(Đã dịch) Vong Linh Ma Pháp Sư - Chương 23: Sất Vân Long (2)
Chàng tỉnh dậy. Nhưng lần này, chàng không còn thấy bóng dáng mỹ phụ kia nữa, chỉ có mẫu thân chàng đang ngồi bên giường, đôi mắt đong đầy lo lắng nhìn chàng.
Lòng chàng chợt nhẹ nhõm, yếu ớt nở một nụ cười.
– Mẫu thân, để người phải lo lắng rồi.
– Lăng nhi... Con sao rồi? Có thấy đau ở đâu không?
– Con không sao.
– Đi mà chẳng nói một lời, hại ta và phụ thân... lo lắng bấy lâu.
Chàng cảm thấy hôm nay mẫu thân có vẻ rất lạ thường.
– Mẫu thân, người không sao đấy chứ?
Một màn nước mỏng che mờ đôi mắt mẫu thân. Bà đưa tay áo lên lau đi giọt lệ, cố kìm nén không để chúng rơi xuống.
– Mẫu thân, người sao vậy? Con biết lỗi rồi mà. Người đừng khóc nữa.
– Phải rồi... Con tỉnh lại, ta đáng lẽ phải vui mới đúng chứ nhỉ?
– Mẫu thân, con không sao rồi, chúng ta về thôi. Con không muốn ở lại đây.
Căn phòng này rõ ràng vẫn là căn phòng lần trước chàng tỉnh dậy.
Mẫu thân chàng không nói gì, tiếp tục lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt. Nhưng lạ thay, nước mắt cứ tuôn rơi ngày càng nhiều, dù bà có lau thế nào cũng không kịp.
– Mẫu thân!?
Chàng vội vã ngồi dậy. Ngay lập tức, một cơn đau buốt như xé da xé thịt truyền đến trước ngực, khiến chàng đau đớn "hự" lên một tiếng, đưa tay ôm lấy.
– Long nhi!
Giọng nói của vị mỹ phụ lúc trước lại vang vọng.
Mỹ phụ mở cửa bước vào. Vừa thấy cảnh này, nàng ta liền bước nhanh đến, ân cần đặt tay lên má chàng, dịu dàng nói:
– Long nhi, đừng lo, thương thế của con mẫu thân đã tìm ra cách chữa trị rồi.
Chàng nghiêng đầu, né tránh bàn tay mỹ phụ kia.
Bàn tay mỹ phụ hụt hẫng giữa không trung, từ từ thu về.
Mỹ phụ nhìn mẫu thân chàng, chậm rãi nói:
– Vân phu nhân, mục đích ta mời bà đến đây, chắc bà vẫn còn nhớ chứ?
– Sất Vân phu nhân cứ yên tâm, ta... ta... sẽ nói với nó.
– Vậy thì tốt, ta sẽ đợi phu nhân ở bên ngoài.
Mỹ phụ chỉ nói vài câu như thế rồi quay ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại.
Chàng vén chăn, định bước xuống giường. Thế nhưng, mẫu thân lại ngăn cản chàng.
– Mẫu thân!?
Bà nhìn chàng, ánh mắt lộ rõ vẻ u buồn, giọng nói ảm đạm:
– Con hãy nghe ta nói trước đã.
– Mẫu thân, chúng ta về phủ được không? Con không muốn ở lại đây. Về phủ rồi, con nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời người.
– Con nghe ta nói đã!
– Mẫu thân...
Ngọc Tâm thở dài, đặt tay chàng vào tay bà, ấm áp nắm chặt.
– Có một chuyện này con nhất định phải biết...
Nghe ngữ khí kiên quyết của bà, chàng biết không thể nào ngăn cản được, đành ngồi lặng im nghe bà nói tiếp.
– Con... không phải... là con trai của ta....
Bà khó khăn lắm mới nói trọn vẹn được câu nói này.
– Mẫu thân, người nói gì vậy? Con không hiểu người đang nói gì? Con... con là con trai của người, từ... từ trước đến nay vẫn thế, sao có thể không phải được chứ?
Chàng lắp bắp nói, câu từ bắt đầu trở nên lộn xộn. Chợt nhớ ra điều gì đó, chàng vội vàng nói:
– Con biết rồi! Là bà ta nói với người phải không? Mẫu thân, người nhất định đừng tin những lời bà ta nói! Người đợi con một lát, con đi tìm bà ta nói chuyện cho ra lẽ!
Chàng khó khăn lê chân xuống giường, nén cơn đau mà bước về phía cửa.
