Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Howl Of Wisdom - Chương 24: Chapter 24: SALAN I

[ 00:30 20/06/1289, Cảng mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]

Trầm mình trong làn nước ấm nóng, Salan đang kỳ cọ thân thể mới của mình.

Cái bồn tắm đóng từ gỗ bé tý tẹo này thật là hèn mọn quá thể, chẳng bằng một góc của cái bồn bằng đá hoa cương mà quỷ vương xây cho hắn. Nhưng ở đây ấm áp quá, không phải bởi thứ nước hoa hồng do Kein pha, cũng chẳng vì màu tường gạch đỏ au chung quanh. Lần đầu tiên trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình, Salan được ai đó chăm sóc thật lòng. Có vẻ đó là nguyên nhân đằng sau cảm giác nóng bừng trên da mặt của hắn lúc này.

Có tiếng gõ cửa vọng đến. Kein đẩy cánh cửa nhà vệ sinh ra rồi ló đầu vào.

“Cậu thật sự không biết ngại nhỉ?”, Salan càu nhàu.

“Hehe…”, Kein cười nhe răng đầy tinh quái, “Đừng ngâm mình lâu quá nhé… Cẩn thận bị cảm đấy…”

“Cậu nghĩ tôi là gì vậy hả?”, Salan ngoảnh mặt đáp.

“Một học viên vừa chuyển trường”, Kein nói.

“Tôi biết rồi”, Salan đáp rồi ngụp xuống nước.

Hình ảnh cánh cửa lòe nhòe đóng lại, Salan ngoi đầu lên và ngã hẳn người ra sau. Hắn nhớ về trận chiến cuối cùng ở Zorah. Đám người cá quỷ quyệt đã cùng nhau bắn một ma pháp tập thể về phía quỷ vương. Chính Salan đã xả thân đở đòn và cơ thể của hắn cũng tan nát hết cả. Chợt một giọt nước mắt ứa ra, Salan vô thức tạt nước lên mặt mấy cái. Bản thân hắn cũng không biết vì sao lại khóc. Xem chừng hình ảnh vẻ mặt thất vọng của quỷ vương trước lúc hắn liệm đi đã khiến Salan phiền lòng. Salan chẳng biết ai đã cứu hắn. Khi tỉnh dậy thì đã thấy mình đang nằm ở tầng đáy mê cung rồi.

Thở hắt một hơi đầy ủ dột, Salan chống tay đứng dậy.

Vừa dùng cái khăn bông do Kein chuẩn bị để lau khô cơ thể, Salan vừa ngó nghiêng thân người một lượt. Salan chợt thấy bồi hồi khó tả. Một người bạn trong quân đoàn quỷ vương đã dạy hắn phép hóa thân. Dù chẳng biết tên nhưng hắn thật sự biết ơn kẻ đó vô cùng. Thứ phép tưởng chừng vụng vặt này đang giúp hắn tồn tại trong xã hội loài người.

Đứng trước cái gương treo dọc bức tường gạch và soi chiếu bản thân trong đó, Salan thấy cái dung mạo này cũng gọi là ưa nhìn. Một mái đầu bạc gọn gàng xen lẫn vài lọn đen cùng với nét mặt cân đối và đôi mắt đen tuyền sắc xảo. Salan đã bắt chước nhân dạng của Norn vì hắn thật sự chẳng biết gã con người nào khác. Một cảm giác rùng mình khi Salan nhớ về cảnh Kein hành quyết gã dũng giả nọ. Kẻ từng là cơn ác mộng của quỷ vương đã không chạm được vào con quái vật kia dù chỉ một đòn. Thái độ dửng dưng đó như thể Kein là đao phủ máu lạnh, còn Norn là tử tù đang chờ chặt đầu vậy. Thật đáng sợ, Salan nghĩ.

Mặc bộ quần áo lụa phi bóng màu trắng ngà dài đến tận cổ tay và cổ chân, Salan đẩy cửa bước ra ngoài. Kein đang ngồi sẵn ở trên chiếc giường đôi với bộ quần áo ngắn tay gọn gàng. Salan có thể thấy lớp lông trắng ngã xanh lam lấp ló bên dưới chiếc áo phông mỏng tang.

