Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Đương Tại Bệnh Viện Tâm Thần - Chương 101: Lòng có Zeus

– Sao cậu làm được vậy? – Tô Tình hỏi. – Ăn may thôi. – Cố Nhiên đáp. – Ý tôi là, sao cậu có thể dẹp bỏ lòng sĩ diện để làm cái chuyện này vậy? – Vận may ấy à, cái gọi là may mắn ấy mà, chính là ông trời sắp đặt, chẳng liên quan gì đến ý muốn của tôi cả. – Cố Nhiên đúng là người đàn ông đã ký khế ước với Thượng Đế, được ban cho miền đất hứa mà. – Hà Khuynh Nhan cười nói.

Cố Nhiên không phải là người đàn ông vĩ đại đến thế, cũng chẳng phải kiểu "người tốt" thích phơi đồ lót cho phụ nữ. Anh ta chỉ là muốn, nhân lúc phơi đồ lót cho Hà Khuynh Nhan, sẽ trà trộn chiếc quần lót đen của mình vào.

Cách tốt nhất để xử lý tang vật, chính là trả nó lại cho chủ cũ.

Tất nhiên, nếu có thể, anh ta cũng muốn dưới sự cho phép của Tô Tình – ngầm đồng ý cũng được – thay cô ấy phơi đồ lót.

Trọng điểm không phải là đồ lót, mà là cái "tư cách" được thay cô ấy phơi đồ lót.

Tóm lại, lúc anh ta ra tay, không hề có bất kỳ tư tưởng hạ lưu nào.

Nếu có, thì đó cũng là lỗi của thần Zeus.

Cố Nhiên chính là một Liễu Hạ Huệ phiên bản hiện đại, thông minh, tinh tế và đầy lý tưởng như thế.

Tô Tình trầm mặc.

– Có chơi có chịu. – Một lát sau đó, cô ấy nói. – Nhưng tôi sẽ giám sát cậu đấy.

Ánh mắt cô ấy sắc như kiếm chĩa thẳng vào Cố Nhiên, như thể anh ta đang đi qua cửa ngân hàng lớn với một chiếc tất da đen trong tay.

– Không thành vấn đề.

Cố Nhiên cũng đang c��n được giám sát. Anh ta lo lắng rằng khi cầm đồ lót của Tô Tình trên tay, thần Zeus sẽ ảnh hưởng tâm trí anh ta, khiến anh ta làm ra những chuyện biến thái, hạ lưu.

– Còn tôi thì không cần giám sát đâu. – Hà Khuynh Nhan cười nói.

– Sự khác biệt giữa vĩ đại và dối trá nằm ở chỗ con người có nhất quán trước sau hay không. Còn sự vĩ đại của tôi thì khỏi cần nói nhiều.

Tô Tình nhìn anh ta cực kỳ chướng mắt, quay người rời khỏi phòng tắm, đi về phía phòng sách của anh ta.

– Đây là phòng của tôi, xin Tô tiểu thư đừng đi lung tung. – Cố Nhiên định đi theo sau, nhưng Hà Khuynh Nhan đã nắm lấy cổ tay anh ta, kéo anh ta lại.

– Tôi giúp cậu như vậy, cậu tính cảm ơn tôi thế nào? – Nàng cười hỏi.

– Tôi không có nhờ cô giúp tôi, tôi cũng chẳng thấy cô giúp tôi gì cả. – Cố Nhiên nói.

– Cậu chỉ cần trả lời tôi một câu hỏi là được.

Cố Nhiên nghĩ một lát: "Cô cứ hỏi, nhưng tôi chưa chắc sẽ trả lời."

Hà Khuynh Nhan kéo anh ta lại gần hơn một chút: – Hôm qua cậu có dùng thứ tôi đưa cho cậu không?

Khi cô ấy nói chuyện, Cố Nhiên có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô ấy.

– Không có.

– Vậy cậu có muốn không?

– Đó là câu hỏi thứ hai rồi.

– Nếu cậu không trả lời..., tôi sẽ nói mình làm mất một chiếc đồ lót, và bắt cậu mở két sắt ngay trước mặt mẹ tôi.

– Cô hèn hạ thế sao?!

– Tôi vẫn luôn cực kỳ thông minh mà. – Hà Khuynh Nhan đưa tay, nhẹ nhàng đặt tay lên ngực Cố Nhiên, rồi từ từ trượt xuống.

Cố Nhiên muốn gỡ tay cô ấy ra, nhưng cô ấy liền nói: – Cậu dám động?!

