Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vũ Phá Thiên Thần - Chương 73: Khôi phục thực lực

Nghe Mộ Dung Vũ nói vậy, Huyền Diệp liền kích động ôm chầm lấy y, reo lên: “Đại ca, đệ thực sự yêu huynh chết mất, ha ha ha, sau này đệ sẽ theo đại ca khuấy đảo giang hồ!”

“Mẹ nó chứ!” Mộ Dung Vũ dùng sức hất tay Huyền Diệp ra, nói: “Ngươi cái đồ bóng lộ này, ca đây chỉ thích nữ nhân thôi nhé, muốn làm cơ hữu thì đừng tìm ta!”

“A, làm cơ hữu, có ý gì a?” Huyền Diệp ngây thơ hỏi Mộ Dung Vũ.

“À ừm... chính là không có gì đáng để kích động đâu, thôi được rồi, chúng ta uống rượu đi.” Mộ Dung Vũ qua loa cho qua chuyện với Huyền Diệp.

“Tốt, đại ca, chúng ta cạn chén.” Huyền Diệp cũng không nghĩ nhiều như vậy, giờ phút này hắn đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục vị đại ca vừa quen này rồi, chỉ cần Mộ Dung Vũ nói gì hắn cũng tin tưởng.

Không biết đã qua bao lâu, hai người Mộ Dung Vũ đã uống cạn bầu rượu kia, nhưng một bầu rượu thì làm sao có thể đủ tận hứng đây! Chớ quên Mộ Dung Vũ có túi không gian đó nhé! Soạt một tiếng, Mộ Dung Vũ lại lấy ra một bầu rượu nữa.

Huyền Diệp vừa nhìn thấy Mộ Dung Vũ vẫn còn rượu, liền hét lớn: “Đại ca, hóa ra huynh vẫn còn... ừm ừm...”

Lời còn chưa dứt, đã bị Mộ Dung Vũ bịt miệng lại, Mộ Dung Vũ vỗ một cái vào đầu Huyền Di���p nói: “Ngươi tiểu tử này, làm gì mà la lớn tiếng như vậy? Chẳng lẽ không biết Tiểu Vân đang ở bên ngoài sao?”

“A a. Đại ca nói rất đúng, đệ thiếu chút nữa đã quên rồi. Vẫn là đại ca thông minh a!”

“Được rồi, đừng nịnh bợ nữa, chúng ta tiếp tục uống, hôm nay chúng ta không say không về.”

Thế là hai người lại tiếp tục đối ẩm, cũng không biết đã qua bao lâu, Mộ Dung Vũ và Huyền Diệp đều đã say đến bất tỉnh nhân sự, nằm la liệt trong xe ngựa.

Ngày hôm sau, khi Mộ Dung Vũ tỉnh lại, y phát hiện áo khoác của mình đã bị cởi ra, khiến y giật nảy mình. Vội vàng kiểm tra xem mình có sao không. Y thầm nghĩ: Không thể nào, chẳng lẽ tối qua mình say rượu rồi bị cưỡng bức sao? Ô ô, trinh tiết của ta ơi.

Trong lúc y đang suy nghĩ lung tung, Tiểu Vân vén rèm bước vào. Vừa nhìn thấy Mộ Dung Vũ đã tỉnh, nàng khẽ nhíu mày duyên dáng nói: “Mộ Dung công tử, chàng đã tỉnh rồi à!” Nhưng vừa chợt nghĩ, không nên hành xử như vậy, liền lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm túc đối với Mộ Dung Vũ nói: “Mộ Dung công tử, hôm qua ta không phải đã nói hai người chỉ được uống một bầu rượu thôi sao? Sao hai người lại uống nhiều đến thế? Lại còn say rượu nữa, vết thương trên người ngài còn chưa lành đâu! Uống nhiều như vậy sẽ rất hại đến thân thể.” Nói xong câu cuối cùng ngữ điệu lại chuyển sang quan tâm.

Mộ Dung Vũ cười gượng gạo nói: “Không có, không có gì đáng ngại, thân thể của ta cường tráng lắm! Bây giờ một quyền đánh chết một con trâu cũng không thành vấn đề, không tin cô cứ xem này.” Nói rồi y xắn tay áo lên, lộ ra cơ bắp rắn chắc của mình.