“Lại đây…”, Kein mỉm cười trong khi ngoắc tay với Salan.

Hắn nghe vậy thì cũng bước đến gần rồi ngồi xuống ngay gần bên gã sói xám. Kein nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của Salan.

“Dehydration”, Kein niệm.

Salan cảm nhận rõ ràng nước trên tóc và trong vài chỗ có lông khác trên cơ thể đã bị triệt tiêu mất. Cơn gió lùa vào qua khung cửa sổ mở toang làm mái tóc vừa khô ráo của hắn khẽ lung lay. Ánh sáng vàng ấm áp tỏa ra từ chiếc đèn sứ ốp tường làm Salan thấy thư giãn. Sự dễ chịu này như đưa hắn trở về vùng ký ức xa xôi, khi hắn còn nông nổi và yêu thích cái cảm giác lăn lộn trên đồng cỏ xanh dưới ráng chiều rực rỡ.

“Đói không?”, Kein hỏi.

“Ừm…”, Salan đáp.

Kein ngã người ra chiếc nệm trắng phau. Gã này cứ thế mà dũi dài người ra như lũ mèo nhà khi có người cưng nựng. Salan tự hỏi con sói này vì sao vẫn giữ được lý trí dù mang trong mình thứ sức mạnh khủng khiếp như vậy.

“Bếp ăn của lữ quán này đang chuẩn bị bữa tối cho chúng ta”, Kein nói, “Một chốc nữa sẽ có cơm ăn thôi… Đây là sẽ lễ ra mắt đầu tiên của cậu với những giảng viên…”

“Giảng viên là gì?”, Salan hỏi trong khi dùng đôi mắt tò mò nhìn Kein.

“Giống như những con lớn trong đàn…”, Kein nói, “Họ sẽ dạy dỗ những con nhỏ hơn cách sinh tồn…”

“Thì ra là vậy…”, Salan đáp.

Tập tành sống cùng loài người thật khó khăn, Salan nghĩ. Một con hổ cô độc từ khi mới được sinh ra như hắn thì làm gì biết đến sự dạy dỗ. Salan hiểu lũ động vật ăn cỏ thường sống theo bầy và hắn từng nghĩ đó là một chiến lược sinh tồn ngu ngốc. Hắn đã không ít lần tự hỏi tại sao lũ hươu nai lại đứng thành cả cụm lớn để làm gì. Cho đến một lần Salan đi săn, hắn thấy bầy con non run rẩy bên trong bức tường thịt của những con trưởng thành. Con lớn hơn bảo bọc con nhỏ hơn và cứ thế mà chúng tồn tại.

“Này Kein”, Salan gọi.

“Ơi…”, Kein đáp rất tự nhiên.

Cái tự nhiên trong ngữ điệu đó khiến Salan thoáng giật mình. Hắn có cảm tưởng như bản thân đã được Kein chấp nhận như một thành viên trong bầy.

“Tôi là con dã thú từng hoạt động dưới trướng quỷ vương…”, Salan nói, bàn tay vô thức bấu chặt lấy cái ga trải giường, “Liệu…Liệu họ sẽ chấp nhận tôi chứ?”

Kein bật cười thành tiếng, giòn giã như pháo nổ.

“Cậu nghĩ cậu là kẻ nguy hiểm duy nhất ở đây hay sao?”, Kein hỏi, “Bên trong học viện còn một kẻ khác khủng khiếp hơn cậu rất nhiều đấy, Salan… Chỉ cần cậu không tùy tiện sử dụng sức mạnh bên trong học viện thì cậu cũng chẳng khác con người là mấy… Dan đã và đang sống như vậy, chẳng ai biết nhóc đó là quỷ cả…”

“Ừm…”, Salan khẽ đáp.

