(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 353: Phá Cho Ta
Lúc này, Vô Không lão tổ đã biết tin tức Thủy nguyên bổn tinh nằm trên Băng Viêm đảo. Bởi vì dù sao hắn cũng là một Võ Vương, nên việc có được tin tức này là t��ơng đối dễ dàng.
Mặc dù Vô Không lão tổ không cần moi tin tức từ miệng Sở Nam nữa, nhưng giữa hắn và Sở Nam có không ít thù oán, theo thời gian thì thù oán càng ngày càng sâu đậm. Hắn chưa từng bị kẻ nào đùa giỡn đến thế, lại còn thất bại dưới tay một Võ Quân, làm sao có thể nuốt trôi cơn giận này? Hắn nhất định phải báo thù huyết hận.
Lại nói, trên người tên nhóc này còn có một lượng nguyên thạch đủ khiến Vô Không lão tổ phải ghen tỵ. Đây chính là một gia tài khổng lồ, đối với một võ giả tán tu như hắn mà nói thì quả thật cực kỳ quan trọng.
Cho nên, khi nghe thấy lời khiêu khích "Muốn mạng của ta thì đi theo ta" của Sở Nam.
Vô Không lão tổ không chút do dự liền xoay người đuổi theo, trong mắt hiện rõ biểu tình muốn giết người.
Ban đầu, Vô Không lão tổ còn rất tự tin và ung dung. Nhưng sau đó, để đuổi kịp Sở Nam, hắn không thể không tăng tốc lần nữa, song vẫn còn một khoảng cách với thân ảnh kia.
Nhìn thấy Sở Nam còn mang theo một người, trên mặt Vô Không lão tổ hiện lên vẻ ngưng trọng. Hắn nghiến răng lẩm bẩm:
"Ta cũng không tin tốc độ của ta kém hơn ngươi. Bất luận thế nào, hôm nay ta nhất định phải cho ngươi biết sự lợi hại của bổn lão tổ."
Mặc dù nói vậy, nhưng Vô Không lão tổ cũng không bay lên không trung để đuổi theo mà vẫn chạy trên mặt đất.
Khóe miệng Sở Nam khẽ nhếch lên, vô cùng vui vẻ. Hắn nắm tay Tử Mộng Nhân, chỉ để lại hai đạo tàn ảnh phía sau. Để tạo thành hiệu ứng tàn ảnh này, Sở Nam cũng đã phải dốc hết mười phần lực lượng.
Cuối cùng, sau khi rời khỏi thành Vạn Kiếm một đoạn đường, hai người đã đến một vùng đất trống trải. Vô Không lão tổ lúc này đã mất hết kiên nhẫn, thoáng cái nhảy vọt lên không trung, sau đó rơi xuống chặn trước mặt Sở Nam, quát lớn:
"Tiểu tử, ngươi còn chạy đi đâu?"
Sở Nam dừng lại. Hai người đứng cách Vô Không lão tổ chừng ba mét, cười nói:
"Ta nghĩ ngươi sẽ không nhảy lên không trung để ngăn ta. Xem ra, ta đã đánh giá cao ngươi rồi."
Trong mắt Vô Không lão tổ lóe qua một tia âm độc, trực giác mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn. Hắn nghĩ đến thảm cảnh ở Bí thị Phách mại, đột nhiên lắc lắc đầu. Hắn nghi ngờ kịch biến ở Bí thị phách mại lúc trước có liên quan đến tên nhóc này, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thể tin được. Ngay cả chính hắn cũng không thể tạo ra động tĩnh như vậy thì tên nhóc này sao có khả năng?
"Bất kể là đánh giá cao hay đánh giá thấp, hôm nay chỉ cần lấy mạng và đoạt bảo của ngươi là đủ…"
Vô Không lão tổ cười âm hiểm, nheo mắt nhìn Tử Mộng Nhân:
"Về phần nữ nhân của ngươi, ta cũng không ngại đùa giỡn một chút…"
"Muốn chết!"
Tử Mộng Nhân quát lớn, trong mắt Sở Nam cũng lóe lên lãnh mang.
"Các ngươi bây giờ bất quá chỉ là hai con thỏ mà thôi. Ta muốn làm gì các ngươi thì làm thế đó, các ngươi có ý kiến gì?"
Vô Không lão tổ tự tin nói:
"Cho dù các ngươi có tự bạo thì ta cũng phụng bồi đến cùng."
"Tại sao phải tự bạo chứ? Cho dù muốn tự bạo thì cũng không phải là ta, mà là ngươi! Đương nhiên, ta sẽ không để ngươi dễ dàng tự bạo đâu."
Sở Nam lạnh giọng nói, thân thể nhoáng lên, sử dụng công kích mạnh nhất của mình: Dĩ thổ ngự lực, Liệt Nguyên Tứ Trọng, cùng với Tịch Diệt chi hỏa.