Cố Nhiên bất động.

Cảm thấy bàn tay dần trượt xuống thấp hơn, anh ta vội nói: – Không có, tôi không nghĩ gì cả, đi được chưa?

– Xạo! – Ngón tay Hà Khuynh Nhan tiếp tục trượt xuống, đã chạm đến phần bụng.

– Tôi thật sự không có.

– Cố Nhiên, – Bàn tay Hà Khuynh Nhan dừng lại, cô ấy nhìn anh ta đầy vẻ thú vị, – Cậu cố ý đúng không?

– Cố ý cái gì? Xin hãy bỏ tay ra, tôi đã trả lời rồi mà.

– Cố ý trả lời những gì tôi không muốn nghe, để tay tôi tiếp tục đi xuống, cậu có phải đang nghĩ đến chuyện đó không, hả?

Bàn tay Hà Khuynh Nhan vẫn chưa trượt xuống. Cô ấy còn chưa sẵn sàng chạm vào chỗ đó. Cố Nhiên không dám động.

– Nghĩ hay lắm!

Hà Khuynh Nhan mở to mắt nhìn anh ta, sau đó bật cười thoải mái nói: – Tôi nghĩ hay lắm ư? Cậu nói tôi nghĩ hay lắm ư? Cậu nhắc lại lần nữa xem!

– Tha cho tôi đi được không? Câu nên trả lời tôi cũng đã trả lời rồi, chúng ta cùng lùi một bước đi.

Hà Khuynh Nhan vẫn còn đang cười, cô ấy nói: – Cậu cầu xin tôi đi.

– Tôi cầu xin cô.

– 'Khuynh Nhan, cầu xin cô, tha cho tôi đi thôi' – như vậy đó.

– ... Cô cam đoan sẽ tha cho tôi đi chứ?

– Nếu không tha cho cậu đi, tôi sẽ quỳ xuống ngay tại chỗ, và trừng phạt cái miệng chỉ biết nói dối ngoài việc xinh đẹp này của tôi.

– ... Khuynh Nhan.

– Ừm? – Giọng điệu Hà Khuynh Nhan mềm mại, như thể hai người đang nằm sóng vai trên giường vậy.

– Cầu xin cô, tha cho tôi đi thôi.

– Đi đâu? Muốn đi đâu? – Hà Khuynh Nhan cười hỏi.

Không đợi Cố Nhiên trả lời, cô ấy lại một lần nữa đặt tay lên ngực Cố Nhiên, dùng giọng khàn khàn, thì thầm nói: – Nghĩ kỹ đi, cậu muốn đi đâu, tôi đều đồng ý.

– Đây là một cơ hội. (Thần Zeus mách bảo Cố Nhiên)

– Không, đây là cạm bẫy, là địa ngục.

– Ta là Thượng Đế, là Thần, là cha của các vị thần, là Zeus, nghe lời ta không sai đâu!

– Thần cũng có Chư Thần Hoàng Hôn.

– Chư Thần Hoàng Hôn chẳng có bất cứ liên quan gì đến chuyện cưa gái hay bị gái cưa cả. Ngươi cũng đâu phải Thần, không cần lo lắng hoàng hôn làm gì, tiến lên!

Cố Nhiên gần như muốn phục tùng mệnh lệnh của Thần, nhưng cuối cùng, anh ta chợt nhớ đến Tô Tình.

Cũng không phải vì Tô Tình đang ở bên ngoài nên anh ta không dám, mà là bởi vì, mặc dù anh ta vọng tưởng cưới thêm vài bà vợ, nhưng nếu không thể thành công, vợ của anh ta rất có thể vẫn là Tô Tình.

Đã như vậy, trước khi xác định "kế hoạch nhiều vợ nhiều phúc, trở thành nhân vật chính" thành công, thì không thể làm chuyện có lỗi với Tô Tình.

Dù là Tô Tình đã rõ ràng bày tỏ hai người hiện tại chỉ là mối quan hệ bạn bè.

– Đừng đùa nữa. – Cố Nhiên nói.

Anh ta đưa tay nắm chặt bàn tay Hà Khuynh Nhan đang đặt trên ng���c mình, không nói thêm gì nữa, chỉ là dùng sức bóp hai lần, cũng có thể là ba lần.

Nói một cách nghiêm túc, đây là lần đầu tiên hai người họ tay trong tay với người khác giới.

Hà Khuynh Nhan ngẩng khuôn mặt rạng rỡ, đầy vẻ lãng mạn lên, nhìn thẳng vào anh ta, chậm rãi chớp mắt.

