(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 51: Thần Phục
Mười hai giờ sau, giữa trưa. Sở Nam cùng Tư Đồ Dật Tiêu dẫn mười hai thành viên Nghịch Thiên Bang tiến thẳng đến Mãnh Hổ Bang. Mặc dù Phi Mã Bang và Lang Bang ở khá gần con đường Tư Đồ Dật Tiêu chiếm đóng, nhưng lại là chư hầu của Kim Quyền Bang, cũng là minh hữu, vô cớ ra tay với minh hữu thì có thể dẫn đến tai họa diệt vong. Còn Mãnh Hổ Bang thì thuộc về Tần Bang, nếu chiếm lấy địa bàn của bọn chúng, tình hình sẽ khác đi rất nhiều.
Vừa đặt chân vào sân Mãnh Hổ Bang, hai người canh cửa nhận ra Tư Đồ Dật Tiêu, liền cười khẩy chế giễu lớn tiếng hỏi: - Tư Đồ Dật Tiêu, ngươi không ở Xú Thủy Lộ mà đến địa bàn Mãnh Hổ Bang làm gì? Tư Đồ Dật Tiêu cười đáp: - Đến để tiêu diệt Mãnh Hổ Bang! Vừa dứt lời, thành viên Mãnh Hổ Bang ngớ người, sau đó phá ra cười vang, nói: - Tư Đồ Dật Tiêu, chẳng lẽ ngươi đã sống đủ rồi, không muốn sống nữa sao? - Kẻ sống đủ chính là các ngươi! - Hừ, ngươi chỉ là một Võ Sư trung cấp, không ngờ lại dám huênh hoang như vậy. Bang chủ của bọn ta đã là Võ Sư cao cấp, cũng sắp đột phá Đại Võ Sư rồi. Nếu Tư Đồ Dật Tiêu ngươi muốn chết, hôm nay ta sẽ thành toàn cho ngươi... - Phí lời nhiều làm gì? Giết rồi tính! Sở Nam quát lạnh một tiếng, trọng kiếm xuất hiện trong tay, vung hai kiếm, hai tên thủ vệ liền trợn mắt há mồm, rồi ngã xuống đất bỏ mạng.
- Lớn mật, ai dám làm càn ở Mãnh Hổ Bang của ta? Một tiếng hét giận dữ vang lên, Tư Đồ Dật Tiêu vội vàng nói: - Đại ca, người này là bang chủ của Mãnh Hổ Bang! - Được, hắn để ta đối phó, các ngươi canh chừng những kẻ khác, đừng để tên nào trốn thoát. Khi Sở Nam nói ra lời này, không hề mang theo chút tình cảm nào, chỉ có sự lạnh lùng. Bởi vì hắn hiểu rất rõ, trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, muốn có được thứ gì thì phải tàn nhẫn. - Tư Đồ Dật Tiêu, ngươi ăn phải gan hùm mật gấu hay sao mà dám đến Mãnh Hổ Bang gây sự? Bang chủ Mãnh Hổ Bang nhìn thấy Tư Đồ Dật Tiêu, cơ bắp trên mặt co giật dữ dội, chỉ muốn xông đến chém nát y. Bang chủ Mãnh Hổ Bang vừa bước một bước, Sở Nam đã đứng chắn trước mặt hắn. Chẳng nói hai lời, trọng kiếm từ trên cao bổ xuống. Bang chủ Mãnh Hổ Bang không cảm nhận được bất kỳ dao động nguyên lực nào trên trọng kiếm, bèn nhếch mép cười khinh bỉ: - Chỉ bằng một thanh kiếm nát cũng muốn lấy mạng ta? Nằm mơ đi! Dứt lời, bang chủ Mãnh Hổ Bang liền rút đao ra chặn lại. Trên đao lóe lên sắc vàng đất, đó chính là Thổ nguyên lực trứ danh mà hắn tu luyện. Trọng kiếm vừa chém xuống, đại đao cũng nghênh đón. Rắc! Bang chủ Mãnh Hổ Bang đã ngưng tụ Thổ nguyên lực phòng ngự cho đại đao, thế nhưng nó vẫn bị trọng kiếm đánh gãy. Đao gãy, nhưng thế kiếm vẫn không suy giảm, tiếp tục chém thẳng xuống đầu bang chủ Mãnh Hổ Bang. Bang chủ Mãnh Hổ Bang còn chưa kịp hoàn hồn. Hắn vẫn đang suy nghĩ, tại sao một thanh trọng kiếm bình thường lại có thể đánh gãy đại đao đã được hắn ngưng tụ nguyên lực? Chẳng lẽ người này là võ giả cảnh giới Đại Võ Sư? Nhưng tại sao lại không cảm ứng được dao động nguyên lực của hắn? Tại sao... Trong khoảnh khắc suy nghĩ đó, nghi vấn trong lòng còn chưa được giải đáp thì bang chủ Mãnh Hổ Bang đã cảm nhận cái chết cận kề. Hắn muốn lách người tránh, nhưng khi tâm niệm vừa chuyển, trọng kiếm đã bổ thẳng xuống đầu hắn...
