A Howl Of Wisdom - Chương 22: Chapter 22: LANA VIII
[ 07:00 20/06/1289, Mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]
[ Ngày 2 - Chuyến dã ngoại mê cung ] [ Tầng 19 ]
Lana thỏng chân xuống chỏm nước bên bờ hồ để làn nước lạnh như băng làm cho hắn tỉnh người.
Sau lưng hắn, ba nhóm pháp sư đang ôn tập lại lần cuối cùng trước khi họ bắt đầu trận chiến sinh tử với con hồ ly nguyên tố ở tầng tiếp theo. Nhớ lại về những gì đã bàn bạc vào hôm qua, Lana lại cảm thấy mệt mỏi không tả nổi. Kế hoạch đơn giản chỉ là bao vây rồi khiến con cáo đó choáng váng trong mười lăm giây để Lana kịp niệm một đòn Atomic Explosion. Nhưng xem chừng kế hoạch này là vô cùng khó nhằn, Lana nghĩ, nếu bắn trượt thì sẽ là một thảm họa vì cả đội hình chỉ một mình Lana là có có sát thương. Những học viên còn lại không thể bắn ra được thứ ma pháp có thể xuyên qua được rào chắn ma pháp cao cường của con cáo kia. Nghĩ đến đây, Lana lại vô thức khua chân dưới làn nước. Mấy gợn sóng lớn tỏa ra khuấy động mặt hồn yên ả.
“Hahaha… Chỉ đến như vậy thôi sao?”, Jinard cười đắc ý.
“Thật đáng…thất vọng…làm sao”, Dan cũng đáp lại bằng giọng khiêu khích nhưng hơi thở đã dần đứt quãng.
Tiếng mấy thanh kiếm gỗ va đập vào nhau xen giữa những lời nói đầy gợi đòn của hai gã não ngắn kia. Lana ngoảnh mặt lại nhìn thì thấy họ đang tập luyện bằng kiếm gỗ. Từng đường kiếm va vào nhau dữ dội như thể họ thật sự muốn lấy mạng đối phương vậy. Dù chỉ trong khoảnh khắc nhưng con tim vốn đang chắn ngang cổ họng của Lana đã được thả lỏng một chút. Nổi sợ lớn nhất của Lana là thiếu tiên phong, cho đến lúc này thì trong tay hắn chỉ có duy nhất Dan là sở hữu khả năng chống chịu từ chiếc khiên tròn. Nhưng xem chừng gã đầu vàng này sẽ đủ sức chống chịu cho trận chiến sắp đến, những giọt mồ hôi quyết tâm kia sẽ không nói dối.
“A…”, tiếng thét đau đớn của Dan vang lên.
Xem chừng cuộc đấu tập đã kết thúc. Lana đứng dậy rồi sải bước trên đôi chân trần đến gần Dan và Jinard. Hai gã đàn ông nọ đang ngồi thở khì khì như lũ ngựa của Kein mỗi khi hoàn thành một pha phi nước đại. Họ chống tay ra bãi cỏ sau lưng, nhẹ ngã người và ngửa mặt lên trời. Nhìn chỗ cơ bụng cuồng cuộng lấp ló bên dưới lớp áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi khiến Lana ganh tị không thôi. Nhớ lại thì hồi còn là một Kim Lân ngang tàn, hắn cũng từng dùng cơ bắp để ve vãn đám đàn bà ở mấy quán rượu. Lana lại vô thức cười nhạt một tiếng, giờ thì đến cởi trần hắn cũng không thể.
“Cũng có nghề đấy…”, Jinard nói bằng hơi thở đứt đoạn.
“Lần sau… Tôi sẽ cho anh ra bã…”, Dan nói nhưng đầu vẫn ngửa ra sau.
Xem chừng hai gã này đã mệt đến mức nói năng cũng khó. Lana chỉnh lại váy rồi ngồi xuống gần bên.
“Mọi người đánh nhau hăng thế”, Lana hỏi, “Còn sức để thảo phạt con cáo kia không?”
Hai gã nọ lập tức ngẩng đầu dậy nhìn Lana. Trong đôi mắt có phần ngượng ngùng kì lạ. Lana đoán quá trình tập luyện dữ dội đã khiến mặt mày của cả hai trở nên đỏ ửng.
“Tôi nghỉ ngơi một chốc là khỏe ngay…”, Jinard nói, “Lan…Lana đừng bận tâm…”
Gã đầu bạc cứ lấm la lấm lét trong lúc nói. Trông Jinard hệt như mấy gã tay mơi mà Kim Lân từng gặp trong mấy quán rượu, cái điệu bộ liếc dọc liếc ngang rồi đỏ ửng thế này đích thị là cảm nắng ai đó rồi. Lana đảo mắt nhìn về phía đám nữ sinh đang tụm năm tụm bảy nghịch nước bên bờ hồ đằng xa. Hắn tự hỏi ả đàn bà đen đủi nào đã lọt vào tầm ngắm của con husky ồn ào này.
“Tôi sẽ bảo vệ Lana…”, Dan rụt rè nói.
“Ừm…”, Lana mỉm cười, “Nhờ cả vào tấm khiên của Dan đấy…”
Lana bắt lấy bàn tay rướm máu của cả hai. Hắn cảm nhận rõ sự run rẩy và mấy cái giật nhẹ. Lana đoán chừng hai gã này đã rất đau đớn nên mới phản ứng trong vô thức như vậy.
“Lana… Lana định làm gì vậy?”, Dan hỏi.
“Ngồi yên xem nào…”, Lana nói.
Lana nhẩm trong đầu thuật thức của ma thuật hồi phục Divine Cure. Chỉ là những vết thương nhỏ nên chỉ cần dùng một chút ma lực là đủ. Lana không thể để cho hai gã này chiến đấu với con cáo quỷ quyệt kia bằng đôi tay trầy xước như vậy. Đó sẽ là một bất lợi lớn nếu dàn tiên phong của hắn bị lung lay chỉ vì không thể cầm chắc vũ khí. Thua trận vì tiên phong bị trầy tay là một lý do ngớ ngẩn đến lố bịch.
Mấy đốm sáng xanh xuất hiện rồi ôm lấy cơ thể đẫm mồ hôi của hai gã đàn ông não ngắn trước mặt Lana. Mấy cục máu bầm trên cơ thể và vết xước da trên bàn tay dần được chữa lành rồi lặn mất.
“Lana có thể tinh chỉnh giới hạn của ma thuật ư?”, Jinard hỏi.
“Đúng vậy…”, Lana nhẹ gật đầu, “Một người bạn trong học viện đã hướng dẫn em…”
Jinard ngắm nghía bàn tay đã trở nên lành lặn của gã rồi lại nhìn Lana bằng ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ. Dan thì đứng hình như chưa thoát khỏi suy nghĩ mà chỉ mình hắn mới biết. Lana thấy mấy gã này thật sự là những chiếc chó dễ dụ, chỉ cần thưởng quà vặt đúng lúc là họ sẽ nghe lời hắn răm rắp. Như vậy cũng tốt, Lana nghĩ, không có xung đột nội bộ căng thẳng thì kế hoạch tác chiến sẽ diễn ra xuôi chèo mát mái.
Có tiếng vỗ tay vọng đến từ đống lửa lớn.
Lana nhìn thì thấy đó là Eldric. Có vẻ công tác ôn tập vừa hoàn tất và mọi thứ đã sẵn sàng. Lana đứng dậy rồi chạy lon ton đến gần. Nắng rực rỡ rọi xuống từ bầu trời ảo ảnh và cơn gió lộng thổi vào từ mặt hồ như tiếp thêm cho hắn chút động lực.