Thấy Sở Nam động thủ, Vô Không lão tổ cười lạnh, dùng bộ dạng như đang xem kịch để ứng phó. Miệng hắn còn không quên bồi thêm bốn chữ "Không tự lượng sức".
Thế nhưng, đợi đến khi Vô Không lão tổ cảm nhận được áp lực và tiếng xé gió truyền đến thì nụ cười trên môi liền ngưng trệ…
Ngay lập tức, Tịch Diệt chi hỏa lóe lên, sắc mặt Vô Không lão tổ nhất thời đại biến.
"Hắn có Tịch Diệt chi hỏa, sao có thể chứ?"
Vô Không lão tổ nhớ đến lúc ấy Sở Nam bị Cực Dương Chân Hỏa thiêu đốt mà toàn thân đau đớn, lại nghĩ đến Bí thị phách mại bị thiêu thành tro bụi.
Trong lúc suy nghĩ miên man, công kích của Sở Nam đã ập đến.
Vô Không lão tổ không kịp nghĩ nhiều, trong nháy mắt đề thăng công lực lên đến mười hai tầng. Hắn không tránh né, vì nếu tránh né thì kết quả còn thảm hại hơn. Cho dù hắn có bay lên không trung thì cũng không kịp.
Vô Không lão tổ là một hành gia chơi lửa, chẳng qua khi ấy hắn nuốt được thiên tài địa bảo nhưng lại không thể biến đổi năng lực hỏa diễm. Bởi vậy, mặc dù đã đạt đến tu vi Võ Vương, nhưng hỏa diễm của hắn vẫn là Cực Dương Chân Hỏa. Tuy nhiên, Vô Không lão tổ đã tôi luyện nhiều năm, Cực Dương Chân Hỏa này đã trở nên vô cùng tinh túy, mơ hồ có xu thế tiến hóa thành Tịch Diệt chi hỏa.
Hơn nữa, Vô Không lão tổ còn là tu vi Võ Vương sơ cấp.
Đây là nguyên nhân căn bản khiến Vô Không lão tổ lựa chọn ứng chiến. Hắn thầm nghĩ:
"Tịch Diệt chi hỏa thì sao? Với tu vi Võ Quân của ngươi mà khống chế Tịch Diệt chi hỏa, có đủ nguyên lực không? Có thể kéo dài được bao lâu?"
Bởi vậy, Vô Không lão tổ chọn phương án vừa thủ vừa công, muốn tiêu hao sạch nguyên lực của Sở Nam. Sau đó, trời đất sẽ là của hắn, muốn làm gì thì làm.
Cực Dương Chân Hỏa phóng xuất ra, không hình thành hỏa diễm hừng hực, ngược lại bị Vô Không lão tổ hóa thành những sợi hỏa tuyến. Những sợi hỏa tuyến này dày đặc giống như tấm lưới, thậm chí còn dày đặc hơn cả lưới, không phải chỉ một mà là vô số tấm lưới chồng lên nhau.
Hết thảy những điều này nói thì dài, kỳ thực chỉ diễn ra trong chớp mắt.
"Tiểu tử, xem ngươi có thể đột phá được những tầng này không!"
Nắm quyền của Sở Nam nện lên tấm lưới. Tấm lưới kỳ dị vừa cản trở nắm quyền của Sở Nam, vừa cuốn chặt lấy nó.
Thế nhưng, cả hai công năng này đều vô dụng.
Bởi vì nắm quyền của Sở Nam vừa đến, tấm lưới do Cực Dương Chân Hỏa tạo thành liền bị đánh lủng, rồi biến mất…
Trong sát na đó, tầng thứ nhất bị phá, tầng thứ hai cũng bị phá, tiếp đó là tầng thứ năm, tầng thứ chín…
Nắm quyền kia vẫn một đường đập xuống, mang theo khí thế không thể ngăn cản, đánh tan toàn bộ lưới.
Sắc mặt Vô Không lão tổ lại biến đổi. Tình hình như vậy không thể không đổi chiêu, chỉ có thể dốc sức vung tấm "lưới" ra, xem có thể cản nắm quyền của Sở Nam lại hay không.
Sở Nam làm sao có thể để cho Vô Không lão tổ được như ý muốn? Chín vạn cân lực cũng không phải nói giỡn.
"Phá cho ta…"
Ba chữ này vừa thốt ra, tấm lưới dày đặc từ Hỏa nguyên lực tạo thành liền bị phá vỡ hoàn toàn.
Nắm quyền Sở Nam cứ thế nện thẳng lên ngực Vô Không lão tổ.
Vô Không lão tổ chấn kinh, phun ra một ngụm máu. Hai bàn tay hắn duỗi ra, hướng về phía đầu Sở Nam mà chộp tới.
Cục diện trong chớp mắt biến thành màn liều mạng. Những kỳ thư huyền ảo, qua ngòi bút chuyển ngữ, nay được khắc họa riêng tại đây.