A Howl Of Wisdom - Chương 21: Chapter 21: LANA VII
[ 20:30 19/06/1289, Mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]
[ Ngày 1 - Chuyến dã ngoại mê cung ] [ Tầng 19 ]
“Chói quá…”, Lana vô thức cất tiếng khi ánh nắng dữ rọi thẳng vào đôi mắt mờ nhòe của hắn.
Bên tai Lana là mấy âm thanh hỗn tạp, nam có nhiều mà nữ cũng chẳng ít. Hắn nghe loáng thoáng trong gió mấy câu đứt quãng như “Lana… Lana…”, “Con bé tỉnh rồi…”, “Ồ… Ồ… Nữ thần không sao…”, “Tuyệt quá…”
Lana tự hỏi những lời đó có phải là dành cho hắn không. Xem chừng là như vậy rồi, còn ai khác ngoài nhân vật chính là hắn nữa. Cố nâng cánh tay mềm nhũn lên để dụi đôi mắt ướt nước, Lana cuối cùng cũng có thể nhìn quanh. Hắn đang gối đầu trên đùi của Dan. Đôi mắt gã chết giẫm này sao lại đỏ hoe thế nhỉ, Lana nghĩ. Cách Dan nhìn Lana cũng thật ghê rợn, nó làm hắn nhớ về ánh nhìn lo lắng của mẹ Kim Lân mỗi khi hắn đổ bệnh thuở còn tắm bé.
“Tôi ngất bao lâu rồi…”, Lana chống tay muốn ngồi dậy.
Nhờ Dan nhẹ đở người nên Lana không cần phải quá khổ sở để về tư thế thẳng lưng. Mãi lúc này Lana mới nhận ra cả đám học viên năm hai đang bu quanh chỗ của hắn. Hàng chục ánh nhìn tò mò hướng trực tiếp lên người làm Lana rùng mình.
“Có…Có chuyện gì vậy…?”, Lana ấp úng hỏi.
“Chân thành cảm tạ quý tiểu thư…”
Một giọng đàn ông trầm ấm vang lên ngay bên cạnh khiến Lana thoáng giật mình. Hắn vội quay cái cổ đang cứng đờ vì nằm lâu về hướng âm thanh phát ra. Lana thấy một nam học viên đang quỳ một chân trước hắn, người cúi nhẹ ra vẻ thủ phục. Cái đầu bạc này thì đích thị là gã suýt chết khi nãy, Lana nghĩ.
“Vị này là…?”, Lana giả vờ hỏi bằng giọng bối rối.
“Jinard de Hamilton”, gã đó nói, “Nhờ có tiểu thư mà tôi mới giữ lại được đôi chân…”, hắn tụng bằng giọng nghiêm nghị như đang đọc một thứ tuyên ngôn trang trọng, “…Ơn nghĩa này quá lớn, không biết trả sao cho hết. Xin hãy để kẻ hèn này hộ tống tiểu thư đến khi hoàn thành bài kiểm tra…”
Mấy nữ sinh hú hét như vừa trúng phải tiếng sét ái tình của Jinard sau màn xướng ngôn vừa rồi. Lana chỉ thấy dáng dấp tụng kinh của Kein trong gã này chứ chẳng có chút hấp dẫn nào.
“Hamilton… tức là hoàng gia… đó ư?”, Lana hỏi bằng giọng khàn.
“Tôi là con trai thứ của đại công tước Aegis de Hamilton…”, Jinard đáp dõng dạc và tự tin.
Lana vừa cứu chữa cho một hoàng thân Theresia và điều đó hoàn toàn vượt ngoài kỳ vọng của hắn. Xem chừng đây là món quà bất ngờ mà vũ trụ ban cho hắn sau pha sụp hố kỳ quặc khi nãy. Giờ thì gã này và cả Eldric đều mang nợ Lana nên tiếng nói của hắn cũng sẽ có trọng lượng hơn tất thảy. Nghĩ bụng, Lana cười khúc khích trong vô thức.
“Lana…”, Dan vịn nhẹ lên vai Lana trong khi gọi tên hắn bằng giọng thiết tha.
Lana giật mình. Hắn ngoảnh mặt nhìn Dan rồi lại nhìn Jinard đang quỳ gần bên.