Eldric dõi theo từng bước chân của Lana khi gã thấy hắn đang tiến gần đến mình. Chẳng hiểu vì sao nụ cười thân thiện đó khiến Lana nhớ về Kein. Từ những ngày còn bé xíu trên thảo nguyên, Kein đã luôn dõi theo bước chân của hắn như vậy. Đúng là một con người kỳ quặc, Lana nghĩ.
“Chào em…”, Eldric mỉm cười trông thật vui vẻ.
“Chào anh, Eldric…”, Lana đáp, “Mọi thứ ổn chứ?”
“Mọi người đều nắm được thứ ma pháp mà em yêu cầu rồi”, Eldric nói trong khi đặt tay lên đốc kiếm ngay bên hông.
“Không ngờ anh Eldric cũng biết dùng kiếm đấy”, Lana mỉm cười nói.
“Con trai nhà quý tộc nào cũng được dạy từ nhỏ cả…”, Eldric vừa cười tươi vừa nói như đang khoe mẽ.
Ba nhóm học viên đã tập hợp ngay hàng thẳng lối trước mặt Eldric. Lana thấy vậy thì cũng nép mình qua một bên. Dan và Jinard vẫn đang tắm táp ở bên bờ hồ. Ngay cả những lúc thế này mà hai người họ vẫn ganh đua nhau ai tắm lẹ hơn khiến Lana không thể hiểu nổi.
“Jinard trông vui vẻ nhỉ?”, Eldric nhẹ xoay đầu nhìn Lana ngay bên cạnh.
“Tôi thấy ngài ấy ồn nào thì đúng hơn…”, Lana đáp.
“Vậy à…”, Eldric mỉm cười. Gã lớp trưởng bỗng đổi mặt u hoài như người đang nhớ về vùng ký ức xa xăm, “Jinard vốn là một người lạnh lùng và kiệm lời…”, Eldric nói bằng giọng trầm ồm, “Cậu ta chẳng tin tưởng ai cả…Đến mức chính Jinard đã tự đề cử để làm trinh sát…Lúc nào cũng vậy…”
Lana nhíu mày nghiêng đầu nhìn Jinard. Dưới ánh nắng chói chang, mái đầu bạch kim ngã xanh lam của Jinard trông thật rực rỡ.
“Nhưng có vẻ cậu ta đã mở lòng hơn rồi…”, Eldric nói bằng giọng nhẹ nhõm kỳ lạ, “Anh cứ sợ Jinard sẽ tự nhốt mình mãi… Jinard đã sống thay vì chỉ tồn tại…”
Một cơn nhói nhẹ vang lên trong lòng ngực Lana. Những lời vừa rồi của Eldric vừa chạm đến một ngóc ngách sâu kín bên trong con tim chấp vá của hắn.
“Mừng cho ngài ấy…”, Lana mỉm cười nói.
“Eldric…”, giọng trầm dữ tợn của Jinard vọng đến hòa cùng tiếng leng keng do lưỡi kiếm va vào bao da bên hông anh ta.
Eldric ghé tai Lana, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe “Cảm ơn em nhé…”
Lana vội xua tay, “Anh đừng nói vậy…”
Jinard bước đến chắn giữa Lana và Eldric. Dan vát theo cái khiên nên đến muộn hơn một chút. Lana ngửi thấy mùi mồ hôi hăng nồng tỏa ra từ vai Jinard. Nó không làm cho Lana thấy khó chịu, ngược lại thứ mùi này lại quyến rũ như tinh dầu hoa hồng.
“Cậu làm như tôi sẽ ăn thịt Lana không bằng vậy?”, Eldric nói nhẹ như gió thoảng nhưng ngữ điệu không giấu được sự châm chọc.
“Tôi biết cậu đang nghĩ gì, Eldric”, Jinard nói, “Chỉ giỏi ra vẻ vô tội…”
“Vậy sao…”, Eldric nói rồi dùng con mắt sắc lẻm nhìn Jinard.
Lana thấy ớn lạnh.
Hắn thật sự chẳng thể hiểu nổi vì sao mấy gã này hễ chạm mặt nhau thì lại nhe nanh giơ vuốt, như thể họ muốn giết đối phương đến nơi vậy. Một bàn tay lạnh như băng vừa vịn lên vai Lana khiến hắn giật mình. Vội quay đầu để nhìn, Lana thấy Dan đang thở từng hơi khó nhọc ngay bên cạnh. Mặt mày hắn cũng tái mét hết cả.
“Cậu ổn không vậy…?”, Lana hỏi nhỏ.
“Tôi…Tôi ổn…”, Dan ngửa người ra sau rồi tự đấm vào lưng nghe thình thịch.
Eldric nhìn qua một lượt rồi gật đầu với Lana một cái. Gã lớp trưởng bước về phía trước một bước.
“Mọi người…”, Eldric hô lớn, “Hôm nay…Chúng ta sẽ sống mái với con cáo chín đuôi kia một lần cho đáng…”
Cả đám người vốn đang ồn ào bát nháo bỗng trở nên im bặt. Họ hướng mắt về phía gã lớp trưởng với thanh kiếm bạc trong tay. Lana thấy Eldric quả là một lãnh đạo tài ba, chỉ với một lời nói của gã mà cả tập thể gần như đã ổn định. Đến một người lý trí như Lana cũng bị những lời thánh thót đó thu hút. Dan và Jinard đang cãi cọ thì cũng dẹp luôn xung đột mà đứng thẳng người để nghe Eldric phát biểu.
“Nhiệm vụ của chúng ta là câu giờ để Lana tung ra ma pháp diệt hồn tối thượng…”, Eldric nói tiếp, “Tôi, Jinard và cả cậu Dan đây sẽ giữ vai trò tiên phong…Nếu chúng tôi không thể chống lại khả năng phòng thủ của con thú đó, thì chỉ còn có thể trong cậy vào pháp trận yểm trợ từ mọi người ở đây…”, Eldric đặt tay trước ngực rồi nhẹ cúi người như một lời cảm ơn. Sau một khoảng lặng, Eldric giơ cao thanh kiếm trong tay, hô lớn “Chúng ta sẽ chặt đầu con cáo kia và hoàn thành bài kiểm tra này với điểm số tuyệt đối…Mọi người…Xin hãy cho tôi mượn sức mạnh…”
“Vì chiến thắng của chúng ta…”, Jinard hô.
Cả nhóm người vừa hô theo Jinard vừa giơ tay lên cao theo nhịp. Lana không hiểu gì nên chỉ biết đứng im, Dan cũng thế. Nhìn Eldric đứng giữa đám đông như vậy không khiến Lana cảm thấy bị cướp mất hào quang. Lana cần những kẻ này đồng lòng, và còn gì tốt hơn gã lớp trưởng mà ai cũng kính nể đứng ra làm trụ cột tinh thần để gắn kết tất cả.
Màn hô hào quần chúng kết thúc, Eldric cất bước. Lana thấy vậy thì cũng nối gót theo sau. Jinard và Dan kè kè hai bên khiến hắn không thở nổi. Lana có cảm giác như hắn là phạm nhân mang tội tày đình còn hai gã bên cạnh là người áp giải vậy.
Bước đi trên thảm cỏ xanh mướt, Lana vô thức ngửa mặt lên bầu trời sáng rỡ. Bỗng hắn nhớ về thảo nguyên Gino, nhớ về cái nơi đã cho hắn cuộc đời thứ hai, và nhớ về nụ cười tự hào của bố mẹ Lana khi phát hiện thiên phú của con gái mình. Hắn tự hỏi đó có phải điềm dữ báo hiệu giông bão hay không.
