước đây kính trọng Tô tiên sinh vậy, hành lễ đệ tử, trong đáy vẫn tự nhiên.

Thầm than thở, Lâm Nhất ngồi xuống khoanh chân ở trong sơn động, trong tay cầm một miếng ngọc giản đốm vàng. Trong những thu thập của Nhược Thủy tiên sinh có sách cổ tốt, giống như "Đoán Thần Giám" năm đó, đây cũng là một trận đồ phù trận ông nhận được trong lúc vô ý, cũng là một pháp môn thoát khỏi tay của Công Dã Bình, tên là Phù Độn Thuật.

Suy nghĩ một hồi, Lâm Nhất mới biết được đây là một phù trận không trọn vẹn, được Nhược Thủy tiên sinh rảnh rỗi sửa thành. Để dùng được thuật này cần lấy ngọc phù làm trận, nhưng trước hết phải bố trí trận pháp cố định, truyền tống một người theo hướng bất kỳ, khoảng cách không xa quá năm trăm dặm. Phù trận này tương đương với phù truyền tống của Huyền Thiên môn năm đó, lại có thêm vài phần linh hoạt khác thường, uy lực hơn xa so với truyền tống trận.

Lâm Nhất từ từ làm quen với trận pháp này. Theo hắn thấy, phù độn thuật này lại muốn đơn giản hơn rất nhiều, nhưng không giảm phần kỳ lạ của nó. Hắn hiểu ra, hắn am hiểu độn thổ thuật cùng phong độn thuật đều có hạn chế trên phương diện thi triển. Phù độn thuật lại có tác dụng kỳ diệu tương tự với truyền tống trận, không bị cấm chế ngũ hành thậm chí trận pháp giới hạn. Từ việc Nhược Thủy tiên sinh bị thương nặng có thể thoát thân, có thể thấy được thuật này có tác dụng lớn tới mức nào.

Thu hồi ngọc giản trong tay, trong con ngươi của Lâm Nhất hiện lên ánh sáng màu đỏ, hắn đưa tay chộp một cái, sáu mảnh ngọc phù từ trong lòng đất trước cửa động bay ra. Đây chính là phù độn pháp trận do Nhược Thủy tiên sinh lập ra. Cầm nó ở trên tay, hắn cẩn thận phỏng đoán và thán phục không dừng, sau đó lại học theo để chế luyện ra.

Ở trong sơn động nửa ngày, Lâm Nhất nhìn hơn mười miếng ngọc phù trên đầu và nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm. Từ khi tu vi của mình đạt Kim Đan tiểu thành, chạy trốn không sợ nên lá gan khá lớn, muốn sảng khoái ân cừu thì bản lĩnh vẫn hơi yếu.

Đã biết Công Dã Bình chính là tu vi Kim Đan trung kỳ, nếu một đấu một, không biết nắm mấy phần thắng nếu muốn thắng thậm chí giết y. Dư Hành Tử, Dư lão nhi sớm đã đạt tới cao thủ Kim Đan hậu kỳ, nếu muốn gây phiền phức cho lão, làm không tốt sẽ tự tìm khó cho mình.

Còn có người đánh lén hại mình thảm nhất, cũng mặc kệ y là Mạc Đại hay là Công Dã Mạc, ngoại trừ gương mặt cười ngây ngô, mình có thể nói là hoàn toàn không biết gì cả. lúc đó người này đã là tu vi Kim Đan trung kỳ, lúc này chỉ càng mạnh hơn.

Chỉ chớp mắt đã hơn tám mươi năm trôi qua, trải qua rất nhiều sinh ly tử biệt cùng nặng nề đau khổ. Khi ngã hết lần này tới lần khác, vốn muốn xắn tay áo tìm người tính sổ, mới phát giác đối thủ thật sự vẫn quá cao thâm, hình như chưa từng thay đổi được điều gì.

Thật sự như vậy? Có thể tất cả thay đổi, phải bắt đầu từ dưới chân!

Chỉ đợi giải quyết xong ân thù trước kia, Đại Hạ nơi có quá nhiều áp lực này cũng sẽ bị ném ra sau người. Bởi vì Lâm Nhất nhìn thấy một con đường có thể đi được càng cao hơn. Đây là con đường cần thiết phải vượt qua, chiến hào trước mắt đã không ngăn cản được bước chân hắn đi về phía trước.

...

Trải qua tai họa lớn năm trước, Đan Dương Sơn đã từ từ khôi phục lại hình dáng lúc trước.

Đan Dương Phong vẫn còn chìm trong mây mù lượn lờ, Đan Dương Các lại có tình cảnh khác hẳn. Nơi này đã trở thành nơi tĩnh tu của Tông chủ Yến Khởi. Giờ phút này, y bỗng nhiên mở mắt, theo đó phát ra khí thế rất kinh người. Lập tức có tiếng váy dài lướt trên mặt đất, còn có giọng nói quan tâm vang lên...

- Phu quân! Chàng tĩnh tu nhiều ngày, có thể có chút thành tựu gì không?

Thoáng biến sắc, Yến Khởi vuốt chòm râu nhìn mây mù che phủ bên ngoài lầu các, sau đó nhìn về phía Lãnh Thúy, nở nụ cười ấm áp, nói:

- Chẳng qua là rảnh rỗi nên ngồi chút mà thôi! Ngược lại tu vi của nàng gần như viên mãn, thật đáng mừng!

Lãnh Thúy cười tươi như hoa, thần thái dịu dàng động lòng người, vẻ xinh đẹp lại đoan trang. Chỉ là gương mạt xuất trần thoát tục này, dáng vẻ và khí độ hơn người, mới có thể khiến người ta nhớ tới tu vi và thân phận hiển hách của nàng. Thê tử của tu sĩ Nguyên Anh Yến Khởi, cao thủ Kim Đan hậu kỳ. Chà chà, suy nghĩ một chút cũng khiến người kính nể và sợ hãi có thừa!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free