(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 412: Là Hắn
Sau vô vàn suy nghĩ kỳ lạ trong tâm trí, Sở Nam trở về với khung cảnh ban đầu.
Đó là hình ảnh: mầm lửa từ không trung, từ hư vô giáng xuống.
- Hàn Ngọc Lam Viêm Vương từ trời giáng thế, vậy nó đến từ đâu? Có thuộc Thiên Vũ Đại Lục không?
Sở Nam không sao tìm ra lời đáp.
Sở Nam có thể cảm nhận những hình ảnh ấy, hiển nhiên là do Hàn Ngọc Lam Viêm Vương đã quy phục dưới chân hắn. Loại dị hỏa này chẳng giống nhân loại, khó lường sự phản trắc, một khắc trước còn thần phục trước mắt ngươi, một khắc sau đã vì lợi ích mà vung đao đâm thẳng.
Sự thần phục của Hàn Ngọc Lam Viêm Vương là thật lòng, vĩnh viễn không phản bội.
Hơn nữa, dù Hàn Ngọc Lam Viêm Vương có muốn phản bội cũng chẳng còn cơ hội. Phần lớn năng lượng của nó đã dung nhập vào thân thể Sở Nam, lại thêm ngũ sắc quang mang bên cạnh, tất cả của nó đều đã nằm gọn trong tay Sở Nam.
Hàn Ngọc Lam Viêm Vương nếu dám phản bội, Sở Nam có thể hủy diệt nó bất cứ lúc nào.
Đối diện với sự nghi hoặc của Sở Nam, Hàn Ngọc Lam Viêm Vương cũng không thể có lời giải đáp. Nó chỉ có chút ấn tượng mơ hồ, phảng phất có thể nhớ ra điều gì đó, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì chẳng có gì.
Có trăm ngàn câu hỏi vì sao, song lại không hề có được một lời giải đáp chính xác.
Tuy vậy, Sở Nam không hề thất vọng chút nào.
Thu phục được Hàn Ngọc Lam Viêm Vương, lại còn có thêm Tiểu Lam cùng một đàn Ngọc Chi San Hô Trùng, Sở Nam làm sao có thể thất vọng được đây?
Chuyến đi tới Băng Viêm Đảo lần này, dù không đoạt được Thủy nguyên bản tinh thì thu hoạch cũng tuyệt đối vô cùng lớn lao.
Nhưng Thủy nguyên bản tinh cũng không thể bỏ qua. Không chỉ Thủy nguyên bản tinh, mà cả con San Hô Huyền Lam Kình dưới thân hắn nữa, da của nó có thể luyện thành hộ y pháp bảo cho Tử Mộng Nhân, còn huyết nhục, xương cốt chắc chắn đều vô cùng quý giá, cả hạch của nó nữa...
Khi Sở Nam định luyện chế hộ y pháp bảo cho Tử Mộng Nhân, trong đầu hắn lại chợt hiện lên một bóng hình xinh đẹp khác.
Sau một tiếng thở dài nhè nhẹ, Sở Nam lại nghĩ tới “Ngọc” trong biển lửa:
- Đám Hàn Ngọc kia cũng không thể bỏ lỡ.
Nghĩ xong những điều này, Sở Nam khẽ miết ngón tay, một ngọn lửa màu xanh từ ngón trỏ hắn dâng lên, lặng lẽ bốc cháy. Sở Nam mỉm cười. Hàn Ngọc Lam Viêm hiện tại vô cùng yên tĩnh, nhưng chỉ cần hắn dùng nó để công kích kẻ khác, Hàn Ngọc Lam Viêm Vương sẽ chẳng còn yên tĩnh như vậy nữa, mà sẽ trở nên vô cùng sắc bén.
Thu phục được loại vương hỏa như vậy, lợi ích tuyệt đối khó lòng tưởng tượng, đặc biệt là đối với những kẻ cần dựa vào rèn luyện để tấn thăng như hắn. Sau này gặp phải lửa, hắn sẽ có thêm một phần cơ hội sống sót. Hơn nữa, khi sử dụng Tụ Hỏa Trận, lửa của hắn có thể đột phá Tịch Diệt Chi Hoa, đạt tới sơ cấp Phần Thiên Chi Hỏa.
