Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 59: Chiến

Đại ca, còn huynh thì sao?

Lời nói của Tư Đồ Dật Tiêu giờ phút này đã tràn ngập bi thương.

Sở Nam chỉ khẽ mỉm cười, đáp gọn:

- Chiến!

Chỉ một chữ ���y đã nói lên tất cả suy nghĩ, sự hào hùng và khí thế ngút trời trong lòng Sở Nam.

Tư Đồ Dật Tiêu có thiên tư hơn người, bằng không sao có thể trong hai năm ngắn ngủi đã tu luyện đến trung cấp Võ Sư? Hắn còn có cơ trí tuyệt đỉnh, nếu không thì khó lòng dẫn dắt mười tên Võ Sĩ tồn tại được ở Hùng La thành vốn là nơi mạnh được yếu thua như vậy.

Thiên tư, cơ trí tột bậc như vậy, Tư Đồ Dật Tiêu há lại không biết tiếp theo đại ca sẽ phải đối mặt với điều gì? Các cường giả Hùng La thành đã bị bảo kiếm Chân Khí cấp cùng vũ kỹ đằng không mê hoặc tâm thần, chắc chắn sẽ không ngần ngại giết người đoạt bảo.

- Đại ca, để ta cùng huynh chiến một trận! Dù ta chỉ có tu vi trung cấp Võ Sư, nhưng cũng có thể giúp huynh cản được một chiêu!

Tư Đồ Dật Tiêu kiên định nói.

- Ngươi không thể chết! Nếu ta bỏ mạng, ngươi chính là đệ tử duy nhất của Càn Khôn Tông. Ngươi phải thay sư phụ chúng ta báo thù, tiêu diệt toàn bộ Thiên Nhất Tông!

Sở Nam lúc này càng chạy càng nhanh, vừa chạy vừa quát lớn.

- Đại ca, ta muốn chiến!

- Chờ đến khi ngươi tu luyện đạt đến Võ Tướng cảnh, muốn chiến ra sao thì cứ chiến! Còn giờ thì… tuyệt đối không được!

- Dù phải chết, ta cũng phải chiến!

- Ngươi đã quên tối qua nói gì rồi sao? Ta sẽ bày cách để ngươi trở thành cường giả. Ngươi còn có tiểu muội, còn có huynh đệ, còn giấc mộng của ngươi nữa…

- Đại ca, chúng ta hãy cùng bỏ trốn!

- Nếu vậy thì cả hai chúng ta đều không thể sống sót. Hơn nữa, nếu ngươi đi, bọn chúng cũng chưa chắc đã lấy được mạng ta. Trọng kiếm của ta há dễ đoạt như vậy, tính mạng của ta cũng đâu dễ lấy đi…

- Đại ca…

- Bớt nói nhảm đi! Chạy ngay cho ta! Phải sống sót, cố gắng sống sót! Nhất định phải trở thành cường giả!

Sở Nam nghe tiếng huyên náo càng lúc càng gần, lập tức ném Tư Đồ Dật Tiêu về một hướng khác.

Lực lượng của Sở Nam mạnh đến mức nào?

Tư Đồ Dật Tiêu không rõ, hắn chỉ biết bản thân mình bay trên không trung gần năm phút đồng hồ, sau đó “phịch” một tiếng, ngã xuống một căn phòng. Dù hắn là trung cấp Võ Sư, nhưng cú ngã này cũng khiến xư��ng cốt lệch vị trí, máu tươi không ngừng phun ra từ miệng.

Thế nhưng, Tư Đồ Dật Tiêu lập tức nhảy dựng lên, lòng dặn phải quay lại, phải cùng đại ca chiến một trận… Nhưng hắn vừa chạy được ba bước thì chợt dừng lại, nhìn về phía Đông, khẽ lẩm bẩm:

- Đại ca, bảo trọng…

Một tiếng bảo trọng ấy lại bao hàm vô số suy nghĩ trong lòng Tư Đồ Dật Tiêu: tiểu muội, cường giả, sống sót, Thiên Nhất Tông… Từng chữ này cứ lần lượt hiện lên, quanh quẩn trong đầu hắn. Hắn vội vàng xoay người thật nhanh, chạy về nơi tiểu muội mình đang tập hợp.