– Tôi có chút yêu cậu. – Cô ấy nói.

– Nếu cậu rất yêu tôi, và tôi cũng rất yêu cậu, chúng ta mới có thể đi đến bất cứ đâu.

– Ý tôi là, tôi rất thích cậu, và bây giờ thì có chút yêu cậu.

– Lý do là gì? – Cố Nhiên hiếu kỳ.

Anh ta cũng muốn biết, rốt cuộc mình có điểm gì thu hút Hà Khuynh Nhan.

– Đàn ông ai mà chẳng thích sắc đẹp, nhưng vừa rồi cậu lại từ chối tôi, tôi thích người có ý chí kiên định.

– Tôi không vĩ đại như cô nghĩ đâu. Nếu tôi không thích, thì tôi sẽ không làm.

– Đúng vậy. – Cố Nhiên cười lên.

Hà Khuynh Nhan cũng mỉm cười.

Cố Nhiên buông tay cô ấy ra, nhẹ nói: – Đừng tùy tiện làm những chuyện như thế này được không?

– Tôi cũng không muốn thế, nhưng tôi không có cách nào kiểm soát bản thân mình. Khi ở riêng với cậu, thế giới này như muốn rung chuyển, như một con thuyền lúc nào cũng có thể lật úp, cậu là trụ cột vững chắc duy nhất không thay đổi.

– Nóng nảy ư?

– Không, tôi chỉ là đơn thuần háo sắc thôi.

– Cũng có thể là nóng nảy. – Hà Khuynh Nhan cười lên.

Cố Nhiên cũng bật cười.

– Cố Nhiên, cậu là thầy thuốc, lại là đàn ông, cậu xem tôi rốt cuộc là háo sắc, hay là bệnh hưng cảm phát tác nóng nảy?

– Tôi thấy cô giống cuồng dâm nữ thì đúng hơn.

Hai người quay đầu lại, Tô Tình, với áo sơ mi xanh, áo thun trắng và váy ngắn đen, đang khoanh tay dựa vào cửa phòng tắm.

– Cô đến từ lúc nào vậy? – Cố Nhiên vô thức hỏi.

– Từ lúc cô hỏi cậu muốn đi đâu ấy. – Tô Tình đáp.

Cố Nhiên tự cảm tạ bản thân mình, và thầm phỉ nhổ thần Zeus.

Anh ta không phải là Thần, chẳng cần lo lắng hoàng hôn, có khi còn chưa đợi được hoàng hôn đã vì túng dục mà chết rồi.

Khóe miệng Tô Tình hơi nhếch, duy trì một nụ cười trào phúng.

Một mỹ nữ làm động tác này tuy không đủ tao nhã, nhưng lại vô cùng mê hoặc, khiến ngư��i ta không nhịn được muốn trêu chọc cô ấy, hoặc là cầu xin sự tha thứ của cô ấy.

Trêu chọc cô ấy cần có tư cách, cho nên Cố Nhiên chỉ có thể cầu xin sự tha thứ.

– Chị Tình, em có thể làm gì đâu chứ. – Cố Nhiên nói.

– Cậu làm gì không cần báo cáo với tôi, tôi chỉ nhắc nhở cậu đừng làm loạn thôi.

– Thế nào mới là không làm loạn? – Hà Khuynh Nhan hai tay nhẹ nhàng chống đỡ, vòng ba tròn trịa trực tiếp ngồi phịch lên bồn rửa mặt, – Có được sự cho phép của cậu thì coi như không làm loạn sao?

– Tôi thấy yêu cầu này rất tốt. – Cố Nhiên thể hiện thái độ, anh ta thật lòng cho là như thế.

– Tô Tình chắc chắn không cho phép cậu "tự vui tự sướng" trong căn phòng này đâu.

Cố Nhiên không biết nói gì cho phải, một là Hà Khuynh Nhan quá đỗi bạo miệng, hai là, Tô Tình rất có thể thật sự sẽ không cho phép.

Tô Tình không có cho phép, cũng không có không cho phép, cô ấy không bày tỏ thái độ.

– Quần áo còn bao lâu nữa thì xong? – Cô ấy hỏi.

Cố Nhiên nhìn thoáng qua: – Nhanh thôi.

Anh ta khá lười biếng, nghĩ rằng mùa hè thì mỗi ngày đều thay quần áo, mười lăm phút là đủ rồi, hai ba bộ chẳng đáng một tiếng đồng hồ.

