A Howl Of Wisdom - Chương 2: Chapter 2: ERIN I
[ 15/03/1289, thảo nguyên Gino, Theresia ]
Chập tối.
Đối diện với đống lửa bập bùng trong bộ váy lụa kín đáo, Erin không thể rời mắt khỏi cánh cửa nhà trưởng làng Kilam Von Lycarok. Bên trong đó, người nàng yêu đang sắm sửa cho buổi tối hôm nay, ngày trưởng thành của những con sói dũng mãnh. Xem chừng vẫn còn rất lâu nữa Erin mới có thể gặp lại Kein, nàng định bụng sẽ đến bàn tiệc đằng xa để châm cho mình một cốc sinh tố kiều mạch cho ấm bụng.
Gió thổi lồng lộng từ thảo nguyên vào mang theo hơi lạnh đến là gai người. Bầu trời xanh trong như một mảnh lam ngọc khổng lồ đang ướm mình lên cả thế giới. Nàng nguyệt nga với dáng hình mủm mỉm đầy đặn đã an vị ở trên đỉnh núi từ khi nào. Cả một dòng sông tinh tú ngay bên cạnh nàng như đang cùng nhau rót ánh sáng xuống nhân gian.
Cầm cốc sinh tố ấm áp trên tay, Erin lại về với cái ghế dài của nàng dưới gốc cái cây to đằng xa. Nàng bước ngang đống lửa, hơi nóng theo làn gió lùa qua vai áo thật ấm áp. Ngồi xuống băng ghế mát lạnh, Erin bưng cái cốc bằng hai tay rồi hớp một ngụm nhỏ. Cái làng Xiolannee này vốn dĩ không có thứ thức uống nào như vậy, chính Kein đã mang nó đến. Vị mâm xôi chua dịu kết hợp với cảm giác bùi béo của kiều mạch thật mời gọi, lòng ngực nàng đã ấm lên chỉ với một ngụm nhỏ.
Dân làng váy áo xúng xính dần xuất hiện. Sự huyên náo cũng bắt đầu bủa vay đống lửa lớn ngay giữa quảng trường trước mặt Erin. Bàn tiệc vốn ngập tràng thức ăn vặt đã vơi đi thấy rõ. Dân làng vừa ăn uống vừa trò chuyện vô cùng náo nhiệt nhưng dường như chẳng ai để ý đến Erin cả.
“Erin…”
Một cái chạm lên vai lạnh như băng làm nàng giật mình.
“Cậu làm gì mà ngồi một mình thế?”, Lana hỏi.
Không đợi Erin trả lời, Lana đã chạy lon ton đến bàn thức ăn. Trong bộ váy tua rua ngắn ngang đùi, Lana hiện lên như một đóa bạch trà kiêu kỳ và hút mắt. Dù là cùng tuổi nhưng Erin chưa bao giờ xem Lana là bạn, ít nhất là theo nghĩa hẹp của hai chữ “bạn bè”. Cầm trên tay một cốc lưng chừng sinh tố kiều mạch và hai cái cánh gà chiên bột đến gần, Lana đưa cho Erin cái cánh to hơn rồi ngồi xuống ngay bên cạnh.
“Lạnh nhỉ?”, Lana cất tiếng.
“Ừm…”, Erin gật đầu.
Đôi mắt xanh ngọc của Lana thật diễm lệ dưới ánh lửa bập bùng. Mấy chi tiết tua rua trên ngực áo khẽ lay theo gió.
“Đêm cuối cùng rồi…”, Lana nói, cô ả bưng cốc nước lên miệng.
Lặng thinh một lúc, Erin mới lên tiếng “Lana không định tỏ tình với Kein trước khi cậu ấy rời đi hay sao?”
“Tôi mà giành lấy Kein thì Erin biết làm sao đây?”, Lana mỉm cười nói, giọng điệu nửa đùa nửa thật, “Dù sao thì tôi cũng không muốn sống ở cái chỗ quê mùa này mãi…”
“Ừm…”, Erin đáp khẽ.
Gương mặt cân đối cùng nước da trắng trẽo kia đúng là không phù hợp với một nơi quê mùa như cái làng Xiolannee này. Erin đưa miếng gà lên miệng rồi cắn nhẹ một miếng, dù dưới trời se lạnh nhưng miếng gà vẫn giòn rụm và dậy mùi gia vị thơm lừng. Erin thích gà và nàng mê mẩn thứ bột chiên mà Kein làm ra. Cậu ấy như làn gió mát thổi qua cái làng vốn tẻ nhạt này vậy, từ việc trồng hạt kiều mạch vốn bị xem là cỏ dại, cho đến cái bánh xe nước khổng lồ ở thượng nguồn con sông, và cả những cái mái ngói đỏ rực như lớp vảy của loài rồng vĩ đại trên mọi mái nhà, chẳng ngóc ngách nào trong cái làng này mà không có dấu chân của Kein.