Cùng lúc đó, bởi vì Sở Nam đột ngột đổi hướng, hai bang Lam Thiểm và Hoành Vân liền chạm mặt nhau. Bang chủ Tuyệt Thiên Xích của Hoành Vân Bang vừa cười vừa nói:

- Lam bang chủ, bày ra trận hình lớn đến vậy trên địa bàn Hoành Vân Bang chúng ta là có ý gì?

- Ngươi và ta đều rõ.

- Ta chỉ biết rằng nếu Lam bang chủ muốn cản đường của ta, thì ta chỉ có thể chém giết đến cùng mà thôi!

- Tuyệt Thiên Xích, ngươi có thể đánh thắng ta sao? Nực cười, ai giết ai còn chưa biết đâu!

Lam Thiểm không hề sợ hãi chút nào. Hai đại bang phái này đã tranh đấu từ lâu, bên nào cũng muốn áp chế, ngăn cản đối phương.

Đáng tiếc thay, dù hai bang có cừu hận sâu tựa biển, nhưng giờ phút này lại không đại chiến một hồi. Bên nào cũng hiểu việc trọng yếu trước mắt không phải là xem ai chiếm được thượng phong, mà là đoạt bảo kiếm Chân Khí cấp.

Pháp bảo Chân Khí cấp tại đại lục Thiên Vũ tuy không ít, nhưng phần lớn đều nằm trong tay các môn phái lớn. Tại địa phương nhỏ bé này, với tư cách và địa vị của đám người ở đây, pháp bảo Chân Khí cấp quả thật chính là một bảo bối vô giá.

Hai bang ở phía trước, thế như nước với lửa, sau lưng lại còn có một bang phái cỡ trung là Thanh Mộc Bang đang muốn chiếm tiện nghi. Ngoài ra, còn có rất nhiều tiểu bang phái khác không biết tự lượng sức mình.

Chỉ vài phút sau, Tuyệt Thiên Xích cùng Lam Hồng Quang dẫn theo đám tinh anh đã bắt gặp một thân ảnh mạnh mẽ cứng rắn, đang lẳng lặng đứng sừng sững phía trước.

Thân ảnh đó chính là Sở Nam. Trong lòng Sở Nam lúc này đang nghĩ:

- L��n này ta vẫn quá liều lĩnh, lỗ mãng rồi. Nếu ta có thể thận trọng tiến từng bước, không nóng lòng, thì đã không dẫn đến tai kiếp lớn như vậy. Nghịch Thiên Bang vừa mới dựng lên một ngày đã phải mai danh ẩn tích, còn liên lụy đám người Tư Đồ Dật Tiêu và Trầm Mạch Hân. Tội lỗi này ta sẽ tự mình gánh chịu. Thế nhưng, Nghịch Thiên Bang nhất định sẽ có một ngày vang danh thiên hạ! Ta không trốn là vì ta không thể trốn. Ngoài việc giúp đám huynh đệ Tư Đồ Dật Tiêu bình yên thoát đi, thì việc tu luyện của ta chính là ở trong chiến đấu. Chỉ có tôi luyện thân thể từ trong chiến đấu mới có thể khiến bản thân càng mạnh mẽ hơn nữa!

Sau đó, Sở Nam quay về phía đám người đông nghịt, lạnh lùng nói:

- Các ngươi đã đến rồi!

- Là hắn, chính là hắn! Kiếm trong tay hắn chính là bảo kiếm Chân Khí cấp, hắn còn có vũ kỹ đằng không nữa!