Ngay lập tức, kiếm tới đầu lìa, thân thể cũng bị chém làm đôi. Uy lực của một chiêu này hung hãn đến cực điểm. Các thành viên Mãnh Hổ Bang còn đang giao chiến bất phân thắng bại với Tư Đồ Dật Tiêu, thì đột nhiên nhìn thấy bang chủ của bọn họ bị một chiêu đánh gục. Có kẻ hoảng loạn hét lớn: - Bang chủ chết rồi, bang chủ bị giết rồi…. Ngay lập tức, ý chí chiến đấu của bang chúng Mãnh Hổ Bang hoàn toàn tan biến. Tư Đồ Dật Tiêu thừa cơ chém giết mấy tên, ngay cả Trầm Mạch Hân cũng lấy mạng một tên Võ Sư sơ cấp. - Thần phục! Sở Nam lạnh lùng thốt ra hai chữ. Cả sân hoàn toàn tĩnh lặng, tĩnh lặng như tờ. - Không thần phục, chỉ có chết! Lời vừa dứt, Sở Nam nâng trọng kiếm lên không trung, từ trên cao chém xuống. Một cái đầu lập tức bay lên, máu tươi bắn xa ba thước. - Thần phục! Mười hai thành viên Nghịch Thiên Bang đồng loạt quát lên. Bang chúng Mãnh Hổ Bang sợ đến vỡ mật, nào dám nhiều lời. Với thực lực của bọn chúng thì làm sao có thể phản kháng? Bất đắc dĩ, chúng đành phải thốt lên hai chữ “Thần phục”, rồi toàn bộ bang chúng Mãnh Hổ Bang đều quỳ rạp xuống đất, dập đầu xin hàng. Thật ra, các thành viên Mãnh Hổ Bang đã quá quen với chuyện thần phục. Tại thành Hùng La, hàng trăm bang phái lớn nhỏ, mỗi ngày đều có tranh đấu xảy ra. Kẻ nào thắng, bọn chúng sẽ theo kẻ đó, bán mạng vì kẻ đó. Vì sinh tồn, trong lòng bọn chúng cũng không cảm thấy có gì áy náy. Đương nhiên, cũng có những kẻ tử trung, chỉ có điều những kẻ tử trung đó dưới sự công kích của Tư Đồ Dật Tiêu thì đều đã cạn máu mà chết...
- Mục tiêu tiếp theo là Lực Bang! Sở Nam vừa dứt lời liền quay người đi ra ngoài cửa. Tư Đồ Dật Tiêu lập tức quát: - Cầm binh khí của các ngươi lên, theo chúng ta! Tại cổng Lực Bang, các thành viên Lực Bang nhìn thấy hơn ba mươi người với sát khí đằng đằng đi về phía bọn họ, có cả Tư Đồ Dật Tiêu lẫn người của Mãnh Hổ Bang. Trong lòng bọn họ vô cùng khó hiểu, thầm nghĩ: - Tư Đồ Dật Tiêu này từ khi nào lại cùng chung một phe với Mãnh Hổ Bang? Chẳng lẽ y đã đầu nhập vào Mãnh Hổ Bang rồi sao? Tối hôm qua chẳng phải nghe nói Hàn Mãnh và Tư Đồ Dật Tiêu đã đại chiến ư? Không để đám người này kịp suy nghĩ thêm, đoàn người đã tiến đến trước cổng. Hai tên canh cửa vội vàng đứng chặn giữa đường, lớn tiếng quát: - Đứng lại! - Cút! - Thật to gan, dám đến Lực Bang ta giương oai... - Chết đi! Sở Nam vừa dứt lời, trọng kiếm nặng 1600 cân quét qua thân thể hai tên như lá trúc. Trong nháy mắt, thân hình cả hai liền bị chém đứt ngang... Cảnh tượng này cực kỳ máu tanh, khiến người ta vô cùng rúng động. Bang chúng Mãnh Hổ Bang đi phía sau chứng kiến cảnh tượng đó, trong lòng vốn còn tâm tư khác thoáng chốc đã ném sạch ra khỏi đầu. Người này n��i giết là giết, tuyệt đối không nương tay. Nếu như hắn phát hiện có dị tâm, chắc chắn chỉ có một kết cục là chết mà thôi. Sở Nam dẫn bọn họ tiến vào, Tư Đồ Dật Tiêu lập tức hét lớn: - Lực Thạch, lăn ra đây! Lực Thạch đang tu luyện để đột phá Đại Võ Sư, nghe tiếng hét lớn liền giật mình tỉnh lại, hơi sững sờ một chút, rồi đột nhiên biến sắc: - Kẻ nào lại dám đánh chủ ý lên Lực Bang? Là Phi Mã Bang hay Lang Bang? Lực Thạch vội vàng chạy ra, nhìn thấy Tư Đồ Dật Tiêu trong nội viện, không khỏi vừa bực vừa cười, gằn giọng nói: - Thì ra là tiểu tử Tư Đồ Dật Tiêu, hại ta sợ bóng sợ gió một phen, ta còn tưởng là kẻ nào khác chứ. Ngươi đến địa bàn của ta làm gì? Đầu nhập vào ta sao? - Đến để lấy mạng ngươi! - Chỉ bằng vào ngươi? Ngươi sống chán rồi sao? Lực Thạch thừa biết Tư Đồ Dật Tiêu chỉ là Võ Sư trung cấp, còn bản thân hắn thì đã là Võ Sư đỉnh phong từ ba năm trước. Muốn giết Tư Đồ Dật Tiêu không hề khó, cho dù có bị thương chút ít, cũng chỉ là tiêu hao chút khí lực mà thôi. - Tư Đồ Dật Tiêu, ta thấy ngươi cũng là một kẻ nhiệt huyết, chỉ cần ngươi thần phục ta, ta sẽ tạm tha cho ngươi một mạng! - Kẻ nên thần phục chính là ngươi. Tư Đồ Dật Tiêu bật cười đáp. Sở Nam kéo theo trọng kiếm đi về phía Lực Thạch. Sắc mặt Lực Thạch lúc này đột nhiên biến đổi.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc về truyen.free.