Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

World Fade - Chương 1: Chapter 1: - Empty

Tiếng chuông báo thức 6:30 sáng vọng lên trong căn phòng nhỏ, âm thanh nhạc báo thức thiên nhiên nhẹ nhàn vang lên hành hạ anh. Haruki Minase mở mắt, nhìn lên trần nhà màu trắng bệnh hoạn mà cậu đã nhìn hàng nghìn lần. Những vết nứt nhỏ trên tường, chiếc quạt trần cũ kỹ quay chậm rãi, tấm rèm màu xanh phai đã che nắng suốt ba năm qua - tất cả vẫn y như cũ.

Cậu nằm im, để tiếng chuông kêu thêm ba lần nữa trước khi duỗi tay ra tắt.

6:33 sáng . Haruki ngồi dậy, chân buông thõng xuống sàn gỗ lạnh. Qua khe cửa sổ, ánh nắng đầu xuân len lỏi vào, tạo những dải sáng vàng nhạt trên nền gạch. Mùa xuân - thời điểm mà mọi người thường nói về hy vọng, khởi đầu mới. Nhưng với Haruki, nó chỉ là một mốc thời gian khác trong chuỗi ngày đều đặn đến nhàm chán.

Cậu đứng lên, bước đến bàn học nơi tờ thông báo đỗ đại học vẫn nằm đó, góc giấy đã bắt đầu cong lên. Đại học Keio - Khoa Kỹ thuật điện tử - viễn thông . Những dòng chữ mà ba tháng trước khiến cậu vỡ òa hạnh phúc, giờ chỉ còn như những ký tự vô nghĩa. Haruki nhặt tờ giấy lên, đọc lại tên mình được in đậm, rồi thả xuống với một tiếng thở dài.

"Rồi sao nữa?" - câu hỏi đó cứ văng vẳng trong đầu cậu mỗi sáng thức dậy.

Cậu đã dành ba năm cấp ba để theo đuổi mục tiêu này. Học từ 5 giờ sáng đến 11 giờ đêm, từ chối mọi lời mời đi chơi, hy sinh cả những sở thích cá nhân. Tất cả vì tin rằng khi đỗ được trường mơ ước, cuộc đời sẽ có ý nghĩa. Nhưng giờ khi mục tiêu đã đạt được, sự trống rỗng lại ập đến mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Haruki bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Khuôn mặt 18 tuổi nhưng đôi mắt già nua, tóc đen bù xù vì ngủ nướng, làn da nhợt nhạt vì ít ra nắng. Cậu rửa mặt bằng nước lạnh, cảm giác tỉnh táo thoáng chốc rồi lại tan biến.

6:50 sáng . Haruki bế cặp sách ra khỏi nhà, bước vào dòng người đi làm đi học trên phố. Mùa xuân Shibuya tấp nập với làn sóng sinh viên mới, ai cũng tràn đầy năng lượng và kỳ vọng. Haruki bước trong dòng người ấy như một bóng ma, cảm thấy tách biệt hoàn toàn.

Cậu đi bộ đến trường thay vì bắt tàu như thường lệ. Không phải để tập thể dục hay tiết kiệm tiền. Chỉ đơn giản là muốn kéo dài thời gian, hoãn lại việc phải ngồi trong lớp học và giả vờ quan tâm đến những bài giảng về tương lai.

Con đường quen thuộc dẫn đến trường trải dài trước mắt như một dải băng xám xịt. Haruki đi chậm, quan sát những thứ mà trước đây cậu chẳng bao giờ để ý. Cửa hiệu bánh mì có bảng hiệu màu xanh phai, chữ kanji viết nguệch ngoạc mà cậu đã đi qua hàng trăm lần nhưng chưa bao giờ đọc. Cụ ông bán hoa luôn ngồi ở góc phố, khuôn mặt rám nắng với nụ cười hiền lành chào từng người qua đường.

Có phải họ cũng cảm thấy như thế này không? Haruki tự hỏi. Có phải cuộc sống của họ cũng lặp đi lặp lại đến nhàm chán không?