Ở đây nhất định phải chen vào một câu, rằng lúc những tiếp xúc trên xảy ra, Cố Nhiên vẫn luôn giữ vững sự vĩ đại của mình từ đầu đến cuối.

Không có cách nào khác, người trẻ tuổi là vậy mà, huống hồ đ��i chân của Tô Tình, và bộ ngực của Hà Khuynh Nhan, đều hấp dẫn đến vậy.

Chỉ là cả ba người đều ngầm hiểu mà làm như không nhìn thấy.

Máy giặt đi vào phút cuối cùng, phát ra tiếng ồn lớn, khiến Tô Tình và Hà Khuynh Nhan đều giật nảy mình.

– Máy giặt nào cũng vậy thôi. – Cố Nhiên giải thích.

Nghĩ một lát, anh ta bổ sung một câu: – Máy giặt rẻ tiền thì đều như vậy, có đôi khi nó thậm chí còn rung lắc dữ dội đến mức tự di chuyển.

– Không sợ nó phát nổ sao? – Tô Tình đã sẵn sàng tinh thần để tránh né nếu nó phát nổ bất cứ lúc nào.

– Tạm thời chưa thấy tin tức máy giặt phát nổ, chắc là không sao đâu.

Tiếng ồn dần ngừng lại.

Hà Khuynh Nhan tuyên bố cảm nhận của mình sau khi xem: – Giống hệt cảnh 'chuyện đó' lúc cuối cùng phóng thích vậy.

Tô Tình không nói gì.

Cố Nhiên cũng trầm mặc không nói gì, lấy quần áo của mình ra khỏi máy giặt.

Áo thun, quần, đồ lót, tất cả ba món, sau khi giặt xong trông thật đáng thương.

– Trông cứ như bị máy giặt vắt khô ấy. – Hà Khuynh Nhan đưa ra ví dụ rất chuẩn xác.

Cố Nhiên đi ban công phơi quần áo.

Ánh nắng mãnh liệt, làn da vốn đang thoải mái dễ chịu nhờ hệ thống điều hòa trong phòng, lại bất giác rùng mình dưới ánh mặt trời chói chang.

Đến khi Cố Nhiên phơi xong chiếc áo thun, cơ thể anh ta bắt đầu nóng lên.

Cố Nhiên không quay lại phòng tắm, mà trở về phòng sách.

Anh ta đọc một lượt cuốn 【Một trăm liệu pháp bản đồ nhân sinh của tôi】, rồi cầm cuốn « Lý Tưởng Quốc » lên lật xem.

Cuốn sách đã được động đến, chắc là Tô Tình vừa nãy đã xem qua.

Không ai có thể đứng trước một cuốn sách mà vẫn giữ được sự vĩ đại của mình, vì sách là tập hợp trí tuệ vĩ đại nhất của nhân loại.

Thời gian đọc sách trôi qua thật nhanh, mãi đến khi Hà Khuynh Nhan gọi, Cố Nhiên mới sực tỉnh.

– Tô Tình đã tắm xong rồi. – Hà Khuynh Nhan nói.

Cố Nhiên tạm biệt Plato, đi vào phòng tắm, Tô Tình đang chờ với vẻ hơi bồn chồn.

– Cô yên tâm. – Cố Nhiên nói. – Tôi sẽ không động chạm lung tung đâu.

Cả ba cùng đi đến phòng ngủ của Tô Tình. Phòng khách rất rộng, khi đi ngang qua, Trang Tĩnh v�� Nghiêm Hàn Hương không hề phát hiện ra họ.

Tô Tình mới dọn đến hôm qua, phòng ngủ vẫn chưa có hơi thở sinh hoạt của cô ấy. Ngoại trừ chiếc giường trông rất thoải mái, khiến người ta chỉ muốn ngủ một giấc, thì không có gì đặc biệt.

Họ đi vào ban công, Hà Khuynh Nhan lấy điện thoại di động ra.

Điều khiến Cố Nhiên bất ngờ là, Tô Tình thế mà cũng lấy điện thoại di động ra chĩa thẳng vào anh ta!

– Các cô muốn làm gì? – Anh ta cảm thấy rất nguy hiểm.

– Không có gì, cậu cứ tiếp tục đi. – Tô Tình nói.

– Dám cầm video uy hiếp tôi, đừng trách tôi cá chết lưới rách!

Cố Nhiên bắt đầu phơi quần áo của Tô Tình.

Chiếc áo khoác của cô ấy, chính là bộ mà hôm qua hai người đã ôm nhau và hôn. Kế đến là một chiếc áo không tay màu đen, một bộ đồ lao động màu cà phê, và một chiếc áo sơ mi.

