(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 209: Đá Mài
Chẳng phải chú nghé con không biết sợ hổ.
Sở Nam chỉ muốn những “viên đá mài” này mạnh mẽ hơn một chút, giúp hắn mài cây đao của mình càng thêm sắc bén.
Vì vậy, Sở Nam mới cho phép tráng hán có thời gian khôi phục nguyên lực.
Đồng thời, Sở Nam cũng bảo Trùng Nhâm hồi phục trạng thái tốt nhất để cùng xuất thủ.
Kế đó, Sở Nam quay người lại, nhìn Hoa Minh với sắc mặt tái nhợt, chậm rãi nói:
– Mặc dù ngươi bị thương nặng nhất, nhưng hẳn vẫn còn sức chiến một trận, đúng không? Mau dùng đan dược để hồi phục nguyên khí đi.
Nói xong, Sở Nam đứng ngay giữa, vừa vặn ở trung tâm ba người họ.
– Diệt!
Sở Nam hét lớn một tiếng, chân dẫm mạnh xuống đất, hai tay vung lên, dùng lực chấn động một cái, ngọn lửa quanh người đang bùng cháy tức thì bị dập tắt.
Theo ngọn lửa bị dập tắt, thân thể tráng hán lại lần nữa run rẩy, trong miệng như có máu tươi chực trào ra, thế nhưng hắn đã cố kìm nén, nuốt ngược trở lại.
Sở Nam phủi phủi quần áo, đứng chắp tay, bộ dạng bình thản ung dung.
Hắn đang đợi ba người Hoa Minh khôi phục thực lực, đồng thời chờ đợi sự việc tiếp tục phát triển. Nam Cung gia chắc chắn sẽ không để yên, bởi vì họ không thể chịu đựng nổi sự sỉ nhục này. Bị người khác đánh ngay trên địa bàn của mình, chẳng khác nào bị tát vào mặt. Nếu không lấy lại thể diện, thanh danh của Nam Cung gia sẽ rớt xuống ngàn trượng. Thanh danh là một thứ rất kỳ lạ, nó là tấm biển hiệu của những thế gia như bọn họ, là thứ không thể tách rời.
Sở Nam phải đợi, không chỉ vì Nam Cung gia. Hắn vẫn luôn nghi hoặc, bởi vì Nam Cung Chân Minh đã từng nói "Mỹ nhân ở đâu", điều này chứng tỏ Nam Cung Chân Minh không hề trực tiếp va chạm với Tử Mộng Nhân. Mà lời giải thích của Tiểu Mạc lại không thể giải khai mối nghi hoặc trong lòng Sở Nam.
Nếu đổi lại là một đứa trẻ khác, Sở Nam có lẽ sẽ tin. Thế nhưng đối với Tiểu Mạc, đôi mắt lại lóe lên tinh quang, còn cố tình chuyển dời chủ đề sang hướng khác, rồi lại có hành vi như ngày hôm nay. Một đứa trẻ liệu có thể làm ra chuyện như vậy sao?
Mặc dù không hề liên quan đến Nam Cung Linh Vân, nhưng Sở Nam không muốn vô duyên vô cớ bị người khác tính kế.
Cũng chính vì lẽ đó, Sở Nam đến tận bây giờ vẫn chưa đại khai sát giới.
Trong lúc suy nghĩ, đúng lúc có một cơn gió thổi tới, làm ống tay áo của Sở Nam bay phất phơ. Cảm nhận cơn gió mát phả vào mặt, trong khi chờ đợi, Sở Nam lại nhớ đến vấn đề "gió".
– Đây là gió, có thể khiến y phục bay lên, nhưng lại không thể khiến người khác bay lên. Mà cơn gió mạnh thì không chỉ thổi bay ta, mà còn có thể để lại vết thương, thậm chí là vết thương trí mạng. Tại sao lại có sự khác biệt lớn như vậy?
Sở Nam lẩm bẩm, trong đầu hắn như có một tia linh quang chợt lóe lên. Hắn vội vàng đuổi theo tia linh quang đó, nhưng lại không thể nắm bắt được, chỉ thấy cơn gió vẫn đang thổi qua người mình mà thôi.
Không bắt được tia linh quang ấy, Sở Nam cũng không hề nhụt chí, chỉ cười khẽ, trong lòng thầm nghĩ:
– Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ hiểu được gió rốt cuộc là thứ gì!
Sở Nam ngẩng đầu nhìn trời, nhớ đến từng trận Thiên lôi trên Long Giác Sơn, lại có thêm một nghi vấn: "Thiên lôi, thiểm điện rốt cuộc đến từ đâu? Thiên Kiếp là gì?"
Nghĩ đi nghĩ lại, Sở Nam không khỏi tự hỏi: "Phải chăng nếu ta đạt đến cảnh giới giống như Huyền Hỏa Huyết Mãng, cũng sẽ gặp phải Thiên Kiếp?"
Vừa nghĩ đến vấn đề này, Sở Nam liền cười khổ. Đạt đến cảnh giới cường đại giống như Huyền Hỏa Huyết Mãng thì không biết phải mất bao lâu? Sau một thời gian dài tu luyện, Sở Nam càng hiểu rõ, Thiên Lôi và thiểm điện trên Long Giác Sơn đáng sợ đến mức nào.
