A Howl Of Wisdom - Chương 1: Chapter 1: KEIN I
[ 15/03/1289, thảo nguyên Gino, Theresia ]
“Thật dễ chịu…”
Thả mình lên bãi cỏ xanh rì, Kein gối đầu bằng đôi tay săn chắc và để hồn mình bay theo cơn gió xuân mát lành.
Bầu trời nhiều mây nhưng không u ám, mây bay thành từng cụm lớn trông như mấy chiếc bánh gạo mà người bà dấu yêu của cậu hay làm những lúc nông nhàn. Nắng hết đục rồi lại rạng làm cái thảo nguyên trước mặt Kein chẳng khác gì bản ca nghệ của cô đào trong gánh xiếc thi thoảng lại ghé qua làng, nốt thăng xeng lẫn nốt trầm chẳng thể nào đoán trước.
Kein nhẹ trở mình, ngay bên cạnh cậu là một đóa cúc họa mi trắng ngần, trông nàng mộc mạc mà cũng đáng yêu biết bao. Kein với tay chạm nhẹ lên cánh hoa, cô nàng e thẹn nương theo cơn gió lộng mà ngã mình ra khỏi bàn tay trần tục của cậu. Kein mỉm cười. Cậu lại lật mình ngửa mặt lên bầu trời để bàn tay ấm áp của nàng xuân khẽ chạm lên lớp lông trắng muốt tuyệt đẹp.
Kein yêu cái thảo nguyên Gino này, cậu yêu nó bằng cả con tim nồng cháy của một người sói đầy kiêu hãnh. Bố của cậu, ông của cậu và cả những tiền nhân nâng niu từng góc cây ngọn cỏ tại nơi đây, từ cái thuở mà chiếc búa đá đầu tiên vẫn còn được dùng để đốn củi dựng nhà, cho đến đời cậu và mãi ngàn sau. Kein không chỉ yêu Gino vì kế thừa ý chí của những người đi trước, cậu yêu Gino chỉ bởi vì cậu yêu nó mà thôi. Dù không có những lời răn dạy của tộc trưởng vĩ đại thì Kein vẫn sẽ yêu Gino bằng cả con tim và khối óc này.
“Kein…”, có tiếng gọi vọng đến từ bìa rừng sau lưng Kein.
Ngửa cổ ra sau để xem, Kein nhận ra đó chẳng ai khác ngoài Erin, người bạn từ thời thơ ấu của cậu và cũng là một người sói diễm lệ. Ở cái tuổi trăng rằm đầy mộng mơ này, Erin hiện lên như một đóa cúc họa mi trắng ngần giữa thảo nguyên xanh mướt. Tuy mộc mạc là vậy nhưng cô nàng vẫn toát ra vẻ xinh đẹp không lẫn vào đâu được. Khác cái mõm dài y như sói thuần chủng của Kein, Erin và hầu hết phụ nữ trong làng lại có gương mặt giống hệt một con người với đôi tai nhọn ngay trên thái dương. Kein nghe người lớn kể lại rằng đó là do di truyền từ bà tổ của làng, vốn là một nữ thần toàn bích đến từ thần giới.
Sải bước trên đôi giày vải nâu, Erin xách theo một cái giỏ mây đến gần. Chiếc váy hoa màu hồng nhạt dài ngang gối tung bay theo từng bước cô đi. Mỗi lần thấy hai cái bắp chân ngắn ngủn như hai chiếc củ cải trắng kia lại khiến Kein thấy buồn cười.
Erin chỉnh lại chiếc váy rồi nhẹ ngồi xuống bên cạnh Kein. Hai chân cô xếp lại gọn gàng bên dưới lớp vải lụa phi bóng được điểm xuyến bởi chi chít họa tiết hoa hồng nở rộ.
“Hôm nay quý tiểu thư cho gã chăn bò này ăn gì đây?”, Kein hỏi nửa đùa nửa thật.
“Ăn năn sám hối”, Erin đáp thẳng thừng như đã chuẩn bị sẳn câu trả lời từ trước.
“Vậy thì tôi cũng cam chịu mà ăn lấy ăn để…”, Kein bật cười thành tiếng.
Erin thở dài một hơi nhưng rất nhanh lại mỉm cười vui vẻ. Cái giỏ được mở ra, Kein thấy bên trong có một đĩa giăm bông thái lát mỏng như lá lúa vô cùng diễm lệ, vài lát bánh mì nâu nguyên cám cùng một hộp sa lát dầu giấm gớm ghiết.
Erin cẩn thận phết miếng giăm bông yêu kiều lên một lát bánh mì rồi trải đều thứ sa lát ghê tởm kia dọc chiều dài miếng bánh, sau cùng là một lát bánh mì khác được kẹp lên chỗ kết cấu vừa rồi. Erin mỉm cười đưa miếng bánh cho Kein như một bà vú nuôi tận tụy và Kein là đứa trẻ khó chìu.