Cậu dừng lại trước một cửa tiệm game nhỏ. Trong tủ kính trưng bày những tựa game mới nhất, nhân vật anime với đôi mắt sáng ngời hy vọng nhìn ra ngoài. Haruki nhớ lại thời gian cậu còn say mê game, trước khi áp lực học hành nuốt chửng tất cả. Lúc đó, ít nhất cậu còn có niềm vui gì đó để mong đợi sau những giờ học căng thẳng.

Haruki tiếp tục bước đi , để mặc tâm trí trôi dạt theo những dòng suy nghĩ mơ hồ. Cậu nhớ về những giấc mơ ngây ngô thuở bé — cái thời mà cậu từng muốn trở thành một nhà văn, viết ra những câu chuyện đầy cảm xúc.

Nhưng rồi một ngày, chính cậu lại tự tay bóp chết ước mơ ấy, bằng những lời lẽ cay nghiệt và sự thật phũ phàng về cuộc sống. Thế giới này không dịu dàng như những trang sách, và cậu đã sớm hiểu điều đó.

Giờ đây, cậu chỉ còn là một cái bóng trống rỗng, đi theo con đường mà mẹ cậu muốn. Cậu tự hỏi... nếu bà biết rằng đứa con trai mình đã hoàn thành 100% nguyện vọng của bà — liệu bà sẽ thấy tự hào đến như nào nhỉ.

Haru bước vào tiệm bánh mì quen thuộc. Cô chủ quán như thường lệ tươi cười chào đón anh, ánh mắt đầy thân thiện và ấm áp. Nhưng Haru chỉ khẽ gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo và vài câu xã giao hờ hững

Trường học hiện ra trước mắt với bức tường gạch đỏ quen thuộc. Haruki kiểm tra đồng hồ - 7*:12 sáng*. Cậu có thể đến lớp đúng giờ nếu bước nhanh một chút, nhưng chân cậu không muốn vội vã. Thay vào đó, cậu đi vòng qua khu vườn nhỏ phía sau trường, nơi có vài chiếc ghế đá dưới bóng cây.

Cậu ngồi xuống, ngửa đầu nhìn lên những cành hoa anh đào đang nở rộ. Hoa màu hồng nhạt rơi từng cánh, tạo thành thảm hoa mỏng trên mặt đất. Cảnh tượng đẹp đến nao lòng, nhưng Haruki chỉ cảm thấy buồn bã. Ngay cả vẻ đẹp của mùa xuân cũng không thể xua tan được sự tê liệt trong lòng cậu.

Tại sao mình lại như thế này? Cậu tự hỏi, nắm chặt tay. Tại sao khi đã có được những gì mình muốn, mình lại cảm thấy trống rỗng đến thế?

Haru giơ đôi tay lên, che chắn ánh nắng chói chang đang xuyên qua những tán cây. Cậu lặng lẽ ngắm nhìn từng tia sáng len lỏi qua kẽ ngón tay — mong manh, dịu nhẹ nhưng cũng chói mắt đến lạ.

Một tia nắng khẽ lướt qua mặt đồng hồ trên cổ tay cậu. Haru nhìn xuống, ánh mắt vô tình chạm vào kim giờ vừa nhích sang một con số mới — như nhắc nhở rằng thời gian vẫn trôi,

Haruki đứng dậy một cách miễn cưỡng, phủi sạch những cánh hoa dính trên quần áo, và bước vào tòa nhà chính.

Phòng A2 đã đầy ắp tiếng cười nói khi Haruki bước vào. Cậu ngồi vào chỗ quen thuộc ở hàng cuối, gần cửa sổ, và lấy sách vở ra một cách máy móc. Xung quanh cậu, các bạn cùng lớp đang bàn tán sôi nổi về kế hoạch đi chơi khi sắp hết năm.

Và rồi giảng viên bước vào lớp. Phong thái của ông ta giống như một tổng thống đang đang chuẩn bị đàm phán.

Chỉ cần tiếng giày của ông vang lên, cả phòng lập tức giảm âm lượng.

Ông tiến thẳng đến bảng, quay lưng về phía cả lớp, và bằng nét chữ nguệch ngoạc đậm chất "giáo sư", ông viết lên hai từ: "Tích Phân."

