(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 1450: Thiên Tài Cửu Phẩm, Tâm Trạng Nặng Nề
Các tiếng nổ trầm đục kia cho thấy rõ Huyết Ma Đại Pháp của Huyết Võ Ma Hoàng cũng đã bị phản phệ.
Huyết Vô Hối vẫn còn sống, bấy giờ sững sờ nhìn cảnh tượng máu thịt văng tung tóe.
Tu vi của Huyết Võ Ma Hoàng cao hơn Huyết Vô Hối rất nhiều, thực lực cũng mạnh hơn, lẽ dĩ nhiên Huyết Ma Đại Pháp gã tu luyện cũng lợi hại hơn bội phần.
Nhưng chính vì uy lực mạnh hơn, gã phải chịu sự phản phệ càng nghiêm trọng, kết cục cũng càng thê thảm. Chỉ trong thoáng chốc, huyết quản toàn thân Huyết Võ Ma Hoàng đã nổ tung gần hết. Khó có thể hình dung được sự kinh hãi của Huyết Võ Ma Hoàng, nhưng khi gã nghe thấy lời Sở Nam nói, liền há miệng phun ra một ngụm máu, huyết quang rực sáng, trong đó là một đòn huyết chưởng giáng xuống Sở Nam.
Tinh quang chợt lóe trong mắt Sở Nam, không phải vì huyết chưởng này có thể làm hắn bị thương, mà là hắn nhìn thấy bên trong nó dung hợp nhiều môn võ kỹ, có chút tương tự với "dung kỹ" mà hắn đã sáng tạo. Điểm khác biệt là Sở Nam dùng kỹ để dung hợp, còn những võ kỹ trong huyết chưởng kia lại tỏa ra huyết năng, dường như phải có sự dung hòa giữa huyết năng thì các võ kỹ ấy, bao gồm cả võ kỹ của chính Huyết Võ Ma Hoàng, mới dung hợp được với nhau.
– Có điều là, sự dung hợp này chưa hoàn hảo, còn tồn tại sơ hở!
Sở Nam còn có thể tìm ra nhược điểm của quy tắc, huống hồ gì một huyết chưởng của Huyết Võ Ma Hoàng. Sở Nam giơ một ngón tay, chỉ thẳng vào điểm sơ hở của huyết chưởng.
Ngón tay điểm tới, huyết chưởng liền tan tành, đúng lúc đó Huyết Võ Ma Hoàng gầm lên một tiếng:
– Huyết Kiếm Đoạt Mệnh! Huyết nô, hủy diệt chúng!
Ngực Huyết Võ Ma Hoàng bỗng nhiên nứt toác, một thanh huyết kiếm chỉ lớn bằng sáu ngón tay nhắm thẳng vào tim Sở Nam mà lao vút tới.
Huyết Võ Ma Hoàng đánh lén rất đúng thời điểm, nhưng đáng tiếc đối với Sở Nam, người đã tôi luyện giữa ranh giới sinh tử nhiều năm, thì vẫn chưa đủ. Sở Nam không dùng toàn lực hủy diệt thanh huyết kiếm, mà tế ra một dòng nước quấn lấy thanh kiếm, cảm nhận một chút rồi nhận ra huyết năng trong nó rất lớn, ngoài huyết năng ra còn có năng lượng sinh mệnh.
– Không thể nào! Sao ngươi có thể đỡ được huyết kiếm của bản hoàng chứ!
Sở Nam không mảy may bận tâm đến sự điên cuồng của Huyết Võ Ma Hoàng, chỉ thản nhiên đáp:
– Vừa hay, thanh huyết kiếm này rất có ích cho Ngọc Chi San Hô.
Nói xong, Sở Nam lấy ra Ngọc Chi San Hô Trùng, cho nó nuốt mấy trăm giọt máu vỡ ra từ huyết kiếm. Huyết Võ Ma Hoàng nhìn thấy Ngọc Chi San Hô Trùng thì sắc mặt đầy sợ hãi, Sở Nam nhìn Ngọc Chi San Hô Trùng liền nhớ tới Tiểu Lam, thêm vào đó thần niệm của hắn lúc này chỉ còn một chút, nên không chú ý đến sự sợ hãi của gã, liền nói:
– Ngươi đã không còn thủ đoạn nào khác, vậy thì chết đi!
Hắn vung tay chặt đứt đầu Huyết Võ Ma Hoàng, kích hoạt Diệt Nguyên Minh Đằng quấn lấy người Huyết Vô Hối, rồi cột đầu Huyết Võ Ma Hoàng lên đó. Toàn thân Huyết Vô Hối run rẩy, không có chút khả năng phản kháng nào.
Sở Nam sai mấy chục võ giả đi dẫn đường, giết sạch Huyết Ma tộc nhân trong tòa thành, thả hết những võ giả được gọi là huyết nô ra. Nhưng những người này đôi mắt đã hoàn toàn vô hồn, tựa như những cái xác biết đi vậy.
Thấy vậy, Lâm Động không khỏi thở dài. Bấy giờ Lâm Động cũng đã hiểu cách Huyết Ma tộc phân biệt thiên tài và huyết nô. Huyết nô cũng giống như nô lệ, phải chịu đủ mọi kiểu hành hạ.