– Đứng lại!
– Mẫu thân?
Trong ánh nhìn sợ hãi của chàng, bà bước đến, dìu chàng trở lại giường, yếu ớt cười nói:
– Con yên tâm, cho dù có chuyện gì xảy ra, con vẫn luôn là Lăng nhi của ta, là đứa con bé bỏng ta đã nuôi nấng từ nhỏ đến lớn.
– Không, không, không đúng! Con là con trai của người mà, phải kh��ng? Người mau nói đi, con là con trai của người! NGƯỜI NÓI ĐI!
Chàng điên cuồng hét lên, vết thương ở ngực lần nữa rỉ máu, nhưng chàng không còn tâm trí để nhận ra điều đó.
– NGƯỜI TRẢ LỜI CON ĐI! Sao người lại tin lời bà ta? Sao người lại không tin con!?
– Con... bình tĩnh lại đi, đợi ta nói hết đã...
– KHÔNG! Con không muốn nghe!
– Ta....
– Mẫu thân, con không muốn nghe gì hết, chúng ta đi thôi!
Chàng lần nữa đứng dậy, kéo tay bà muốn rời đi. Thế nhưng, bà cứ lẳng lặng ngồi đó, không hề động đậy, từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống.
– Mẫu thân... con xin lỗi, là con không đúng, con không nên to tiếng với người. Con đưa người rời khỏi đây trước đã, được không? Trở về Vân phủ rồi, con nhất định sẽ ngồi yên nghe người nói. Người muốn con làm gì, con đều sẽ làm.
Chàng quỳ một gối xuống đất, khẩn khoản nhìn bà.
– Con còn coi ta là mẫu thân của con không?
– Mẫu thân, người nói gì vậy? Người là mẫu thân của con mà, điều đó sao có thể thay đổi được chứ?
– Con ngồi lên đi.
Chàng ngoan ngoãn ngồi l��n giường, gắng gượng nở một nụ cười, nói:
– Người nói đùa thôi phải không? Sao người có thể tin lời bà ta nói được chứ? Phải không?
– Hai mươi mốt năm trước, lúc ta và Vân Tường đang quay trở về Đại Minh thì trở dạ, đành phải dừng lại ở một tiểu trấn vùng phía Bắc của đại lục...
Chàng đưa tay lên che tai, nhắm mắt.
Chàng chỉ nghe thấy một tiếng thở dài của bà. Tiếp đó, bà kéo hai tay chàng ra, bất lực nói:
– Lăng nhi, hãy coi như đây là lời thỉnh cầu của ta với con, con nhất định phải nghe ta kể hết, nhé?
Thế rồi, bà lại tiếp tục kể, kể lại câu chuyện của hơn hai mươi năm về trước:
– Chúng ta dừng chân ở một quán trọ nhỏ. Ta lâm bồn, nhưng chẳng may lại bị băng huyết. Cũng may... đứa bé được sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh. Bà đỡ tắm rửa cho nó xong thì đưa sang căn phòng bên cạnh. Lúc đó, ta vẫn chưa qua cơn nguy kịch, còn Tường ca thì lo lắng đứng ngoài cửa, căn bản là không chú ý đến nhi tử của chúng ta...
Bà kể đến đây thì nấc lên một tiếng, lấy tay áo lau nước mắt, khó khăn kể tiếp:
– Đúng lúc đó... Sất Vân phu nhân bế... bế con... đi ngang qua. Vì phu nhân phải chạy trốn kẻ địch... sợ làm liên lụy đến con nên... nên... khi nghe được tiếng trẻ con khóc... bà ấy đã lẳng lặng tiến vào, tráo đổi... tráo đổi con với... con trai ta.
– KHÔNG! Sự thật không phải như thế, NGƯỜI NÓI DỐI!
Chàng như phát điên, gào lên trong vô vọng.
– Trước đó, Sất Vân phu nhân đã để trên người con b�� Sất Vân Tứ Ấn. Bốn bộ ấn đó vẫn tồn tại cho đến bây giờ. Hôm trước Sất Vân tiền bối đã đích thân kiểm tra... Bốn bộ ấn đó... quả thực nằm trên người con. Cho nên...
– KHÔNG! KHÔNG PHẢI THẾ!!!
Mỹ phụ mở cửa bước vào, không nhanh không chậm bước tới.
– Vân phu nhân, như vậy là đủ rồi, bà có thể rời đi. Ta sẽ sai người đưa bà trở về Vân phủ.
