Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 1256: Sau Này, Nàng Là Người Của Ta

Tiên Nguyệt, không được hát!

Giọng nói này hùng hồn dồi dào nội lực, tràn đầy phẫn nộ. Đám người xúm xít phía sau vừa nghe thấy tiếng này, sắc mặt đều trở nên kỳ quái, sau đó không tự chủ được mà tự động tách ra làm đôi. Phía trước xuất hiện một nam tử cao lớn tuấn tú, phong lưu phóng khoáng, bộ dạng có vài phần tương tự Diệp Chính, từng bước một, khí thế ngút trời tiến thẳng tới Họa Nguyệt Đình. Sau lưng hắn còn có bốn người. Dù nam tử kia che giấu tu vi, nhưng tu vi của bốn người tùy tùng đều là Võ Thánh cao giai. Trong một tòa thành mà nói, lực lượng như vậy tuyệt đối là cực kỳ cường đại.

Đối với Họa Nguyệt Đình, không chỉ Sở Nam không để tâm, ngay cả đám người Minh lão tổ cũng chưa từng liếc mắt nhìn hắn lấy một cái. Chỉ có Thiết Thương Hùng đã thu mình lại nhỏ nhất để giả vờ như vô tình liếc mắt nhìn về phía hắn.

Tiếng hát của Tiên Nguyệt vẫn vang vọng. Sở Nam cười hỏi.

– Nếu không hát, vậy thì đến đây ngồi cạnh!

– Nước biếc xa vời... con cá bơi...

Giọng nói của Sở Nam chợt khựng lại. Tiếng hát của Tiên Nguyệt uyển chuyển du dương, uốn lượn như suối chảy, khiến mọi người nghe mà say mê. Trong lòng Sở Nam cũng dấy lên rung động. Mỹ nam tử kia khựng bước chân lại một chút, sau đó trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên sát khí nồng đậm, phẫn nộ gầm lên.

– Ta cấm nàng hát, nàng không nghe thấy sao?

Tiếng ca vẫn ngân vang, một chút cũng không hề bị quấy rầy!

Đôi mắt mỹ nam tử sắc bén như đao, nhìn chằm chằm Sở Nam, với một luồng khí thế cuồng loạn, hắn điên cuồng xông tới Họa Nguyệt Đình. Đang định tiến vào thì lại bị một bình phong vô hình ngăn cản. Mỹ nam tử không thể vào được, lập tức nóng giận quát.

– Đập tan cái đình này cho ta!

Nghe được câu này, Sở Nam đột nhiên quay đầu nhìn mỹ nam tử nói.

– Nếu như ngươi có thể đập nát cái đình này, Tiên Nguyệt này ta sẽ tùy ngươi mang đi!

– Thật không?

– Thật sao?

– Chỉ là Võ Đế, có gì mà kiêu ngạo, đập cho ta!

Mỹ nam tử không hề ngu ngốc, chứng kiến Tiên Nguyệt đang phục thị đám người này, hắn không phải chưa từng nghĩ tới thân phận Sở Nam không hề đơn giản. Nhưng mà, hắn lại càng tin tưởng vào bản thân mình, tại Thượng Triêu Thành này, tuyệt đối không ai dám chọc vào hắn!

Giờ phút này Sở Nam đã suy luận ra được một phần ba trận pháp của đình. Ánh mắt Tiên Nguyệt vẫn nhìn chằm chằm Sở Nam, đôi môi anh đào khẽ mở, thốt lên tiếng ca lay động tâm hồn, cố gắng len lỏi vào sâu trong lòng Sở Nam. Trong nội tâm Tiên Nguyệt tuyệt đối tin tưởng.

– Ta không tin, không hấp dẫn được ngươi!

Bốn người đứng phía sau mỹ nam tử đang ra sức công kích đình viện.

Cảnh tượng đang diễn ra phía dưới, kể cả những lời Sở Nam vừa nói, Thiên Huệ đều nhìn thấy vô cùng rõ ràng, nhưng nàng không hề có ý định can thiệp, đôi mi thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, thầm nghĩ.

– Lời này của Sở Nam rốt cuộc có ý gì? Là hắn cực kỳ tin tưởng vào thực lực thủ hạ của mình, hay là đã phát hiện ra sự bố trí của trận pháp đình viện? Hơn nữa, xem phong thái biểu diễn của Tiên Nguyệt, nàng đã dốc ra tám phần thực lực rồi. Nếu như tiểu tử kia còn tiếp tục thờ ơ, Tiên Nguyệt sẽ phải... Tuy rằng như vậy không tốt, nhưng để tìm ra được thân phận của đám người kia, cũng đáng!

Bốn gã Võ Thánh cao giai toàn lực ra tay, điên cuồng công phá Họa Nguyệt Đình, nhưng mà Họa Nguyệt Đình vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ. Một chút tổn thương cũng không có. Mỹ nam tử cảm thấy vô cùng mất thể diện, giận dữ nói.

– Các ngươi không ăn cơm à? Xương cốt mềm yếu vậy sao? Không thể xuất hết lực được sao?

– Thiếu gia! Chúng ta đã dốc hết toàn lực rồi.

Ánh mắt mỹ nam tử hiện lên vẻ kinh ngạc, cũng không tiếp tục la mắng nữa, nhìn Sở Nam nói.

– Chỉ cần ngươi có thể nhường Tiên Nguyệt cho ta, ngươi muốn thứ gì ta cũng sẽ cho!

Bốn người phía sau muốn ngăn cản nhưng đã muộn.

Sở Nam cười nói.

– Tiên Nguyệt cũng không phải là của ta, ta nhường cho ngươi thế nào được?