Bước qua cánh cổng đá, Lana thấy trước mặt hắn là một cầu thang tối đen. Hắn run rẩy khi nhìn vào nó. Lana chùn chân, vô thức nắm chặt tay rồi chắn trước ngực. Tim hắn đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài.
“Lana…”, Dan ghé tai gọi, “Cậu không sao chứ?”
“Ờ…Ừm…”, Lana đáp bằng giọng run run.
Cảm giác ớn lạnh này là gì vậy, Lana không hiểu. Hắn chụp lấy bàn tay của Dan rồi nắm chặt như tìm kiếm một chỗ dựa. Ngoài Kein ra thì có lẽ Dan là người duy nhất mà hắn có thể tin tưởng. Cố hít một hơi thật sâu, Lana thấy cái trống ngực dữ dội đã dịu đi phần nào.
“Tôi chỉ là hơi lo lắng thôi…”, Lana nói, “Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi hành động theo đội nhóm…”
Dan chỉ để yên cho Lana nắm mà không phản ứng lại. Lana thật sự biết ơn vì sự tĩnh lặng này của gã. Xem chừng Dan cũng đáng tin cậy, như Kein vậy, dù có hơi vụng về. Nhưng cũng vì Dan vụng về nên gã mới không xa cách như Kein, cái người mà Lana mãi mãi không thể chạm đến. Suy nghĩ trong đầu Lana bắt đầu rối loạn và hắn cũng chẳng thể hiểu nổi vì sao bản thân lại nhớ đến Kein trong lúc này.
Chợt một mùi trầm hương trong không khí làm Lana chú ý. Có vẻ đó mùi đặt trưng của con cáo kia. Lana biết nó đang nằm yên vì mùi hương hoàn toàn tĩnh và dao động nhiệt trong không khí gần như bằng không. Nhờ vào khứu giác vượt trội của người sói mà Lana có thể định vị được mục tiêu mà không cần phải dùng đến ma pháp. Hắn biết thừa đặt tính nhạy cảm với ma lực của Elemental Ninetails, ngoài Khả Liên và Kein thì chỉ có chủng tộc của nó là có thể thống trị tất cả nguyên tố trong phả hệ ma thuật tự nhiên. Dù là một phép “Flare” cơ bản hay một phép “Search” vô hại cũng đủ để kích hoạt sự điên cuồng của con thú nọ. Điều đó khiến Lana đau đầu.
Có ánh sáng ở chân cầu thang.
Lana căng mắt nhìn đăm đăm xuống phía dưới, nước bọt ứa ra liên tục. Tiếng nuốt nước bọt xen giữa tiếng tim đập nhanh và hơi thở dồn dập làm thần kinh của Lana căng như dây đàn. Giả như có tiếng va đập mạnh ngay lúc này thì nó cũng đủ sức giết chết hắn ngay tấp lự vì một cơn đột quỵ quái ác.
Đặt chân đến bậc thang cuối cùng, Lana nhìn thấy ở bên kia cánh cửa đá hình vòm là một không gian rộng đến mức phi thực. Đúng như Jinard kể lại, nó là một mặt đá tròn như cái tế đàn nằm giữa một cái hồ không thấy bờ bên kia. Bầu trời xanh trong đổ thứ nắng đục ảo não xuống mặt nước màu lam ngọc mát mắt. Trên cái tế đàn kia là những cột trụ đá vôi khổng lồ đã vỡ nát, chúng xếp chồng lên nhau như đô-mi-nô vay quanh nền đá ngập cỏ dại bên trong.
Lana đã thấy nó, con Elemental Ninetails, thứ tạo vật đẹp đến mức Lana dường như đã bị hớp hồn ngay khi ánh mắt của hắn chạm vào bộ lông trắng bông xù tuyệt đẹp kia. Trong cơn gió nhẹ thoảng qua, chín chiếc đuôi với chín chóp nhọn có màu sắc khác nhau lung lay khe khẽ như những bông bồ công anh e thẹn. Dù bị ngăn cách bởi con đường đá xa vời vợi dẫn đến tế đàn, Lana vẫn nhìn thấy rõ mồn một biểu tượng đóa sen hồng ngay trước chóp đầu của con ma vật. Đôi mắt nhắm nghiền lấp ló bên dưới hai cái chân mày đỏ thẫm dài như mảnh lụa đào rũ rượi trên nền đá. Nhớ lại cảnh Jinard bị cặp mi đó quật đến gãy cả chân, Lana lại thấy rùng mình.
Eldric nhìn những học viên sau lưng anh ta rồi nhẹ gật đầu như ra hiệu bắt đầu kế hoạch. Cả bầy người cũng gật đầu đáp lại. Những giọt mồ hôi lạnh đã xuất hiện trên trán đám học viên nọ, Lana cũng không ngoại lệ. Tay hắn vẫn nắm chặt bàn tay Dan, hai bàn tay run rẩy như hòa nhịp cùng nhau.
Eldric quay người về phía Lana rồi chạm nhẹ tay lên vai hắn như để thể hiện sự tin tưởng. Jinard thì cầu kỳ hơn, hắn nâng bàn tay của Lana lên rồi đặt lên nó một nụ hôn. Họ cùng nhau thở hắc một hơi rồi nhìn Lana bằng con mắt âu yếm mà hắn không thể hiểu. Eldric cất bước, Jinard theo sau. Dan xiết nhẹ Lana một cái rồi mới chịu buông tay ra. Lana cảm nhận rõ sự lưu luyến khi mấy đầu ngon tay của Dan vẫn cố níu lại trước khi chúng rời khỏi Lana. Lana đoán chừng gã này đang sợ đến mức chỉ muốn được trốn ra sau lưng hắn đây mà.
Trước sự chứng kiến của Lana, cả ba tiên phong đi chầm chậm trên con đường đá dẫn thẳng về phía tế đàn. Tay họ đặt lên đốc kiếm như thể đã sẵn sàng cho một cuộc sinh tử. Lana quay người lại nhìn nhóm thuật sư sau lưng mình. Hắn ra hiệu cho họ trốn về phía cánh cổng để chờ thời điểm thích hợp.
Nhìn bóng lưng của Dan, Lana lại bắt đầu lo lắng. Hắn sợ cái ma thuật băng kết của hắn sẽ thất bại. Nghĩ về nhiệm vụ được giao, Lana vẫn chưa thể tin vào sự thật rằng Eldric tin tưởng hắn đến vậy. Địa điểm giao tranh này trong mắt Lana là cực kỳ khó nhằn nếu không muốn nói là phi vụ không tưởng. Những cột trụ bị ngã kia vừa là đấu trường, và cũng vừa là lồng giam. Nếu toàn bộ thuật sĩ bước vào bên trong đó thì Lana thật sự không thể tưởng tượng được địa ngục nào đang chờ đón họ. Chỉ còn có một cách là đóng băng vùng hồ chung quanh để các thuật sĩ đứng lên, và Lana là kẻ được giao trọng trách đó. Một phép “Liquid Crystalliztion” trong bán kính năm mươi mét là đủ để những thuật sĩ dàn đội hình. Lana biết bản thân không được phép mắc sai lầm, mỗi thời khắc trôi qua được đánh đổi bằng sức chống chịu của ba đơn vị tiên phong duy nhất hắn có. Chỉ cần một người gục xuống là đủ để khiến cục diện đảo chiều và thương vong là vô số kể.
