Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Howl Of Wisdom - Chương 25: Chapter 25: IRIS I

[ 07:00 20/06/1289, Cảng mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]

Bị giọt nắng vàng rực rỡ đánh thức, Iris mè nheo trở mình để tránh khỏi vệt sáng thô lỗ. Nàng vô tình vớ phải một cái gì đó tròn tròn, mềm mềm và cũng vừa tay nữa. Iris vô thức nắn bóp mấy cái.

“Ư…”, tiếng Diantha rên rỉ vang lên ngay bên cạnh, “Chị…Chị làm gì vậy?”

Iris mở mắt ra nhìn thì thấy bàn tay của nàng đang đặt ở một nơi tế nhị trên người em gái. Nàng bóp thêm mấy cái nữa cho đã rồi mới thu tay lại.

“Tội lỗi…”, Iris ngồi bật dậy rồi khoanh tay ra vẻ chiêm nghiệm, “Thật là tội lỗi…”, nàng vừa nói vừa lắc đầu và ngữ điệu cũng kéo dài lê thê nghe rất trang trọng.

“Cái gì cơ?”, Diantha lo lắng hỏi.

“Yêu nữ kia…”, Iris giơ hai bàn tay lên cao, mấy ngón tay quơ quào loạn xạ cùng khuôn miệng cười ngoác đến tận mang tai trong thật ám mụi, “Ta sẽ trừng phạt bộ ngực căng tràn tội lỗi của ngươi…”

Iris dứt lời thì chòm người đến rồi vừa cù lét vừa nắn bóp khắp chỗ trên người em gái. Diantha quắng quéo lia lịa và co rút người lại như muốn thể hiện chút sự phòng thủ yếu ớt. Cả hai đùa nghịch một hồi thì cũng thấm mệt. Iris và Diantha nằm ngửa ra chiếc nệm, nhìn nhau trong bộ tóc rối bù rồi cười như vỡ chợ.

“Nhờ có Kein mà chúng ta mới có thể vờn nhau như thế này…”, Iris nói.

“Ừm…”, Diantha đáp, “Em không biết sẽ trả ơn cho cậu ấy thế nào cho đủ…”

“Chị không nghĩ Kein sẽ cần đền đáp”, Iris nói, nàng ngửa mặt nhìn lên trần nhà “Khi Kein đáp lại thỉnh cầu của chị… Đó là giọng nói của lòng nhân thật sự… Một lòng tốt không vụ lợi…”

“Em cũng nghĩ như vậy…”, Diantha nói, “Có vẻ niềm vui duy nhất của Kein là được trở về Gino cùng cô người yêu nhỏ bé của cậu ta…”

“Đúng là một tên kỳ quặc…”, Iris bình phẩm, “Nhưng có vẻ gã hoàng tử đó không biết thân phận thật của mình thì phải…”

“Có vẻ là vậy thật…”, Diantha nói.

Iris thở dài một hơi. Nàng nhìn em gái đang đằm đìa mồ hôi bên cạnh, “Dian…Đi tắm với chị nào…”, Iris vừa hồ hởi kéo tay Diantha vừa nói.

“Chờ…Chờ đã…”, Diantha gọi với lại trong bất lực.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, nửa giờ tắm rửa cứ thế mà vụt ngang như giọt nước tắm trôi xuống kẽ tay người ta. Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Iris mặc một chiếc váy hoa ngang gối trong khi Diantha diện đồng phục của học viện. Hai chị em tóc ướt như nhau. Diantha nắm lấy bàn tay Iris rồi lầm rầm niệm chú.

“…Dehydration”, Diantha hô nhỏ từ cuối cùng của chú ngôn.

Nước trên da và trên tóc của Iris đang dần biến mất, nàng nhìn Diantha thì thấy mái tóc của em gái cũng đang khô ráo dần. Cái ma thuật dân gian này làm Iris nhớ lại có lần Diantha than thở với Lana về sự bất tiện mỗi lần tắm gội, thế là con bé độc miệng đó đã dạy cho Diantha thứ ma thuật kỳ lạ này. Nhưng quả thực là nó rất hiệu quả và hữu dụng. Iris tự nhủ sẽ nhờ Diantha dạy lại mình khi rảnh.

Thuật thức kết thúc, cả người Iris đã khô ráo và thoải mái. Nàng vội bước đến bậu cửa sổ rồi kéo tung tấm rèm nhung và đẩy ô cửa lộng kính ra. Sương sớm ùa vào phòng như thác đổ làm Iris thoáng rùng mình. Hít một hơi đầy bụng thứ hơi lạnh mà Iris chỉ được biết gián tiếp qua Diantha, giờ thì nàng đã có thể tự mình thưởng thức nó với cơ thể bằng da bằng thịt của mình.

“Thật mát mẻ làm sao…”, Iris thốt lên.

“Em nghĩ chị sẽ nổi điên với cái nóng ở quê hương chúng ta đấy…”, Diantha nói.

“Hừ…”, Iris khoanh tay phổng má, “Không biết bố sẽ phản ứng thế nào khi biết chị tồn tại nhỉ?”

Diantha khúc khích, “Ông ấy sẽ ngất xỉu cho mà xem…Có khi tiệc tùng linh đình mấy ngày trời cũng không chừng…”

Iris mỉm cười rồi đưa mắt nhìn xuống phố xá bên dưới. Từ trên cao, nàng có thể thấy rõ mê cung Orcus. Quảng trường tấp nập người qua kẻ lại. Mấy người bán mạng lấy tiền đang vội vội vàng bước qua cánh cổng đá đầy dây leo để tìm kế sinh nhai. Vài tiếng chim hót líu lo theo cơn gió nhẹ ùa đến, bầu trời xanh trong cao vút, đằng đông vẫn nhướm màu vàng của nắng sớm.