“Mong điện hạ đừng để bụng…”, Lana mỉm cười nói, “…Tôi chữa thương cho ngài cũng vì lòng thương người mà thôi…”
Mấy nữ sinh kia không hiểu vì sao mà dẫy cẩn lên rồi ôm chầm lấy nhau như đang lên cơn động kinh. Lana nhìn họ bằng đôi mắt to tròn khó hiểu. Không hiểu vì cớ gì mà cả đám con gái ngã ngang ra bãi cỏ rồi cười ngờ nghệch như người phê thuốc.
“Dan này…”, Lana gọi, “Anh Eldric đâu rồi?”
“Anh…”, “Anh…”, cả Dan và Jinard thốt lên rồi tự dưng ngoảnh mặt đi như đang cay cú điều gì. Lana thấy rõ mấy sợi gân máu nổi lên trên vầng tráng đầm đìa mồ hôi của cả hai.
“Gì vậy?”, Lana nghiêng đầu hỏi.
“Lớp trưởng đang canh gác cánh cổng ở đằng kia kìa”, một nam sinh lạ mặt nói trong khi chỉ tay về phía cánh cổng.
Lana mỉm cười và gật nhẹ đầu như lời cảm ơn. Gã nam sinh đó cũng trở nên đỏ ửng một cách khó hiểu. Trong thoáng chốc, Lana đã nghi ngờ đám học viên này là tôm cua đội lốt người.
“Để…Để tôi đi gọi ngài ấy…”, gã nam sinh đó lắp bắp nói.
“Nhờ anh…”, Lana nói khẽ.
Gã học viên nọ phóng như bay về phía Eldric. Mấy người khác cũng tản ra dần dần để lại cho Lana một khoảng không trống trải. Cơn gió mát thổi ngang làm làn tóc đen suông mượt của Lana nhẹ lay.
“Với ai, tiểu thư cũng lịch thiệp như vậy nhỉ?”, Jinard hỏi.
“Ờ…Ừm…”, Lana gật đầu, “Tôi làm gì phật ý điện hạ ư?”, hắn hỏi trong khi nhìn thẳng vào đôi mắt hoàng kim óng ánh như vàng ròng của Jinard.
“Điện…”, Jinard thốt lên một tiếng đứt gãy như thể gã này bị nghẹn chữ vì sốc.
“Vui nhé, thưa điện hạ…”, Dan cười đắt ý.
Gã này đang bày ra vẻ mặt thách thức kỳ lạ với Jinard. Cái cách hắn nhấn mạnh hai chữ “điện hạ” ngập tràn sự tự mãn và hả hê. Giữa mấy tên đàn ông này có vấn đề gì vậy, Lana không hiểu.
“Chao ôi… Dan Cromwelle…”, Jinard mỉm cười trong lúc nói nhưng Lana chỉ thấy một vành môi cong đằn đằn sát ý.
“Có tôi…Thưa điện hạ…”, Dan đáp một cách cứng rắn.
Hai gã này cứ trừng mắt nhìn nhau như thể họ đang đấm nhau trong tâm tưởng vậy. Lana tự hỏi một gã nhút nhát như Dan lấy đâu ra dũng khí để chống lại một vương tử như Jinard.
Lana thở dài một hơi. Hắn nhìn quanh thì thấy cái giỏ trái cây của Eldric đang nằm trên phiến đá to gần đó. Hắn lồm cồm bò dậy rồi đi từng bước khập khiển đến gần. Ngồi xuống bãi cỏ ngay gần bên phiến đá lớn nọ, Lana tét vài trái nho chín rồi ném vào miệng. Vị chua điếng người này đúng là kích thích, nó ngay lập tức đánh tan cơn mê man như lớp mù sương trong tâm trí hắn lúc bấy giờ.
Eldric đã trở lại. Lana có thể thấy vóc dáng cao lớn của gã từ xa. Ngay khi ánh mắt chạm nhau, Eldric vừa cười tươi vui vẻ vừa vẫy tay lên cao như lời chào. Lana thấy thế thì cũng vẫy tay chào lại. Xem chừng gã này cũng tốt tính ấy chứ, Lana nghĩ, hình ảnh Eldric khóc hết nước mắt trong lúc ôm thân thể tàn tạ của Jinard vào lòng đã khiến Lana cảm thấy mủi lòng.