Tiết học bắt đầu. Và Haruki — chẳng cần đến năm phút — đã gục ngã. Cậu nằm dài trên bàn.

10h30, cậu được "thả ra". Như một tù nhân vừa mãn hạn, Haruki lê bước ra khỏi lớp học với đôi vai trĩu nặng vì buồn ngủ hơn là kiến thức.

Ánh nắng chói chang ập đến ngay khi cậu bước qua cánh cửa, buộc cậu phải nheo mắt. Cậu ngước nhìn mặt trời — lần thứ hai trong ngày — nhưng lần này không phải để ngắm, mà chỉ để chắc chắn rằng thế giới bên ngoài vẫn còn đó. Vẫn rực rỡ, vẫn chói chang… và vẫn chẳng có gì dành cho cậu.

Tokyo trải rộng trước mắt với những tòa nhà cao tầng vươn lên trời. Ở đây ở đó có những đám khói mỏng bốc lên, những chiếc xe máy chen chúc di chuyển trên các con đường. Thành phố tấp nập, sôi động, đầy sức sống. Nhưng với Haruki, tất cả chỉ như một bức tranh xa lạ mà cậu không thuộc về.

Haruki rút điện thoại ra, lướt qua đống tin nhắn đang nhảy liên tục trong group chat lớp. Cả nhóm đang rôm rả bàn tán về địa điểm ăn uống, lịch trình đi chơi, những bộ phim sắp chiếu, và các kế hoạch mùa hè sắp tới.

"Alo ae, xin review phim Tokyo Reversed."

"Cho tao đi xem đi rồi review."

"Tôi tranh suất rồi trước nhé!"

Cậu đọc từng dòng như thể đang xem một cuộc sống khác — nơi ai cũng có vai, có tiếng cười, có những mối quan tâm giản dị mà trước đây cậu từng thuộc về. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tiếng ồn — những mảnh âm thanh từ một thế giới mà cậu đang dần rời xa.

Haruki cất điện thoại vào túi, ngẩng đầu nhìn về phía xa. Một đàn chim di cư sải cánh qua bầu trời, tạo thành hình chữ V đều đặn. Chúng có mục đích. Có hướng đi. Còn cậu — vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Và như thường lệ, Haruki lại bước về quán cơm quen thuộc ở góc phố. Không cần suy nghĩ, không cần chọn lựa — thói quen đã thay cậu quyết định từ lâu.

Cậu ngồi vào chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng trưa xuyên qua lớp kính bụi mờ, phủ lên mặt bàn một lớp sáng nhàn nhạt.

Cô phục vụ chẳng cần hỏi, chỉ gật đầu và quay đi lấy món cậu vẫn gọi mỗi ngày.

Các tiết học chiều trôi qua trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Haruki ngồi đó, thỉnh thoảng ghi chép vài dòng để tỏ ra đang chú ý, nhưng tâm trí hoàn toàn ở nơi khác. Cậu nghĩ về tất cả và không có gì cả, để tâm trí lang thang như một chiếc thuyền không người lái trên biển cả.

4:30 chiều . Tiếng chuông tan học như tiếng kèn giải phóng. Mọi người xếp sách vở vội vàng, nói cười náo nhiệt về kế hoạch buổi tối. Haruki chậm rãi thu dọn đồ, đợi lớp vắng bớt mới đứng dậy.

"Haruki, đi về cùng không?" Yamamoto, một bạn học khá thân, hỏi.

"Mình có việc phải ở lại." Haruki nói dối một cách tự nhiên.

Thực ra cậu không có việc gì cả. Chỉ đơn giản là cậu quá lười, và cậu cũng cảm thấy ngại ngùng khi phải đi với Yamamoto và những người bạn khác của cậu ấy.

Khi lớp đã hoàn toàn vắng, Haruki mới bước ra. Trường học buổi chiều có không khí khác hẳn - êm ả, yên tĩnh, với ánh nắng chiều vàng óng chiếu qua các cửa sổ hành lang. Tiếng bước chân của cậu vang vọng trong không gian trống, tạo ra âm thanh cô đơn.

