(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 1518: Cút!
– Ngươi là Sở Nam?
Giọng điệu của Thủy Chi Hàn vô cùng tùy tiện, ánh mắt hắn từ Sở Nam chuyển sang Tử Mộng Nhân. Khi thấy Tử Mộng Nhân, Thủy Chi Hàn lắc đầu, bình luận một câu:
– Thật đáng tiếc, một củ cải trắng trong veo như nước đã bị một con heo xơi mất rồi. Bổn công tử không thích dùng lại!
Tiếp đó, hắn trông thấy Điệp Y Tiên Tử. Lúc này, Điệp Y Tiên Tử không còn dáng vẻ cô gái nhỏ như khi ở bên Sở Nam, mà lạnh lùng như băng. Thủy Chi Hàn vui vẻ nói:
– Quả nhiên là một tiên tử hạ phàm!
Tiếp đó, Thủy Chi Hàn lại trông thấy Tiên Nguyệt, rồi Hề Hề, Nam Nam đứng chung cùng Tiên Nguyệt, và cả Nhược Tuyết. Hắn nhìn chằm chằm, thở dốc, lẩm bẩm:
– Không ngờ ở đây lại có thể gặp được nhiều nữ tử cực phẩm đến thế. Nữ tử và nữ nhân tuy chỉ khác nhau một tấm màng, nhưng bổn công tử vẫn thích nữ tử hơn. Ngay cả ở quê nhà của ta, cũng rất khó gặp cảnh tượng này. Bổn công tử thật đúng là quá may mắn!
– Cút!
Người nói chính là Tiên Nguyệt, giọng nàng vô cùng sắc bén, lạnh lùng. Tiên Nguyệt quát lớn, pháp tắc âm thanh phát ra đủ khiến một Vũ Thần bình thường cũng bị thương. Thế nhưng Thủy Chi Hàn chỉ khẽ kinh ngạc kêu nhỏ, rồi sau đó đại hỉ:
– Pháp tắc âm thanh, lại có cá tính như vậy, ta thích!
Cùng lúc hắn nói chuyện, một màn nước xuất hiện trước người hắn. Màn nước trong veo như gương, vô cùng bóng loáng. Pháp tắc âm thanh của Tiên Nguyệt chạm vào, màn nước kia không hề rung động, hơn nữa còn bắn ngược pháp tắc âm thanh trở lại.
Pháp tắc âm thanh bị bắn ngược trở lại không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho Tiên Nguyệt. Thủy Chi Hàn cười nói:
– Tiểu thư, nàng tên là gì? Có nguyện ý bầu bạn cùng bổn công tử không? Bổn công tử sẽ mang nàng đi xem những cảnh tượng nàng chưa từng thấy. Nhưng mà, nếu pháp tắc âm thanh được dùng để đánh đàn, thổi sáo thì bổn công tử còn thích hơn nhiều.
– Muốn nghe nhạc?
Tiên Nguyệt khẽ cười, nụ cười tựa trăm hoa đua nở. Danh xưng hoa khôi của Lãm Nguyệt Lâu quả nhiên không phải hư danh. Ánh mắt lạnh lùng của Thủy Chi Hàn chợt sáng bừng, hắn vỗ tay cười nói:
– Muốn nghe, đương nhiên là muốn nghe rồi. Nếu tiếng đàn hay, đêm nay bổn công tử sẽ sủng hạnh nàng!
Thủy Chi Hàn nói thẳng thừng, ngôn ngữ dâm đãng. Tiên Nguyệt như thể không nghe thấy, nàng lấy địch ra, bắt đầu thổi. Khúc nhạc vừa vang lên, vẻ tươi cười trên mặt Thủy Chi Hàn chợt ngừng lại, hắn hỏi thẳng:
– Nàng đang thổi khúc gì?
Tiên Nguyệt không trả lời, chỉ tiếp tục thổi. Khúc nhạc nàng đang thổi chính là khúc Thủy Kiếp Chi Thương, mà Sở Nam đã lĩnh ngộ được khi vượt qua Thủy Kiếp!
Thủy Chi Hàn vểnh tai lắng nghe một lúc, sắc mặt lại càng thêm ngưng trọng. Hắn không sợ pháp tắc âm thanh bình thường, chỉ cần sử dụng "Hồi Thanh Thủy Kính" là có thể bắn ngược tất cả. Thế nhưng pháp tắc âm thanh do Tiên Nguyệt phát ra lại có thể khiến Thủy pháp tắc của hắn chấn động, xảy ra hiện tượng cộng hưởng, đồng thời, pháp tắc âm thanh còn khiến hắn bị thương.
Thủy Chi Hàn càng nghe càng sợ hãi, pháp tắc âm thanh của Tiên Nguyệt quá đỗi tà môn. Nếu không phải cảnh giới của nàng kém hắn quá xa, thì e rằng hôm nay hắn đã mất mặt.
Nhưng may mắn thay... Thủy Chi Hàn ra tay, nước bắt đầu xoay vòng quanh cơ thể hắn, phát ra từng tiếng vang ầm ầm như hổ gầm, sư tử rống. Tiếng vang ầm ầm này chính là đ�� át đi khúc nhạc của Tiên Nguyệt. Tiên Nguyệt càng thổi, cảm thấy áp lực càng lớn, khuôn mặt đã tái nhợt. Thủy Chi Hàn nói:
– Cô nương, chớ nên cậy mạnh. Hiện giờ bổn công tử chỉ phòng thủ, nếu là công kích, e rằng nàng đã bị thương rồi. Hãy đi theo bổn công tử, ta sẽ khiến pháp tắc âm thanh của nàng đạt tới tầng cao mới! Nếu đêm nay nàng "ngủ" cùng ta, sáng mai tỉnh lại nhất định sẽ đạt tới cảnh giới Vũ Thần!