Ngọc Tâm buồn bã đứng dậy, nặng nề lê từng bước chân.
Chàng vội vàng nhảy xuống giường, hớt hải đuổi theo.
Mỹ phụ nhẹ nhàng giơ tay ngăn cản chàng.
Chàng không để ý đến bất cứ điều gì, hỏa hệ ma pháp bùng lên dữ dội, lấy tay gạt tay mỹ phụ.
– TRÁNH RA!
Chàng gạt được tay mỹ phụ ra nhưng luồng ma pháp vô hình đã thành công ngăn cản chàng. Chàng nhìn theo bóng lưng người mà chàng đã gọi là mẫu thân suốt hai mươi mấy năm, khản giọng gào lên:
– MẪU THÂN, ĐỢI... ĐỢI CON!!!
Ma pháp vô hình ép chàng lùi lại phía sau, ngã ngồi xuống giường. Chàng nhìn bóng lưng bà khuất dần ở phía xa, nước mắt không ngừng lã chã rơi xuống, điên cuồng gào thét:
– TR��NH RA! TA MUỐN ĐI TÌM MẪU THÂN CỦA TA!
– MẪU THÂN, ĐỢI CON!!!
– MẪU THÂN... MẪU THÂN, NGƯỜI ĐỪNG BỎ CON! ĐỪNG BỎ CON LẠI MỘT MÌNH MÀ...
Chàng gồng mình, vận hết sức lực toàn thân muốn đứng lên, tay chân không ngừng cào cấu vào không gian trước mặt.
– SẤT VÂN LONG!
Mỹ phụ tức giận quát lớn.
Uy áp cường đại như mạnh lên gấp mấy lần, ép đến mức chàng không thể cử động được nữa.
– Con nghe cho rõ đây, con là nhi tử của ta, không phải của bà ta!
– TRÁNH RA! TA PHẢI ĐI TÌM MẪU THÂN!
Mỹ phụ phất tay áo.
Chàng bị luồng ma pháp đánh lùi về phía sau, nặng nề đập lưng vào thành giường, "hự" một tiếng rồi phun ra một ngụm máu lớn.
– Con đừng cho rằng ta không dám làm gì con!
Trong miệng chàng toàn vị máu tanh. Chỗ máu nóng còn lại nghẹn ở cổ lập tức bị chàng cắn răng nuốt xuống. Chàng nghiến răng, gần như rít lên từng tiếng qua kẽ răng mà nói:
– TA... KHÔNG... PHẢI... CON... TRAI... BÀ...
– Sự thật sẽ vì con đau khổ mà thay đổi sao? Sự thật dẫu cho tàn khốc thì vẫn mãi là sự thật! Nhớ kỹ, con là Sất Vân Long, là con trai của ta!
– TA KHÔNG PHẢI!
– Đừng thách thức giới hạn chịu đựng của ta!
Mỹ phụ giơ một ngón tay lên không trung, không hề tạo thủ thế, quét ngang về bên phải một đường.
Chỉ là một động tác đơn giản, thế nhưng, toàn bộ đồ đạc nằm trên đường quét ấy lại vô thanh vô tức bị cắt đôi, thi nhau đổ xuống nền đất.
ẦM! ẦM! ẦM! ẦM!
– Bà cho rằng ta sẽ sợ bà sao? Đừng mơ! Ta không phải là con trai của bà, vĩnh viễn không phải! Ta là VÂN LĂNG! LÀ VÂN LĂNG!!!!
Chàng gần như mất hết ý thức, rống lên. Vết thương trên ngực rách toác, máu nóng thấm đẫm, tràn cả xuống tấm đệm phía dưới. Thế nhưng, nơi chàng cảm thấy đau đớn nhất, không phải là ngực nơi vết thương vừa vỡ ra, không phải là cổ nơi cơn đau đớn bắt đầu xuất hiện, mà là tim!
Tại sao? Tại sao ông trời lại đối xử với chàng như vậy? Để chàng hưởng thụ mọi thứ rồi lại tàn nhẫn cướp đi tất thảy từ tay chàng!
Cướp Phi Nguyệt đi khỏi tay chàng còn chưa đủ sao? Sao ngay cả đến phụ mẫu, ông cũng không tha? Tại sao? Rốt cuộc là tại sao? Chàng đã làm gì sai sao!?
Mỹ phụ đột nhiên lo lắng bước tới, giọng nói mềm mỏng đi phần nào.
– Long nhi, con đừng cử động...