Ngoài ra, sau này Sở Nam luyện khí luyện đan cũng đều rất hữu dụng; khi giao đấu cùng kẻ khác lại càng khó lòng đề phòng.
Tuy nhiên, sự nguy hiểm Sở Nam gặp phải khi thu phục Hàn Ngọc Lam Viêm Vương, đến giờ hắn vẫn còn chút sợ hãi. Chỉ cần một chút bất cẩn, kết cục sẽ là thân thể bốc cháy mà chết.
Sau một phen cảm khái, suy nghĩ của Sở Nam tạm rời khỏi Hàn Ngọc Lam Viêm Vương. Hắn nhìn ra xung quanh, lúc này mới thấy Vô Không Lão Tổ, thấy Phù Chấn, thấy Lữ Dương Minh, Diệu Âm.... Thấy mình đang ở trên lưng San Hô Huyền Lam Kình, thấy Thủy nguyên bản tinh bay lượn khắp bốn phía, mỗi khi tới trước mặt một người, San Hô Huyền Lam Kình đều tiêu diệt kẻ đó.
Thấy những Võ Vương kia bị San Hô Huyền Lam Kình va phải mà nát vụn, hắn không khỏi cười khổ, dùng thần niệm liên lạc với Tiểu Lam. Thanh âm của Tiểu Lam vô cùng hưng phấn, nói rằng máu của San Hô Huyền Lam Kình thực sự đại bổ.
Nhận được tin tức truyền lại, Sở Nam không biết nói gì. Hắn nhìn thấy Thủy nguyên bản tinh lại bay tới trước mặt Diệu Âm. Ngay cả Thượng Thanh Đông và lão nhân gầy gò đều không chịu nổi một cú va chạm của San Hô Huyền Lam Kình, huống hồ là Diệu Âm.
- Diệu trưởng lão, mau đánh bay Thủy nguyên bản tinh đi!
Lữ Dương Minh nhắc nhở.
Diệu Âm nét mặt băng lãnh, lạnh lùng đáp:
- Vô dụng thôi, dù không có Thủy nguyên bản tinh, con hung thú này cũng sẽ không tha cho chúng ta. Lữ trưởng lão, ngươi mau lui đi, ta vẫn còn có thể ngăn được trong chốc lát.
- Diệu trưởng lão.... Lữ Dương Minh kinh ngạc, đoạn đáp: - Ta không đi, chúng ta là đồng minh.
Diệu Âm quay đầu nhìn Lữ Dương Minh, không nói thêm lời nào. Bảo kiếm tuốt ra, huy vũ ngày càng nhanh. Trước mặt nàng đã xuất hiện một tảng băng, tảng băng ấy ngày càng lớn, ngày càng dày, càng lúc càng giống một núi băng khổng lồ.
San Hô Huyền Lam Kình nhìn biểu hiện của Diệu Âm, trong mắt lộ rõ vẻ khinh thường.
Sở Nam thấy tất thảy những việc này, trong lòng lập tức có quyết định. Diệu Âm biết Hỗn Nguyên Bản Chỉ của hắn, hơn nữa còn vì hắn mà dám mạo hiểm giết gã Võ Vương của Thiên Nhất Tông.
- Diệu trưởng lão nhất định biết sư phụ, ta nhất định phải cứu nàng ấy.
Sở Nam đã có chủ ý, liền dùng Thần Hành Bách Biến khôi phục lại bộ dạng Diệu trưởng lão đã thấy hắn lúc trước. Tu vi cũng biến thành sơ cấp Võ Quân, còn lau đi vệt máu đen trên mặt. Lúc này hắn không sợ bị bại lộ, bởi những kẻ có mặt ở đây, trừ người của hắn ra, những kẻ khác không thể sống sót rời khỏi Băng Viêm Đảo. Chúng chỉ có thể có một kết cục: thân tử hồn diệt, nguyên hạch bị đoạt mất.
