(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 355: Tôn Chủ
"Phát huyết thệ còn chưa đủ, vẫn không đủ để ta tin tưởng ngươi!"
Nghe lời Sở Nam nói, Vô Không lão tổ cau chặt mày, nhất thời không nghĩ ra còn biện pháp nào khác có thể khiến Sở Nam tin tưởng. Lại thấy sát khí trong mắt Sở Nam, hắn vội vàng nói:
- Ta tuyệt đối thật lòng! Nếu huyết thệ chưa đủ, ta còn có thể lập tâm thệ, độc thệ,...
- Vậy thì ngươi chỉ có thể chết thôi...
Những điều Vô Không lão tổ vừa nói đều là sự thật. Việc hắn muốn tôn Sở Nam làm chủ cũng là thật, ít nhất trong khoảnh khắc cái chết cận kề này thì vẫn là thật. Còn về sau có phải nữa hay không, thì chẳng ai biết được.
Sở Nam lo lắng cho tương lai nên mới không yên tâm về Vô Không lão tổ. Hắn phải tìm một lý do đủ tin cậy, bằng không chắc chắn sẽ chém giết Vô Không lão tổ. Sở Nam không muốn thả hổ về rừng, để lại cho mình một cường địch. Dẫu sao, Vô Không lão tổ cũng là một Võ Vương sơ cấp, không phải loại sâu kiến như Võ Tướng nào đó. Dù là Võ Tướng hay Võ Sư, cũng đều phải diệt cỏ tận gốc.
Nếu không, ai biết được tên Võ Sư đó có thể gặp kỳ ngộ gì không? Như thế sẽ tự chuốc lấy phiền toái về sau.
Võ Sư còn như vậy, huống hồ là Võ Vương, lại càng không thể giữ lại.
- Không có sao? Vậy... chết... đi!
Âm thanh lạnh lùng vang lên, trọng kiếm lại hạ xuống. Sở Nam đã chuẩn bị sẵn Cấm Nguyên Võng và Long Nha, chỉ cần Vô Không lão tổ có biểu hiện dị thường, hắn sẽ dùng Cấm Nguyên Võng trùm lên người đối phương, sau đó dùng Long Nha đâm thẳng vào đan điền.
Ngược lại, Vô Không lão tổ không hề có ý định thừa cơ ra tay tấn công. Nhưng không hiểu vì sao, lòng hắn không dám buông lỏng. Đối mặt với uy hiếp này, hắn liền vắt óc suy nghĩ biện pháp.
Khi trọng kiếm đã tiến vào ba phần, Vô Không lão tổ đột nhiên hét lớn:
- Ta có biện pháp rồi!
- Nói!
- Có một loại bí pháp tên là Sinh Tử Quyết. Chỉ cần luyện thành Sinh Tử Quyết, sau đó lấy một giọt máu của ta, ngươi liền có thể khống chế sinh tử của ta. Ngươi muốn ta chết, thì dù ta có lực hồi thiên cũng khó thoát khỏi cái chết.
Sở Nam nhíu mày. Vô Không lão tổ nói như vậy xem ra không muốn chết, ngược lại thật lòng muốn làm bộc nhân rồi. Sở Nam nói:
- Thật sự có bí pháp này sao?
- Tôn chủ, ta tuyệt đối không lừa ngài, thật sự có bí pháp như vậy!
Vô Không lão tổ rất dứt khoát, trực tiếp gọi hai tiếng “Tôn chủ”, hơn nữa còn đưa ba ngón tay lên trời phát thệ.
- Bí pháp đâu?
- Bí pháp... bí pháp... bí pháp...
Vô Không lão tổ lắp bắp ba lần mà vẫn không nói ra được.
- Ngươi muốn kéo dài thời gian sao?
Nghe Sở Nam nói vậy, Vô Không lão tổ vội vàng giải thích:
- Không phải, tuyệt đối không phải! Lão bộc không dám. Ta cũng chỉ là nghe người khác nói mà thôi.
Vô Không lão tổ tự xưng “lão bộc”, hy vọng Sở Nam có thể tin tưởng mình.
- Người khác là ai?
- Tùng Thanh!
Ánh mắt Sở Nam trở nên lạnh lẽo, nói:
- Ngươi muốn ta hỏi một câu thì ngươi mới đáp một câu sao?
Thân thể Vô Không lão tổ khẽ rùng mình, vội vàng giải thích:
- Tùng Thanh cũng là một Võ Vương sơ cấp. Trong một lần ngẫu nhiên, lão bộc vô ý nghe thấy Tùng Thanh nói hắn từ một cổ mộ kiếm được một loại bí pháp, có thể tùy ý khống chế sinh tử của người khác. Thế nhưng bí pháp này vô cùng khó luyện, khác biệt rất lớn so với võ quyết bình thường. Tôn chủ, lão bộc cũng không biết...
