(Đã dịch) Yêu Nghiệt Tiểu Thư Sinh - Chương 170: Thịnh nộ tại hạ
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Tam công chúa từ nhỏ học lễ nghi gia giáo, sao có thể mắc phải một sai lầm thấp kém đến thế? Người đâu, bắt kẻ này xuống, xử lăng trì!
Vệ Chính không muốn nổi giận, nhưng lúc này cơn giận bỗng bùng lên từ đáy lòng.
Từ nhỏ, Vệ Chính đã coi Tam công chúa Vệ Tư Quân như báu vật, dạy dỗ nghiêm khắc, thậm chí còn thỉnh Thường thái phó đích thân làm thầy, dạy dỗ nàng lễ nghi và cương thường.
– Hoàng Thượng, cho dù có xử tử tiểu nhân thì cũng chỉ càng khiến Man Vương thêm phần giận dữ. Đến khi ấy, gây ra cảnh sinh linh đồ thán, chính là có lỗi với càng nhiều lê dân bách tính.
Sứ giả không phải người sợ chết, lúc này lại ngẩng cao đầu.
– Man Vương đó rốt cuộc muốn gì? – Bạch Chấn cũng cảm thấy đau đầu.
– Bạch đại nhân, vị này là ai? – Sứ giả hướng ánh mắt về phía Bạch Ngọc Lan, tiểu thư thứ hai nhà họ Bạch.
– Chính là tiểu nữ, thường ngày học được vài chiêu múa may quay cuồng. – Bạch Chấn có chút bất đắc dĩ, thân là trọng thần, hắn không muốn tình thế leo thang vô hạn.
– Bạch đại nhân, kỳ thật Tiểu vương gia Man tộc đã sớm ngưỡng mộ dung nhan mỹ lệ của lệnh ái. Nếu triều Vệ muốn dẹp yên chiến loạn, vậy thì ít ngày nữa hãy đưa Bạch tiểu thư vào Man tộc. Bạch đại nhân thân là quân cơ đại thần, lại là hoàng thân quốc thích, kết thông gia với Man Vương cũng không phải là trèo cao quá đáng. – Sứ giả một vẻ cao ngạo.
– Hỗn...
Bạch Chấn giận đến thổ huyết.
– Bạch đại nhân, chuyện này hãy bàn lại sau, trước hãy đưa chư vị sứ giả về dịch quán nghỉ ngơi. – Vệ Chính trong lòng chất chứa lửa giận, chỉ mong lập tức về cung, điều tra chân tướng sự việc.
– Vậy chúng tiểu nhân xin cáo từ, mong Thánh Thượng và Bạch đại nhân sớm đưa ra quyết sách. – Sứ thần không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, chắp tay.
Sau đó, bọn họ nghênh ngang rời đi cùng một đám người.
– Hỗn xược, bản tiểu thư muốn giết chết bọn chúng! – Bạch Ngọc Lan tay cầm bảo kiếm, toan đuổi theo ra ngoài.
Bạch Chấn giận đến run rẩy không ngừng: – Ngọc Lan, ngươi chê họa ngươi gây ra còn chưa đủ lớn sao? Tối nay nếu không phải ngươi ra mặt, thì đâu có chuyện này xảy ra.
– Bạch đại nhân, trẫm thấy cách này cũng không tồi đấy chứ! – Vệ Chính lạnh lùng nói.
Ai cũng là cha mẹ, ai lại đành lòng nhìn con gái mình bị đẩy vào hố lửa.
Hoàng cung, biệt viện của Tam công chúa.
Nhị công chúa nghe chuyện của Tam công chúa, lo lắng Tam công chúa gánh nặng trong lòng quá lớn, luôn ở bên cạnh Tam công chúa, đề phòng Tam công chúa có những hành động quá khích.
– Hoàng đế giá lâm...
Bên ngoài, truyền đến tiếng thái giám lanh lảnh.
Tam công chúa sợ đến run rẩy khẽ: – Nhị tỷ, con sợ.
– Sợ gì chứ, hổ dữ không ăn thịt con. Muội là con gái của phụ hoàng, phụ hoàng lẽ nào thật sự sẽ giết con sao? – Nhị công chúa nhẹ giọng an ủi.
– Nhị tỷ, con lo lắng sẽ liên lụy người vô tội. – Tam công chúa không phải chưa từng nghĩ đến, Hoàng Thượng nhất định sẽ truy hỏi người kia là ai, với tính cách của Hoàng Thượng, người đó làm sao có thể sống sót.
– Muội muội, Nhị tỷ sẽ có cách, muội cứ yên tâm. – Nhị công chúa cố gắng giữ bình tĩnh, ai có thể đoán trước được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.
Vệ Chính một đường đi tới, dọc đường, đầy rẫy hạ nhân đang quỳ phục.
Chẳng ai dám ngẩng đầu, vả lại, chuyện Tam công chúa mang thai, trước mắt chỉ có vài người biết, những hạ nhân này nào ai dám tùy tiện dò hỏi bí mật Hoàng gia.
Trong phòng ngủ của Tam công chúa, chỉ có Nhị công chúa và hai tên thái y, một người là thái y nổi danh nhất trong Hoàng cung Đại Vệ Quốc, Vương Thủ Nhất, người còn lại là đệ tử đắc ý của Vương Thủ Nhất.
– Vương thái y, Tam công chúa...? – Vệ Chính lạnh lùng nhìn Vương Thủ Nhất, mong nhận được câu trả lời chính xác.
Vương Thủ Nhất cùng với đệ tử khụy gối quỳ xuống: – Hoàng Thượng, lão hủ đã xem mạch cho Tam công chúa, quả thật là hỉ mạch. Nhưng Tam công chúa chưa xuất giá, e rằng...