Tuy trong số những kẻ ở đây có hơn chục Võ Vương, trong đó còn có cao cấp Võ Vương, nhưng bọn chúng đều đã bị San Hô Huyền Lam Kình va cho sắp chết. Thực lực của hắn thì lại tăng lên, ngoài ra còn có Vô Không Lão Tổ và Phù Chấn, thêm một đàn Ngọc Chi San Hô Trùng, đánh bại bọn chúng tuyệt đối chẳng phải vấn đề.
San Hô Huyền Lam Kình cách Diệu Âm ngày càng gần, Sở Nam cũng không chần chừ. Hắn rút Long Nha ra, chạy điên cuồng trên lưng San Hô Huyền Lam Kình, lao thẳng về phía đầu nó. Khi Sở Nam rút Long Nha ra, San Hô Huyền Lam Kình cảm thấy vô cùng đau đớn.
Lúc trước, vì lo sợ Thủy nguyên bản tinh chạy đi nơi khác, sau đó lại thấy nó không thể chạy đi đâu được, chắc chắn sẽ phải nằm trong bụng mình, San Hô Huyền Lam Kình liền vô cùng vui mừng, bởi vậy cũng quên luôn sự đau đớn trong cơ thể.
Vì thế, chính cơn đau này khiến San Hô Huyền Lam Kình nhớ lại trên người nó còn cắm một thanh Long Nha. Nghĩ tới đàn Ngọc Chi San Hô Trùng kia, San Hô Huyền Lam Kình cũng có không ít nghi hoặc:
- Tiểu tử kia bắt được U U Chi Hỏa tại sao vẫn chưa chết? Sao còn có thể sống sót? Còn nữa, đám Ngọc Chi San Hô Trùng kia đã đi đâu rồi?
Đột nhiên, San Hô Huyền Lam Kình kinh ngạc phát hiện ra, trong cơ thể có hàng vạn nơi truyền đến cảm giác đau đớn, hơn nữa, đau đớn ngày càng kịch liệt, đặc biệt là có một chỗ dường như sắp cắn thủng thân thể nó, cắn sâu vào tận bụng nó.
Cảm giác ấy khiến San Hô Huyền Lam Kình kinh hãi, lại càng thêm tức giận.
Thân thể khổng lồ xoay chuyển trên không trung. Sở Nam đang chạy điên cuồng, trong nháy mắt cảm nhận được sự thay đổi, không chút do dự đâm Long Nha vào trong thân thể San Hô Huyền Lam Kình, sau đó bám chặt vào Long Nha, nằm sát lên thân thể nó.
San Hô Huyền Lam Kình càng giãy giụa, Tiểu Lam trong thân thể nó càng cắn nuốt dữ dội hơn. Thân thể của Ngọc Chi San Hô Trùng nhỏ bé như vậy, nhưng lượng máu tươi bọn chúng thôn phệ từ dưới đáy biển cho tới không trung đã bằng cả một chiếc ao nhỏ. Điều này thực sự khiến người ta khó mà tưởng tượng được, rốt cuộc bao nhiêu máu tươi như vậy đã đi đâu.
Diệu Âm đang chuẩn bị toàn lực tung ra một đòn, đột nhiên phát hiện hung thú trước mặt như phát điên, không tấn công về phía nàng nữa. Điều này khiến nàng không thể hiểu nổi, nhưng cũng không dám sơ ý, vẫn tiếp tục tích tụ núi băng. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào San Hô Huyền Lam Kình, xem rốt cuộc nó muốn làm gì.
San Hô Huyền Lam Kình làm đủ mọi cách, nhưng bất luận nó làm thế nào cũng không thể thoát khỏi sự đau đớn ấy. Đám Tiểu Lam trong cơ thể nó thì khỏi phải nói, trừ khi San Hô Huyền Lam Kình cắt bỏ những bộ phận ấy đi, nếu không tuyệt đối không thể khiến Tiểu Lam rời khỏi. Thêm nữa, Sở Nam trên lưng nó cũng không thể thoát ra được.