“Em dậy rồi ư?”, Eldric nói, “Chắc anh phải làm trâu làm ngựa cả đời để trả ơn em mất thôi…”
Eldric nói bằng giọng nửa đùa nửa thật.
Gã cười nhe răng đầy hào sảng trong lúc với một tay ra sau gáy gãi gãi. Lana biết cái cử chỉ này, đó là biểu hiện của sự ngượng ngùng.
“Im đi Eldric…”, tiếng gầm của Jinard cắt đứt dòng suy nghĩ của Lana.
Gã đầu bạc lao đến dan một tay chắn trước Lana. Jinard nhẹ xoay đầu nhìn Lana rồi còn nháy mắt với hắn nữa. Lana tự hỏi cảm giác rợn người này là gì.
“Tôi mới là người đội ơn tiểu thư đây…”, Jinard nói bằng giọng diễn cảm như kép tuồng, “…Những lời đó phải do tôi nói mới đúng…”
Eldric bật cười thành tiếng.
“Cứu cậu là một chuyện…Nhưng tôi là người đã trực tiếp thỉnh cầu tiểu thư Lana…”, Eldric nói với một nụ cười mỉm lộ rõ vẻ khiêu khích, “Nợ nần phải nằm trên vai tôi mới phải…”
Eldric bước đến gần rồi đặt bàn tay lên vai Jinard. Hai gã này lại nhìn nhau rồi cười hề hề một cách ẩn ý và khó hiểu. Lana lắc đầu ngao ngán. Chợt trên môi của Lana có cảm giác lành lạnh. Hắn nhẹ cúi đầu thì thấy Dan đang đút một trái nho cho hắn. Lana thản nhiên ngoạm lấy rồi nhai nhòm nhoàm.
“Này…”, Jinard gầm lên, “Đồ tiểu nhân vô sĩ…”
“Hehe”, Dan cười đắc ý, “Vì các anh cứ mãi cãi nhau đấy…”
“Cậu…”, Jinard lại trừng mắt nhìn Dan.
Lana cảm tưởng như đang ngồi giữa một bầy chó ồn ào. Dan và Eldric là hai con golden retrievers quấn chủ, trong khi Jinard lại là một con husky lắm mồm.
“Xin lỗi…”, Lana cất tiếng với hi vọng dẹp được cuộc xung đột kỳ quặc này, “Chúng ta bàn kế hoạch tác chiến được không ạ?”
“Tác chiến?”, cả ba gã đàn ông tròn mắt nhìn Lana.
Lana vừa ngậm một họng nho vừa chỉ ngón tay về phía cánh cổng.
“Con cáo chín đuôi ở tầng tiếp theo…”, Lana nói.
Eldric bỏ tay ra khỏi vai Jinard rồi ngồi xuống gần bên Lana. Jinard thấy thế cũng ngồi xuống đối diện. Jinard lúc này vẫn không ngớt ánh mắt thù địch để nhìn Dan bên phía còn lại của Lana.
“Không phải Prismatic Slime ư?”, Dan hỏi.
“Nó là một con Elemental Ninetails”, Jinard nói bằng giọng nghiêm nghị.
Lana đoán vẻ mặt này sắc xảo này mới thực sự là vương tử Jinard de Hamilton. Chợt ánh mắt của Lana và Jinard chạm nhau. Gã đầu bạc thoáng giật mình rồi nhẹ xoay đầu đi như muốn tránh né hắn. Lana tự hỏi cùng là đàn ông với nhau thì có gì mà ngượng ngùng thế.
“Nhưng chẳng phải nó là con trùm ở tầng cuối cùng hay sao?”, Dan hỏi.
Eldric gật đầu, “Theo sách hướng dẫn thì đúng là vậy”, gã lớp trưởng đang bày ra vẻ mặt trầm ngâm khó tả, “Có lẽ đây là một bài kiểm tra nên mới có sự thay đổi lớn như thế…”
“Và còn một chuyện kỳ lạ nữa…”, Jinard nói.
“Sao vậy?”, Lana tò mò hỏi.
Lana thấy một cái sửng người của Jinard. Gã đầu bạc đặt cổ tay ngang miệng rồi ngoảnh hai cái má đỏ ửng ra xa.