Vừa nói xong lời này, sắc mặt Sở Nam chợt biến. Rõ ràng đám người Minh lão tổ toàn thân rùng mình, mười mấy tên Võ Thánh trúng độc, huyết dịch trong người nổ vang. Thiên Nhiên nhìn về phía Tiên Nguyệt, chuẩn bị động thủ, bên tai đột nhiên vang lên mật âm.

– Không cần động thủ!

Thiên Nhiên bình tĩnh lại, nói.

– Đây cũng là quy tắc đúng không?

– Ừ, giống như quy tắc của gió không thuộc về ngũ hành quy tắc, đây là quy tắc âm thanh. Không thể tưởng tượng được Lãm Nguyệt Hiên này lại là nơi tàng long ngọa hổ, vẫn còn có người lĩnh ngộ được quy tắc âm thanh.

Sở Nam nghe thấy lời này, suy nghĩ một chút rồi lập tức nói,

– Thiên Nhiên là người nắm giữ quy tắc gió, vậy hẳn cũng sẽ có người nắm giữ lôi điện, nắm giữ nhật, nguyệt, tinh, thần. Có thể lĩnh ngộ ra quy tắc của gió, cũng có thể lĩnh ngộ ra quy tắc âm thanh, như vậy lực lượng cũng có thể lĩnh ngộ ra quy tắc!

Nghĩ đến quy tắc lực lượng, trái tim Sở Nam đập loạn xạ. Lực lượng còn chưa lĩnh ngộ ra quy tắc đã lợi hại như thế, nếu như có thể lĩnh ngộ ra quy tắc thì sẽ đạt tới cảnh giới nào? Tuy rằng quy tắc lực lượng vô cùng hấp dẫn, nhưng mà Sở Nam cũng không thay đổi chủ ý. Hắn vẫn kiên trì muốn lĩnh ngộ ra quy tắc của lửa, bởi vì trên đường đi, hắn đã chịu đựng công kích từ quy tắc lửa. Sở Nam đã cảm ngộ rất sâu sắc, chẳng qua chỉ còn thiếu một chút vận may. Đợi cho đến khi mây tan mù tạnh, quy tắc của lửa có thể hàng lâm trên thân thể hắn.

Nghĩ đến đó, Sở Nam bật thốt.

– Tiên Nguyệt, sau này, nàng sẽ là người của ta!

Đang hát dở dang, Tiên Nguyệt nghe được lời này chợt dừng lại, nhìn thẳng về phía Sở Nam. Đám người Thiên Nhiên cũng dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn. Lời này của Sở Nam xác thực là rất bá đạo. Sở Nam vốn có khí phách, trong lúc vô tình đã phóng thích ra ngoài. Kỳ thật ý tứ của Sở Nam không phải như vậy, chẳng qua là muốn Tiên Nguyệt đi theo hắn. Sở Nam muốn biết vì sao Tiên Nguyệt có thể lĩnh ngộ ra quy tắc âm thanh.

Ý tứ của Sở Nam, Thiên Nhiên còn có thể đoán được vài phần. Nhưng tên mỹ nam tử kia cùng một đám khách phong lưu, ngay cả Thiên Huệ cũng không nghĩ như vậy. Mỹ nam tử nghe thấy vừa nãy Sở Nam nói Tiên Nguyệt không phải của hắn, lúc này lại nói Tiên Nguyệt là người của hắn, như vậy không phải là đang đùa cợt hắn sao? Mỹ nam tử nổi giận gầm lên.

– Tiểu tử! Ngươi muốn tìm chết? Đừng tưởng rằng phe ngươi đông người, lão tử ra lệnh một tiếng, toàn thành sẽ biến thành địch nhân của ngươi. Cho dù ngươi có chắp cánh cũng khó lòng thoát khỏi, nếu như bây giờ ngươi thả Tiên Nguyệt ra, lão tử còn có thể cho ngươi một con đường sống!

Sở Nam trực tiếp bỏ ngoài tai tiếng gầm giận dữ của mỹ nam tử, chỉ nhìn Tiên Nguyệt hỏi.

– Nàng có nguyện ý không?

Tiên Nguyệt vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, nhìn gương mặt trẻ tuổi của Sở Nam, nội tâm đột nhiên xao động. Đương nhiên không phải vì khuôn mặt trẻ tuổi hay vì tuổi tác của hắn. Đối với Võ giả bọn họ mà nói, khuôn mặt rất dễ thay đổi, tuổi tác lại càng không thành vấn đề. Vấn đề là Tiên Nguyệt nàng cho tới tận bây giờ chưa từng gặp qua người nào bá đạo như vậy, mà loại bá đạo này cùng với cái gọi là kiêu ngạo ngông cuồng hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau. Trong lòng Tiên Nguyệt cảm thấy bất thường, ngẩng đầu, nhìn về phía Thiên Huệ.

Thiên Huệ vội vàng ổn định lại tâm thần, hướng Họa Nguyệt Đình đi tới, thầm nghĩ.

– Cứ tưởng tiểu tử này là một ngoại lệ trong số đàn ông, nhưng mà xem ra cũng chẳng khác gì đám đàn ông thối tha này!

Chửi thầm một hồi, Thiên Huệ đã đến trước Họa Nguyệt Đình. Nàng còn chưa đi vào đã bị mỹ nam tử ngăn cản, mỹ nam tử lạnh giọng nói.

– Thiên bà chủ, nếu như ngươi còn muốn Lãm Nguyệt Hiên ở lại trong Thượng Triêu Thành, hãy đem Tiên Nguyệt dâng cho ta, nếu không...

– Người của ta, ai dám đoạt?

Tất cả nội dung được chuyển ngữ trong chương này đều thuộc bản quyền riêng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free