Nhưng càng không thể thoát khỏi thì nó càng điên cuồng, càng điên cuồng thì càng đau đớn.
Ngồi trên lưng San Hô Huyền Lam Kình, Sở Nam cũng thầm nghĩ:
- Như vậy cũng không được, ta vẫn chưa thể lấy mạng nó. Phải nhanh chóng nghĩ cách giết San Hô Huyền Lam Kình mới được, nhưng phải làm thế nào đây? Nếu có thêm một kiện pháp bảo có thể phá vỡ phòng ngự của San Hô Huyền Lam Kình, ta có thể tới được đầu nó....
Đang nghĩ như vậy, Thủy nguyên bản tinh vụt qua trước mặt Sở Nam. Hắn thấy Thủy nguyên bản tinh, trong đầu chợt lóe lên, lập tức dùng thần niệm liên lạc với Hàn Ngọc Lam Viêm Vương, hỏi liệu nó có thể khống chế Thủy nguyên bản tinh làm chút việc hay không....
Lập tức, Sở Nam nhận được một tin tức: Có thể.
Sở Nam lập tức bảo Hàn Ngọc Lam Viêm Vương khống chế Thủy nguyên bản tinh bay ra xa, lôi kéo sự chú ý của San Hô Huyền Lam Kình để tiện hành sự.
Thần niệm vừa truyền đi, Thủy nguyên bản tinh vẫn đang bay về phía Diệu Âm đột nhiên tăng tốc, bắn lên không trung, sau đó rơi về phía xa. San Hô Huyền Lam Kình đang phát điên bỗng s��ng lại, rồi đột ngột tăng tốc, không còn giãy giụa điên cuồng nữa mà lao thẳng về phía Thủy nguyên bản tinh, định nuốt nó vào bụng xong rồi dần dần tìm cách thu thập kẻ đã mang tới sự đau đớn cho mình cùng đám côn trùng kia.
San Hô Huyền Lam Kình bay rất nhanh, người thường ở trên lưng nó nhất định sẽ đứng không vững. Nhưng Sở Nam thi triển “Thương Sơn Quyết”, mấy vạn cân lực đè xuống, thêm vào áp lực dưới đáy biển lửa đã tôi luyện bấy nhiêu ngày, do đó Sở Nam vẫn vững vàng tiến lên phía trước.
Vèo!
San Hô Huyền Lam Kình xẹt qua trước mặt Diệu Âm, kéo theo một trận lãnh phong tựa nhát đao sắc lạnh, để lại những vết cắt rất sâu trên núi băng Diệu Âm đã hình thành. Diệu Âm trong lòng kinh hãi, chỉ là gió xẹt qua đã có uy thế như vậy, nếu San Hô Huyền Lam Kình mà va vào thì e rằng núi băng lúc này dù không nhỏ cũng chẳng có tư cách đỡ nổi một đòn của nó.
Đúng lúc Diệu Âm vẫn còn chưa hết kinh hãi, nàng đột nhiên há miệng lớn, hai mắt mở tròn nhìn trừng trừng.
Bởi Diệu Âm đã nhìn thấy Sở Nam đang lao đi điên cu��ng trên lưng San Hô Huyền Lam Kình, nhìn thấy khuôn mặt mà nàng đã ghi nhớ vô cùng sâu sắc kia.
- Hắn... là hắn...
Diệu Âm lẩm bẩm mấy tiếng, không chút do dự, không để tâm việc vừa rồi đã tiêu hao rất nhiều nguyên lực, đạp không lao đi, bay về phía Sở Nam, muốn giải cứu hắn.
Lúc này, Sở Nam cách đầu San Hô Huyền Lam Kình không tới trăm mét.