Tiên Nguyệt trầm mặc, trong mắt hiện lên sự chán ghét, khúc Thủy Kiếp Chi Thương càng trở nên mãnh liệt hơn trước. Thủy Chi Hàn nhíu mày, rồi lại nói với Điệp Y, Hề Hề và những người khác:
– Các mỹ nữ còn thủ đoạn gì thì cùng lúc sử dụng hết đi, bổn công tử sẽ tiếp hết. Hôm nay bổn công tử một mình đấu ngũ nữ!
Thủy Chi Hàn nhấn mạnh "một mình đấu ngũ nữ", hiển nhiên là hắn có hàm ý khác. Hiện giờ hắn đang vô cùng hưng phấn, bởi hắn sắp đoạt nữ nhân của một vị anh hùng được vạn người sùng kính. Điều này khiến Thủy Chi Hàn cảm thấy thoải mái vô cùng, đặc biệt là khi việc đó diễn ra ngay trước mặt vị anh hùng kia. Sau khi nói với Tiên Nguyệt và những người khác, hắn không hề để Sở Nam hay đoàn người phía sau hắn vào mắt, coi bọn họ như không khí.
Tuy rằng Thủy Chi Hàn đã nghe truyền thuyết về Sở Nam, cũng thừa nhận Sở Nam là một thiên tài. Nhưng hắn vẫn xem thường Sở Nam, bởi thực lực hắn cao hơn. Bởi lẽ, chỉ có thiên tài còn sống mới được gọi là thiên tài!
Còn hắn, vốn dĩ định giết người đoạt bảo, nhưng sau khi thấy Tiên Nguyệt và những người khác, hắn lại muốn đoạt cả nữ nhân. Thiên tài tên Sở Nam, hôm nay hắn nhất định phải tiêu diệt! Hắn không muốn để lại cho mình một mối họa, bởi một thiên tài có đầy đủ thời gian để trưởng thành sẽ vô cùng kinh khủng!
Khi chứng kiến Tiên Nguyệt ra tay, còn Sở Nam lại không dám động đậy, Thủy Chi Hàn càng thoải mái, cũng càng xem thường Sở Nam hơn. Hắn vừa áp chế Tiên Nguyệt, vừa dùng nước ngưng tụ thành một cỗ thân thể. Cỗ thân thể này chính là do Thủy pháp tắc của hắn ngưng tụ thành.
Sau đó, Thủy Chi Hàn tươi cười rạng rỡ, điều khiển cỗ thân thể này ôm về phía Tiên Nguyệt.
Sở Nam không biết màn nước Thủy Chi Hàn tế ra gọi là Hồi Thanh Thủy Kính, nhưng chứng kiến Thủy Chi Hàn dễ dàng ngăn chặn Tiên Nguyệt, lại sử dụng Thủy hệ pháp tắc, vì vậy Sở Nam khẳng định đối phương đến đây là để truy sát Thần Lai Thủy Hồn!
Bằng không thì tại sao ở Cực Tây Chi Địa lại có thể xuất hiện cao thủ như vậy?
Tứ Quý, Cửu Vũ cũng nhìn ra sự khác thường, thần sắc có phần khẩn trương. Những võ giả khác thì như gặp phải đại địch. Vẻ mặt Chiến Thần vẫn thản nhiên, còn Tư Đồ Dật Tiêu thì siết chặt nắm đấm, sẵn sàng xông ra chém giết!
Cỗ thân thể Thủy pháp tắc của Thủy Chi Hàn sắp ôm Tiên Nguyệt vào lòng. Tuy rằng đó không phải bản thể, nhưng cỗ thân thể Thủy pháp tắc này cũng khiến Tiên Nguyệt giận dữ. Tiên Nguyệt càng giận dữ, Thủy Chi Hàn lại càng vui vẻ!
– Mỹ nữ, bổn công tử đến đây!
Cái ôm kia của Thủy Chi Hàn không hề đơn giản, chỉ cần bị ôm lấy, Tiên Nguyệt sẽ không thể thoát thân. Điệp Y, Tử Mộng Nhân và những người khác thấy vậy, định xông tới nhưng bị Sở Nam ngăn lại.
Sau đó, Sở Nam di chuyển, ba loại thân pháp đồng thời bộc phát. Trong khoảnh khắc tích tắc, hắn đã vọt tới trước mặt cỗ thân thể Thủy pháp tắc, đánh ra Chấn Thiên Quyền, quát lớn:
– Cút!
Cỗ thân thể Thủy pháp tắc tan nát. Thủy Chi Hàn khẽ giật mình, sau đó lại cười cười:
– Bổn công tử còn tưởng rằng ngươi muốn làm rùa rụt cổ chứ? Ngươi là anh hùng, phải xuất đầu lộ diện chứ. Như vậy khi bổn công tử đánh ngươi mới cảm thấy sảng khoái!
Phiên bản chuyển ngữ này chỉ được lưu hành chính thức tại truyen.free.