Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 256: Ăn

Phủ thành chủ, suốt đêm ánh đèn sáng trưng.

Trong đại sảnh có rất nhiều người. Tử Mộng Nhân, Tả Cửu, Vi Ly, đệ tử Thần Khí phái cùng nhóm người Nam Cung Phong đ��u trố mắt kinh hãi, trợn tròn miệng. Sở Nam hiện giờ so với lúc hai quyền hai kiếm chém giết bốn tên Võ Quân còn hung hãn hơn gấp bội.

Trong phòng, người ra người vào không ngớt, tất cả đều mồ hôi nhễ nhại. Họ nào có làm việc gì nặng nhọc, chỉ là rửa bát đĩa mà thôi. Trên các mâm, thịt heo chất đống, thế nhưng, tốc độ rửa bát của họ còn không sánh kịp tốc độ nuốt thức ăn của kẻ kia.

Tả Cửu nói: – Vi huynh, ngươi nhớ đây đã là con thứ mấy rồi sao?

Vi Ly lắc đầu đáp: – Ta chỉ biết Lâm huynh đã ăn liên tục ba canh giờ rồi!

– Không cần phải nói, tài ăn thịt này xem ra cũng đã đạt tới cảnh giới vô địch thiên hạ rồi!

– Đúng vậy! Vi Ly gật đầu phụ họa.

Tử Mộng Nhân ngồi cạnh Sở Nam, trầm ngâm suy tư: “Trước kia tên ngốc cũng chưa từng ăn như vậy. Mỗi lần nướng thịt hầu hết đều rơi vào bụng ta và Thiết Thương Hùng, không ngờ tên ngốc…”

Sức ăn của Huyền Hỏa Huyết Mãng Xà lớn như thế nào? Không ai biết rõ!

Sở Nam được Long đan rèn luyện, dù không quái dị như Huyền Hỏa Huyết Mãng Xà đang chuẩn b��� hóa rồng, nhưng sức ăn trong mắt người thường thì chẳng khác nào một quái thai.

Trước kia hắn ở Tự Do trấn, toàn bộ hàng tồn của sư phụ Hắc Tâm Diêm Vương đều bị hắn quét sạch. Về sau, tuy rằng hắn cũng không ăn quá nhiều thịt, nhưng hắn dùng đan dược bổ sung năng lượng thì cũng không đáng ngại. Nhưng lần này thân thể hắn xảy ra biến dị, khi Sở Nam tỉnh táo trở lại, cảm thấy đói cồn cào.

Có người nói muốn tra tấn một ai đó, không cần đánh đập mà chỉ cần không cho ăn uống, để hắn đói khát mà thôi. Cảm giác đói của Sở Nam so với đau đớn kịch liệt chỉ có hơn chứ quyết không kém.

Mà toàn bộ đan dược, nguyên thạch tại Tây Xuyên thành đều đã bị hắn hấp thu cạn kiệt. Bất đắc dĩ, hắn đành phải dùng thịt ma thú để bổ sung năng lượng cho cơ thể, do đó mới có cảnh tượng trước mắt này.

Sau khi nuốt trọn một con ma thú, Sở Nam hỏi: – Còn gì ăn nữa không?

Tử Mộng Nhân lấy lại tinh thần, quát Nam Cung Phong: – Trừ những ma thú không thể ăn được, tất cả số còn lại đều nướng cho ta!

– Vâng! Nam Cung Phong lau mồ hôi lạnh trên trán, đi ra ngoài. Trời cũng không lạnh, sao Nam Cung Phong lại cảm thấy lạnh toát sống lưng: – Hắn ta rốt cuộc có phải là người không vậy?!

Tuy nhiên, Nam Cung Phong vô cùng mừng rỡ. Sở Nam tỉnh lại, Thần Khí phái sẽ nợ Nam Cung gia một ân huệ lớn. Dựa vào ân huệ này, Nam Cung gia tộc có thể làm được rất nhiều việc, địa vị của hắn trong tộc cũng sẽ theo đó mà tăng lên.

Sở Nam vừa ăn, vừa cảm nhận sự thay đổi của cơ thể. Cho dù hắn nhắm mắt lại vẫn có thể “nhận biết” hình dáng, động tác của mỗi người trong đại sảnh, “nghe được” bọn họ nói chuyện, “cảm nhận” được hơi thở của bọn họ. Những hình ảnh này tự động hiện rõ trong tâm trí hắn. Thế nhưng, những gì bên ngoài đại sảnh, hắn lại chẳng thể cảm nhận được chút nào.

Sở Nam cảm thấy đây chính là thần niệm trong truyền thuyết. Nhưng hắn từng nghe Mộng nhi nói không đạt tới cảnh giới Võ Vương thì sẽ không thể sinh ra thần niệm, cho dù có, cũng chỉ là yếu ớt mà thôi.

Hắn mới chỉ ở cảnh giới Võ Quân, sao lại còn có thể có thần niệm, hơn nữa còn mạnh mẽ đến vậy?

