(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 53: Đột Biến
Dù ta chỉ là Võ Sư trung cấp, nhưng cũng đủ sức khiến ngươi phải nếm mùi đau khổ!
Tư Đồ Dật Tiêu không chút sợ hãi. Thạch Vân Phi quét mắt nhìn hắn từ đ���u đến chân rồi lạnh lùng nói:
– Bớt lời đi! Nể tình đôi bên đều nương tựa Kim Quyền Bang, ngươi mau cút đi!
Tư Đồ Dật Tiêu quát lớn:
– Thạch Vân Phi, ta cũng nể tình ngươi là minh hữu, đừng chọc giận Nghịch Thiên Bang!
Thạch Vân Phi nghe xong bật cười ha hả, châm chọc nói:
– Nghịch Thiên Bang là cái thá gì? Còn ở đây om sòm nữa thì đừng trách lão tử bắt luôn muội muội ngươi về đây!
– Ngươi dám!
Tư Đồ Dật Tiêu đã hoàn toàn nổi giận, không còn kiêng dè gì nữa, quát:
– Dám đụng đến một sợi tóc của muội muội ta, ta sẽ giết ngươi!
– Ôi da, ngươi dọa ta sao?
Thạch Vân Phi vung tay lên, hơn mười người phía sau lập tức vây lấy đám người Tư Đồ Dật Tiêu, cười lạnh nói:
– Tư Đồ Dật Tiêu, đây là do ngươi tự chuốc lấy, đừng trách ta!
Tư Đồ Dật Tiêu cười lạnh, lại hỏi:
– Thạch Vân Phi, có biết Mãnh Hổ Bang không?
– Biết thì sao, không biết thì sao?
– Biết Lực Bang không?
– Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?
Thạch Vân Phi bình thản hỏi.
Tư Đồ Dật Tiêu liên tiếp đọc tên năm bang phái ra một lư���t. Trực giác mách bảo Thạch Vân Phi có điều bất thường, hắn vừa định quát lớn hai tiếng “động thủ” thì lại nghe Tư Đồ Dật Tiêu lạnh nhạt nói:
Năm bang phái đó vừa rồi đã bị diệt, toàn bộ đã trở thành địa bàn của Nghịch Thiên Bang. Nơi ngươi đang đứng đây cũng là địa bàn của Nghịch Thiên Bang. Ngươi cho rằng mình có thể đánh thắng được Mãnh Hổ Bang và Lực Bang ư? Cứ động thủ thử xem.
Nghe thấy những lời này của Tư Đồ Dật Tiêu, Thạch Vân Phi giật mình, thầm nghĩ:
– Mãnh Hổ Bang không còn? Lực Bang cũng không còn ư? Nghịch Thiên Bang này từ đâu xuất hiện vậy? Trước kia chưa từng nghe nói đến. Lời Tư Đồ Dật Tiêu nói rốt cuộc là thật hay giả?
Thạch Vân Phi nhìn thấy nụ cười mỉa mai lạnh lẽo trên khóe miệng Tư Đồ Dật Tiêu, vẻ mặt hắn trở nên hung hãn, lạnh lùng quát:
– Tư Đồ Dật Tiêu, ngươi cho rằng lão tử sợ hãi sao? Năm bang phái bị diệt? Ngươi tưởng Nghịch Thiên Bang là đại bang phái sao? Hôm nay ta thật sự muốn xem Nghịch Thiên Bang các ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì!
Nói xong một cách hung hăng, Thạch Vân Phi liền quát:
– Động thủ!
Thạch Vân Phi vừa quát “động thủ” thì Tư Đồ Dật Tiêu lập tức nói với Đại Vũ bên cạnh:
– Đại Vũ, mau về báo tin cho đại ca!
Nói rồi, Tư Đồ Dật Tiêu vận chuyển Hỏa nguyên lực, mở đường cho Đại Vũ, sau đó cùng những huynh đệ còn lại ngăn cản đám người Thạch Vân Phi.
Đại Vũ cũng biết chuyện khẩn cấp nên lập tức sai tiểu Vũ chạy về báo cho Sở Nam.
Tư Đồ Dật Tiêu tuy tu luyện võ học nhưng chưa từng học qua võ kỹ cao cấp. Tuy nhiên, hắn có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, tất nhiên chỉ giới hạn trong kinh nghiệm chiến đấu của cấp bậc Võ Sư. Dù bị hai tên Võ Sĩ cao cấp và một Võ Sư trung cấp vây công, hắn vẫn không hề rơi vào thế yếu.
Chống đỡ bốn phía, nhân lúc đối phương sơ hở, Tư Đồ Dật Tiêu tung ra một chiêu Hỏa Liệt Quyền, nắm đấm lóe lên ngọn lửa đỏ rực, trực tiếp đốt cháy khuôn mặt của một Võ Sư trung cấp, đầu hắn lập tức bị cháy xém một mảng lớn...
– Tư Đồ tiểu tử, lão tử phải đoạt mạng ngươi!
Khi tên Võ Sư này rống lớn, Thạch Vân Phi liền xông lên trước, quát lớn:
– Đồ vô dụng, cút sang một bên, không được để hắn chạy thoát.
– Tư Đồ Dật Tiêu, võ công ta tu luyện là Thủy thuộc tính, khắc chế hoàn hảo Hỏa nguyên lực của ngươi. Cảnh giới của ta lại còn cao hơn ngươi, ngươi nghĩ mình có thể đánh thắng ta sao?
Thạch Vân Phi đầy tự tin nói.
– Có đánh được hay không thì phải thử mới biết!
Tư Đồ Dật Tiêu ngược lại xông lên, cười nói.
– Quả là một kẻ liều mạng.