Tiểu Vân bị những hành động kỳ quặc liên tiếp của y chọc cho bật cười thành tiếng.

Mộ Dung Vũ nhìn nụ cười của Tiểu Vân tươi như nụ hoa chớm nở, không tự chủ mà nhìn đến ngây người. Tiểu Vân vốn còn muốn nói gì đó, nhưng lại phát hiện Mộ Dung Vũ cứ nhìn chằm chằm mình, ánh mắt không hề chớp một cái.

Nàng giận dỗi nói: “Mộ Dung công tử, chàng nhìn cái gì đấy?” Mộ Dung Vũ lúc này mới sực tỉnh nói: “Nga, ta đang nhìn Tiểu Vân đó thôi! Tiểu Vân cô thật xinh đẹp.” Lần này y đã nói hết những lời trong lòng, Mộ Dung Vũ vừa nói ra khỏi miệng, liền thầm kêu không tốt. Quả nhiên, Tiểu Vân khẽ hừ một tiếng nói: “Mộ Dung công tử thật là xấu.” Sau đó liền xoay người chạy mất.

Mộ Dung Vũ bất đắc dĩ cười cười, thầm nghĩ: Lần này, e rằng ấn tượng của ta trong lòng Tiểu Vân đã hoàn toàn tan biến rồi! Sau đó y lắc đầu không nghĩ ngợi thêm nữa về những chuyện này, xuống xe ngựa rửa mặt, rồi cùng Huyền Diệp hàn huyên trò chuyện, rồi xoay người quay lại xe ngựa.

Bởi vì y muốn sớm một chút khôi phục vết thương trên người và thực lực, mấy ngày trước còn là cường giả hô mưa gọi gió, mà bây giờ lại là thư sinh văn nhược trói gà không chặt, chuyện này nếu đặt lên người ai cũng khó mà thích ứng được!

Cho nên Mộ Dung Vũ vẫn muốn nhanh chóng khôi phục thực lực, còn có một điều nữa chính là Lâm Tiêu đang đợi y ở chỗ này! Y không muốn thất ước, đây cũng là thủ hạ đầu tiên của y mà! Tuyệt đối không thể để lại ấn tượng xấu trước mặt thủ hạ đầu tiên.

Ngồi trên xe ngựa, Mộ Dung Vũ bắt đầu khoanh chân đả tọa, tâm thần khống chế chân khí vẫn cứ vận chuyển trong cơ thể, vận chuyển hết lần này đến lần khác, việc này quả thực có chút khó khăn a! Mộ Dung Vũ vẫn ngồi từ sáng đến chiều, đến bữa trưa cũng không ăn, sắp đến hoàng hôn rồi mà chân khí khôi phục vẫn còn có chút không được như ý.

Đoán chừng mới chỉ khôi phục khoảng hai thành thôi! Mộ Dung Vũ thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa, chậm quá đi mất! Nhưng y cũng biết loại chuyện này không thể vội vàng được. Chẳng phải có câu nói đó sao! Dục tốc bất đạt.

Cho nên Mộ Dung Vũ thu công đứng dậy, xuống xe ngựa.

Lúc này Tiểu Vân vừa hay đi tới, thấy Mộ Dung Vũ vậy mà lại ra khỏi xe ngựa, không khỏi vui vẻ nói: “Mộ Dung công tử, chàng cuối cùng cũng chịu ra rồi! Chàng đã một ngày không ăn cơm rồi. Chàng muốn ăn gì? Ta sẽ đi làm ngay cho chàng.”

Mộ Dung Vũ thấy Tiểu Vân lại quan tâm mình đến vậy, trong lòng không khỏi khẽ dâng lên một dòng nước ấm. Y cười nói: “Tiểu Vân, không cần vội vàng như vậy, dù sao ta cũng đã một ngày không ăn cơm rồi, cũng không vội vàng chi trong lúc này đâu!��� Mộ Dung Vũ cười cản lại hành động của Tiểu Vân. Sau đó còn nói: “Ta thấy ta cứ đợi lát nữa cùng mọi người ăn cơm thì hơn!”

