(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 2215: Thì Ra Là Long Tự
Thiên Tử nheo mắt khi nhận được tin Canh Lão biến mất, nỗi khó chịu trong lòng gã đã tích tụ đến cực điểm. Nhưng Thiên Tử không phải người bình thường, khi bực tức vẫn không ngừng suy nghĩ. Sau một lát, gã nhớ lại việc nửa thân Viêm Long trong Hoàng Hôn Bí Cảnh của Chư Thiên Điện, cộng thêm tin tức gã tìm được về việc Canh Lão từng đặt chân vào Hoàng Hôn Bí Cảnh, lập tức canh giữ trước cửa động nơi có nửa khúc xương Viêm Long.
Phía Sở Nam, xung quanh hạt châu xuất hiện nhiều khe hở, cuối cùng kết nối thành một cổng vòm, bên trong tỏa ra một luồng khí tức thê lương. Sở Nam ôm Tiểu Hắc cùng Thiên Long bước vào. Vừa bước vào, mặt Sở Nam liền đanh lại. Tiểu Hắc và Thiên Long cũng ngơ ngác, cả người đều toát ra sát khí. Không gian xung quanh rung chuyển, sát khí nồng đậm đến mức khó có thể hình dung.
Chỉ bởi vì, bọn họ nhìn thấy vô số ngôi mộ. Những ngôi mộ này khác với mộ bình thường, thường là cố định, là nơi an nghỉ của kẻ đã khuất. Nhưng những ngôi mộ trước mắt lại đang vận chuyển, tựa như còn sống, trong suốt, có thể nhìn thấy rõ bên trong rốt cuộc mai táng thứ gì.
Trong mộ sống đó mai táng là long, nói chính xác hơn là Long Hồn, giống với trạng thái ban đầu của Thiên Long, chỉ có điều những Long Hồn này đã mất hết huyết mạch.
Liếc mắt nhìn qua, cảnh tượng quả thực khiến người ta kinh hãi!
Thiên Long rốt cuộc không thể chịu đựng nổi nữa, thét lên một tiếng thê lương: "Grao!"
Tiếng rống làm chấn động từng ngôi mộ, Long Hồn bên trong bất an lắc lư kịch liệt. Tiểu Hắc toát ra hơi thở cực kỳ thần thánh, không màng đến bình phong của những ngôi mộ, trực tiếp thấm vào những Long Hồn mang sắc huyết.
Hơi thở của Tiểu Hắc khác thường, những Long Hồn toát ra từng tia linh quang, rồi chậm rãi mở mắt. Nhưng khi các Long Hồn nhìn thấy Thiên Long thì đều trở nên bất an, trong sự bất an đó lại ẩn chứa nỗi phẫn nộ vô bờ.
Mặc dù mọi chuyện không phải ý của Thiên Long, gã cũng gặp phải tình cảnh vô cùng thảm khốc, nếu không phải gặp Sở Nam, có lẽ giờ này gã vẫn là một con rồng không có ký ức. Thế nhưng Thiên Long vẫn quỳ trước mặt các Long Hồn, bởi vì chính gã đã mang đến tai họa cho tộc nhân.
Nhưng đám Long Hồn không hề buông tha, có Long Hồn va đập vào mộ, muốn xông ra xé xác Thiên Long. Tiểu Hắc toát ra uy áp, cưỡng ép đám Long Hồn yên tĩnh trở lại. Tiểu Hắc nói ra nguồn gốc sự việc, ánh mắt đám Long Hồn nhìn Thiên Long hơi thay đổi nhưng vẫn đầy giận dữ, lần này họ giận không phải Thiên Long mà là hung thủ thực sự.
Tiểu Hắc vốn định cưỡng ép phá hủy những ngôi mộ, thả đám Long Hồn ra. Nhưng Tiểu Hắc cảm giác những Long Hồn mộ này ẩn chứa huyền cơ khác, liền ngoái đầu nhìn Sở Nam.
Tiểu Hắc kêu một tiếng: "Cha..."
Sở Nam gật đầu, nói: "Mọi chuyện cứ giao cho ta."