Lấy hắn làm ví dụ, mặc dù bây giờ hắn đã cường hãn đến không tưởng, nhưng Sở Nam không hề hoài nghi rằng, khi đạo Thiên lôi thứ nhất giáng xuống, cũng sẽ là lúc hắn hình thần câu diệt, đừng nói chi đến đối kháng.
Không chỉ hắn, ngay cả Võ Vương, Võ Hoàng cũng không dám trực diện đối kháng với Thiên lôi.
Thế nhưng Huyền Hỏa Huyết Mãng kia lại dám chống đỡ, chỉ thiếu chút xíu nữa là độ kiếp thành công. Nếu không phải gặp biến cố, Huyền Hỏa Huyết Mãng đã trở thành Thần Long kim thân.
– Không biết sư phụ có thể đối kháng với mấy đạo Thiên lôi... Còn cả tên Huyền Vô Kỳ nữa... liệu có thể ngăn cản được hay không?
Sở Nam nghĩ xong, hít sâu một hơi. Nghĩ đến Huyền Vô Kỳ, hắn lại cảm thấy một loại áp lực nặng nề.
Nhưng đột nhiên, ánh mắt Sở Nam sáng lên, chiến ý nồng đậm, thầm nhủ:
– Còn nửa năm nữa là có thể đến Thiên Nhất Tông rồi. Đến lúc đó, nhất định phải tra rõ hư thật, xem Huyền Vô Kỳ này qua nhiều năm như vậy đã đạt đến cảnh giới nào.
Một phen suy nghĩ, Sở Nam lại quay sang quát ba người Hoa Minh:
– Đến lúc rồi, lên chiến một trận đi!
Ba người thu công, đồng loạt đứng dậy, tạo thành thế trận hình tam giác, vây lấy Sở Nam.
Tiếp đó, tráng hán nói:
– Tiểu tử, ngươi thật sự có thực lực để ngông cuồng, thế nhưng ngông cuồng như vậy chính là tự đào mồ chôn xác.
– Nói nhảm nhiều quá!
Hoa Minh lại nói:
– Ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?
– Muốn hỏi gì thì đợi đánh xong rồi nói!
Sở Nam chẳng muốn nói nhiều với bọn người này, chỉ nói:
– Các ngươi cũng khỏi cần dò xét, cứ dùng đại chiêu hay tuyệt chiêu cuối cùng của các ngươi đi. Trực tiếp tung ra tuyệt chiêu mạnh nhất, uy lực lớn nhất đi!
Ba người kinh sợ, sau khi nhìn nhau một hồi, cùng gật đầu nhẹ.
Sở Nam nhìn ba cục "đá mài" trước mặt. Ba người này lần lượt tu luyện ba loại thuộc tính nguyên lực: Thổ, Mộc, Hỏa, mà cả ba đều có tu vi Võ Quân. M��c dù bọn họ ít nhiều đều bị thương, nhưng đối với những cục "đá mài" này, Sở Nam cũng tương đối hài lòng.
– Gầm!
Tráng hán ngửa mặt lên trời gầm dài một tiếng, quát:
– Tiểu tử điên, nhận lấy nộ hỏa của ta!
Quả nhiên là nộ hỏa, hỏa thế trùng thiên, Tử Hỏa kiếm lại càng thêm thịnh.
Cùng lúc đó, trong tay Nhâm Trùng cũng xuất hiện một thanh vũ khí, trông giống cái trọng chuy mà lúc trước hắn huyễn hóa thành, trầm giọng quát:
– Lần này, ta muốn xem ngươi còn có thể đánh nứt trọng chuy của ta hay không!
Hoa Minh bị thương nặng nhất, thế nhưng hắn lại tu luyện Mộc hệ nguyên lực, vì thế hắn liền huyễn hóa ra một cây Cự Mộc.
– Các ngươi đây là muốn cùng ta so tài lực lượng sao?
Sở Nam cười, không cho bọn họ cơ hội trả lời liền nói:
– Tốt, ta sẽ chơi cùng các ngươi một hồi, xem ba người các ngươi hợp lực rốt cuộc mạnh đến mức nào.
Giờ khắc này, đại chiến đã hết sức căng thẳng.
Thế nhưng đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc này, từ phía xa lại truyền đến tiếng bước chân. Người còn chưa tới nhưng âm thanh đã vọng đến:
– Dừng tay!
Thanh âm này, chính là Nam Cung Chân Minh.
Chỉ thấy hắn cưỡi trên lưng một con ma thú, nhanh chóng chạy đến. Nam Cung Chân Minh lúc này không còn chút dáng vẻ quần áo lụa là nào.
Nam Cung Chân Minh đương nhiên không đến một mình. Phía sau hắn còn có một đám binh sĩ võ trang đầy đủ, bước chân chỉnh tề theo sát.
Mà người đến không phải chỉ có đám người Nam Cung Chân Minh. Còn có người của Tứ Hải thương đội, chỉ nghe thấy Nhị chưởng quỹ cao giọng quát:
– Lâm công tử, Tứ Hải thương đội của chúng ta đứng về phía ngươi!
Truyện dịch được bảo hộ bản quyền, chỉ phát hành tại truyen.free.