Salan sẽ tạm trú ở học viện một thời gian vậy. Hắn đang đứng giữa thảo nguyên rộng lớn của những sự lựa chọn. Không còn vòng tay của quỷ vương, Salan chẳng còn biết sẽ đi về đâu. Hắn đành phải nương theo cơn gió thoảng, cũng là gã Kein này đây, để bước tiếp một quãng ngắn trong lúc suy nghĩ về những quyết định trong tương lai. Salan ngoảnh mặt nhìn ra ô cửa sổ mở toang. Vầng trăng hạ huyền soi chút ánh sáng xanh lam lên mặt sàn gỗ sẫm màu.

Tiếng gõ cửa lộc cộc như tiếng chim gõ kiến vọng đến làm Salan giật mình. Kein ngồi bật dậy rồi bước đến để mở miếng ván gỗ màu mè kia ra. Đó là cái người mà Kein luôn gọi bằng danh xưng công nương thông tuệ. Salan tò mò về quan hệ giữa hai người này. Dù trông họ rất thân thiết nhưng hắn lại chẳng ngửi ra thứ mùi quá trớn nào ở đây cả. Có vẻ họ là quan hệ cộng sinh thuần túy, Salan nghĩ.

“Ổn chứ?”, Diantha hỏi.

“Xong rồi”, Kein đáp. Gã đứng nép người qua một bên để Diantha ngó vào. Cô ả nhìn Salan từ trên xuống dưới một lượt với đôi mắt to tròn không giấu được sự tò mò và thích thú.

“Điển trai đấy…”, Diantha cười toe toét.

Salan không biết đáp thế nào nên chỉ biết nhẹ gật đầu với vẻ mặt sượng sùng đầy ái ngại.

“Iris sao rồi?”, Kein hỏi.

“Chị ấy đang ngâm nước nóng”, Diantha nói, “Tôi vừa hướng dẫn chị ấy cách tắm táp…”

Kein cười nhưng mép miệng hắn giật giật lộ rõ sự bất lực.

“Xem chừng vất vả nhỉ?”, Kein hỏi, “Tôi đoán cô ta đã ríu rít như chim hót…”

Diantha lắc đầu, “Trầm tư đến bất ngờ… Có vẻ đó là tính cách thật của chị ấy…”

“Vậy à…”, Kein mỉm cười, “Mừng cho công nương… Có người bầu bạn rồi…”

Diantha mỉm cười lạnh tanh. Salan thấy rõ sự đe dọa trong cái mi mắt giật giật kia.

“Ối dà… Ý công tử là tôi lập dị hay sao?”, Diantha nói nhẹ như gió thoảng.

“Tôi nào dám có ý đó…Công nương nghĩ quá nhiều rồi…”, Kein cũng mỉm cười đáp lại nhưng ngữ điệu có phần khiêu khích.

Một khoảng lặng kỳ lạ ập đến. Chợt hai người họ che miệng rồi cười khúc khích trông rất vui vẻ. Điều đó khiến Salan hoang mang. Hắn không biết Kein và Diantha đã nghĩ gì, hành vi của họ kỳ quặc và thật khó để nắm bắt.

“Lát gặp…”, Diantha nói.

Cô ả nhìn Salan rồi nhẹ vẫy tay với một nụ cười rạng rỡ. Thật đáng sợ, hắn nghĩ, những kẻ này có thể tự điều khiển cảm xúc đến múc đổi trắng thay đen chỉ trong cái nháy mắt. Salan cũng nhẹ vẫy tay đáp lại nhưng hắn không thể nặn ra một nụ cười tử tế. Diantha thoáng tròn mắt nhìn hắn nhưng chỉ dừng lại ở vẻ mặt tò mò chứ không nán lại lâu hơn. Kein đóng cửa lại rồi trở về chiếc giường.

“Iris là linh hồn mang sức mạnh ánh sáng bên trong Diantha phải không?”, Salan hỏi.