Đoạn, nàng ta lại hướng về phía cửa, ra lệnh:
– Mau đi mời Nguyên lão tiền bối!
Chàng ngửa mặt lên cười. Phải, là cười.
Người ta thường nói, khi đạt đến tột cùng của hạnh phúc, một người sẽ khóc, khóc vì hạnh phúc. Còn khi đạt đến tột cùng của sự đau khổ, người đó lại sẽ cười. Câu nói tưởng chừng nghịch lý này không ngờ lại đúng trên người chàng.
Nước mắt chàng lặng lẽ chảy xuống, tiếng cười nhỏ dần, ý thức lần nữa trở nên mơ hồ.
– Nãi nãi, sao Long ca ca mãi không tỉnh lại vậy? Có phải vì huynh ấy không thích chơi với Ly nhi không?
– Tiểu Long thân mang trọng thương nên mới hôn mê, ấy cũng là chuyện bình thường.
– Nãi nãi mau tính giúp Ly nhi đi, xem xem ca ca bao giờ thì tỉnh lại?
– Người tính sao bằng trời tính? Mọi chuyện vẫn là để thuận theo ý trời thì hơn.
– Mọi người ai ai cũng nói người tinh thông thời không, sao có thể không tính ra được chuyện cỏn con này chứ? Người chỉ là không muốn giúp cháu thôi, phải không?
Giọng nói tiểu nữ hài đến đoạn cuối bắt đầu nghẹn ngào, rõ ràng là sắp khóc đến nơi.
– Tiểu a đầu, rảnh rỗi thì đi tìm mẫu thân cháu đi. Mẫu thân cháu đang buồn lắm đấy.
Đứa bé "hứ" một tiếng, bất mãn nói:
– Phụ thân nói thương thế của Long ca ca nặng lên là vì mẫu thân, cháu mới không thèm đi khuyên nhủ mẫu thân đó!
– Đi đi. Tiểu a đầu ngươi ở đây chỉ làm phiền nó dưỡng thương thôi.
– Nhưng mà... thôi được rồi, cháu nghe lời nãi nãi vậy.
Tiếng bước chân huỳnh huỵch của đứa bé vang lên. Trong phòng cuối cùng chỉ còn lại hai người.
– Đã tỉnh rồi, cớ gì còn cố gắng ngủ tiếp?
Hai mắt chàng vẫn như cũ nhắm chặt, không hề di chuyển dù chỉ một li.
– Cháu muốn chạy trốn khỏi thực tại, muốn chìm vào giấc ngủ sâu để quên đi hiện thực tàn khốc. Nhưng rồi sau đó thì sao? Cháu có thể ngủ mãi được không? Có thể thay đổi được hiện thực hay không?
Chàng nhắm mắt, nhưng hai bàn tay đã nắm chặt dưới lớp chăn dày.
– Ta biết cháu đang r���t đau khổ. Cảm giác đau đớn đó, ta hiểu rõ mà.
– Không, không... không ai hiểu được... đâu...
Chàng rốt cuộc mở mắt, nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, chậm rãi lên tiếng.
– Cảm giác mất đi người mình yêu nhất, thương nhất là cảm giác thế nào, ta hiểu, bởi vì ta cũng từng mất đi một đứa con. Cháu yêu Phi Nguyệt cũng giống như ta yêu đứa con của mình vậy. Nỗi đau tê tâm phế liệt đó quả thực không dễ gì để vượt qua...
– Sất Vân gia quả nhiên không hổ là đại thế gia đứng đầu đại lục, đến cả chuyện này cũng không qua nổi mắt các vị.
Chàng nghe thấy một tiếng cười nhẹ.
– Cháu không tò mò xem ta là ai sao?
– Điều này có quan trọng sao?
– Những điều ta biết, mọi người chưa chắc đã biết. Nhưng những điều người khác biết, ta chắc chắn sẽ biết. Điều ta biết, chưa chắc Sất Vân gia đã biết.
Chàng nghiêng đầu, nhìn người đang nói chuyện với chàng.
Hóa ra, người đang nói chuyện với chàng là một lão bà khoảng chừng ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc đã lấm tấm hoa râm. Lão bà thoạt nhìn vô cùng hiền lành, thế nhưng dáng vẻ lại mang theo sự uy nghiêm khó che giấu, khiến người nhìn không khỏi cảm thấy sùng bái thêm mấy phần.
– Cháu có lẽ cũng lờ mờ đoán ra rồi, phải không?
– Chủ thần...