“Từ lúc bọn anh đến đây, chưa có lớp nào khác đi ngang”, Eldric nói.
“Mỗi lớp là một route khác nhau ư?”, Lana reo lên.
“Rou..te…”, cả ba gã đàn ông tròn mắt nhìn Lana mà không giấu được sự bối rối.
Lana giật mình. Hắn vừa nhận ra bản thân đã thốt ra một từ kỳ lạ. Lana vội hắng giọng một cái nhẹ.
“Xin lỗi mọi người”, Lana nói nhỏ. Hắn ngồi thẳng lưng dậy rồi nhìn qua một lượt, “Em nghĩ mỗi lớp sẽ chinh phục một phiên bản khác biệt của Orcus…”
“Em hãy nói rõ hơn được không?”, Eldric nói.
Dan và Jinard nghiến răng trèo trẹo trong khi lườm Eldric bằng con mắt dữ dằn. Gã lớp trưởng thấy thế thì cũng giơ hai bàn tay lên phía trước như che chắn rồi nở một nụ cười thân thiện sượng trân.
“Có thể các giáo viên đã làm gì đó với cái mê cung này”, Lana đưa ra giả thuyết, “Các anh nghĩ mà xem, nếu cả trăm học viên tập hợp lại thì bài kiểm tra này có ý nghĩa gì nữa?”
“Em nói không sai…”, Eldric gật gù, anh ta đáp rất nhanh như đã suy nghĩ qua vấn đề này từ trước.
“Hơn nữa…”, Lana nói tiếp, “Em biết ở lớp của thầy Jaden có một học viên cực mạnh. Người đó đã vào mê cung muộn do thuyền đến trễ… Đáng lẽ giờ này anh ấy đã bắt kịp chúng ta, vì hố sụp không thể vượt qua được những tầng có trùm”, Lana hướng mắt về phía cánh cổng, “Chỉ có thể là họ đang ở một cái Orcus khác với chúng ta…”
“Sẽ không có tiếp viện nhỉ?”, Dan hỏi.
“Có thể nói là như vậy…”, Lana gật đầu. Lana nhìn Eldric bằng đôi mắt quyết tâm, “Anh Eldric… Anh có thể cho em biết quân số của chúng ta và khả năng của họ không?”
Được gọi tên, Eldric giật bắn mình tròn mắt nhìn Lana. Gã lớp trưởng thấp thoáng vẻ ngượng ngùng nhưng rất nhanh đã lấy lại cái uy người lãnh đạo của gã.
“Chúng ta có bốn mươi pháp sư cả thảy”, Eldric nói, “Tất cả đều có thể niệm phép ổn định và đủ điều kiện để đóng vai trò thuật sĩ yểm trợ…”, Eldric chỉ tay vào bản thân rồi chỉ tay về phía Jinard, “Ngoài anh và Jinard sử dụng ma thuật nguyên tố lôi thì tất cả học viên khác đều sử dụng lửa là chính…”
“Tôi còn biết dùng kiếm nữa…”, Jinard tranh lời. Gã tháo bao kiếm bên hông ra đưa cho Lana xem.
“Anh sợ người ta không biết hay sao mà vội thế?”, Dan chế giễu, “Tôi còn biết dùng cả khiên đấy…”, Dan ném cho Jinard một ánh nhìn đầy thách thức.
“Vậy à… Muốn một trận so tài không…”, Jinard đáp trả bằng giọng đắc ý.
Hai gã này lại bắt đầu cạnh tranh nhau không vì lý do gì cả. Điều đó khiến Lana đau đầu. Làm sao hắn có thể khiến cho ba gã não ngắn này vận hành như một đội hình hoàn chỉnh. Chưa kể năng lực của những học viên còn lại vẫn còn là một biến số không thể lườn trước được. Cái sự chênh vênh này làm Lana nhớ về mấy bài code về biến con trỏ kỳ quặc hồi học môn cấu trúc dữ liệu và giải thuật. Ngay lúc này, hắn đang đứng giữa vô số con trỏ khó hiểu và hắn phải sử dụng chúng làm sao để giải thuật được tối ưu nhất có thể. Thật là đau đầu làm sao, Lana nghĩ, giá như có Kein ở đây thì tốt biết mấy. Dù hay lèm bèm nhưng Kein luôn cho lời khuyên hữu ích.