(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 773: Ba Sai
- Xin ngươi hãy rút lại những lời vừa nói.
Người quân sĩ Ưng Tường kia cuối cùng không thể nhịn được nữa. Sở tướng quân chính là ân nhân cứu mạng c���a bọn hắn, trước đó hắn có thể nhẫn nhịn, nhưng giờ phút này thì không thể, liền nghiêm nghị quát lớn.
Ánh mắt ba người Dịch Uy Phong càng lúc càng bùng lên lửa giận, đang định bùng nổ ra chiêu thì cả bọn chợt dừng lại, vẻ mặt tràn đầy kính trọng nhìn về phía sau, trong mắt ánh lên sự cuồng nhiệt. Ngay cả tên quân sĩ Ưng Tường kia cũng lộ vẻ mặt tương tự.
Tên quân sĩ Hổ Bí kia đang định quát nạt quân sĩ Ưng Tường thì thấy cảnh này, cũng theo ánh mắt của Dịch Uy Phong và những người khác nhìn về. Sau đó, hắn thấy một thân ảnh cô độc, không hề lộ ra hỉ nộ ái ố, khiến người ta có cảm giác như một ngọn Thái Sơn vĩnh hằng trường tồn cùng năm tháng.
- Ngươi chính là tên họ Sở đó sao?
Quân sĩ Hổ Bí quyết định phải dạy cho ba người Dịch Uy Phong một bài học, cũng tự cho mình đúng khi muốn vạch trần màn "một người địch vạn" giả dối của tân binh Thanh Thành, nên mới ngạo nghễ nói ra lời ấy. Ngữ khí của hắn hoàn toàn không coi Sở Nam ra gì.
Vừa dứt lời, hắn thấy người kia đá một cước về phía mình. Hắn hất hàm khinh bỉ, cũng đá trả một cước, trong miệng không quên thì thầm một câu:
"So quyền cước với ta, thật sự là không biết sống chết! Thân thể lão tử sớm đã luyện thành mình đồng da sắt, cứng rắn tựa Thiết Thạch. Xem lão tử một cước này sẽ đá gãy chân ngươi như thế nào..."
Nói tới đây, hắn liền im bặt.
Một tiếng "răng rắc" giòn tan vang lên trong Âm Phong Hạp Cốc. Thân thể tên quân sĩ Hổ Bí kia trực tiếp bay ngược như một đống cát vụn, hung hăng lún sâu vào vách hạp cốc.
- Tên họ Sở kia, ngươi không muốn sống nữa sao, dám ra tay với quân Hổ Bí của ta!
Gã còn lại lập tức gào lớn tiếng một câu.
Sở Nam lại nghiêng đầu nhìn hắn.
Chân hắn lại một lần nữa lạnh lùng đưa lên...
- Ngươi dám đá ta?
- Ta chính là quân sĩ Hổ Bí!
- Ngươi biết một cước này, hậu quả sẽ là gì không?
Tên quân sĩ Hổ Bí còn lại ra sức gào thét ba câu đó, sau đó thẹn quá hóa giận mà rống lên. Chân Sở Nam thoáng dừng lại giữa không trung.
Thấy vậy, trong lòng hắn không khỏi thở phào một hơi, thầm nghĩ:
"Danh hiệu Dũng Tướng quân quả nhiên có tác dụng."
Hắn nói tiếp:
- Còn không mau mau khiêng Vân tướng quân của ta ra đây, rồi dập đầu nhận tội ngay!
Hắn gầm lên. Hắn hoàn toàn đã quên rằng đồng đội của mình là một Võ Quân cao giai, lại bị tên họ Sở có tu vi Võ Tướng một cước đá bay, thậm chí còn lún sâu vào vách hạp cốc sáu bảy tấc, chỉ còn trơ hai cái chân ra ngoài.
Hắn còn định tiếp tục gầm lên thì cái chân đang dừng giữa không trung kia đột nhiên hạ xuống. Sắc mặt hắn đại biến, hào quang nhất thời tỏa ra khắp toàn thân, trong tay nắm chặt một thanh trọng phủ, nhưng đã quá trễ. Chân kia như một cây thiết tiên chém xuống, không đợi hắn kịp dùng trọng phủ, tên quân sĩ Hổ Bí này lập tức bị đánh ngã xuống đất, trọng phủ trong tay cũng văng sang một bên.