Chiếc đồ lót, có màu tím nhạt gần như trắng, với đường viền hoa.

Cố Nhiên tưởng tượng Tô Tình mặc bộ đồ lót này, cái gì Plato, cái gì dân chủ Athens đầy bất cập và dối trá, tất cả đều quên sạch sành sanh.

– Cậu có biết phơi đồ lót không? – Tô Tình hỏi.

– Tôi vừa tìm hiểu rồi. – Cố Nhiên trả lời.

Tô Tình biết anh ta thích chuẩn bị trước, nhưng thật không ngờ đến cả chuyện này anh ta cũng chuẩn bị.

Những quần áo khác thì không sao, quan trọng là áo ngực, nếu phơi sai cách sẽ làm dây áo bị biến dạng.

Thật sự khiến Cố Nhiên quyến luyến như thể đó là đất mẹ quê hương, muốn nâng niu trong lòng bàn tay, hít thật sâu cái hương vị quê hương ấy.

Đến nỗi chiếc quần lót, các ngón tay Cố Nhiên nắm chặt, cố gắng phơi mà không chớp mắt.

Anh ta hận không thể đấm một cú đấm ngay tại chỗ, phát ra tiếng hú của sói.

Tuổi còn trẻ, lại còn là xử nam, mà lại phải đón nhận loại khảo nghiệm này!

Đó căn bản không phải là phúc lợi, mà là tra tấn. Nếu không phải vì trả lại đồ lót cho Hà Khuynh Nhan, anh ta sẽ không ra tay đâu.

Chắc chắn không đâu!

Rời khỏi phòng của Tô Tình, cô ấy không đi ra cùng anh ta. Hà Khuynh Nhan trở về phòng ngủ của mình để lấy quần áo.

Cố Nhiên trở lại phòng của mình, cố gắng kiềm chế hết sức, mới không ��i ngửi hai tay của mình, và hồi tưởng lại xúc cảm của chiếc áo.

Quần áo của Hà Khuynh Nhan, ngoài đồ lót ra thì không thể giặt nước. Cô ấy chỉ lấy ra áo ngực, còn thiếu quần lót.

Cố Nhiên nhân lúc cô ấy không kịp phản ứng, đã ném chiếc quần lót của cô ấy vào cùng.

– Cậu rốt cuộc đã dùng hay chưa? – Hà Khuynh Nhan hỏi anh ta rất chân thành. – Nói thật với tôi đi, nếu dùng rồi thì cứ lấy ra giặt tay, tôi sẽ không trách cậu đâu.

– Tôi có cần thiết phải lừa cô sao?

Hà Khuynh Nhan cũng cảm thấy anh ta không cần thiết lừa cô ấy. Mối quan hệ giữa hai người, không cần nói dối về chuyện như thế này.

Đồ lót của Hà Khuynh Nhan giặt xong, Cố Nhiên cũng phơi giúp cô ấy.

Chiếc quần lót thì chẳng có gì, dù sao tối hôm qua nó đã luôn ở chỗ anh ta, nhưng chiếc áo ngực đen cùng bộ với quần lót thì vô cùng gợi cảm.

Làm xong tất cả những điều này, Cố Nhiên trở lại phòng của mình, khóa cửa phòng lại, ngồi trên ghế trong phòng sách, cảm thấy vừa mỏi mệt, vừa hưng phấn.

Đến tận đêm khuya, trước khi ngủ anh ta vẫn không thể nào quên được cảnh tượng này.

« Nhật ký cá nhân »: Ngày mười tám tháng tám, Chủ nhật, trời trong xanh, Biệt thự Ước Mơ.

Phơi đồ lót cho Tô Tình, Hà Khuynh Nhan.

Buổi tối, ngắm ảnh chụp các cô ấy ở đảo hoang và làm chuyện hạ lưu!

【Suy ngẫm】: Nhật ký có thật sự cần phải chi tiết và riêng tư đến mức này không? Ngay cả chuyện như thế này cũng muốn viết ra sao? Quả thật y như việc báo cáo hình dáng phân mỗi ngày của mình vậy, vừa không cần thiết vừa đáng xấu hổ.

【Danh ngôn hôm nay】: Trong lòng mỗi người đàn ông đều có một vị thần Zeus – nhà tâm lý học vĩ đại nhất thế kỷ hai mươi mốt, Cố Nhiên. Bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, không được sao chép hay tái sử dụng dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free