“Đúng vậy…”, Kein đáp, “Nếu cậu muốn bắt cóc Iris để lập công với quỷ vương thì cứ việc…”

Một lời đề nghị hấp dẫn, Salan nghĩ, nhưng hắn sẽ không làm vậy. Salan không còn động lực để trở về bên quỷ vương nữa. Dù là một dã thú nhưng Salan không phải là loại vô ơn. Hắn không thể xuống tay với những người đã kéo hắn ra khỏi địa ngục.

“Tôi nghĩ mình sẽ kết bạn với cô gái đó…”, Salan nói.

Kein đặt một ngón trỏ trước cái mõm dài kiêu hãnh của gã.

“Vậy thì cậu hãy giữ bí mật nhé…”, Kein nói, “Với cả Dan và quỷ tộc…”, gã mỉm cười lạnh tanh như đe dọa, “…Đó là cái giá để cậu được phép tạm trú ở học viện…”

“Ừm…”, Salan vô thức đáp.

Hắn sợ đến mức hai hàm răng đã cắn chặt vào nhau từ lúc nào. Nước bọt cũng ứa ra vì lo lắng. Kein bỗng thở dài một hơi. Gã nhìn Salan bằng ánh nhìn chua sót mà hắn không hiểu lý do đằng sau. Một lúc lâu nhìn nhau mà chẳng nói câu nào khiến Salan thấy bức rức.

“Có… Có chuyện gì vậy?”, Salan đánh bạo hỏi, “Tự nhiên nhìn tôi chằm chằm thế?”

Kein nhẹ lắc đầu không đáp. Gã hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy.

“Đói quá…”, Kein ngáp một hơi dài, “Ăn no bụng rồi ngủ một giấc thẳng cẳng thì sướng phải biết…”

Kein nói dứt câu thì bắt đầu cất bước. Salan thấy vậy thì cũng lẽo đẽo theo sau. Hắn thoáng thấy một cái cong môi hài lòng vụt ngang gương mặt sói xám của Kein.

Bước ra dãy hành lang tối đen, Salan thấy ánh sáng ở đằng cầu thang.

Ngọn lửa xanh lam trên bàn tay Kein lập lòe như ngọn nến yếu ớt soi rõ mặt sàn gỗ bên dưới. Âm thanh kẽo kẹt xen lẫn tiếng bước chân lộp cộp nghe thật quái gỡ. Nhìn vào đóm lửa đó không khỏi khiến Salan rùng mình. Cảm giác ngạt thở vẫn còn tươi mới như chỉ vừa mới diễn ra cách đây vài cái chớp mắt. Gã người sói trước mặt Salan còn giống quỷ hơn cả những thượng quỷ ở ma đại lục.

Đặt chân xuống chiếc cầu thang gỗ, Salan cảm nhận từng bước hắn đi nặng nề và chậm chạp như tảng băng trôi. Ngọn đèn sứ ốp tường soi chút ánh sáng vàng yếu ớt, vừa đủ để người ta thấy những bậc thang mối mọt cũ kỹ bên dưới.

Bước đến bậc thang cuối cùng, Salan thấy cả sảnh chờ của cái lữ quán này trống huơ. Cả một dãy hành lang tối đen không thấy đích đến làm Salan rùng mình, hắn vô thức bấu tay vào vạt áo của Kein mà không hiểu vì sao bản thân lại làm như vậy. Có lẽ hắn sợ một cảm giác gì đó mà hắn không biết cách gọi tên.

“Sao thế?”, Kein hỏi.

“Ừm…”, Salan cúi mặt, đưa mắt nhìn vào góc tường để giấu đi sự xấu hổ. Hắn không muốn để con sói này biết hắn đang cảm thấy bất an.

Kein dừng lại rồi nhẹ quay người để đứng đối diện Salan. Gã thản nhiên đặt tay lên đầu hắn rồi xoa nhẹ như vuốt ve một vật nuôi trung thành. Salan để yên cho Kein muốn làm gì thì làm. Cảm giác an toàn và nuông chìu này làm hắn không thể cưỡng lại.

“Ai lại đành đoạn bỏ rơi một đứa trẻ ngoan như vậy nhỉ?”, Kein nói nhẹ như ru.