5:00 chiều . Haruki cuối cùng cũng bước ra khỏi cổng trường. Phố xá Tokyo buổi chiều tấp nập với dòng người đi làm tan tầm. Ánh nắng xiên xao chiếu xuống, nhuộm vàng cả một góc trời. Mọi thứ đều rực rỡ, đầy sức sống, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng của cậu.

Haruki quyết định đi bộ về nhà, một lần nữa kéo dài thời gian. Cậu rẽ vào những con phố nhỏ mà ít khi đi qua, quan sát cuộc sống thường ngày của những người dân Tokyo. Một cửa tiệm ramen có khói bốc lên từ nồi nước dùng, mùi thơm nồng nàn quyến rũ. Một gia đình với đứa con nhỏ đang cười đùa trước cửa tiệm kẹo. Một cụ bà ngồi tưới cây trước nhà, khuôn mặt thanh thản.

Cậu dừng lại trước một cửa hiệu sách cũ. Trong tủ kính có những cuốn tiểu thuyết với bìa phai màu, những tác phẩm kinh điển mà cậu từng đọc và yêu thích. Haruki nhớ lại cảm giác hồi hộp khi đọc những câu chuyện phiêu lưu, khi hòa mình vào thế giới của các nhân vật. Lúc đó, ít nhất cậu còn có thể tìm thấy niềm vui trong những trang sách.

Căn phòng nhỏ đón cậu với sự im lặng quen thuộc. Haruki thả cặp sách xuống, đi ra tủ lạnh lấy ra một bịch cháo gói - ném đại vào lò vi sóng rồi nhấn nút.

Haru bước vào phòng tắm, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt mệt mỏi của cậu. Cậu cởi áo, ném nó vào giỏ đồ một cách chính xác.

Nước mát lạnh dội xuống đầu, chảy dọc theo cổ và lưng, cuốn theo cả lớp bụi mỏng của một ngày dài vô nghĩa. Cậu đứng yên dưới vòi sen, mắt nhắm lại, mặc cho nước chảy mãi — như thể đang mong nó có thể rửa trôi đi sự nặng nề vẫn bám chặt trong lồng ngực.

Nay cậu không phải đi làm nên cậu sẽ có một buổi tối rất là thoải mái .

Cậu bật máy tính, không biết để làm gì. Lướt Facebook thấy bạn bè đăng những bức ảnh vui vẻ, những status tích cực về tương lai. Xem YouTube thấy những video giải trí nhảm nhí.

“Nyra, hôm nay có gì mới?”

“Thưa quý ngài Haru, hôm nay bạn có một email mới.”

Màn hình máy tính của Haru hiện lên một cửa sổ chat nhỏ góc phải dưới. Bong bóng chat màu xanh nhạt bật lên, bên trong có biểu tượng avatar của Nyra .

Haru hơi ngẩng đầu, ánh mắt bừng tỉnh trong chốc lát. Cậu tưởng đâu sẽ là thông báo phát tài nguyên, một gói quà log-in để gacha như thường lệ. Nhưng khi mở hộp thư, điều đầu tiên đập vào mắt cậu là tiêu đề hoàn toàn xa lạ:

Kính gửi Haruki

Chúng tôi là một phần của đội ngũ phát triển dự án Myriad World — một mô hình thế giới ảo mã nguồn mở đang trong giai đoạn thử nghiệm giới hạn.

Qua hệ thống phân tích hành vi và dữ liệu từ cộng đồng, bạn đã được lựa chọn là một trong số rất ít người nhận được thư mời truy cập sớm.

Myriad World không chỉ là một trò chơi. Đây là một nền tảng thử nghiệm cho một mô hình game cộng đồng.

Nếu bạn chấp nhận, hãy truy cập đường dẫn sau trong vòng 48 giờ kể từ thời điểm nhận được thư:

”>> [KÍCH HOẠT TRUY CẬP]

Đội ngũ phát triển Myriad World

”Nyra — hãy cho tôi biết Myriad World là game gì? Có trong những tài liệu nào không? Đưa tôi mọi thông tin liên quan.”

Sau một lúc, những gì Nyra trả về chỉ toàn là những thứ rời rạc, vô nghĩa và chẳng hề liên quan đến câu hỏi.