“Bữa trưa của thiếu gia đây”, Erin mỉm cười nhưng Kein chỉ thấy trong đôi mắt xanh ngọc đó là một sự đe dọa ngầm, “Tôi đã đặt biệt cho thêm sa lát để thiếu gia đỡ ngấy đấy…”
Kein đón lấy miếng bánh bằng đôi tay run rẩy. Mặt cậu méo đi đầy vẻ chán chường. Nếu giăm bông là cái Gino xinh đẹp này thì sa lát chính là lũ khốn lâm tặc ở bên kia núi, và Kein chỉ muốn phanh thây chúng ra để làm phân bón ruộng.
Thở dài một hơi, Kein mím môi rồi ngoạm một miếng bánh với đôi mắt nhắm chặc. Mỗi lần nhai là mỗi lần Kein cầu nguyện với tiền nhân rằng cậu sẽ không nhai trúng miếng rau cải tởm lợm kia. Sở cầu bất đắt khổ, Kein nghĩ, cậu nhai trúng rau liên tục và âm thanh lạo xạo ghê rợn cứ vang dội trong chiếc hộp sọ khốn khổ.
Nuốt ực miếng bánh xuống bụng, Kein mới nhận ra chỗ mình vừa cắn chẳng có tý giăm bông nào. Cậu như muốn khóc róng lên vì uất ức.
“Ngon không?”, Erin hỏi, giọng nhẹ như gió.
“Ừm…”, Kein gật đầu.
Cậu ngoạm thêm một miếng bánh khác, lần này thì nữ hùng giăm bông đã xuất hiện và đánh đuổi ác phụ sa lát để bảo vệ chú bé vị giác tội nghiệp của Kein. Phóng tầm mắt ra đồng cỏ xa nơi có hai con ngựa ô đang thong dong uống nước bên một con suối nhỏ, Kein lại nhớ về những ngày thơ bé, khi mà ông cậu còn sống, ông thường đặt cậu trên yên ngựa và phi nước đại khắp nơi để ngắm nhìn mọi ngóc ngách của quê hương Gino xinh đẹp.
“Tối nay là lễ trưởng thành nhỉ?”, Erin chợt cất tiếng.
“Ừm…”, Kein đáp.
“Cô gái nào may mắn được làm vợ Kein thế?”, Erin ghẹo.
“Erin”, Kein đáp dứt khoát, cậu ngoảnh mặt nhìn Erin, “Tôi sẽ lấy Erin, mười năm trước tôi đã hứa với Erin như vậy thì bây giờ vẫn thế.
”
Erin tròn mắt nhìn Kein rồi không hiểu nghĩ gì mà lại đỏ mặt rồi nhẹ xoay đầu qua một bên như tránh né ánh mắt đầy quyết tâm của cậu.
“Cậu nói gì vậy?”, Erin nói khẽ, “Tôi chẳng nhớ gì cả…”, Erin vừa nói vừa nắn bóp hai bàn tay mảnh khảnh trên đùi.
Kein quay đầu nhìn một tá bò cái đang gặm cỏ giữa đồng cải dầu trổ bông vàng kim rực rỡ. Kein hít một hơi thật sâu để kiềm nén con tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực mình.
“Tôi yêu Erin bằng chính thứ tình yêu mà tôi dành cho Gino”, Kein lại nhìn Erin rồi mỉm cười, “Trước sau như một…Dù ngày mai có là ngày cuối cùng được sống trên cỏi đời này thì tôi vẫn xé tim mình để yêu…”
Kein không dám nhìn mặt Erin sau những lời vừa rồi. Cơ thể cậu nóng rang, da đầu thì tê dại hết thẩy. Cơn ớn lạnh luồn lách dọc cột sống cậu như thể có một con rắn nước ướt nhem đang dẫy dụa dữ dội trong lưng áo cậu vậy.
“Đồ đáng ghét…”, Erin thỏ thẻ, “Chỉ giỏi nói lời ngon tiếng ngọt…”
“Tôi đã nói dối Erin bao giờ chưa?”, Kein hỏi.
Erin đặt mạnh cái giỏ mây lên đùi Kein rồi đỏng đảnh đứng dậy.
“Không nói chuyện với Kein nữa…”, Erin đỏ mặt nói lẫy.
Cô nàng hất mấy lọn tóc xám đen ra sau rồi bước đi cứng đờ như cà kheo về phía cổng làng. Chỉ mới đi được vài bước, Erin đã quay đầu lại nhìn Kein. Bốn mắt chạm nhau khiến Kein bất giác giật mình rồi đỏ mặt lúc nào không hay biết.
“Nhớ về sớm đấy…”, Erin vừa vẫy tay lên cao vừa nói lớn về phía Kein.
Kein mỉm cười gật đầu như để đáp lại, “Cảm ơn vì bữa ăn nhé…”, Kein cũng nói với theo.
Erin mỉm cười rồi chắp hai bàn tay ra sau và cất từng bước duyên dáng rời đi.