Diệu Âm biết, trước mặt San Hô Huyền Lam Kình, tu vi trung cấp Võ Vương của nàng căn bản không đáng nhắc tới. Nhưng khi nàng thấy Sở Nam, thì không còn suy nghĩ gì khác, chỉ muốn tìm mọi cách cứu hắn ra. Nàng tuyệt đối không thể để Sở Nam phải chết, nàng còn muốn biết tại sao hắn lại có Hỗn Nguyên Bản Chỉ...
Một kiếm hóa băng, núi băng trong nháy mắt đã dày vạn trượng, đánh mạnh về phía mắt San Hô Huyền Lam Kình.
Diệu Âm đã chú ý rất lâu, trước đó công kích cường hãn của lão giả gầy gò có tu vi cao cấp Võ Vương cũng không thể lưu lại chút thương tổn nào cho San Hô Huyền Lam Kình. Nàng liền biết phòng ngự của nó vô cùng cường hãn, do đó tất cả mọi công kích của Diệu Âm đều nhằm chuẩn vào đôi mắt, là nơi yếu nhất.
San Hô Huyền Lam Kình nhìn thấy công kích của Diệu Âm, ánh mắt lộ ra vẻ coi thường. Nó ngậm chặt miệng, bụng truyền ra tiếng ục ục, tiếp đó liền biến thành tiếng nổ ầm ầm. Lúc này, San Hô Huyền Lam Kình lại mở rộng miệng, thở ra một ngụm khí, đột nhiên cuồng phong quét đến.
Ngọn băng phong có gai bỗng nhiên lại lao ngược về phía Diệu Âm.
Một ngụm khí này không ngờ lại có uy thế như vậy, đúng là gậy ông đập lưng ông.
Diệu Âm sắc mặt đại biến, băng phong do nàng biến ra lúc này lại không thể khống chế được nữa. Băng phong bao vây lấy nàng, Diệu Âm vội múa kiếm chém băng phong. Lữ Dương Minh không biết Diệu Âm đã nhìn thấy gì, không ngờ lại liều mạng công kích về phía San Hô Huyền Lam Kình. Nhưng hắn cũng ra tay, hỏa kiếm bừng bừng làm tan chảy băng phong.
San Hô Huyền Lam Kình tiếp tục đuổi theo Thủy nguyên bản tinh. Thủy nguyên bản tinh lúc cao lúc thấp, lúc lại bay vòng quanh, nhưng không bay đi xa, khiến San Hô Huyền Lam Kình luôn cảm thấy chỉ cần cố gắng thêm một chút là sẽ bắt được.
Đi��u này khiến San Hô Huyền Lam Kình không thể phân tâm, dốc toàn tâm toàn ý đuổi bắt Thủy nguyên bản tinh rồi tính sau.
Nhân cơ hội ấy, Sở Nam cách đầu San Hô Huyền Lam Kình, từ một trăm mét xuống năm mươi mét, ba mươi mét, mười mét, năm mét, ba mét...
Một mét cuối cùng.
Sở Nam giơ cao Long Nha, tung mình lên không trung, chém mạnh xuống.
- A... a... a!
Long Nha vừa đâm vào, ba tiếng gào thảm thiết vang vọng khắp không trung. Những kẻ cách San Hô Huyền Lam Kình không xa bị tiếng gào thảm thiết này làm cho toàn thân run rẩy, nguyên lực thất tán. Sở Nam cách San Hô Huyền Lam Kình gần nhất, bị tổn thương lớn nhất, nhưng may mà hắn không phải người bình thường.
Đầu hắn cũng bị chấn cho choáng váng mặt mày.
Cùng lúc đó, San Hô Huyền Lam Kình đau đớn lăn lộn trên không trung, lúc vọt lên cao, lúc lại rơi nhanh xuống, rơi thẳng xuống biển lửa của Hàn Ngọc Lam Viêm.
Sự lên xuống liên tục khiến Sở Nam cảm thấy lục phủ ngũ tạng cũng đã sắp tan rã, đau đớn vô cùng, nhưng lúc này hắn đã “cưỡi kình khó xuống”.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm duy nhất thuộc về truyen.free, xin quý độc giả thấu rõ.