“Erin có muốn đi cùng Kein không?”, Lana hỏi.
“Tôi yêu cái thảo nguyên Gino này và tôi sẽ ở đây đến khi nhắm mắt xuôi tay…”, Erin đáp, “Cùng với Gino, tôi sẽ đợi Kein về…”
Một cái chép miệng vang lên. Lana ngoạm mạnh miếng gà như đang trút cơn giận tam bành vào nó. Có vẻ những lời vừa rồi của nàng đã làm Lana giận. Erin biết Lana thân thiết với Kein và cũng có tình cảm với cậu ấy, cũng vì thế mà nàng không dám kết bạn với Lana vì sợ tình chị em rạn vỡ chỉ vì Kein bỏ rơi người còn lại.
“Lẽ ra người đó phải là tôi…”, Lana vừa cắn móng tay rộp rộp vừa gằng giọng the thé trông đáng sợ vô cùng.
Cánh cửa gỗ to bảng của nhà trưởng làng mở ra. Cả quảng trường hướng sự chú ý về phía những bóng người vừa xuất hiện. Ngài Kilam trong bộ áo dài tứ thân đen tuyền cùng một cái mấn nhỏ trên trán dẫn đầu, theo sau ngài là Kein ăn bận y hệt nhưng bộ áo dài của cậu ấy có màu trắng ngà và phi bóng. Cả hai người họ hiện lên thật to lớn và uy nghi như những vị thần bước ra từ thần thoại. Erin không thể rời mắt khỏi chiếc mõm cao quý của Kein, nó góc cạnh như lưỡi kiếm sắc lẻm và được điểm tô bởi lớp lông trắng tuyệt sắc. Đôi mắt xanh sâu thẳm như trời đêm nhưng cũng lấp lánh như muôn ngàn ánh sao sáng.
Họ đứng trước đống lửa, quay mặt về phía dân làng. Đèn đóm đã được tắt đi hết cả để tăng phần trang trọng.
Kilam bước về phía trước một bước, giơ hai cánh tay to lớn lên cao, ống tay áo tuột xuống để lộ lớp lông dày đã lấm tấm bạc bên dưới.
“Các vị…”, Kilam hô lớn. Tiếng cười nói lập tức im bặt sau lời nói vang vọng như tiếng chày giã gạo vừa rồi.
Kilam nhẹ xoay đầu để nhìn một lượt toàn bộ dân làng, “Bà tổ của chúng ta, đức Kha Lien vĩ đại, đã lập nên ngôi làng Xiolannee xinh đẹp này và tạo ra những người sói kiêu hùng… Cũng chính là chúng ta ở đây…”, Kilam hướng mắt lên vầng trăng tròn sáng tỏ đằng góc trời xa, “Như vầng trăng vĩ đại, bà cùng những tiền nhân luôn dõi theo chúng ta từ trên bầu trời rộng lớn, chứng kiến những đứa trẻ ra đời và quan sát chúng lớn lên…”
Kein bước về phía trước rồi cũng hướng mặt lên trời cao.
“Hôm nay”, Kilam nói tiếp, “Một đứa trẻ đã đến tuổi trưởng thành và sẽ rời khỏi bầy đàn để ngắm nhìn thế giới… Kein Von Lycarok, con trai thứ của Kilam Von Lycarok, nay đã đến tuổi mười sáu. Theo tục lệ từ ngàn xưa, Kein sẽ phải rời khỏi Xiolannee trong hai năm và mang về đây những câu chuyện thú vị để lưu truyền cho những thế hệ tiếp theo… Hãy cùng nhau cầu nguyện gian truân và khổ ải sẽ trui rèn cho con sói của chúng ta…”
Kein đặt một tay trước ngực rồi nhẹ cúi người trước tất cả như một lời chào đầy thành kính. Dáng vẻ đạo mạo và trưởng thành vượt tuổi đó khiến Erin xao xuyến. Được một người như vậy để mắt đến đúng là vinh hạnh biết bao.
Tiếng vỗ tay vang lên dồn dập và dữ dội. Pha lẫn trong đó là những tiếng cười vừa như vui vẻ, vừa như tự hào. Kein chẳng khác gì đứa con cưng của ngôi làng này và việc cậu ấy trải qua lễ trưởng thành là một dịp mà ai cũng mong đợi, không chỉ riêng Erin hay gia tộc Lycarok.
Erin nhìn qua thì thấy Lana cũng đang vỗ tay và mỉm cười nhìn Kein. Cũng phải thôi, Erin nghĩ, Lana yêu quý Kein đến vậy kia mà.
Trưởng làng xong việc thì lủi vào một góc, vừa dùng rượu vừa nói nói cười cười với mấy người lớn khác. Trông ngài trưởng làng hạnh phúc y hệt lần đầu tiên khi ngài ấy đứng ra để làm lễ trưởng thành cho người con cả Khal Von Lycarok.