Salan cắn răng cố không để nước mắt trào ra. Hai tay hắn siết chặt đến mức da thịt đã bắt đầu có cảm giác đau điếng vì bị móng nhọn găm vào. Chợt Kein bước đến rồi ghì Salan vào lòng. Hắn cũng để yên như vậy mà không phản kháng. Cảm giác ấm áp này hắn chưa bao giờ có. Kein vừa ôm vừa vuốt ve chỏm tóc trên gáy Salan. Hắn tự hỏi quỷ vương đã bao giờ cho hắn thứ cảm giác như thế này chưa.

“Sẽ ổn thôi…”, Kein nói khẽ vào tai Salan, “Chẳng có ai ở nơi này nỡ lòng nào mà bỏ rơi một đứa trẻ biết nghe lời cả…”

“Ừm…”, Salan nhẹ gật đầu như lời đáp.

Nước mắt trào ra như thác đổ trên hai khóe mi của Salan. Thật nhục nhã, hắn nghĩ, hắn chưa bao giờ uất ức đến mức khóc ròng như vậy. Salan úp mặt lên bả vai của Kein để giấu đi vẻ mặt khó coi không thể tả. Kein vừa vuốt tóc vừa vỗ nhẹ lên lưng Salan mà không nói gì hơn. Salan chỉ mong khoảnh khắc này kéo dài hơn một chút nữa vì cảm giác an yên này khó lòng mà có lại.

Sau một khoảng lặng, khi mà nước mắt đã cạn khô và hơi ấm trên ngực cũng đã đong đầy, Salan nhẹ đẩy Kein ra. Hắn ngoảnh mặt đi rồi vội nâng ống tay áo lên để lau mặt. Nước mũi tèm lem làm hắn phải khịt mấy hơi liền để chúng không chảy ào ra ngoài.

“Đi tiếp thôi”, Kein mỉm cười nói.

Salan không đáp mà chỉ lẳng lặng nối gót theo sau.

Cuối hành lang có ánh sáng, vài tiếng kim loại loảng xoảng cùng mùi thơm của thịt nướng theo cơn gió thoảng bay đến. Cái bụng đói rịu rã của Salan quặng lên nghe ọt ẹt, nước dãi cũng tuông ra ào ào.

“Đói rồi à?”, Kein mỉm cười hỏi khẽ.

“Ừm…”, Salan gật đầu.

Đến nơi, Salan nấp vào lưng Kein và chỉ ló mặt ra để ngó nghiêng chung quanh. Có vẻ đây là cái nơi mà Kein gọi là bếp ăn. Bên trong có một chiếc bàn dài, trên nó chứa mấy khây thịt chất cao như núi còn bốc khói nghi ngút. Kein với tay xoa đầu Salan mấy cái rồi bước đến bàn ăn. Gã vỗ nhẹ xuống chiếc ghế dài như ra hiệu cho Salan ngồi cạnh mình. Thấy vậy, Salan cũng ngoan ngoãn làm theo.

Kein đặt trước mặt Salan một cái đĩa rồi gấp vào đó mấy tản thịt lớn cùng một nhúm rau xanh.

“Cậu biết dùng dao nĩa không?”, Kein hỏi.

Salan lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào đĩa thức ăn trong khi nuốt nước bọt lia lịa.

“Vậy thì cứ dùng tay không đi…”, Kein nói.

Nghe đến đây, Salan không kiềm chế được nữa. Hắn bốc thẳng tản thịt mộng nước trước mặt rồi đưa lên miệng cắn một miếng lớn. Cách Salan nhai nhòm nhoàm chỗ thức ăn trông thô bỉ vô cùng.

“Tôi sẽ dạy cậu dùng chúng sau vậy…”, Kein thở dài một hơi.

