(Đã dịch) Vú Em: Siêu Đáng Yêu Đa Bào Thai Tìm Tới Cửa - Chương 1017: Vua đầu bếp tranh bá thi đấu
Cho dù có người thực sự khiêu chiến thành công, chủ tiệm dù chỉ tổn thất một bát mì lớn, nhưng lại có thể mượn mánh lới này để thu hút khách và nâng cao danh tiếng cho quán, chắc chắn không lỗ vốn chút nào.
"Ực... tôi muốn bắt đầu!"
Tô Hàng kêu lên một tiếng, dù là hắn nhìn thấy bát mì lớn như chậu thế kia cũng không khỏi nuốt nước miếng, không phải vì thèm mà vì th��t sự bị choáng.
Oạp oạp oạp...
Ban đầu, Tô Hàng ăn vẫn rất vui vẻ, thậm chí ăn được vài đũa còn có thể húp một ngụm canh. Phải công nhận, hương vị mì ở quán này quả thực không tệ.
Thế nhưng, nửa giờ sau...
"Bố ơi, ăn thêm chút nữa đi bố! Kiên trì là thắng lợi!"
"Bố ơi, hay bố đi vệ sinh đi? Thức ăn chưa xuống bụng thì về ăn tiếp ạ?"
"Bố cố lên! Thêm chút sức nữa thôi..."
Lũ trẻ thi nhau cổ vũ bên cạnh, chẳng khác nào một đội cổ động viên tí hon. Mà chúng nó đúng là con ruột của Tô Hàng có khác, "hại" bố mà không thèm chớp mắt.
"Khặc..."
Lúc này, Tô Hàng đã muốn ói đến nơi, hắn ợ một cái, cảm giác như chẳng muốn nói thêm lời nào nữa.
"Mẹ ơi, con thấy bố ăn ngon quá, chúng con cũng gọi một suất đi!"
"Đúng đó mẹ ơi, đúng đó ạ! Ngồi nhìn lâu thế này, con cũng thấy đói bụng chút rồi!"
"Nếu các con đều muốn ăn thì... thì mẹ cũng gọi một suất nhỏ vậy..."
Không biết ai là người đầu tiên lên tiếng đòi ăn mì, mà mấy đứa còn lại cũng nhao nhao hưởng ứng. Trong phút chốc, đội cổ động viên "tạm thời" của Tô Hàng tan rã, thay vào đó là cảnh cả đám xúm lại ăn mì.
"Mấy đứa ranh con này!"
Thấy vậy, Tô Hàng dở khóc dở cười, đúng là chẳng quan tâm đến sống chết của ông bố này mà. Hắn chỉ đành thầm mắng yêu trong lòng một tiếng.
"Chủ quán tính tiền, tôi... tôi không ăn nổi nữa!"
Thêm một lát sau, Tô Hàng trực tiếp giơ tay xin bỏ cuộc.
Hắn đã dốc hết sức lực để ăn trong hơn nửa giờ qua, nếu tiếp tục ăn nữa e rằng sẽ mất nửa cái mạng. Như thế thì đúng là ăn như thể liều mạng vậy.
"Thưa ngài, mới qua bốn mươi phút, ngài chắc chắn muốn từ bỏ thử thách chứ?"
Chủ tiệm tiến lại hỏi, cần phải xác nhận rõ ràng với khách hàng trước.
"Ừm, tôi bỏ cuộc. Tính tiền đi!"
Tô Hàng gật đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ. Giờ bụng hắn đã căng cứng, lát nữa đi bộ thôi e rằng cũng là một vấn đề.
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý trả tiền, nhưng khi nhìn thấy hóa đơn ghi phí phạt gấp mười lần giá gốc mà chủ tiệm đưa qua, Tô Hàng vẫn không khỏi tặc lưỡi.
"Cái vụ này làm tôi thốn thật, biết thế sáng nay đã chẳng ăn sáng, may ra còn vớt vát lại được chút vốn..."