“Không ngờ ta đã tu luyện tới chuyển thứ tư của Càn Khôn Cửu Chuyển. Da thịt, huyết dịch, kinh mạch, xương cốt đều đã thay đổi, Chuyển tiếp theo chính là tạng phủ.”

Nghĩ tới Càn Khôn Cửu Chuyển, Sở Nam lại nhớ đến Tư Đồ Dật Tiêu: “Không biết hắn đã tu luyện Càn Khôn Cửu Chuyển tới chuyển thứ mấy rồi. Hy vọng tại đại hội giao lưu lần này, ta có thể gặp lại hắn.”

“Cỗ thổ nguyên lực khổng lồ kia rốt cuộc từ đâu mà có? Số nguyên thạch, thú hạch kia tuyệt đối không thể cung cấp được thổ nguyên lực khổng lồ đến mức ấy, chẳng lẽ đã có người âm thầm ra tay giúp đỡ ta sao?”

Khi Sở Nam tự đặt câu hỏi, thì ở một nơi cách đó không xa, lão già cũng đang liều mạng tu luyện, bổ sung nguyên lực đã hao tổn. Lão già vừa tu luyện vừa lẩm bẩm không ngừng: – Tiểu tử này quá độc địa! Sớm biết thế này, ta đã tự mình ra tay rồi. Nếu thay hắn tiêu diệt mấy tên ranh con của Tam Thanh môn thì ta đâu phải tổn hao nhiều nguyên lực đến thế này.

Nam Cung Phong đã sai người giết sạch ma thú trong phủ thành chủ, chế biến thành thức ăn đưa tới cho Sở Nam. Mọi người ai nấy đều thắc mắc một điều, đống ma thú kia chất đống lại cũng cao tựa một ngọn núi nhỏ, bụng của kẻ kia rốt cuộc có thể chứa được nhiều đến thế ư?

Bọn họ không biết tốc độ tiêu hóa của Sở Nam nhanh đến kinh người, những thức ăn này chỉ trong chốc lát đã hóa thành năng lượng.

Trời dần sáng tỏ, cuối cùng Sở Nam cũng ăn uống no say. Sau đó, chưa để mọi người kịp thắc mắc, Sở Nam đã gục đầu ngủ thiếp đi. Đám đông giật mình thon thót, đến khi cảm nhận được hơi thở của Sở Nam vẫn đều đặn mọi người mới an tâm.

Một giấc ngủ kéo dài ba ngày.

Trong ba ngày này, không ít chuyện đã phát sinh. Vi Ly cáo từ, hẹn ngày sau nhất định sẽ tái ngộ.

Nam Cung Chân Minh mang tới đan dược, nguyên thạch. Chẳng đợi họ kịp thở dốc một hơi, Nam Cung Phong đã phái bọn chúng trở về, hộ tống thịt ma thú tới. Tuy Sở Nam đã tỉnh, nhưng Tử Mộng Nhân vẫn nhận lấy những đan dược này. Nàng đề phòng vạn nhất Sở Nam lại gặp phải chuyện tương tự. Hơn nữa, Tử Mộng Nhân biết rõ trong giới chỉ của Sở Nam có một viên hắc đản tiêu hao một lượng lớn nguyên thạch.

Nam Cung gia chủ ban lệnh cho Nam Cung Phong nhất định phải cố gắng hết sức đáp ứng mọi yêu cầu của Thần Khí phái, xóa bỏ những hiểu lầm trước đây.

Nam Cung Linh Vân không chống lại được vận mệnh trở thành gia chủ, đành cùng Tần gia thiếu chủ trốn tới Thiên Nhất Tông. Trước khi đi, không biết quỷ thần xui khiến thế nào mà Nam Cung Linh Vân mang theo cả thanh Long Nha xấu xí kia.

Đương nhiên, tất cả hành động của Sở Nam tại Tây Xuyên thành đều bị truyền ra ngoài. Tuy Tả Cửu đã cố gắng phong tỏa tin tức nhưng không thành công. Tin tức truyền đi lập tức gây chấn động mạnh mẽ. Phản ứng đầu tiên của bọn họ là không tin, sau đó bọn họ phái người điều tra thì đành phải chấp nhận sự thật, tặc lưỡi cảm thán: – Tên Lâm Vân này không nên chỉ dừng lại ở Tiềm Hoàng bảng, hắn ta phải có tên trên Tiềm Đế bảng mới đúng.

Thiên Nhất Tông nhận được tin tức, lòng lạnh như băng. Những người đứng đầu đều chìm vào trầm mặc. Lúc trước bọn hắn không quá coi trọng Lâm Vân, Võ Quân hai mươi tuổi Thiên Nhất Tông cũng có, hơn nữa không phải chỉ một hai người như vậy.

Nhưng hiện tại…

Mọi nỗ lực chuyển ngữ chương truyện này đều được độc quyền bởi Truyen.free, kính mong quý vị ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free