Thạch Vân Phi chế nhạo nói:
– Hôm nay ta sẽ đánh cho ngươi sống dở chết dở.
Đột nhiên, Thạch Vân Phi tung ra một quyền, trên nắm tay lóe lên ánh sáng xanh biếc, không chút né tránh mà va chạm với hỏa quyền của Tư Đồ Dật Tiêu. Ngọn lửa đỏ rực lập tức tắt ngúm, Tư Đồ Dật Tiêu liên tiếp lùi về sau mấy bước, cảm thấy một luồng hàn khí lạnh lẽo đang xâm nhập vào cơ thể, khóe miệng còn trào ra một ngụm máu tươi.
– Tiểu tử, chịu thua đi. Muốn đánh thắng ta thì ngươi còn kém xa lắm.
Thạch Vân Phi cực kỳ đắc ý, dù sao thì năm nay hắn cũng đã 30 tuổi rồi, lại là Võ Sư cao cấp, trong khi Tư Đồ Dật Tiêu lại không có phần sau của bộ võ quyết, nếu không thì cảnh giới có lẽ còn cao hơn cả Thạch Vân Phi.
Tư Đồ Dật Tiêu dù một chiêu bị thua nhưng không hề do dự mà lao về phía Thạch Vân Phi.
– Dũng khí đáng khen ngợi, nhưng thực lực thì lại quá thấp.
Thạch Vân Phi đột nhiên nói, chờ Tư Đồ Dật Tiêu xông đến trước mặt lần nữa thì lại định cho hắn một bài học.
Ngay lúc này, một tên đệ tử của Phi Mã Bang từ xa chạy tới, vừa chạy vừa hô:
– Bang chủ, bang chủ, có đại sự rồi, có đại sự rồi...
– Chuyện gì?
– Nghịch Thiên Bang... Nghịch Thiên Bang...
Người này thở hổn hển, lắp bắp nói. Tư Đồ Dật Tiêu nhìn thấy tình huống này liền kêu các huynh đệ dừng tay, án binh bất động xem xét sự tình biến hóa, trên mặt đều nở nụ cười quỷ dị.
– Nghịch Thiên Bang làm sao? Nói rõ một chút đi!
Trong lòng Thạch Vân Phi dâng lên một dự cảm chẳng lành, chỉ nghe thấy thủ hạ hắn nói:
– Bang chủ, một canh giờ trước, một Nghịch Thiên Bang đã tiêu diệt Mãnh Hổ Bang, Lực Bang và ba bang phái còn lại trong số năm bang...
– Cái gì? Thật sự có Nghịch Thiên Bang sao?
Thạch Vân Phi nhìn về phía Tư Đồ Dật Tiêu, thầm nghĩ:
– Thì ra tiểu tử này nói thật, vậy phải làm sao bây giờ? Nghịch Thiên Bang trong một canh giờ có thể diệt năm tiểu bang phái, vậy hiển nhiên không phải thế lực mà Phi Mã Bang của hắn có thể chống lại. Muốn ngăn chặn Nghịch Thiên Bang, chỉ có... chỉ có... khống chế Tư Đồ Dật Tiêu trong tay, sau đó cầu cứu Kim Quyền Bang, nói rằng Nghịch Thiên Bang làm hại minh hữu của bang phái mình. Kim Quyền Bang nhất định sẽ ra tay, dù sao thì Nghịch Thiên Bang cũng ��ã chiếm được địa bàn năm bang phái, đây chính là miếng mồi béo bở. Hơn nữa, Tần Bang khẳng định cũng sẽ không bỏ qua cho Nghịch Thiên Bang. Từ đó, hai bang phái trung đẳng ra tay, Nghịch Thiên Bang chắc chắn không thể tồn tại.
Nghĩ vậy, Thạch Vân Phi liền bảo thủ hạ nhanh chóng về báo tin, còn bản thân hắn lại một lần nữa lao về phía Tư Đồ Dật Tiêu, muốn bắt Tư Đồ Dật Tiêu.
– Thạch Vân Phi, ngươi không ngờ lại ngu xuẩn đến mức không biết hối cải. Muốn bắt ta há dễ dàng như vậy sao?
Tư Đồ Dật Tiêu lại một lần nữa liều lĩnh xông lên. Thạch Vân Phi biết chuyện khẩn cấp nên cũng không còn giữ sức nữa, tu vi Võ Sư cao cấp bộc phát toàn diện, Thủy nguyên lực trên không trung như sóng lớn đánh về phía Tư Đồ Dật Tiêu.
– Gầm...
Tư Đồ Dật Tiêu dồn toàn bộ Hỏa nguyên lực trong kinh mạch vào nắm đấm, ngọn lửa so với lúc trước còn rực sáng hơn.
– Xoẹt xoẹt xoẹt...
Trên không trung vang lên những tiếng chói tai, Tư Đồ Dật Tiêu bị trúng chiêu, sắc mặt tái nhợt. Hắn chợt cắn răng dốc sức liều mạng, đem hỏa quyền n��n lên người Thạch Vân Phi, khiến ngực Thạch Vân Phi cháy đen một mảng lớn. Ánh mắt Thạch Vân Phi lóe lên hàn quang sắc bén, thầm nhủ:
– Tốt lắm Tư Đồ Dật Tiêu, cảnh giới kém hơn ta mà còn có thể đả thương ta. Chờ ta bắt được ngươi, nhất định phải cho ngươi một bài học nhớ đời!
Nghĩ vậy, Thạch Vân Phi cũng hung hăng nện cho Tư Đồ Dật Tiêu một quyền.
Ngay lúc nguy cấp này, một bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mặt Thạch Vân Phi. Thạch Vân Phi còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy hai chữ lạnh lùng vang lên:
– Chết đi!
Nội dung dịch thuật này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.