Sau khi thanh toán xong, Tô Hàng có chút xót ruột. Món mì này đúng là ngon, nhưng không hiểu sao, giờ ngửi thấy mùi nó là hắn lại thấy muốn nôn.
"Bố ơi, sao bố bỏ cuộc nhanh thế!"
"Hì hì, mì này đúng là ngon thật!"
"Thấy chưa, con đã bảo bố không ăn hết mà..."
Lũ trẻ cùng Lâm Giai vừa châm chọc vừa ăn phần mì của mình, đúng là "đứng nói chuyện không đau eo" mà.
Sau đó, Tô Hàng đợi Lâm Giai và lũ nhỏ ăn hết mì, rồi nằm dài trên ghế thêm hơn nửa giờ, đợi tiêu hóa bớt chút mới từ ghế đứng dậy.
"Ăn mì mà suýt nữa thì tống cả người ta ra ngoài. Nếu là ở cổ đại, chắc ta cũng được lưu danh vì vụ này rồi ấy chứ?"
Trên đường đi, Tô Hàng tự giễu một câu, đến bây giờ dạ dày hắn vẫn còn cảm thấy khó chịu.
"Ai bảo anh uống nhiều nước canh thế, không khó chịu mới là lạ. Nhưng nước canh cũng tiêu hóa nhanh, lát nữa đi dạo phố là ổn ngay thôi!"
Lâm Giai liếc nhìn hắn rồi nói.
Về sau, đúng như lời Lâm Giai nói, Tô Hàng dẫn Lâm Giai cùng lũ nhỏ lang thang hết vòng này đến vòng khác trên phố ẩm thực. Mặc dù vẫn chưa muốn ăn gì nhưng quả thực hắn đã bớt khó chịu hơn nhiều.
Còn lũ trẻ, khi nhìn thấy đủ thứ đồ lặt vặt trên phố ẩm thực, chúng cứ nằng nặc đòi mua nào là đồ ăn vặt. Mặc dù vừa ăn no xong, giờ không muốn ăn nhưng có thể để dành tối về ăn mà!
Tô Hàng đoán chừng, lần này trở về khách sạn, ví tiền của chúng nó sẽ vơi đi hơn sáu phần, ấy là nói đến Nhị Bảo và Tam Bảo.
Còn Đại Bảo và Tứ Bảo thì cứ chi tiêu, cứ xài. Giờ ví tiền đã sớm thấy đáy, thỉnh thoảng phải nhờ Nhị Bảo và Tam Bảo tiếp tế một chút, bằng không thì chỉ biết đứng nhìn mà thôi.
Cứ thế, mọi người đi dạo, rồi đi đến cuối phố ẩm thực.
"Vua Bếp Tranh Bá?!!"
Vừa tới gần, Tô Hàng đã thấy một tấm biển hiệu vô cùng nổi bật. Kiểu chữ trên biển được thiết kế rất cứng cáp, mạnh mẽ. Thoạt nhìn, người không biết còn tưởng nơi này đang tổ chức một giải đấu võ lâm nào đó.
"Mẹ ơi, mẹ ơi! Vua Bếp Tranh Bá là gì ạ?"
Lục Bảo tò mò hỏi, mấy đứa còn lại cũng chụm tai lại lắng nghe.
Mặc dù cái tên này nghe có vẻ liên quan đến đầu bếp, và lũ nhỏ cũng có thể đoán được đại khái, nhưng cụ thể thì chúng không rõ lắm, vẫn phải hỏi Tô Hàng và Lâm Giai.
"Nói một cách đơn giản, Tiểu Nhiên này, con không phải trước đây từng tham gia cuộc thi điêu khắc sao? Vậy thì Vua Bếp Tranh Bá con có thể coi là một cuộc thi giữa các đầu bếp đó!"
Lâm Giai giải thích khá hình tượng cho lũ nhóc nghe, và chúng hiểu ra ngay.
Đây là sản phẩm sáng tạo được bảo hộ bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.