Một tên bang chúng của Tần Bang vội vàng lớn tiếng quát.

- Giao bảo kiếm và vũ kỹ đằng không ra, ta sẽ tha cho ngươi khỏi chết!

Tuyệt Thiên Xích bá đạo nói.

Lam Hồng Quang đảo mắt, chợt nảy ra một ý, nói:

- Tiểu tử, gia nhập Lam Thiểm Bang, Lam Thiểm Bang sẽ bảo vệ tính mạng ngươi!

- Lam Hồng Quang, ngươi dám đối đầu với ta sao?

- Đối đầu thì đã sao?

Lam Thiểm ngang nhiên nói, rồi nhìn về phía Sở Nam:

- Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ!

Ánh mắt Sở Nam lạnh lẽo, chợt đáp:

- Muốn lấy mạng ta, vậy hãy cùng ta đánh một trận!

- Một tên tiểu võ giả không có chút nguyên lực ba động nào mà cũng dám càn rỡ như vậy, cho rằng cả đám người chúng ta cũng không giải quyết được sao?

Tuyệt Thiên Xích quay sang một tên trưởng lão nói:

- Mãn trưởng lão, lấy mạng hắn đi!

Mãn trưởng lão lập tức bước ra, ngẩng đầu vỗ ngực nói:

- Vâng lệnh bang chủ đến lấy mạng ngươi. Nếu ngươi thức thời, thì lập tức hai tay dâng bảo vật lên!

Sở Nam đã thay da đổi thịt, chịu sự khinh nhục của Bạch Trạch Vũ, bị Huyền Hỏa Huyết Mãng nuốt vào bụng cũng chưa từng khom lưng chịu khuất phục. Giờ phút này, cho dù đối phương có là cường giả Võ Tướng đi nữa thì há có thể thay đổi được khí phách ấy?

Nhiều lời vô ích, Sở Nam nhảy lên không trung, vung kiếm chém xuống:

- Trước hết hãy tiếp chiêu của ta một kiếm!

- Thổ Nguyên Thuẫn!

Mãn trưởng lão đã là sơ cấp Võ Tướng, toàn thân lập tức hiện lên một tầng ánh sáng màu vàng đất. Trọng kiếm bổ xuống khiến bức tường đất sụp đổ, vỡ vụn từng mảnh. Mãn trưởng lão kinh hãi, lập tức vận chuyển toàn bộ nguyên lực trong người, ngưng kết lại bức tường đất vỡ nát lần nữa, ngăn cản công kích của trọng kiếm. Thế nhưng, không biết là do uy thế trọng kiếm quá mạnh mẽ hay tốc độ ngưng kết không kịp tốc độ phá hủy, M��n trưởng lão lập tức cảm thấy khí huyết trong cơ thể cuộn trào, vội vàng lách qua một bên.

Cảnh giới Võ Tướng quả nhiên phi phàm. Mắt thấy trọng kiếm sắp đoạt mạng, không ngờ hắn vẫn có thể thản nhiên tránh thoát.

Tuyệt Thiên Xích thấy tình huống này cũng không hề lo lắng, ngược lại càng mừng rỡ nói:

- Có thể phi hành, lại còn phá được Thổ Nguyên Thuẫn, lời đồn quả nhiên không sai!

Sau đó, hắn lập tức quay sang bên cạnh quát:

- Giang trưởng lão, Hồng trưởng lão, Vạn trưởng lão, thay ta trông chừng Lam Thiểm, ta đi đoạt bảo!

Lam Hồng Quang cũng không kém cạnh, lập tức hét tên năm vị trưởng lão, ngăn cản thế công của Hoành Vân, sau đó phóng về phía Sở Nam.

Hai người vừa phóng về phía Sở Nam thì lập tức thấy Sở Nam cũng phóng thẳng về phía bọn họ…

- Khai Thiên thức thứ tư!

Tất cả tinh túy của bản dịch chương này xin kính gửi đến độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free