Eldric đã đặt chân vào trong đấu trường. Xem chừng đôi tai điếc của con cáo kia là lợi thế hiếm hoi mà cả bọn có được. Thoạt đầu Lana còn bán tín bán nghi sau khi nghe Jinard kể lại, nhưng khi được tận mắt chứng kiến thì hắn không còn nghi ngờ gì nữa. Đến một kẻ tưởng chừng tuyệt đối hoàn hảo như Kein cũng có khiếm khuyết thì xá gì một con ma vật, Lana nghĩ.
Eldric giơ tay lên cao ra hiệu. Lana vẫy tay lại để đáp lời. Cả ba tiên phong đã vào vị trí, Dan dựng khiên che chắn trong khi Eldric và Jinard đứng ngay phía sau.
Lana nhắm mắt bắt đầu tụng niệm. Ma lực tuông chảy dọc cơ thể hắn. Ngay khoảnh khắc dòng chú ngôn đầu tiên trượt qua đầu, Lana nghe rõ âm thanh gào rú kinh hồn vọng lại từ đằng xa. Gạt phăng nổi sợ qua một bên, Lana lại tập trung vào thuật thức. Năm mươi hai câu chú ngôn được tụng nhanh phi mã, Lana cảm thấy rõ ràng ma lực của bản thân đang bị rút ra và tụ lại trên vòng tròn ma pháp trên tay.
“…Liquid Crystallization”, Lana hô lớn.
Một khối ma lực được bắn thẳng lên vùng trời ngay bên trên đấu trường rồi bùng nổ như pháo hoa. Vô số hạt xanh lam rơi như sao băng xuống mặt hồ khiến làn nước vốn yên tĩnh trở nên xáo động. Những hạt ma pháp kết tinh nước thành từng mảng băng lớn. Lana biết đó mới chỉ là bắt đầu. Hắn ngoảnh mặt lại nhìn những thuật sĩ rồi gật đầu như ra hiệu. Họ gật đầu đáp lại. Lana phóng bạt mạng về phía cuộc chiến.
Bên trong đấu trường, con ma vật tuyệt mĩ đang đứng giữa vòng vây của ba tiên phong. Hễ nó lao đến Eldric hay Jinard thì Dan sẽ lao nhanh đến để dồn ép. Cứ như vậy, họ đang câu kéo được kha khá thời gian để sát thương chủ lực, cũng là Lana, tiếp cận cuộc chiến.
Con cáo trừng trừng đôi mắt ngũ sắc đầy mê hoặc của nó để nhìn Dan. Có vẻ nó đã đoán ra Dan chính là mắt xích quan trọng nhất nên thay vì tấn công Eldric hay Jinard, nó vồ thẳng về phía cái khiên. Dan né được bằng một pha bật nhảy. Con cáo đáp xuống khoảng đất trống. Nó quét đuôi theo phương ngang ngay vị trí Dan sẽ tiếp đất và đánh gã văng ra xa. Dan đập lưng vào tường rồi gục tại chỗ trước con mắt bàng hoàng của cả Jinard và Eldric.
Lana chỉ mới đi được nửa đường mà Dan đã gục ngã. Hắn tự trách vì sao bản thân lại chạy chậm đến vậy. Nếu hắn nhanh hơn một chút, Dan có thể đã không bị thương.
Con cáo không dừng lại. Nó nhìn lên bầu trời rồi hú một tiếng vô cùng chói tai. Đó không phải tiếng tru oai hùng của loài sói dũng mãnh mà là tiếng hét hoen gỉ đứt đoạn của lũ cáo ranh mãnh. Cái đuôi màu xanh lục của nó bỗng sáng rực lên. Hàng loạt dây leo ùa ra từ những trụ đá như những con rắn gớm ghiết. Chúng tràn đến Eldric và Jinard rồi liên tục bấu vào tay chân họ. Thoạt đầu hai kiếm sĩ còn chống trả được đôi chút nhưng chỉ một chốc sau họ dần thấm mệt rồi bỏ chạy. Lana như không tin vào mắt mình khi thấy cả ba tiên phong bị mấy sợi dây treo ngược lên cao.
Lana không chỉ biết chạy. Hắn đang niệm thuật thức trong đầu. Ngay lúc này, Lana chỉ muốn thiêu rụi chỗ dây leo nọ để trả tự do cho ba gã tiên phong kia. Từng dòng chú ngôn trôi qua chậm chạp đến mức âm thanh nhịp tim đập thình thịch cũng đủ khiến Lana nóng ruột. Khi chỉ còn cách đấu trường độ mươi thước, thì thuật thức cũng được tụng niệm xong.
“…Ignite”, Lana chìa cái vòng tròn phép màu xanh lam với họa tiết trăng khuyết quen thuộc về phía con cáo.
Hàng loạt cầu lửa bắn ra. Nhưng thay vì bay loạn xạ như hồi thi tuyển, chúng bay thẳng một đường như tên bắn, tương tự ma thuật xuyên giáp Penetrating Flare của Kein. Cầu lửa cắt phăng đám dây leo rồi thả cả ba tiên phong rơi tự do. Lana nghe con cáo tru lên một tiếng vô cùng đau đớn. Hắn đoán chừng những sợi dây đó có liên kết linh hồn với con ma vật kia.
Con cáo trừng mắt nhìn Lana. Đôi mắt sắc xảo như nhìn thấu tâm can khiến Lana kinh hồn bạt vía. Hắn vô thức lùi ra sau mấy bước. Chân hắn bắt đầu rung lên vì sợ hãi, răng lợi cũng va vào nhau nghe lộp cộp.
Con cáo vồ về phía Lana. Hắn đứng như trời trồng mà không kịp phản ứng.
“Lana…”, Dan hét lên, “Thanh kiếm…”
Lana bừng tỉnh. Hắn vội rút thanh scimitar bên hông ra rồi nhắm mắt mà vung loạn xạ về phía trước. Lana cảm nhận được bản thân đã cắt trúng lông của con cáo. Chợt một cảm giác đau đớn ở khoang bụng khiến hắn khóc không thành tiếng. Lana vừa bị con cáo vả một phát cực mạnh và hắn đã bay thẳng xuống hồ nước. Lana cắn răng cố giữ cho bản thân không hoảng loạn, hắn ngụp sâu xuống đáy hồ nhằm tránh một cuộc truy sát. Mở đôi mắt mờ nhòe bên dưới mặt nước để xác định vị trí cái bao da, Lana tra thanh kiếm trở vào rồi ra sức khua tay để không bị đẩy lên. Nước hồ trong suốt lạnh như băng làm Lana rùng mình. Bơi ra xa vị trí hiện tại rồi mới trồi lên, Lana nhìn quanh để xem con cáo đang ở đâu thì thấy nó đã trở lại đấu trường.
Vừa lồm cồm bò lên con đường đá, Lana vừa tranh thủ niệm thuật thức.
“…Dehydration”, ma pháp sấy khô đã làm Lana ấm áp trở lại.
Lana nhìn về phía cánh cổng. Đám thuật sư đã bắt đầu di chuyển. Thấy vậy, hắn lại chạy xồng xộc đến đấu trường. Vừa chạy, Lana vừa quan sát cuộc chiến. Dan có vẻ đã lấy lại uy thế, Eldric và Jinard cũng đã đứng vững dù trên vầng trán đẫm mồ hôi đã bắt đầu có mấy mệt đỏ.
Con cáo lại tru lên. Lần này là cái đuôi màu vàng.