– Phải. Ta là vị chủ thần đầu tiên trong số chín vị chủ thần, Nhất Không Thần, đồng thời cũng là nãi nãi của cháu, Đoan Mộc Nhan.
Chàng cười nhạt, yếu ớt nói:
– Chủ thần đại nhân tôn quý như vậy, tiểu bối quả thực không dám trèo cao mà gọi người một tiếng nãi nãi.
– Cháu không gọi ta là nãi nãi cũng chẳng sao. Người ngoài gọi ta một tiếng thượng thần, nếu cháu muốn thì cứ gọi như thế cũng được.
– Thượng thần nếu đã nói xong thì có thể ra về được rồi. Vết thương của tiểu bối còn chưa khỏi hẳn, cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thêm.
– Ta có một câu chuyện nhỏ này muốn kể cho cháu nghe, không biết cháu có hứng thú không?
Chàng lặng im không nói gì, nhắm mắt lại.
– Ngày xưa ở bìa rừng nọ, có một con nhím nhỏ không may bị thương, đau đớn lăn lộn trên nền đất. May mắn thay, lúc đó có người thợ săn đi qua. Người th�� săn thấy con nhím đáng thương nên định tiến lại băng bó vết thương giúp nó. Có điều, con nhím kia lại không biết được điều này, xù gai nhọn lên ngăn cản người thợ săn. Hành động này của con nhím nhìn qua thì giống như để tự bảo vệ chính mình nhưng nó nào biết, hành động này đã làm hại cả nó và người thợ săn kia. Người thợ săn thì bị gai đâm, con nhím thì lại không được chữa trị. Đến cuối cùng, hóa ra đôi bên lại cùng có hại...
Bà nói đến đây thì ngừng lại, lẳng lặng ngồi như chờ đợi một điều gì đó.
Chàng mở mắt, nhìn vào trần giường, mơ hồ nói:
– Ý của thượng thần là, tiểu bối bây giờ cũng giống như con nhím kia, xù gai để dọa người nhưng thực chất là đang hại chính mình?
– Cháu không tò mò sao? Rõ ràng cháu đang đi mượn rượu giải sầu, đến khi tỉnh lại thì lại dính trọng thương đến mức này?
Chàng im lặng.
– Ta biết cháu không muốn nghe những chuyện này. Nhưng có điều này ta buộc phải nhắc cháu: từ bỏ ý định kết liễu cuộc đời mình đi.
– Tính mạng của tiểu bối bây giờ chẳng lẽ là do Sất Vân gia quyết định hay sao?
– Người quyết định số mệnh của cháu đương nhiên là cháu. Nhưng trên đời này, đâu phải chuyện nào cháu cứ muốn là làm được? Câu chuyện trên vẫn còn một đoạn ngắn nữa, cháu có muốn nghe tiếp không?
Chàng trầm mặc một lúc lâu.
– Thượng thần mời kể.
– Người thợ săn thấy con nhím quá đáng thương, không đành lòng để nó ở lại tự sinh tự diệt nên đã nghĩ ra một cách để cứu nó. Cháu đoán xem đó là gì?
– Mang thuốc đến để bên cạnh nó?
– Không. Người thợ săn quay về nhà, cầm theo một tấm vải, một ít thuốc cùng một cái kéo đến. Y cắt hết gai nhọn của con nhím rồi tỉ mỉ đắp thuốc, băng bó cho nó. Câu chuyện đến đây mới thực sự kết thúc.
Trầm mặc suy nghĩ một hồi lâu vẫn không hiểu dụng ý của bà, chàng quay đầu, tò mò hỏi:
– Ý của thượng thần là...
– Hành động cuối cùng của người thợ săn, xét về mặt nào đó, đã làm tổn thương con nhím do làm mất đi khả năng tự vệ của nó nhưng xét về mặt khác, hành động đó lại đã cứu con nhím một mạng. Đây cũng là một đạo lý cơ bản trong cuộc sống. Đôi khi, cháu sẽ phải tổn thương một ai đó để bảo vệ họ.
– Tiểu bối vẫn không hiểu.
Bà nhìn chàng, cười nhẹ nhàng, nói:
– Bây giờ là thời điểm hoa nở đẹp nhất trong ngày đấy, cháu có muốn đi dạo không?
Nói rồi, bà cũng không đợi chàng trả lời, đứng dậy đi ra ngoài.
– Áo choàng ở trên móc. Nếu cháu muốn thì mặc vào rồi theo ta ra ngoài đi dạo.
Bản dịch hoàn chỉnh này là tài sản tinh thần của truyen.free.