(Đã dịch) Vú Em: Siêu Đáng Yêu Đa Bào Thai Tìm Tới Cửa - Chương 1401: Nhìn một chút, thì nhìn một mắt
Chiếc hộp gỗ ấy, do va chạm mạnh nên đã nứt toác nhiều chỗ. Lại vì trước đó bị vứt vào thùng rác nên giờ đây trông nó bẩn thỉu, lem luốc.
Nếu không nói ra, e rằng chẳng ai nghĩ rằng bên trong lại ẩn chứa một tác phẩm ngọc điêu tinh xảo đến thế.
– Ừm, tìm thấy rồi. May mà vẫn chưa bị vứt mất...
Nghe vậy, Cung Mậu Nhan khẽ gật đầu, trong lòng dường như vừa trút được gánh nặng.
Ngay khi Cung Thiếu Đình vừa nói rằng trong hộp gỗ này chứa tác phẩm ngọc điêu do Tô Hàng giúp hắn điêu khắc, tim Cung Mậu Nhan suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nếu thứ này thực sự bị vứt mất, e rằng mấy đêm liền ông ta cũng chẳng yên giấc được, và đến lúc đó chắc chắn lại lôi Cung Thiếu Đình ra trút giận.
– Ba ơi, mau mở ra xem đi! Trên đường về, con đã muốn mở hộp ra xem tượng ngọc bên trong rồi.
Ngay sau đó, Cung Thiếu Đình vội vàng giục giã, không thể chờ đợi được muốn xem rốt cuộc tượng ngọc bên trong trông như thế nào.
– Còn xem với chả xét! Vừa gây ra một vụ tai nạn xe cộ, vẫn chưa biết sợ sao?
Thế nhưng nghe vậy, Cung Mậu Nhan còn chưa kịp nói gì, Trương Vân đã bực tức ngắt lời.
Nghĩ đến chuyện này, bà càng thêm giận dữ, cho rằng chính vì chiếc hộp gỗ mà con trai bà mới gặp phải tai nạn ngoài ý muốn.
Cũng may là Cung Thiếu Đình không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, nếu không, Trương Vân có lẽ đã đập nát tan pho tượng ngọc bên trong chiếc hộp gỗ kia rồi.
– Phải đấy, mẹ con nói rất đúng. Con cứ ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh đi, còn nhìn ngắm gì nữa?
Nghe vậy, Cung Mậu Nhan cũng rất đồng tình mà khẽ gật đầu, rồi nói.
Về điểm này, ông ta và Trương Vân cùng đứng chung chiến tuyến. Tuy nhiên, khác với Trương Vân, Cung Mậu Nhan hoàn toàn xuất phát từ tình yêu của mình đối với tượng ngọc trong hộp, nên mới không muốn cho Cung Thiếu Đình xem.
Đối với thằng con phá của nhà mình, Cung Mậu Nhan trong lòng hiểu rất rõ.
Nếu để nó thấy thứ gì khiến mình sáng mắt, thì nhất định phải giành cho bằng được mới chịu buông tha.
Tựa như bình hảo tửu mà ông từng cất giữ. Vì Cung Thiếu Đình cứ nhăm nhe muốn lấy, cuối cùng ông đành phải cất nó vào tủ bảo hiểm, cùng với thẻ ngân hàng và tiền mặt, khóa lại mấy lớp cẩn thận.
Nhờ vậy mà nó mới không bị Cung Thiếu Đình lén lút cuỗm đi mất. Bằng không, làm sao ông có thể còn được một giọt nào để uống? Chắc chắn đã bị thằng con phá sạch từ lâu rồi.
– Có làm sao đâu...
Cung Thiếu Đình lẩm bẩm trong miệng một tiếng, coi như là lời phản kháng nhỏ nhẹ.
Thế nhưng Trương Vân ngồi ngay đầu giường con trai, dù Cung Thiếu Đình nói rất nhỏ, vẫn bị bà nghe rõ mồn một.
– Hả? Con vừa nói gì đấy?
Trương Vân khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn Cung Thiếu Đình cũng nheo lại đầy vẻ dò xét.
Ngày thường, so với Cung Mậu Nhan, bà vẫn luôn rất mực che chở Cung Thiếu Đình, cách dạy con cũng vô cùng ôn hòa.
Thế nhưng chuyện hôm nay thực sự khiến Trương Vân tức giận tột độ.
Cách đây không lâu, khi nhận được điện thoại báo Cung Thiếu Đình gặp tai nạn giao thông, thân thể bà như đổ sụp về phía sau, suýt chút nữa thì ngất xỉu vì sợ hãi.
Nếu không phải cuối cùng được Cung Mậu Nhan và Thư Ngọc đỡ đến bệnh viện, e rằng bà đã ngất lịm ở nhà, chẳng thể nào đến được đây.
– Khụ, khụ... Không, không có gì ạ.
Nhìn thấy Trương Vân nhíu chặt mày, Cung Thiếu Đình vội vàng lập tức chối bay biến điều mình vừa nói.
Mặc dù mẹ mình ngày thường đối với cậu vô cùng ôn nhu, thế nhưng một khi đã nghiêm túc, Cung Thiếu Đình vẫn không khỏi có chút sợ.
– Ba, ba đừng nhỏ mọn thế có được không? Cho con xem một chút thôi mà. Con chỉ xem chứ có ăn tượng ngọc của ba đâu.
Sau đó, Cung Thiếu Đình lại vội vàng quay đầu cầu xin, với ánh mắt tội nghiệp.
– Con bảo không ăn ư? Từ nhỏ đến lớn, con đã cuỗm bao nhiêu món đồ quý của ba rồi, thế còn không tính là ăn sao?
Nghe vậy, Cung Mậu Nhan cau mày, cũng bực tức nói.
Vừa nghĩ tới những món bảo bối từng mất vào tay nó, ngực ông lại nhói lên âm ỉ.
– Ba, đó chỉ là những chuyện ngoài ý muốn thôi, tất cả đều là ngoài ý muốn! Hồi bé con còn chưa hiểu chuyện mà. Con cam đoan, tượng ngọc này con chỉ xem một chút thôi, việc này rất có ích cho việc học điêu khắc của con sau này.
Cung Thiếu Đình ngượng ngùng giải thích, rồi lại bắt đầu khẩn cầu.
– Thôi được, xem thì xem vậy.
Lần này, Cung Mậu Nhan lại không từ chối, đáp ứng lấy món bảo bối ngọc điêu ra cho Cung Thiếu Đình mở mang tầm mắt.
Ông ta làm vậy không phải vì Cung Thiếu Đình một lời thỉnh cầu mà mềm lòng, mà là bởi bản thân ông ta cũng đang nóng lòng muốn xem tượng ngọc bên trong rốt cuộc trông như thế nào.
Vừa nãy ông mang chiếc hộp gỗ này từ chỗ dì lao công về, còn chưa kịp mở ra xem.
– Vâng, vâng ạ.
Chợt, Cung Mậu Nhan liền cẩn thận đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, sau đó chậm rãi dùng con dao nhỏ cạy mở viền hộp.
Do va chạm trước đó, phần chốt mở vốn có của chiếc hộp gỗ đã bị hư hại.
Từng dòng chữ này đều đã được trau chuốt tỉ mỉ và thuộc bản quyền của truyen.free.