Khi Sở Nam vào đây vẫn luôn nghiên cứu Long Hồn mộ, theo bản năng cho rằng những Long Hồn mộ này là một trận pháp. Nhưng Sở Nam lờ mờ cảm thấy không thích hợp, qua mấy lần nghiên cứu, hắn đã phủ định suy nghĩ đó. Sở Nam lại nghĩ đến phù, nhưng sau ba năm thảo luận cùng Tiểu Trận trong thời gian trận, hắn cảm thấy chúng không liên quan đến phù. Sở Nam rời khỏi thời gian trận, quan sát sự biến đổi của Long Hồn mộ. Sau hai canh giờ, Sở Nam hoàn toàn loại bỏ suy nghĩ về phù.
"Không phải trận pháp, không phải phù, vậy rốt cuộc những thứ trước mắt này là gì? Hơn nữa, trước đó sức mạnh của con long kia không phải truyền ra từ Long Hồn, vậy rốt cuộc năng lượng của long đến từ đâu?"
Sở Nam cảm thấy bó tay, nhưng hắn không từ bỏ ý định, thay đổi nhiều phương diện để điều tra Long Hồn mộ. Một ngày trôi qua, vẫn không có thu hoạch. Sở Nam sử dụng hết những gì hắn nghĩ ra, những tinh thần quỹ đạo, pháp đan, pháp bảo đều được đem ra tham khảo, nhưng tất cả đều không đúng.
Cùng lúc đó, Thiên Khôi đang tu luyện bí pháp do Thiên Tử đưa tới thì cảm nhận được niệm chủng hóa thân của mình đã tử vong. Phản ứng đầu tiên của gã là kinh ngạc, sau đó là lửa giận bùng cháy.
Thiên Khôi hung tợn gầm gừ: "Như vậy cũng không giết được ngươi? Sở Nam, ngươi rốt cuộc là thứ gì? Vì sao mạng ngươi lại cứng đến thế?"
Thiên Khôi biểu cảm dịu lại, lẩm bẩm: "Nhưng mạng ngươi có cứng đến mấy cũng không thể phá giải được Long Hồn mộ, ngươi mà cưỡng ép phá giải, sẽ có một món quà lớn xuất hiện trước mặt."
Thiên Khôi cho rằng Sở Nam bên kia không thể gây ra sóng gió gì, vì vậy tạm thời gác chuyện của Sở Nam sang một bên, chuyên tâm tu luyện bí pháp. Đồng thời, trong lòng gã còn có chút nuối tiếc, nuối tiếc vì không được sở hữu bí pháp này sớm hơn.
"Nếu ta sớm biết bí pháp này thì tình cảnh hiện tại tuyệt đối sẽ không như thế này, có lẽ kế hoạch của ta đã sớm thành công rồi."
Thiên Khôi cũng biết Thiên Tử không có lòng tốt, chủ yếu là tọa sơn quan hổ đấu, để ngư ông đắc lợi. Thiên Khôi lại có suy nghĩ khác, gã muốn tu luyện bí pháp này, hơn nữa còn phải đạt tới cảnh giới cao nhất. Nhưng sau khi tu luyện, Thiên Khôi đã thay đổi suy nghĩ.
Trong Long Hồn mộ, Sở Nam vẫn đang vắt óc suy tư, hắn dùng cả thuật bói toán mà vẫn không có hiệu quả. Sở Nam có mấy lần xúc động muốn cưỡng ép vận hành Long Hồn mộ để xem rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng cuối cùng hắn đã đè nén xúc động đó. Nếu là một mình, Sở Nam bất kể nguy hiểm gì cũng sẽ xông pha, nhưng ở nơi này còn có ngàn vạn Long Hồn, hắn không thể mạo hiểm.
Tiểu Hắc lóe lên một tia sáng đen, tia sáng đó bao phủ đám Long Hồn, khiến chúng trải qua một quá trình lột xác. Sở Nam nhìn ánh sáng chín sắc, trong đầu không tự chủ được mà nhớ đến quá trình Tiểu Hắc từ chữ "Hoang" chuyển sang chữ "Trụ".
Sở Nam rùng mình một cái, nói với Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, con hãy cho cha xem lại một lần cảnh tượng từ chữ "Hoang" chuyển sang chữ "Trụ"."
"Được, cha."
Tiểu Hắc lập tức làm theo. Sở Nam nhìn chằm chằm, mỗi một biến hóa nhỏ bé nhất cũng không bỏ qua. Xem xong, Sở Nam tiến vào thời gian trận để phân tích, cảm ngộ. Chín tháng sau, Sở Nam đã nắm rõ được những biến đổi bên trong, rồi ra khỏi thời gian trận.