“Làm sao tôi lại được chọn làm beta tester cho một game, khi tôi chẳng phải là stemmer hay người nổi tiếng?” Haruki tự hỏi trong lòng.

Một email từ một đội phát triển game lạ hoắc, không vòng vo, thẳng thắn vào vấn đề. Haruki nhún vai — chẳng có gì để mất cả. Nếu đó là virus, cùng lắm thì cài lại máy, cậu vẫn sống sót được.

Không suy nghĩ nhiều hơn, cậu nhấn vào đường link, bắt đầu tải xuống.

Dù sao thì tối nay anh cũng rảnh chơi game chút cũng không sao.

Quá trình cài đặt diễn ra trong im lặng, thanh tiến độ tăng đều đặn. Không có cửa sổ cài đặt phức tạp, không có điều khoản sử dụng dài dòng. Chỉ một thanh loading đơn giản với dòng chữ: "Chuẩn bị thế giới mới cho bạn..."

Khi thanh tiến độ đạt 100%, một icon xuất hiện trên desktop. Logo đơn giản: chữ "R" màu xanh đậm trên nền đen, với những đường viền phát sáng nhẹ.

Haruki nhìn vào icon, cậu đang chuẩn bị tinh thần cho việc bị Jumpscare hay mất hết dữ liệu

tiếng click chuột vang lên

Màn hình đen ngòm. Rồi từ từ, những dòng chữ màu trắng xuất hiện:

"Chào mừng đến với RETURE"

[Nhấn ENTER để bắt đầu]

Haruki thở sâu, đặt ngón tay lên phím Enter. Đây có thể là một mụ chubby nhảy ra hù dọa cậu

Cậu nhấn Enter.

Ngay khoảnh khắc đó, như ăn ngay một quả flash — ánh sáng từ hai màn hình đồng loạt chớp lên bất thường, trắng lóa toàn bộ tầm nhìn.

Haruki chỉ kịp cảm nhận được một luồng sáng lạnh toát quét qua mặt mình, rồi mọi thứ tối sầm lại.

Đến khi mở mắt ra, anh phát hiện mình đang ngồi trong lớp học. Với tư duy wibu 17 năm, anh chẳng hề hoảng hốt.

Trong đầu Haruki lập tức “nảy số” một kịch bản: “Wow, đây là kiểu isekai vào thế giới game à?”

Một người đàn ông – có vẻ là giáo viên – bước lên bục giảng và bắt đầu viết vài nét nguệch ngoạc lên bảng.

Disruptor

“Như các em đã biết,” thầy bắt đầu với giọng trầm, ánh mắt quét quanh lớp, “vũ trụ không phải là một khối cứng nhắc, mà là một mạng lưới dao động khổng lồ. Mọi vật tồn tại đều dựa trên những tần số dao động ổn định riêng biệt — giống như từng nốt nhạc trong một bản giao hưởng vĩ đại.”

Thầy nhấn mạnh, “Con người bình thường chỉ nhận thức được một phạm vi tần số rất hẹp, gọi là Tần Số Cơ Bản . Điều này giải thích tại sao có rất nhiều điều xung quanh chúng ta mà ta không thể nhìn thấy hay cảm nhận.”

Giọng thầy trở nên sâu sắc hơn, “Tuy nhiên, có những người đặc biệt — những cá nhân có khả năng cảm nhận, giao thoa hoặc thậm chí điều chỉnh những tần số này. Chính khả năng đó tạo nên những năng lực đặc biệt, những sức mạnh mà người thường không có.”

“Và hôm nay, chúng ta sẽ tìm hiểu về một loại năng lực rất đặc biệt — một Disruptor . Họ là những cá nhân có thể phá vỡ, làm gián đoạn và thay đổi tần số dao động, khiến họ trở thành nhóm năng lực cực kỳ nguy hiểm và khó kiểm soát.”

...

Haruki thở dài, cảm giác mệt mỏi dần tràn ngập trong từng hơi thở. Quả thật, bốn tiếng tiếng liền ngồi nghe giảng suốt buổi sáng đã khiến đầu óc cậu như muốn nổ tung. Và giờ, còn thêm cả mớ lý thuyết của một thế giới mới này nữa…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free