“Đó là tê liệt…”, Lana hét lớn, “Hãy tránh xa con cáo…”
Những lời đó của Lana vang lên thì đã quá muộn. Tiếng tru kết thúc. Ngay sau đó, hàng loạt tia sét phóng thẳng ra từ cái đuôi và nhắm trực tiếp lên những thanh kiếm bằng kim loại trên tay ba tiên phong. Tất cả những gì Lana thấy là những ánh mắt trắng dã và cơ thể co giật không tự chủ.
Con cáo ngoảnh mặt nhìn Lana. Hắn thấy một nụ cười ngoác đến tận mang tai đầy vẻ khiêu khích đang hướng về phía mình.
“Nghiệt súc…”, Lana gầm lên.
Con cáo lao về phía Lana. Hắn cởi giày rồi chạy về phía mặt băng. Con cáo vồ đến. Quán tính quá lớn khiến nó trượt một đoạn dài rồi lọt thỏm xuống nước. Đầu óc của Lana cũng không rảnh rỗi, hắn đang niệm Divine Cure và thuật thức đã đi được nửa đường. Chợt một bóng nước lớn ập đến đẩy hắn chúi người về phía trước. Lana ngoảnh mặt lại nhìn thì thấy con cáo đã đứng trên mặt băng từ lúc nào. Dù thân thể ướt nhem bởi thứ nước lạnh cóng người nhưng nó chẳng tỏ ra run rẩy tý nào. Lana biết con cáo chết giẫm nọ sẽ mất thời gian để trở vào mặt đất, hắn lao thục mạng về phía đấu trường.
“Hãy đến gần em…”, Lana hô lớn về phía ba gã tiên phong đang ngồi như trời trồng trên bãi cỏ.
Lana thấy ba người họ giật mình. Ngay đó họ đã lồm cồm bò dậy rồi đi từng bước liu xiu về phía hắn.
Ngay khi chạm được vào cả ba, Lana hô lớn chú ngôn cuối cùng của phép hồi phục, “…Divine Cure.”
Vô số ánh sáng xanh lam xuất hiện và ôm lấy cơ thể ba gã tiên phong. Vết thương từ bỏng vì điện giật đã được chữa trị.
“Em không sao chứ?”, Eldric hỏi.
“Em ổn…”, Lana đáp.
Con cáo đã trở vào con lộ đá. Lana thấy cái đuôi màu trắng ngà của nó tỏa sáng, ngay sau đó là một trận cuồng phong ập đến, nó dữ dội đến mức Lana tưởng như đang đứng trước một cơn bão nhiệt đới, và tai hắn chẳng nghe được gì khác ngoài tiếng vù vù khó chịu. Con cáo thuận theo cơn gió mà vồ đến. Sức gió quá mạnh khiến chuyển động của Lana trở nên khó khăn, hắn buộc phải thả mình để trôi tuột ra sau nhằm tránh né cú vồ vừa rồi. Con cáo tiếp đất một cách nhẹ tênh như thể nó chẳng bị ảnh hưởng bởi sức thổi khủng khiếp kia. Con cáo xoay người rồi quật mạnh đuôi về phía Lana.
Thời gian dường như khựng lại trong tâm trí Lana. Hắn biết mình sẽ không qua khỏi. Cơ thể mỏng manh này sẽ nát bươm với cú quật kinh hồn kia mà thôi, hắn nghĩ. Lana ứa nước mắt. Hai giọt ấm nóng chưa kịp lăn dài trên gò má hốc hác thì đã bị cơn gió điên cuồng thổi bay.
“Xin lỗi Khả Liên… Xin lỗi Kein…”, Lana nghĩ thầm rồi khép hai hàng mi nặng trịch để đón nhận cái chết.
“Lana… Lana…”, tiếng hét thất thanh của Dan loáng thoáng trong tiếng gió gào dữ dội bên mang tai Lana.
Một tiếng xoảng chát chúa vọng đến kéo Lana về thực tại. Mở mắt ra nhìn, Lana thấy Dan đang chắn trước mặt hắn. Cơn gió đã tắt hẳn, con cáo ngoảnh đầu lại nhìn Dan bằng đôi mắt to tròn như đang rất kinh ngạc. Eldric và Jinard lao đến rồi chém thẳng vào cổ con cáo. Lưỡi kiếm của họ trôi tuột xuống mặt đất vì bộ lông bóng mượt của con ma vật.
“Eldric…Dạt ra…”, Lana hét lên.
Quả thực, con cáo đã chuyển mình rồi dùng cả chín cái đuôi để thực hiện một đòn quét hung bạo. Bụi dưới mặt đất bị hất tung lên. Eldric đã tránh được nhưng Jinard thì không may mắn như vậy. Thanh kiếm của gã đầu bạc đã bị đòn quét vừa rồi hất bay đi. Con cáo vồ đến Jinard. Dan lao ra rồi giơ cái khiên lên che chắn.
“Có nghề đó…”, Jinard khen ngợi.
“Giờ này còn móc xỉa nhau cái gì vậy?”, Dan gầm lên.
Lana đang niệm “Ignite” thì thoáng thấy một nụ cười mỉm của Jinard. Trong lúc gã đầu bạc nhặt thanh kiếm, Eldric lao đến và thực hiện một đòn đâm thẳng vào hông con cáo. Lana nghe một tiếng gầm vang trời vô cùng đau đớn. Quả thực, thanh kiếm của Eldric đã rỉ máu đỏ thẫm ngay khi nó được rút ra. Con cáo dùng chi trước tạt ngang để hất Dan đi, nó nhảy vào một góc của đấu trường rồi giơ cập nanh nhọn hoắc về phía Eldric như đe dọa.
Dòng chú ngôn cuối cùng hoàn tất, Lana hướng thẳng vòng tròn phép về phía con cáo. Chợt cái đuôi mà tím của nó bừng sáng. Hỏa cầu của Lana bay đến và bọc con cáo trong ngọn lửa xanh lam. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sóng lưng Lana. Hắn hoàn toàn không ngửi ra được mùi cháy khét của lông cháy. Bàn tay Lana run rẩy vì mồ hôi lạnh.
“Thành công rồi ư?”, Jinard hỏi bằng giọng hồ hơi.
“Chưa…Chạy…Chạy đi…”, Lana hét lên.
Hắn vắt giò lên cổ mà phóng như bay ra khỏi đấu trường. Eldric, Dan và Jinard cũng vội chạy theo. Ma thuật từ con cáo bùng nổ. Hàng loạt cầu lửa bị bắn tung tóe lên trời rồi rơi xuống mặt hồ vọng đến mấy tiếng xèo xèo dồn dập như sóng vỗ.
“Cái gì vậy?”, Eldric hỏi.
“Absolute Bearier”, Lana nói, “Phòng thủ tuyệt đối…”
“Thì ra là nó sao?”, Eldric cười xòa, “Lana đúng là tài thật…”
“Đúng vậy…”, Lana gật đầu.
Lana đã xác nhận được nghi ngờ của mình. Con cáo này cũng như Kein. Nó không chỉ sở hữu nguyên tố hư vô trong người mà còn đạt đến đỉnh cao của thống trị không gian. Lana đã dự đoán trước điều này và hắn đã hướng dẫn những thuật sĩ kia một ma pháp tập thể để tạo ra môi trường cỏ trên đấu trường. Trên môi trường cỏ, ma thuật hư vô sẽ bị vô hiệu và con cáo này sẽ không còn bất tử nữa. Lana thầm cảm thấy biết ơn sự biếng nhác của mình. Nhớ lại cái lần hắn ghé thăm Kein ngay lúc gã kỳ quặc đó đang trồng hoa, hắn vô tình được Kein dạy cho cách tạo môi trường cỏ. Gã khốn Kein thật sự đã dùng cả một đại ma pháp để thúc đẩy đám cây cối trong hoa viên lớn bức tốc. Đúng là lập dị, Lana nghĩ.