Như thế vẫn chưa hết, hắn cảm thấy một luồng sát khí, một luồng sát khí có thể đẩy hắn vào chỗ chết, theo bản năng mà hô lên:
- Cứu – mạng – ta, cứu – mạng – ta!
Nghe hắn kêu cứu mạng như vậy, Sở Nam liền thu liễm sát khí lại, khóe miệng chợt thoáng qua một nụ cười lạnh.
Nơi Âm Phong lớn nh�� vậy, tiếng "cứu mạng" lập tức dễ dàng lọt vào tai mọi người. Chung Bách Đạo, Chu Tử Trạch, Đặng Giang và những người khác đều biến sắc. Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng tất cả đều cuống quýt dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía nơi phát ra tiếng kêu.
Quân Hổ Bí quả nhiên là tinh binh cường tướng. Ba chi quân đội vừa hành động, nhưng chạy nhanh nhất lại chính là quân Hổ Bí, thậm chí còn bỏ xa Chu Tử Trạch và hai ngàn quân Ưng Tường chưa khôi phục nguyên khí ở phía sau.
Bụi đất tung bay, Sở Nam nói với ba người Dịch Uy Phong:
- Các người làm vừa rồi vốn không có gì sai cả. Nhưng đối với loại người cuồng vọng như vậy, các người cần phải cuồng vọng hơn! Cần gì phải nói nhiều lời vô nghĩa với bọn chúng? Trực tiếp đánh ngã bọn chúng, dùng quyền cước mà giảng đạo lý cho bọn chúng!
- Vâng, tướng quân.
Ba người hùng hồn đáp lời. Dịch Uy Phong một lần nữa nhớ lại hình ảnh lúc hắn vừa mới gặp mặt Sở Nam lần đầu, dường như chợt ngộ ra điều gì đó. Suy nghĩ một lát, hắn liền ngượng ngùng nói:
- Thế nhưng, tướng quân à, thực lực của bọn hắn quả thực cao hơn ba người chúng ta rất nhiều.
- Cho nên, các ngươi cần phải càng liều mạng mà tu luyện! Không vì điều gì khác, chỉ vì sau này các ngươi không muốn bị người khác coi thường!
- Vâng, tướng quân!
Ba người đồng thanh đáp, trong giọng nói lộ ra một tia cố chấp, một sự kiên định mang màu sắc điên cuồng.
Lúc này, ba ngàn quân Hổ Bí đã tiến tới đây, kẻ đi đầu mắt sắc lập tức thấy tên quân sĩ Hổ Bí bị Sở Nam giẫm dưới chân, liền hô lớn tiến lên. Chung Bách Đạo không nói hai lời, cũng chẳng hỏi nguyên nhân, chỉ giận dữ quát lạnh một tiếng:
- Bao vây bọn chúng lại!
Sắc mặt ba người Dịch Uy Phong biến đổi, nhưng thấy thần sắc Sở tướng quân vẫn như cũ, một vẻ không hề bận tâm chút nào, thì không khỏi bình ổn trở lại. Sự kinh hoàng trong lòng cả bọn lập tức tan thành mây khói, bắt đầu bình tĩnh trở lại.
Sở Nam như không thấy ba ngàn quân Hổ Bí, hắn chỉ nói với tên quân sĩ Hổ Bí đang bị mình giẫm dưới chân:
- Ngươi biết ngươi sai ở chỗ nào không?
- Chọc giận Hổ Bí quân, sau này ngươi đừng hòng lăn lộn trong quân nữa! Ngươi... sẽ chết... rất thảm, rất thảm...
Tên này thấy đồng bọn đang vây đám người Sở Nam lại, trong lòng liền yên tâm hẳn, cho nên nói chuyện càng thêm càn rỡ.
Mà những lời này, rõ ràng truyền đến tai Vân Phi, Vu Mã Dã và tân binh Thanh Thành vừa đuổi kịp quân Hổ Bí. Bọn họ vậy mà lại theo sát được quân Hổ Bí, thậm chí còn nhanh hơn cả Đặng Giang và quân Ưng Tường.
Nội dung này được tạo ra độc quyền cho truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.