Kein nhìn chỗ sa lát đáng ghét trong cái giỏ mây. Cậu dùng bàn tay gân guốt của mình bốc một nắm rồi nhìn nó đăm đăm. Ngẩng mặt lên trời và hít một hơi thật sâu, Kein há rộng cái mõm dài rồi thồn cả nắm rau vào miệng, nhai nhòm nhoàm. Mỗi lần bộ hàm chắc khỏe dập xuống là mỗi lần đạn pháo nổ đùng đoàn trong đầu cậu nhưng Kein vẫn cố nhai mấy lần rồi nuốc hết xuống bụng.
“Ghê quá…”, Kein như tự nói với chính mình.
Cậu với tay quệch ngang miệng để lao đi chỗ nước dãi ứa ra trong lúc tự mình chiến đấu với ác phụ sa lát mà không có sự bảo bọc của nữ hùng giăm bông. Chợt hình ảnh mấy đứa trẻ chạy lon ton hiện lên trước mặt Kein, xem chừng cậu phải tập tành ăn rau từ bây giờ để còn làm gương người lớn nữa. Nghĩ đến đây, Kein lại tủm tỉm cười.
“Được… Ác phụ sa lát, hãy sống mái với ta một trận nào…”, Kein xắn tay trong khi nhìn đăm đăm đĩa sa lát trước mặt.
Thời gian như hơi thở của nàng xuân cứ thế mà vụt qua kẽ tay người ta. Chẳng mấy chốc mà bà sói vàng đã đánh cổ xe ngựa kéo chói lọi đến đằng trời tây. Gió vẫn thổi vi vu trên thảo nguyên thì thầm câu chuyện từ những vùng đất xa xôi.
Kein ngậm một cọng cỏ mía trong miệng, chân nọ vắt lên chân kia, mắt nhìn lơ đểnh lên vầng thinh không vàng rực. Một đám mây có hai chóp nhọn vểnh lên tựa hồ cặp tai của loài mòe cam láo cá như mang Kein về một quá khứ xa xăm đến diệu vợi. Cậu nhớ về những ngày xưa cũ, cái hồi mà cậu vẫn còn là một Nguyễn Hồng Kiên không có gia đình cũng chẳng có bè bạn. Cậu tự hỏi có bao giờ mình sống cho bản thân hay chưa. Tất cả những gì cậu nhớ được là cái truy vấn dài như cái sớ táo quân trên màn hình chiếc máy chủ chỉ độc hai màu đen trắng. Xem chừng cơn trụy tim lúc đó là do Kein đã quá lao lực, hoặc cũng có thể là do đọc lại mã nguồn của đám thực tập sinh cợt nhả. Chết vì tức là có thật, Kein nghĩ.
Thở dài một hơi rồi nhắm mắt tận hưởng cơn gió mát lùa ngang, Kein phủi sạch những ký ức tào lao kia để chìm đắm trong mùi cỏ non thơm ngát. Chẳng biết cuộc sống bây giờ là ân huệ vĩnh hằng hay chỉ là bình yên trước giông bão nhỉ, Kein lại nghĩ.
Cậu giơ bàn tay lên cao.
“Flare…”, Kein niệm chú trong đầu.
Ngọn lửa xanh lam như lửa đèn cồn xuất hiện. Nó lơ lửng trên đầu ngón tay Kein và nhảy múa vòng quanh cùng nàng gió tinh nghịch. Ma thuật là một thứ kỳ lạ, Kein nghĩ, như thể trong đầu được cấy hàng loạt mô-đun rồi cứ như vậy mà thực thi. Kein đã cố tìm hiểu giới hạn chịu đựng của cơ thể nhưng chẳng sao đạt được, điều đó khiến cậu lo lắng. Không biết bản thân có bao nhiêu ma lực cũng như dùng máy tính mà không được biết cụ thể thông số kỹ thuật vậy.
Bà sói vàng đã ẩn mình bên dưới rặng núi tít đằng chân trời để lại cả một khoảng không màu huyết dụ rực rỡ. Mấy giọt nắng còn vương vấn nhân gian đăm thẳng lên không trung như một mảnh the được dệt từ vô số sợi vàng óng ánh. Kein lại thả mình vào vùng ký ức tối mịt như đêm không trăng. Trong bốn bức tường trắng toát của công ty cũ, ngoài màu đen của cái màn hình, màu ngà của những tờ báo cáo và màu mực in xám xịt thì chẳng còn gì gọi là bắt mắt. Họa chăng là bộ áo dài xanh lam lục phi bóng giả tạo của những nữ đồng nghiệp mỗi thứ hai và thứ năm hằng tuần. Kein tự hỏi là do bản thân chúng vốn tẻ nhạt hay bởi vì bị lọc qua đôi mắt thâm quầng của cậu nên chúng mới thành ra u ám như vậy.
Kein đứng dậy. Phóng ánh nhìn đến đàn bò và hai con ngựa được bố giao cho, Kein chống hông thở hắc một hơi.
“Về chuồng thôi, bò ơi…”, Kein như tự nói với bản thân mình.