Lana biết con cáo đó đang tự chữa trị nên mới im ắng như vậy. Thật may mắn, Lana nghĩ, vì ngay sau lưng hắn là những thuật sĩ đang đến gần. Eldric chóng thanh kiếm xuống nền đá để đứng thẳng người. Lana biết Eldric đang rất mệt vào đau đớn, việc gã vẫn cố giữ hình tượng để trấn an các học viên khác khiến Lana không khỏi đem lòng ngưỡng mộ.
“Các bạn học…”, Eldric giơ cánh tay với cái ống tay áo rát be bét lên cao, “Hãy thực hiện theo kế hoạch… Cuộc chiến này nằm trong tay mọi người…”
“Được…”, những thuật sĩ đồng thanh hô lớn.
Tất cả chạy bình bịch trên mặt băng rồi tỏa ra chung quanh đấu trường. Lana thở phào một hơi. Chợt Dan lao đến ôm chầm lấy Lana vào lòng.
“Sao Lana lại buông xuôi vào lúc đó vậy…?”, Dan hỏi bằng giọng mếu máo xen lẫn tiếng nấc nghẹn, “Tại sao vậy…?”, Dan siết chặt vòng tay khiến Lana gần như không thở nổi.
Nhịp tim của Dan dữ dội đến mức Lana có thể cảm nhận rõ ràng mỗi tiếng đập thình thịch qua lớp áo nỉ ướt sủng. Lana bối rối không biết đáp thế nào. Hắn chỉ biết vòng tay qua eo Dan rồi vỗ nhẹ lên cái lưng áo rách bươm của gã.
“Lúc đó tôi bị dồn ép quá nên chỉ còn chịu trận thôi…”, Lana nói.
“Thì hãy vùng vẫy đi chứ…?”, Dan nói lớn, vòng tay vẫn siết chặt, “Bò cũng được, trườn cũng được, thậm chí là la hét hay ôm đầu… Tại sao lại buông xuôi…?”
“Dan nói đúng đấy, Lana”, Eldric nói, “Sao em lại buông xuôi vậy…?”
“Em cũng không biết…”, Lana nói nhỏ, “Có vẻ em đã quá hoảng sợ…”
Khác với Lana tưởng tượng, Jinard chỉ đứng im quan sát và nhìn hắn bằng vẻ mặt cau có kì lạ. Xem chừng chỉ có gã đầu bạc là còn giữ được lý trí trong vụ này.
Lana nhẹ đẩy Dan ra. Hắn hít một hơi thật sâu. Trận chiến bây giờ mới thực sự bắt đầu. Hắn cần phải giữ bình tĩnh. Không được để cảm xúc cá nhân chen vào. Trống ngực của hắn đã dịu lại.
“Mọi người có thể chiến đấu tiếp chứ?”, Lana hỏi.
“Anh ổn…”, Eldric đáp.
“Tôi cũng vậy…”, Dan nói.
Jinard chỉ gật nhẹ đầu thay cho câu trả lời.
Lana mỉm cười. Nhìn đồng đội như vậy khiến hắn an tâm phần nào. Dù sao thì họ cũng đã chiến đấu rất tốt, bất kể chênh lệch sức mạnh xa đến mức không phải bàn cãi.
Chợt Lana giật mình, mùi hương của con cáo đã có dao động. Xem chừng cuộc chiến sẽ tiếp diễn trong vài giây tới đây. Lana rút thanh scimitar ra rồi nhìn quanh và nhẹ gật đầu như ra hiệu. Ba tiên phong thoáng sửng người, Lana thấy sự kinh hãi trong mắt của cả ba người họ và những giọt mồ hôi lạnh đã dần tượng hình.
“Gắng gượng một chút nhé, mọi người…”, Lana nói bằng ánh mắt quyết tâm.
Cả ba không đáp lời Lana mà rút khiên kiếm rồi tiến về phía đấu trường. Lana mỉm cười, lẽo đẽo theo sau. Có những đồng đội thế này đúng là an tâm, hắn nghĩ.
Đi hết con lộ đá rồi đặt chân vào bên trong đấu trường. Con cáo vẫn đang bọc cơ thể trong lá chắn của Absolute Bearier và nằm yên đằng góc xa. Xem chừng nó vẫn sẽ duy trì cái lá chắn kia đến khi môi trường cỏ được kích hoạt.
Chợt con cáo đứng dậy. Nó lườm Eldric bằng đôi mắt sắc như dao, trong ánh nhìn không hề che giấu sự tàn bạo nguyên thủy. Lana nhìn Eldric thì thấy gã ta vẫn đứng vững và gương mặt không chút biến sắc. Có vẻ gã này là một tên đàn ông rắn rỏi thật sự, Lana nghĩ.
Cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo lời tụng niệm xì xầm của những thuật sư. Lana đã có một cái nhìn khác về những học viên này. Họ là những con người có thực lực, hắn định bụng sẽ cảm ơn tất cả một cách tử tế sau khi cuộc chiến kết thúc.
“…Grassy Glade”, “Grassy Glade…”
Những âm thanh hô hoán thuật thức vang lên không đều nhau. Lana không bận tâm về sự bất toàn này. Chỉ cần họ nhắm trúng vào đấu trường thì hiệu ứng xếp chồng sẽ tự động mở rộng tầm ảnh hưởng. Lana thấy vài cầu xanh lục bay đến rồi bùng nổ tí tách ngay giữa tế đàn. Một vầng hào quang xanh lục tỏa ra từ bãi cỏ dưới nền đấu trường. Lana nhìn con cáo, rào chắn của nó đã tan vỡ.
“Dan…”, Lana ra hô lớn.
Dan gật đầu. Gã dựng khiên lao thẳng về phía con cáo. Lana bắt đầu tụng vũ khí tối thượng, Atomic Explosion, chỉ mười lăm giây và trận chiến đáng nguyền rủa này sẽ kết thúc.
Con cáo bật nhảy lên cao và né tránh cú dồn ép của Dan một cách uyển chuyển, mấy cái đuôi bung xòe như cái quạt lông mềm mại. Nó nhào người về phía Eldric rồi nhe cặp nanh sắc lẻm như dao găm mà đớp thẳng vào hông gã lớp trưởng.
Eldric tránh né. Con cáo mất đà chúi người về phía trước. Jinard lao đến đâm thẳng vào hông nó. Chợt con cáo xoay người rồi quét đuôi theo phương ngang. Dan lao đến chắn cho Jinard.
“Cảm ơn…”, Jinard hô lớn.
Được đở đòn, Jinard tiếp tục lao đến. Bổng dưng cái đuôi màu nâu của con cáo dựng lên và phát sáng. Hàng loạt trụ đất mọc lên đâm thẳng vào bụng cả bốn người rồi hất tất cả bay lên cao. Lana trúng đòn trực tiếp, bụng hắn đau như bị xé toạt ra, thuật thức cũng vì vậy mà gián đoạn. Lana nghe rõ tiếng thét đau đớn của cả ba tiên phong. Dạ dày của Lana dập nát khiến hắn ói máu. Bốn người rơi xuống đất nghe bình bịch như mấy tản thịt bị ném lên sạp hàng. Lana cố ngẩng đầu dậy để nhìn thì thấy Eldric và Jinard đều đã bất tỉnh, chỉ còn Dan đang quằng quại với một họng máu đỏ lòm.
“Vậy là hết…”, Lana nghĩ.