Theo vương pháp Đại Vệ, người chưa kết hôn mà có con bị coi là đồi phong bại tục, theo luật phải chịu tội chết.
– Vương thái y, đây là đại sự liên quan đến mạng người, ngươi hãy xem xét cho kỹ, rồi đưa ra kết luận! – Vệ Chính dường như muốn nhắc nhở Vương thái y, lời nói cần phải cẩn trọng.
– Chính vì vậy, lão hủ mới không dám cố ý bao che. Mai sau nếu đưa Tam công chúa đến Man tộc, mà Man Vương biết được, không những Tam công chúa khó giữ được tính mạng, mà triều Đại Vệ cũng sẽ thảm bại, khiến sinh linh đồ thán. – Vương thái y cứ thế nằm rạp trên mặt đất, không dám đứng dậy.
– Càn rỡ! Ngươi cho rằng giờ đây Tam công chúa còn có thể giữ được tính mạng sao? Nàng là công chúa cao quý, nhưng lại làm ra chuyện xấu xa như vậy, khiến Hoàng gia mất hết thể diện. Trẫm nếu còn tha cho nàng một con đường sống, còn mặt mũi nào gặp thiên hạ bách tính? – Lần này Vệ Chính thật sự giận dữ, hắn thà rằng Tam công chúa chết, cũng muốn bảo vệ danh tiết.
Nhị công chúa và Tam công chúa đều quỳ xuống, nước mắt tuôn rơi, nghẹn ngào khôn tả.
– Người đâu, dâng Hạc Đỉnh Hồng lên! Trẫm muốn đích thân tiễn Tam công chúa lên đường. – Ban rượu độc, là thủ pháp thường dùng của Hoàng gia các vương triều cổ đại.
Phàm là người được ban rượu độc, đều là người có thân phận hiển hách.
– Khoan đã...
Một nam tử từ phía sau một tấm bình phong bước ra, sắc mặt trầm tĩnh.
– Thẩm Hiên, là ngươi? – Vệ Chính sớm nên nghĩ ra, trong tẩm cung của Tam công chúa, cất giấu vô số thư tín của Thẩm Hiên, bức thư nào chẳng chất chứa tình ý miên man, kể hết nỗi khổ tương tư.
Thẩm Hiên vội vàng quỳ xuống: – Hoàng Thượng, tiểu sinh ở đây, cũng là có chút bất đắc dĩ.
– Ngươi có biết lúc này trẫm đã sớm có ý định ban chết cho ngươi không? – Vệ Chính gương mặt tựa như mây đen áp đỉnh, vô cùng đáng sợ.
– Hoàng Thượng, tiểu sinh có chết cũng chẳng sao. Tiểu sinh chỉ lo Man tộc lại vì chuyện này mà gây sự, một lần nữa tuyên chiến với Đại Vệ. – Thẩm Hiên ngẩng đầu, một vẻ khẳng khái.
– Lớn mật! Ngươi cho rằng trẫm không biết, cái nghiệt ch��ng mà Tam công chúa mang trong bụng là của ai sao? Nhị công chúa xuất giá mấy năm mà chưa từng có con cháu, Tam công chúa đang ở khuê phòng đợi gả, lại có con. Thẩm Hiên à Thẩm Hiên, trẫm dù yêu tài, nhưng tuyệt đối không chấp nhận loại dê xồm như ngươi. – Vệ Chính chỉ tay vào Thẩm Hiên, không ngừng run rẩy.
– Hoàng Thượng, tiểu sinh tự biết tội chết khó thoát. Người có thể cho tiểu sinh sống thêm nửa tháng được không? Đến khi ấy tiểu sinh sẽ thiết kế cung nỏ, đại pháo đạt đến độ thuần thục hoàn mỹ. Phàm là kẻ nào xâm phạm biên cảnh ta, liền khiến hắn có đi không về. – Thẩm Hiên biết rõ chính mình sẽ chết, nhưng cũng không hề có chút sợ hãi nào.
– Thẩm Hiên, tâm nguyện của ngươi, trẫm ưng thuận. Nhưng Tam công chúa làm loạn cương thường, tất phải chết không nghi ngờ, nếu không, không thể giữ nghiêm quy củ của triều Đại Vệ.
Vệ Chính đau lòng không ngớt, Tam công chúa là người hắn yêu thương nhất, nhưng lại làm ra chuyện khiến hắn đau lòng nhất.
– Hoàng Thượng, từ xưa luật pháp vương triều, chính là phép nước không trách người tôn quý. Thân phận Tam công chúa tôn quý như thế, há có thể bị đối xử như lê dân bách tính bình thường? Vả lại, luật pháp Đại Vệ lẽ nào không nên sửa đổi đôi chút sao? Từ xưa đến nay, nam nữ hoan ái là lẽ thường tình của con người, chỉ cần là đôi bên tình nguyện, hà cớ gì phải cố chấp với một kết quả?
Thẩm Hiên tự tiện đứng dậy, hắn biết, Hoàng Thượng vốn cũng không muốn để Tam công chúa phải chết, chẳng qua là không có lý do để không để Tam công chúa phải chết, nếu không rất khó bịt miệng thiên hạ.
– Thẩm Hiên, ngươi ngày càng làm càn! Ngươi cho rằng vài ba câu của ngươi là có thể mê hoặc được trẫm sao? – Vệ Chính rõ ràng đã có ý rung động.
– Hoàng Thượng, mãi mãi lùi bước, chỉ sẽ càng khiến địch nhân kiêu ngạo. Lần này nên hòa hay nên chiến, vẫn cần Hoàng Thượng quyết định. – Thẩm Hiên lại một vẻ giảo hoạt.
Truyện được dịch thuật cẩn thận, chỉ có tại truyen.free.