Salan chỉ nghe chứ chẳng buồn hiểu. Hắn đang chìm đắm trong hương vị ngon ngọt tuyệt hảo của miếng thịt nướng trong miệng. Nhớ hồi còn ở mê cung, hắn đã chẳng được ăn uống gì cả. Salan phải sống lay lắc qua ngày bằng cách hấp thụ ma lực của mê cung rồi chuyển hóa thành dinh dưỡng để nuôi cơ thể. Được Kein mang ra khỏi mê cung, với Salan là một ân huệ không sao kể siết.

“Cứ như hai anh em vậy…”, một giọng ồm ồm già nua không phải của Kein vang lên.

Salan vừa nhai miếng thịt vừa nhìn quanh. Mãi lúc này hắn mới có thể buông bỏ sự chú ý dành cho chỗ thức ăn trên bàn để định vị bản thân mình. Đối diện hắn là hai người cao tuổi. Salan đoán thế vì mấy vết chân chim chi chít trên mặt họ. Ông già đeo kính xem chừng khá thân thiết với Kein, cách lão nhìn gã toát ra vẻ quý mến và hiền từ. Bà già ngay bên cạnh thì lại có nét gì đó khó gần. Hai cái mi mắt chếch lên trông rất dữ dằn, đôi môi đỏ mộng của mụ làm Salan liên tưởng đến những hấp tinh quỷ nữ thường cám dỗ đàn ông trong đêm.

“Hồi còn nhỏ, anh Khal cũng hay chăm cho em như vậy”, Kein nói.

“Khal à…”, lão già nói khẽ như thốt ra trong vô thức, “Cũng lâu rồi thầy chưa gặp lại trò ấy…”

Salan định lay vai Kein nhưng hắn khựng lại vì nhận ra đôi tay của mình đang bám đầy dầu mỡ. Hắn bèn tựa đầu lên vai Kein rồi cọ mấy cái.

“Sao thế?”, Kein hỏi.

“Đây là ai vậy?”, Salan hỏi với đôi mắt to tròn nhìn Kein.

Kein mỉm cười trông rất vui vẻ. Hắn với tay xoa đầu Salan mấy cái rồi mới cất lời, “Đây là thầy Jaden, còn kia là cô Janny…Họ đều là những giảng viên xuất chúng đấy…”

“Giảng viên?”, Salan nghiêng đầu, “Con trưởng thành đó ư?”

Chợt lão Jaden bật cười thành tiếng. Salan nhìn qua thì thấy đôi môi thâm của lão đang căng hết cỡ. Riêng bà Janny vẫn giữ mặt lạnh trông rất đáng sợ.

“Kein…”, bà Janny lên tiếng, “Chúng ta biết em có khả năng giảng dạy không thua gì những giáo viên như chúng ta… Nhưng em có thể dùng từ trao chuốt hơn một chút không?”, bà ta dứt lời thì bưng cái cốc lên miệng.

Kein nhẹ lắc đầu. Gã đưa ánh nhìn đầy vẻ thương cảm về phía Salan.

“Salan là một người đơn giản…”, Kein nói, “Nếu dùng từ quá màu mè, em sợ đứa trẻ này sẽ không thể hiểu được…Dù sao thì, việc giảng dạy không phải là ai nói hay hơn… Mà là ai có thể giúp người học thấu được tri thức…”

Lão Jaden lại bật cười khanh khách. Ánh nhìn giễu cợt của lão hướng thẳng về phía Janny. Bà già với mái đầu bạc trắng thở dài một hơi rồi chống cằm nhìn đăm chiêu ra khoảng không bên ngoài ô cửa sổ tối đen. Salan không hiểu nổi ý tứ của những con người màu mè này, hắn chỉ lặng lẽ thưởng thức bữa ăn của mình.

“Em nói đã tìm thấy đứa trẻ này ở tầng đáy của mê cung ư?”, lão Jaden cất giọng ồm ồm.

“Đúng vậy, thưa thầy…”, Kein vừa xúc cho bản thân một miếng thịt vừa đáp. Giọng điệu dịu dàng và đầy thành kính của gã thật là thu hút. “Bạch hổ vương Salan, thú cưỡi của quỷ vương Umbra Ytuth-Syrit…”, Kein nói trong lúc cắt nhỏ miếng thịt.