Con cáo vừa chầm chậm bước đến vừa vênh mặt nhìn Eldric. Nó nhe cặp nanh ra, dường như nó muốn táp vào cổ Eldric để trả đũa cho cú đâm lúc nãy. Lana gắn gượng chóng bàn tay run rẩy để bò dậy. Bằng chút sức tàn, hắn chọp lấy thanh kiếm của Eldric đang nằm ngay gần bên rồi lao đến để đỡ cú táp chết người. Thanh kiếm của của Eldric gãy làm hai trước con mắt kinh hãi của Lana.
Bằng chút thời gian Lana câu kéo được, Dan đã có thể gượng dậy rồi giơ cái khiên ra phía trước. Gã dồn ép như điên về phía con cáo khiến nó đã chùn chân và bật nhảy ra sau.
“Eldric…”, Lana vả bôm bốp vào mặt gã lớp trưởng trong lúc gào thét tên của gã.
Dan cũng đang loay hoay với Jinard.
“Có vẻ chấn động mạnh và bất ngờ đã khiến họ bất tỉnh sâu”, Lana nói lớn về phía Dan.
Trong lúc đó, con cáo lại dựng cái đuôi xám của nó lên. Một tiếng hú lông trời lỡ đất vang lên cùng với ánh sáng chói lòa từ cái đuôi. Môi trường cỏ đã bị triệt tiêu, thay vào đó là môi trường kim loại. Lana đoán như vậy vì vầng hào quang xám trắng chói mắt đã ghi đè lên những đốm sáng màu xanh lục trên sân đấu. Rào chắn từ phòng thủ tuyệt đối lại xuất hiện và ôm lấy cơ thể con cáo.
Lana như không tin vào mắt mắt. Nếu con cáo này có thể tự do điều khiển môi trường thì kế hoạch của hắn xem như đã phá sản. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lana. Hắn không hiểu vì sao bản thân lại khóc. Hắn hết nhìn Eldric rồi lại nhìn Jinard. Dan đang dựng khiên che chắn cho tất cả như một niềm hi vọng sau cùng. Cảm giác bất lực này uất nghẹn như ai đó nhét cả cục đá cuội và cổ họng Lana vậy. Giá như… giá như… chỉ là giá như thôi… hắn ước rằng bản thân có thể mạnh hơn.
“Lana…”, Dan ngoảnh mặt lại nhìn hắn bằng con mắt rực rỡ quyết tâm, “Lana còn niệm chú được không…?”
“Được…”, Lana gật đầu.
Con cáo vồ đến cái khiên của Dan rồi đè gã xuống nền đấu trường. Lana chụp lấy thanh scimitar của mình rồi lao nhanh đến Dan. Con cáo thấy vậy thì quay người như muốn thực hiện một đòn quét quen thuộc. Nhưng Dan đã kịp chụp lấy hai cái mi dài của nó rồi ghị mạnh. Con cáo gầm lên với cặp mi đóng chặt.
“Mưa…”, Lana hô lớn về phía đám thuật sĩ chung quanh, “Mưa, em cần mưa…Ai đó có thể tạo mưa không…?”
Đội thuật sĩ nghe vậy thì ngừng niệm phép. Họ nhìn nhau một lúc trong sự im lặng đầy ái ngại. Lana không thể tự mình tạo mưa lúc này vì hắn chỉ còn đủ ma lực để suýt soát niệm một đòn Atomic Explosion. Lana nghiến răng nắm chặc tay trong cơn bất lực.
Một tiếng đùng đoàn rền vang như sấm làm Lana giật bắn mình. Vội quay mặt lại nhìn thì hắn thấy Jinard và Eldric đã tỉnh dậy. Dù mặt mày máu me be bét hết cả, nhưng họ vẫn có thể đứng thẳng được. Jinard đang đứng sau lưng Dan, còn con cáo đang đứng trên một cái trụ đổ.
“Eldric…”, Lana chạy xồng xộc đến, “Âm thanh đó là gì vậy…”
Eldric dùng tay quẹt đi vết máu trên khóe miệng trong khi cầm thanh kiếm gãy trên tay còn lại. Eldric nói gãy gọn “Thunderstrike…Ma pháp độc nhất của anh và Jinard…Bọn anh sẽ luân phiên niệm phép nên rút ngắn được nửa thời gian niệm… Dù không gây ra sát thương nhưng có vẻ ánh sáng của tia chớp đã làm con cáo hoảng loạn…”
Eldric nhìn xuống nền đá đang tỏa ra hào quang xám trắng. Lana đã thấy cái nhìn khó hiểu đó. Hắn vội nói luôn mà không đợi Eldric hỏi “Môi trường cỏ đã bị ghi đè bởi môi trường kim loại…Chính con cáo đã làm…”
“Có cách nào để hủy nó không?”, Eldric hỏi.
“Không dễ…”, Lana đáp.
Chợt Lana giật bắn mình, hắn nhìn Eldric. Lana nhớ đã từng nghe Eldric kể rằng gã và Jinard là những pháp sư hệ lôi. Lana bấu hai bàn tay vào vai Eldric.
“Anh có thể dùng ma pháp môi trường không?”, Lana hỏi gấp gáp, “Môi trường lôi quang có thể ghi đè môi trường kim loại…”
“Anh không nhớ rõ chú ngôn…”, Eldric đáp.
Con cáo dựng cái đuôi xám của nó lên. Tim Lana vừa hẫn đi một nhịp. Hắn biết trong môi trường kim loại này, nếu con cáo tung ra một đòn phép cùng hệ sẽ là thảm họa, và nhóm của hắn sẽ có một cái chết tàn khốc hơn cả lăng trì thị chúng.
“Eldric…”, Jinard hét lớn, “Hãy che chở cho em ấy…”
“Đúng rồi…”, Eldric vừa nhớ ra gì đó. Gã quay người về phía Jinard rồi hét lớn, “Sân lôi…Jinard…Sân lôi…”
Lana thấy Jinard có vẻ bối rối nhưng gã lập tức lẩm nhẩm thuật thức trong miệng. Nhìn về phía con cáo, Lana thấy hàng loạt con dao găm sáng chói dần tượng hình trong không trung và chỉ thẳng về phía Eldric. Xem chừng con cáo này nhất quyết phải tiêu diệt kẻ đã đâm nó cho bằng được, Lana nghĩ. Lana và Eldric di chuyển ra sau lưng Jinard, Dan đã giơ cái khiên lên để che chắn. Những con dao găm đã thành hình. Lana nuốt nước bọt ừng ực vì sợ hãi.
“Đừng sợ…”, Eldric nói trong khi nắm chặc bàn tay co giật không tự chủ của Lana.
Vầng trán ướt đẫm và mấy sợi gân máu căn cứng bên thái dương đã tố cáo Eldric. Lana biết gã cũng đang sợ hãi. Tiếng con cáo hú lên làm Lana giật mình. Hắn ôm đầu rút người vào trong. Lana thấy rõ một lưỡi dao xượt ngang mặt rồi găm xuống đất. Vài tiếng leng keng vọng đến, Lana đoán đó là va chạm giữa ma thuật và cái khiên của Dan.
“Ặc…”, Dan thét lên, “A….”, tiếng rên rỉ của Dan như chuỗi hạt vang lên. Nó khiến Lana đau lòng như đứt từng đoạn ruột nhưng hắn chẳng thể làm gì hơn.
“…Thunder Glade”, Jinard hô lớn.
Một tiếng nổ đùng đoàn phát ra như âm thanh sấm rền. Hào quang vàng kim đã ghi đè lên thứ ánh sáng xám trắng ảm đạm của kim loại. Đấu trường giờ đã trở thành môi trường lôi quang. Mấy lưỡi dao sinh ra từ ma thuật cũng đã biến mất.