Còn thiên tài thì lại giống như những võ giả có tư chất tu luyện khá tốt. Huyết Ma tộc nhân vây quanh nuôi dưỡng, cung cấp công pháp, linh dược cho họ. Khi họ có thành tựu trong tu luyện thì sẽ hút máu của họ để tăng cường tu vi cho bản thân.
Đồng thời, thiên tài cũng có phân cấp, từ cao xuống thấp chia thành cửu phẩm. Nhất phẩm là thấp nhất, cửu phẩm là cao nhất. Mấy trăm võ giả mà Huyết Võ Ma Hoàng vừa gọi ra cũng chính là nhất phẩm thiên tài. Đẳng cấp thiên tài không chỉ phân biệt bằng tu vi mà còn dựa vào tiềm lực, tư chất, không gian trưởng thành, vân vân. So với sát hạch của các môn phái ở Cực Tây còn khắt khe hơn rất nhiều.
Đãi ngộ của thiên tài so với huyết nô quả thật tốt hơn vô số lần. Chẳng cần làm gì, chỉ cần chuyên tâm tu luyện là được. Đãi ngộ cao hơn còn bao gồm việc gặp Huyết Ma tộc nhân không cần hành lễ, được trở thành khách quý ngồi mâm trên, có quyền lực cao hơn cả Huyết Ma tộc nhân, được ban họ Huyết, vân vân.
Nghe đến đây, Sở Nam thầm khâm phục kẻ đã bày ra những điều này, quả thật là dùng mọi thủ đoạn để dụ hoặc người khác. Kẻ nào không nghe theo thì giết, kẻ nào nghe theo thì tăng cường lợi dụng, thậm chí còn khiến võ giả quản lý võ giả. Rồi trong lòng hắn bỗng dâng lên chút bi ai, từ những biểu hiện vừa rồi của đám võ giả kia có thể thấy, những võ giả cam tâm làm chó săn cho Huyết Ma tộc, khi đối phó với đồng loại của mình còn tàn nhẫn hơn cả Huyết Ma tộc!
Hơn nữa, những kẻ được gọi là thiên tài này cũng chẳng khác nào trâu bò lợn gà mà người ta vẫn thường nuôi, nuôi cho béo tốt rồi thì giết thịt ăn. Chỉ có điều Huyết Ma tộc nhân không ăn thịt, mà là máu, là công pháp, là tu vi!
Dù là thiên tài cấp cao đến đâu, cũng chỉ là "lợn" cấp cao mà thôi!
– Trạm tiếp theo!
Sở Nam hít sâu một hơi, nói với Huyết Vô Hối. Huyết Vô Hối liền dẫn bọn Sở Nam đến tòa thành tiếp theo. Tọa trấn ở mỗi tòa thành đều là những kẻ có tu vi Huyết Ma Hoàng. Đến mỗi tòa thành, Sở Nam không nói không rằng, cùng Cửu Võ giết sạch Huyết Ma tộc nhân, còn máu thì cho Ngọc Chi San Hô hút hết, rồi thả huyết nô, tha cho những võ giả dám hạ thủ với Huyết Ma tộc nhân, cắt đầu Huyết Ma Hoàng xuống, buộc Huyết Vô Hối cõng sau lưng.
Cứ thế, dọc đường đã giết đến mười lăm tòa thành. Tuy giết không ít Huyết Ma tộc nhân, nhưng tâm trạng Sở Nam lại càng thêm nặng nề. Không chỉ vì lo lắng cho an nguy của cha mẹ, bằng hữu, mà còn vì nguyên nhân từ những võ giả kia.
Dường như ở mỗi tòa thành đều có không ít cường giả nghe lệnh Huyết Ma tộc mà giết hại đồng loại của mình. Điều khiến Sở Nam không thể tin nổi là, rõ r��ng có một nhóm võ giả tu vi Võ Vương, nhưng lại bị ba tên Huyết Ma Soái mắng nhiếc, đánh đập mà không dám phản kháng, nhưng khi tấn công về phía Sở Nam thì sát khí lại đằng đằng.
Trong mỗi tòa thành chỉ có mấy nghìn Huyết Ma tộc nhân, tuyệt đối không quá một vạn. Nhưng huyết nô và thiên tài cộng lại thì ít nhất cũng năm sáu vạn, nơi nhiều hơn thì lên tới hai ba trăm vạn. Nhiều người như vậy nhưng lại cam chịu cho mấy nghìn tên Huyết Ma tộc nhân đè đầu cưỡi cổ.
Sở Nam không dùng Thần Hành Bách Biến để thay đổi dung mạo, nên tin tức về sát thần trở về đã được những võ giả còn sống sót lan truyền. Sau khi Sở Nam đồ sát ba tòa huyết thành, hắn đã giết đến Huyết Xung Thành của Huyết Xung Đại Đế!
Tại Huyết Xung Thành, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Sở Nam là một biển người đông nghịt, lên đến hàng nghìn vạn. Tướng mạo của họ vô cùng bi thảm, rõ ràng đều là huyết nô, sau đó có một tiếng hô lớn:
– Huyết Xung Đại Đế đã phán, ai giết được hai kẻ này thì không còn là huyết nô nữa, mà sẽ trở thành nhất phẩm thiên tài!
– Giết!
Hàng nghìn vạn huyết nô như hổ như báo xông về phía Sở Nam!
Mọi quyền lợi bản dịch này thuộc về truyen.free, không chấp nhận việc sao chép dưới mọi hình thức.