Sở Nam lại nhìn Long Hồn mộ, trong mắt hắn, chúng không còn là những Long Hồn mộ, cũng không phải mắt trận, mà là từng điểm được tổ hợp thành các đường ngang, dọc, gấp khúc.
Tiểu Trận cũng tham gia vào quá trình này.
Sau vô số lần diễn biến, Sở Nam nhìn ra rất nhiều chữ, nhưng tất cả những chữ đó đều không đúng. Sở Nam nhíu mày, hắn vốn tưởng rằng đã tìm được manh mối, có thể phá giải, nhưng không ngờ vẫn là một ngõ cụt. Sở Nam nhìn Long Hồn mộ suốt một ngày, hắn nghĩ đến việc hắn đã từng tự mình phác họa những phù văn biến dị bản, coi như dùng ngựa chết chữa ngựa sống, hắn định nhìn Long Hồn mộ từ mặt phản diện.
Nhìn như vậy, Sở Nam quả nhiên đã nhìn ra manh mối, cùng Tiểu Trận tổ hợp hàng trăm chữ, rốt cuộc một chữ "Long" đã xuất hiện trước mặt Sở Nam, đó chính là Long Tự.
"Không ngoài dự đoán, chính là nó."
Sở Nam điều chỉnh tốt trạng thái, dựa theo Long Tự phồn thể mà viết vẽ. Khi chạm vào Long Hồn mộ thứ nhất, Sở Nam khá căng thẳng, nếu hắn nghĩ sai thì Long Hồn bên trong sẽ hoàn toàn biến mất, nói không chừng còn liên lụy đến nhiều chuyện hơn.
May là năng lượng của Sở Nam lướt qua, Long Hồn mộ đó vẫn bình yên vô sự. Thấy thế, Sở Nam tăng thêm tự tin, nhưng vẫn không dám khinh thường, ai biết đây có phải là một cạm bẫy khác hay không?
Ba canh giờ sau, chờ Sở Nam vẽ nét Long Tự phồn thể cuối cùng vào Long Hồn mộ cuối cùng, tất cả Long Hồn mộ không còn vận chuyển theo cách trước nữa mà tứ tán ra khắp nơi. Tiểu Hắc lập tức ra tay, tụ tập tất cả Long Hồn mộ lại. Sở Nam đem Long Hồn mộ bỏ vào thế giới nội tại của mình.
Vừa vào đến thế giới nội tại, đám Long Hồn cùng hú lên, mở rộng thế giới nội tại của Sở Nam thêm một phần. Trong lúc Sở Nam mừng như điên, chợt phát hiện trong những Long Hồn mộ vừa tan biến kia có một không gian lạ lùng, chính không gian đó lúc trước đã bao phủ Long Hồn mộ.
Sở Nam lẩm bẩm: "Không gian này có lẽ đây mới là nơi Thiên Khôi đã có được sức mạnh của long."
Sở Nam không dùng bạo lực đẩy không gian đó vào, hơn nữa, hắn cảm giác dù dùng bạo lực cũng chưa chắc đã có thể tiến vào. Vì vậy Sở Nam chuẩn bị dùng cách thân dung hư không để chuyển hóa một phần không gian thành thông đạo, rồi thử tìm lối đi vào.
Cùng lúc đó, Thiên Khôi đang say sưa tu luyện thì cả người run bần bật, trong mắt tràn đầy chấn kinh.
Thiên Khôi không dám tin hét to: "Hắn lại có thể phá giải! Hắn làm sao biết cách phá? Đây là do ta tự sáng tạo ra, hắn..."
Thiên Khôi tâm thần chấn động mạnh, khiến việc tu luyện xảy ra vấn đề, phun ra một búng máu tươi. Thiên Khôi lại lẩm bẩm nửa ngày câu "Không có khả năng".
Thiên Khôi tự an ủi mình: "Cho dù hắn phá giải Long Hồn mộ cũng vô dụng thôi, không gian kia không dễ tiến vào, hắn không thể nào tiến vào được."
Nghĩ tới đây, cảm xúc của Thiên Khôi mới ổn định lại đôi chút.
Không gian này đúng là không dễ tiến vào, dù suy nghĩ của Sở Nam rất hay nhưng thực tế lại khác xa. Sở Nam chuyển hóa hơn nửa ngày mà chỉ mới được một chút xíu, nếu cứ tiếp tục với tốc độ này thì thật không biết ngày tháng năm nào mới đi vào được. Tiểu Hắc trực tiếp tiến vào, Sở Nam há hốc mồm. Tiểu Hắc nhảy nhót, lại đi ra, dùng ánh sáng mười sắc bao phủ Sở Nam, cùng nhau tiến vào không gian.