Dan gục xuống. Lana vội lôi gã đầu vàng ra một bên, nhường sân chơi lại cho Jinard và Eldric. Lana đã hồi phục được một chút ma lực, vừa đủ để niệm một phép Divine Cure cỡ nhỏ để chữa trị cho cái chân thủng như cái rỗ của Dan. Nhìn máu tươi loang lỗ trên cái quần kaki rách nát của gã mà Lana không kiềm được nước mắt.
“Xin lỗi Dan…”, Lana mếu máo, đôi tay vẫn nắm chặc cái chân để miệng vết thương ngưng chảy máu.
“Lana …Đừng nói vậy”, xeng giữa những lời ngắt quãng của Dan là mấy âm thanh rên rỉ đau đớn vô cùng, “…Tôi…Tôi đã hứa sẽ bảo vệ Lana rồi còn gì…”
“Đúng là khờ khạo mà…”, Lana quở.
Dan vừa cười hề hề sượng trân vừa với bàn tay đẫm máu gãy nhẹ đầu.
“…Divine Cure”, Lana hô.
Vô số đốm sáng xanh ôm lấy đôi chân và bàn tay rướm máu của Dan rồi chữa lành cho chúng. Dan có vẻ đã không còn đau nữa, vầng trán đã giãn ra và hơi thở cũng đều đặn trông thấy.
Một tiếng sấm rền vọng đến làm Lana giật mình. Ở giữa đấu trường, Jinard và Eldric đang phóng như tên bắn trong khi thay phiên nhau tạo sét đánh lên đầu con cáo. Có một điều gì đó rất kỳ lạ đang diễn ra. Lana ngửi thấy mùi sợ hãi. Mỗi lần sấm đổ xuống là con cáo lại co rúm người lại dù chẳng nhận tý sát thương nào bởi khả năng phòng thủ tuyệt đối của Absolute Bearier. Có lẽ nào con cáo này bị điếc vì một lần bị sét đánh không, Lana nghĩ, và cái vẻ sợ hãi kia là sang chấn hậu chấn thương. Dù là gì thì Lana cũng thấy biết ơn vì nhờ vậy mà hắn có một chút thì giờ để khôi phục ma lực.
Chợt con cáo nhảy lên một trụ đá vôi. Cái đuôi tím dựng lên cao rồi phát sáng. Lana tròn mắt nhìn. Hắn biết con cáo đó định làm gì. Lana vội đứng dậy rồi quay người về phía những thuật sĩ trên băng.
“Môi trường cỏ…Em cần môi trường cỏ…”, Lana hét lớn.
Theo cơn gió, âm thanh rù rì niệm chú đã vang lên. Lana quay trở lại để nhìn con cáo. Nó tru lên thứ âm thanh nồng nặc mùi chát chúa và căm phẫn. Lana thấy trên chiếc đuôi tím rực rỡ như hoàng hôn, một cầu ma pháp thành hình rồi bay xuống nền đá. Ánh sáng màu huyết dụ chói lòa bùng nổ. Môi trường lôi quang đã bị ghi đè thành môi trường hư vô. Cũng vì vậy mà Eldric và Jinard không thể di chuyển bức tốc được nữa.
Ánh sáng tím như màu hoa đậu biếc là đà trong không khí. Lana biết về cái môi trường này, ma thuật hỗ trợ được sử dựng bên trong nó sẽ không tiêu hao ma lực.
“Eldric…Jinard…”, Lana gọi lớn.
Hắn kéo tay Dan rồi chạy xồng xộc ra giữa đấu trường. Vừa chạy, Lana vừa tụng niệm Divine Cure ở hiệu lực tối đa trong đầu. Quãng đường chỉ hơn chục thước mà Lana chạy mãi không đến nơi. Xem chừng hắn đã bắt đầu thấm mệt.
Ngay khoảnh khắc cả bốn người chạm nhau, thuật thức cũng vừa được tụng niệm xong.
“…Divine Cure”, Lana hô lớn.
Vô số hạt tím bay lên, chúng nhanh chóng trở thành màu xanh lam rồi ôm lấy cả bốn người. Cảm giác đau nhói vì chấn thương dạ dày của Lana đã vơi đi trông thấy. Những vết trầy xước trên da cũng đã lạn đi thấy rõ.
Con cáo cũng không rảnh rỗi. Nó đang niệm một thứ ma thuật tấn công gì đó không rõ. Nhưng Lana không quan tâm, vì đốm sáng xanh lục quen thuộc đã lấp lánh ở trên bầu trời. Chúng là ma pháp môi trường của những thuật sĩ. Hàng loại cầu phép đáp xuống, môi trường sân đấu lại một lần nữa thay đổi. Hào quang xanh lục êm dịu bao trùm lấy toàn đấu trường. Phòng thủ tuyệt đối của con cáo vỡ nát và cái ma pháp nó đang tụng niệm cũng đứt đoạn.
Con cáo gầm lên. Nó nhảy vồ đến chỗ Eldric. Dan giơ tấm khiên ra che chắn. Eldric và Jinard xem chừng đã biết được điểm yếu của con cáo. Họ chạy vòng quanh, vừa tụng niệm vừa né tránh những đòn quét đuôi dữ dội.
Lana lùi về sau và bắt đầu cho chiêu thức diệt hồn tối thượng. Mỗi khi một dòng chú ngôn trôi qua trí óc là mỗi lần Lana cảm thấy ma lực bị kéo đi như ai đó đang rút máu hắn.
Con cáo hoảng loạn bởi tiếng sấm đùng đoàn luân phiên vang lên. Không có phòng thủ tuyệt đối, lớp lông trắng của nó dần xuất hiện mấy vệt đen do bỏng nhiệt. Lana biết những tia sét đó không gây nhiều sát thương, nếu không muốn nói là vô dụng, bởi khả năng kháng phép cao cường của chúa tể mê cung.
Sau một tia sấm đánh thẳng vào mũi con cáo, có vẻ Jinard là người đã ra đòn, con ma vật bỗng trở nên loạng choạng. Nhanh như cắt, Eldric phóng đến túm lấy hai cái mi mắt đỏ thẫm dài rũ rượi của con cáo. Bằng sức mạnh phi thường, gã quật nó nằm xổng xoài ra nền đá lạnh lẽo.
Lana chớp lấy cơ hội. Hắn vội lao đến trong khi hoàn thành những dòng chú ngôn cuối cùng trong đầu. Cầu phép trên tay Lana bừng sáng dữ dội đến mức chói mắt. Từng bước hắn chạy, Lana nghe rõ âm thanh hô hào đầy hi vọng của những thuật sĩ, của Dan và cả Jinard nữa. Lana thồn thẳng cầu phép vào cái mõm ngoác đến tận mang tai của con cáo.
“Ato…mic Ex…plo…sion…”, Lana hét từng âm tiết cuối cùng.
Lana ngã ngang vì kiệt sức. Eldric chòm đến đấm mạnh vào cái mõm của con cáo để nó ngậm cái cầu phép lại. Gã còn cẩn thận dùng cặp mi như dây thừng để rọ cái mõm của con cáo. Jinard phóng bạc mạng về phía Lana rồi bồng hắn chạy ra xa. Eldric cũng nhảy khỏi người con cáo và cùng Dan chạy chối chết ra con lộ đá.
Một vụ nổ kinh hồn xảy ra. Sóng xung kích khiến Lana nhứt óc đinh tai.
Mọi thứ trở nên mờ ảo, Lana ngất liệm đi.