- Với thủ đoạn hành sự của ngươi, mà không nảy sinh tâm tư với loại bí pháp này sao? Không muốn đoạt nó về để bản thân tu luyện sao?
Vô Không lão tổ đỏ mặt, lập tức vỗ mông ngựa:
- Tôn chủ quả là thiên tài, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của lão bộc...
Nghe lời này, Sở Nam liền cảm thấy dở khóc dở cười. Nếu không phải Vô Không lão tổ bị tinh thần thác loạn, thì tại sao lại nói như vậy? Hắn đường đường là một Võ Vương sơ cấp, lại gọi mình là Tôn chủ, còn tự xưng lão bộc, chưa kể...
Không ngờ còn vỗ mông ngựa nữa...
Lúc này, hình tượng của Vô Không lão tổ so với bộ dạng tâm ngoan thủ lạt, khẩu phật tâm xà mà ai cũng biết quả thật phải dùng bốn chữ “một trời một vực” để hình dung. Nếu như người khác nhìn thấy bộ dạng của Vô Không lão tổ lúc này, không biết sẽ nghĩ gì.
Mà Vô Không lão tổ lại không quan tâm, còn nói:
- Khi ấy, lão bộc quả thật có ý nghĩ đó. Thế nhưng Tùng Thanh không phải chỉ có một mình, bên cạnh hắn còn có Trúc Hâm và Mai Nhai. Trúc Hâm và Mai Nhai đều là Võ Vương sơ cấp, ba người bọn họ luôn theo sát nhau như hình với bóng. Thì ra ba người bọn họ cũng giống như lão bộc, đều là võ giả tán tu. Thế nhưng ba người vừa gặp đã thân, nảy sinh hảo cảm, liền kết thành huynh muội khác họ. Tùng Thanh làm đại ca, Trúc Hâm làm nhị muội, Mai Nhai là tam đệ, hợp xưng là “Tuế Hàn tam hữu”. Sau đó, họ liền ở trong Tuế Hàn sơn trang, cũng dần hình thành thế lực, chênh lệch rất lớn so với võ giả tán tu. Nghe nói ba người bọn họ còn liên thủ sáng tạo một bộ vũ kỹ hợp kích, cho dù đối chiến với Võ Vương trung cấp cũng không rơi vào thế hạ phong, thậm chí còn có thể ngăn cản được Võ Vương cao cấp. Vì thế, lão bộc mặc dù có lòng nhưng lại không có gan, bằng không đã sớm đoạt về giao cho Tôn chủ rồi.
- Sớm đoạt tới tay? Giao cho ta? Lúc đó ngươi biết ta sao?
Vô Không lão tổ không khỏi khựng lại, sau đó nói:
- Lão bộc đã nhận Tôn chủ, hiển nhiên lúc này sẽ giao cho Tôn chủ.
Sở Nam cười lạnh một tiếng:
- Vậy giao ra đây!
- Lão bộc... lão bộc...
Vô Không lão tổ lắp bắp vài tiếng, sau đó kiên quyết nói:
- Lão bộc sẽ đi liều mạng với bọn chúng.
Khi nói, Vô Không lão tổ nhìn chằm chằm Sở Nam, đợi hắn đồng ý.
Trong lòng Sở Nam suy tư, đã có tính toán. Sắc mặt hắn lại trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nhìn thấy biến hóa này, lòng Vô Không lão tổ run rẩy, sợ Sở Nam sẽ lập tức trở mặt.
Chỉ nghe thấy Sở Nam nói:
- Ngươi không muốn chết?
- Lão bộc không muốn! Lão bộc nguyện đi theo Tôn chủ cả đời.
Sở Nam xem như không nghe thấy câu này, lạnh nhạt nói:
- Thế nhưng ngươi đã mạo phạm ta!
- Lão bộc...
- Những lời ngươi nói với ta và Mộng Nhân...
- Lão bộc đáng chết, sau này lão bộc không dám nữa!
- Còn có sau này?
- Không phải! Tôn chủ, xin ngài hãy tha cho lão bộc. Lão bộc nguyện ý dẫn Tôn chủ đến Tuế Hàn sơn trang, đoạt Sinh Tử Quyết. Sau đó sinh tử của lão bộc sẽ nằm trong tay Tôn chủ, lão bộc sẽ trung thành và tận tâm làm việc cho Tôn chủ.
- Vậy ngươi hãy tự khoét một mắt, tự chặt một tay xem như trừng phạt!
Lúc Sở Nam nói những lời này, ngữ khí lạnh lẽo vô cùng, không hề mang theo chút cảm tình nào. Vô Không lão tổ quỳ trên mặt đất, nhìn chằm chằm Sở Nam, có phần do dự...
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.