Tiểu Vân thấy Mộ Dung Vũ nói như vậy, chần chừ một chút rồi nói: “Vậy cũng tốt! Ta đi gọi họ bây giờ liền làm cơm tối vậy!”

Mộ Dung Vũ không khỏi có chút dở khóc dở cười, nhưng ngượng ngùng khi cứ ngăn cản ý tốt của Tiểu Vân cũng là điều tốt mà! Cho nên y liền gật đầu đồng ý.

Thấy Mộ Dung Vũ đồng ý với ý kiến của mình, hai mắt Tiểu Vân cong lại, hóa thành hai vành trăng lưỡi liềm, sau đó nhảy nhót tung tăng rời đi.

Thấy Tiểu Vân đi rồi, Mộ Dung Vũ liền đi tìm Huyền Diệp.

Tìm thấy Huyền Diệp, Huyền Diệp vừa nhìn thấy Mộ Dung Vũ vậy mà lại đi ra, cũng giống như Tiểu Vân vui vẻ nói: “Đại ca, huynh cuối cùng cũng ra rồi, thế nào? Công lực đã khôi phục chưa?”

Mộ Dung Vũ cười khổ nói: “Chưa đâu, làm gì có dễ dàng như vậy! Ta đoán chừng còn phải hơn mười ngày nữa.”

Huyền Diệp nghe Mộ Dung Vũ trong lòng không thoải mái, liền an ủi: “Không sao đâu đại ca, cũng chỉ là đợi thêm mấy ngày thôi mà, mấy ngày nữa đại ca huynh chẳng phải vẫn có thể tung hoành thiên hạ sao, đúng không! Đại ca.”

“Ha hả, Tiểu Huyền ngươi nói đúng, chúng ta trước đừng nói mấy chuyện này nữa, nói chuyện khác đi!” Mộ Dung Vũ cười chuyển hướng đề tài.

Huyền Diệp cũng đi theo nói: “Tốt, đại ca muốn trò chuyện gì đây?”

“Chúng ta hãy nói chuyện phiếm...”

Thời gian trôi qua thật nhanh, rất nhanh Mộ Dung Vũ đã ở lại trong đoàn xe bảy ngày rồi, mấy ngày qua Mộ Dung Vũ trôi qua rất nhàn nhã. Lúc không có chuyện gì làm y liền đả t���a, luyện công một chút, bây giờ võ công của y đã khôi phục được không ít rồi, đoán chừng chỉ cần qua thêm một ngày nữa là có thể khôi phục đạt đến đỉnh phong. Cho nên hôm nay Mộ Dung Vũ đả tọa xong liền nhanh chóng rời khỏi xe ngựa.

Những người trong đoàn cũng đối với y hành lễ, trải qua nhiều ngày chung đụng như vậy, mọi người đều biết Mộ Dung Vũ, còn biết y là đại ca kết bái của Thiếu bảo chủ. Thái độ làm người của y cũng rất tốt, một chút vẻ kiêu căng cũng không có. Cho nên mỗi người đối với y ấn tượng đều rất tốt, nhìn thấy y cũng sẽ cung kính hành lễ, ai nấy đều rất thích trò chuyện với Mộ Dung Vũ.

Bởi vì y sẽ kể cho họ nghe rất nhiều chuyện mà họ chưa từng nghe thấy, như những con chim khổng lồ bay lượn trên trời, những kỵ binh phi nhanh trên mặt đất! Rất nhiều rất nhiều, khiến cho họ cảm thấy rất thú vị.

Hơn nữa họ còn phát hiện vị đại ca của Thiếu bảo chủ này tựa như thông hiểu mọi thứ, thiên văn địa lý quả thực không gì không biết! Điều này khiến họ vừa ngưỡng mộ vừa có chút không nghĩ ra, tại sao một người trẻ tuổi như vậy lại có thể hiểu biết nhiều điều đến thế, dù có học từ khi mới lọt lòng cũng không thể học hết được!

Bất quá những chuyện này cũng không phải là điều họ nên nghĩ đến, họ chỉ biết rằng Mộ Dung Vũ là một người dễ gần, như vậy là đủ rồi.

Mọi bản quyền nội dung truyện này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free