Sở Nam vào không gian, cảm thấy một nỗi bi tráng bao trùm.
Đưa mắt nhìn quanh, không có vật còn sống, chỉ có đất đỏ như máu. Máu đỏ thẫm như vừa mới chảy ra, còn có dấu vết chiến đấu.
Sở Nam lẩm bẩm: "Đây là một chiến trường."
Khi ánh mắt của Sở Nam rơi vào một cây thương gãy thì con ngươi trợn lớn, bởi vì trong hình ảnh do Thủy Tinh Quan để lại cho hắn cũng từng xuất hiện cây thương gãy này.
"Thủy Tinh Quan, Tiểu Nữ Hài Nhi, long tộc."
Sở Nam không biết rõ mối quan hệ bên trong, liền ôm Tiểu Hắc đi tiếp.
Tiểu Hắc bỗng nhiên nói: "Cha, con cảm giác được sức mạnh của long lúc trước."
"Chúng ta chạy qua đó đi."
Sở Nam dựa theo chỉ dẫn của Tiểu Hắc, dùng tốc độ nhanh nhất lao đi, không mấy chốc đã đi tới chỗ nàng nói. Nhưng Sở Nam bỗng dừng lại, bởi vì ở chỗ đó có một bóng người đang đứng.
Khi người đó xoay lại thì Sở Nam giật mình kinh ngạc, đó chính là Canh Lão.
"Canh Lão, tại sao ông lại ở đây?"
Giọng của Canh Lão tràn ngập đau thương: "Ta vốn dĩ nên ở đây."
Ngay sau đó Canh Lão hiện ra chân thân rồng, ánh mắt Sở Nam hiện lên vẻ kinh ngạc, nhớ tới những lời Canh Lão từng nói lúc trước.
Sở Nam hỏi: "Canh Lão, nửa khúc xương Viêm Long..."
Canh Lão xoay người, máu rồng đổ ra xối xả. Cảnh tượng trước mắt biến đổi, vực sâu vạn trượng không có đáy, chỉ còn lại một Hỗn Thiên Ban. Trong lòng Sở Nam nổi lên vô vàn nghi vấn.
"Canh Lão, rốt cuộc những chuyện này là thế nào?"
Canh Lão không đáp lời Sở Nam, cung kính quỳ rạp trước Tiểu Hắc, hỏi: "Người có thể hiện ra chân thân được không?"
Tiểu Hắc nhìn Sở Nam, thấy hắn gật đầu. Tiểu Hắc tỏa ra ánh sáng mười sắc, Canh Lão thấy vậy thì lộ vẻ nghi hoặc.
Canh Lão thì thào: "Sao lại là mười sắc? Lẽ ra phải là chín sắc mới đúng, thêm một sắc là vì sao?"
"Lúc Tiểu Hắc mới sinh ra đúng là chín sắc, nhưng sau này tiếp nhận tín ngưỡng của Ngọc Thỏ tộc, thêm một tầng tín ngưỡng nữa."
"Thì ra là vậy, Ngọc Thỏ tộc quả nhiên có kỳ ngộ lớn."
Canh Lão nhìn Sở Nam, nhìn rõ bên trong ánh sáng mười sắc, trên mặt rồng lộ ra nụ cười vui mừng.
"Đa tám ngón, tốt, thật là tốt quá! Chờ khi ngươi đạt được năng lượng đó, chắc chắn có thể tiến hóa thành chín ngón!"
Sau đó Canh Lão quỳ xuống tạ ơn Sở Nam.
Sở Nam nâng Canh Lão dậy, nói: "Tiểu Hắc là nữ nhi của ta, tất cả đều là chuyện nên làm."
Canh Lão cười càng vui vẻ hơn, dường như có ý gì.
Canh Lão nói: "Long Chi Bản Nguyên Lực, chỉ có long tộc mới có thể đạt được. Nhưng Sở công tử có thể tùy ý lấy không gian này sử dụng."
"A? Long Chi Bản Nguyên Lực?"
Sở Nam nghi vấn. Canh Lão đã bắt đầu kể lại mọi chuyện.
Mọi quyền lợi và tâm huyết dịch thuật của chương truyện này được bảo hộ, chỉ phát hành độc quyền trên truyen.free.