Erin mãi lạc vào dòng suy nghĩ đến mức không nhận ra Kein đã đến gần nàng từ lúc nào. Cậu ấy cầm theo một đĩa cánh gà cùng một cốc sinh tố kiều mạch trên tay.
“Erin đứng đây một mình sao?”, Kein dịu dàng hỏi.
“Không…”, Erin lắc đầu. Nàng quay đầu về phía mà nàng nghĩ là Lana đang đứng, nhưng nàng chẳng thấy ai cả, “Lana đã ở đây…”, Erin ấp úng.
“Ừm…”, Kein mỉm cười.
Kein ngồi xuống cái ghế dài ngay sau lưng Erin. Nàng thấy vậy thì cũng vô thức ngồi xuống theo, tay vẫn cầm cái cốc sinh tố đã vơi quá nửa. Kein đặt cái đĩa gà ở giữa hai người rồi hớp một ngụm kiều mạch, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng không rời.
“Mặt tôi dính gì sao?”, Erin e thẹn hỏi.
Kein lắc đầu cười khẽ, “Tôi chỉ nghĩ bà tổ Kha Lien đã rất khéo tay…”
“Sao thế?”, Erin nghiêng đầu hỏi.
“Bà ấy đã tạo ra một Erin thật xinh đẹp”, Kein nói nhẹ như gió thoảng mây bay, “Cũng như cái thảo nguyên Gino này vậy.”
Hai má Erin nóng rang, nàng vội ngoảnh mặt về phía đống lửa để giấu đi sự xấu hổ.
“Chỉ giỏi nói lời ngon tiếng ngọt…”, nàng thủ thỉ.
Kein bật cười thành tiếng.
“Erin cứ như vậy làm tôi sợ đấy”, Kein nói.
“Kein sợ gì thế?”, Erin tròn mắt hỏi.
Kein ngã người ra lưng ghế, bộ áo dài vốn một màu trắng được lửa đỏ tô lên thứ màu vừa ấm áp vừa rực rỡ.
“Tôi từng nghe một người nói thế này”, Kein nói, “Yêu là chết ở trong lòng một chút…Vì mấy khi yêu mà được yêu…”
Erin không hiểu ý tứ của Kein nên cứ bày ra vẻ mặt ngây ngô để nhìn chàng trai đối diện.
“Tôi sợ Erin không để mắt đến một kẻ như tôi”, Kein nói.
“Sao có thể…”, Erin buộc miệng.
“Vậy à…”, Kein mỉm cười, “Erin không cần nói thêm nữa đâu, tôi hiểu ý tứ của Erin mà… Tôi vui lắm…”
Erin thấy mấy cái ria mép của Kein lay nhẹ như thể da mặt cậu ấy đang co giật để tự kiềm chế mình. Erin không hiểu Kein đang nghĩ gì nhưng xem chừng cậu ấy cũng đang rất vui bởi đôi mắt kia cứ lấp la lấp lánh như những ánh sao đêm.
“Kein sẽ đi đâu?”, Erin hỏi.
Kein tròn mắt nhìn Erin, trong ánh mắt không giấu được sự kinh ngạc.
“Tôi sẽ đến hiệu rượu của anh Khal”, Kein nói, “Cùng với Lana…”
“Lana ư?”, Erin chòm người đến sát bên Kein, đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở gấp của cậu phà vào đôi tai nhọn trên đỉnh đầu mình. “Hai người sẽ đi cùng nhau ư?”, Erin tha thiết hỏi.
Kein dịu dàng đở Erin dậy rồi đặt nàng ra xa.
“Tôi chỉ hộ tống Lana đến kinh đô Lyandry để con bé học nhập học ở đó thôi”, Kein nói, “Tôi sẽ chia tay Lana để tiếp tục đi về phía tây theo đoàn thương nhân do anh Khal giới thiệu…”
“Thì ra là vậy…”, Erin khẽ nói.
Xem chừng cảm giác ghen tuông đã khiến nàng hành động mà chẳng suy nghĩ gì cả. Erin cảm thấy hổ thẹn quá đỗi, lẽ ra nàng nên nghe Kein nói hết câu chứ không phải bổ nhào đến một cách thô lỗ như vậy. Nghĩ đến đây, Erin úp tay lên mặt rồi cúi gầm người xuống.
“Erin sợ tôi để ý Lana ư?”, Kein cười khúc khích.
“Ừm…”, Erin nhẹ gật đầu trong khi gương mặt nóng bừng vẫn đang úp lên đầu gối.
Kein bật cười thành tiếng, “Yên tâm đi Erin”, Kein nói, “Dù trời có sập xuống thì tôi vẫn sẽ yêu Erin và chỉ mình Erin mà thôi…”
“Chỉ giỏi nói lời ngon tiếng ngọt…”, Erin nói khẽ.