Salan thấy cái trợn mắt kinh hồn bạt vía từ lão Jaden và bà Janny. Nhưng rất nhanh họ đã thay đổi thái độ. Nhìn nhau bằng đôi mắt nhẹ nhõm rồi thở phào một hơi thư thả như vừa rút được cái dằm ra khỏi chân, hai người già có vẻ đã bình tâm trở lại.

“Xem chừng một Lana del Uzali là chưa đủ để khiến chúng ta đau đầu phải không, Kein?”, Janny hỏi bằng giọng trịnh thượng.

“Như vậy là không được hay sao ạ?”, Kein mỉm cười lạnh tanh trong lúc hướng ánh nhìn về phía Janny.

Janny thở dài một hơi, “Chưa năm nào mà có nhiều học sinh chuyển trường như năm nay…”

Kein và lão Jaden chỉ nhìn nhau mỉm cười đầy ẩn ý.

Cả căn phòng không ai thêm gì. Không gian trở nên yên ắng đến đáng sợ. Ngoài tiếng dao nĩa của Kein và tiếng nhai chóp chép của Salan thì chẳng còn âm thanh nào nữa. Salan có thể nghe rõ ràng tiếng thở khì khì nặng nề của lão Jaden và âm thanh bụng dạ sôi ùng ục của bà Janny. Salan biết bà già kênh kiệu này đang đói bụng nhưng hắn không sao hiểu được lý do đằng sau của sự kiêng khem kia.

Mãi đến khi xương vụng đã chất thành đống trên mặt bàn gỗ thì có tiếng bước chân lịch bịch vọng đến từ cửa ra vào. Salan nhẹ xoay đầu nhìn ra thì thấy Diantha đang dắt tay một cô gái theo cùng, Salan đoán đó chính là Iris. Bề ngoài của họ tuy giống hệt nhau nhưng vẫn có vài nét khác biệt. Dễ nhận ra nhất chắc là chỗ tóc bạch kim ngã vàng suông mượt có pha vài lọn đen tuyền như đổ mực kia. Salan thích mấy vệt đen nọ, nó mang cho hắn cảm giác thân thuộc như đang nhìn vào bộ da của đồng loại.

“Chào buổi tối, thầy Jaden”, Diantha lên tiếng.

“Chào công nương…”, thầy Jaden vui vẻ đáp.

Iris nhẹ khụy gối và khẽ cúi đầu. Dáng người của cô nàng duyên dáng và đon đả đến mức Salan mãi ngắm nhìn mà hẫn mất một nhịp tim lúc nào không hay.

“Iris Ella Timberlake…”, Iris nói bằng giọng trong trẽo như tiếng chim ca.

Một khoảng lặng bao trùm lấy bàn tiệc. Xem chừng mọi người ở đây đều đã bị cô gái này hớp hồn.

“Cô thay tính đổi nết như chong chóng ấy nhỉ?”, Kein trêu.

“Câm mồm đi Kein”, Iris đổi giọng chua ngoa, “Tôi chưa quên cảm giác bị cậu nhét vào homunculus đâu đấy… Thật thô bạo… Tại sao không dùng con đường ánh sáng như lần ở vườn hoa hả?”

Iris hằn hộc ngồi vào bàn ăn, ngay bên cạnh Diantha.

“Đợi cô tự mò đến vật chứa chắc tôi và Salan chết vì đói mất…”, Kein đáp trả bằng giọng cợt nhả kỳ lạ, “Làm cho nhanh rồi còn tắm rửa, ăn uống các thứ nữa… Cô nghĩ bây giờ là mấy giờ vậy hả?”

“Hứ…”, Iris ngoảnh mặt không đáp.

Trong lúc Iris và Kein ăn miếng trả miếng, Diantha xúc thức ăn vào đĩa và cắt nhỏ cho chị mình. Nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Diantha, Salan đoán chừng cô ta đã khóc một trận dữ dội chẳng thua gì bão táp mưa sa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free