“Để em tết tóc cho chị nhé?”, Diantha nói.

Iris không đáp lời mà chỉ lẳng lặng ngồi xuống giường. Diantha ngồi ngay sau lưng nàng, đôi tay khéo léo hết chia tóc ra từng lọn nhỏ rồi lại chải chuốt nhẹ nhàng.

“Sao lại có vài lọn tóc màu đen ở đây nhỉ?”, Diantha hỏi vu vơ.

“Có vẻ là do ảnh hưởng bởi ma lực của Kein…Chị đoán vậy…”, Iris nói.

“Kein đúng là cái gì cũng làm được…”, Diantha khúc khích.

Iris mỉm cười không đáp. Bàn tay của Diantha đã bắt đầu di chuyển qua lại, có vẻ con bé đã đến giai đoạn tết tóc vào nhau. Iris đoán nó là kiểu tóc đuôi cá mà Diantha từng tết cho Elvis.

“Em vẫn giữ kiểu tóc cuốn lô mà Elvis thích nhỉ?”, Iris hỏi.

Chợt Diantha ngưng tay một nhịp. Iris cảm nhận rõ hơi thở dài ấm nóng thổi vào gáy mình. Diantha lại tiếp tục với chỗ tóc.

“Thật ra em đang phiền lòng về anh ấy…”, Diantha nói bằng giọng u sầu.

“Em vẫn chưa quên anh ấy hay sao?”, Iris hỏi, “Chị tưởng cuộc trò chuyện với Kein ở trên thuyền đã giúp em hết khổ đau rồi chứ nhỉ?”

“Chuyện nghiêm trọng hơn rất nhiều…”, Diantha nói.

“Có chuyện gì của em mà chị không biết sao?”, Iris nhẹ xoay đầu liếc nhìn Diantha.

Diantha cài cái kẹp bướm hình hoa sứ lên đuôi tóc rồi thả cho nó đong đưa. Iris nhẹ sờ vài cái bính sau gáy mình, nàng vô cùng hài lòng vì sự tỉ mỉ và khéo tay của em gái.

Diantha mang cái gương cầm tay đến rồi trao cho Iris.

“Chị biết Kha Lien chứ?”, Diantha hỏi.

“Bà tổ của Kein và Lana phải không?”, Iris vừa soi gương vừa đáp.

“Ừm…”, Diantha đáp rồi bày ra vẻ mặt trầm tư kì lạ.

Iris thấy Diantha có vẻ lo lắng nên cũng chẳng còn tâm trạng nào mà soi gương nữa. Nàng đặt nó qua một bên rồi nhẹ chòm người đến, ướm bàn tay ấm nóng của mình lên bàn tay run rẩy của em gái.

“Có chuyện gì… Kể chị nghe…”, Iris nói bằng giọng thiết tha.

“Thật ra…”, Diantha khẽ liếc nhìn Iris rồi rất mau đã cúi mặt xuống, “Em đã gặp bà Kha Lien trong mơ… Bà ấy nói rằng Elvis vẫn còn sống và đang ở đâu đó trên lục địa quỷ…”

Iris thoáng bất ngờ trước những gì thốt ra từ miệng Diantha. Nàng biết tình cảm giữa hai người họ là thứ mà cả sống chết cũng không thể chia lìa. Nếu Diantha nói rằng em ấy muốn đến cái chỗ chết chốc đó để tìm Elvis thì nàng cũng không bất ngờ. Điều khiến Iris khó hiểu là vì sao Diantha vẫn bình tĩnh như vậy. Nếu là Diantha mà nàng biết thì con bé đã lao vụt đi ngay khi nghe tin chứ chẳng thể nào ngồi đây mà đắn đo nghĩ ngợi như vậy.

“Em muốn tìm Elvis không?”, Iris hỏi.

“Tất nhiên là em muốn”, Diantha đáp ngay lập tức. Nhưng rồi con bé im lặng và trầm ngâm nhìn ra khung cửa sổ sáng rỡ. Sau một khoảng lặng, Diantha cất tiếng “Em không đủ sức để tự mình đến đó…Nhưng em lại không muốn làm phiền Kein…”

“Em đã hỏi ý cậu ta chưa?”, Iris hỏi.

Diantha lắc đầu ra vẻ ái ngại, “Kein còn Erin, còn cả cái Gino đang đợi cậu ấy về…Em không dám đòi hỏi hơn…”

Chợt một âm thanh huyên náo vọng đến từ quảng trường. Vài tiếng la hét thất thanh nghe rất thản thốt và khẩn cấp. Iris đứng dậy bước về phía bậu cửa sổ để nhìn xuống, Diantha cũng ngó theo. Iris bàng hoàng nhận ra Lana đang thương tích đầy mình trong vòng tay của vương tử Jinard, theo sau đó là vương tử Eldric và một gã đầu vàng khác cùng cả đám học viên của lớp bà Janny. Cả bốn người đi trước đều máu me be bét đến là thảm hại, còn đám học viên theo sau thì mặt mũi cũng xanh trành hết cả. Xem chừng cả đám người bọn họ đã trải qua một cuộc chiến sinh tử.

“Đi thôi, Diantha…”, Iris nói rồi kéo tay Diantha ra khỏi phòng.

Chạy dọc hành lang gỗ rồi phóng xuống mấy cái cầu thang gỗ, Iris cùng Diantha cũng xuống đến sảnh chính của lữ quán. Jinard tông cửa vào khiến Iris giật mình. Hắn nhìn quanh lia lịa bằng con mắt kinh hãi và hoảng loạn.

“Trị liệu sư… Tôi cần trị liệu sư…”, Jinard gào lên.

“Jinard…”, Diantha lên tiếng từ xa.

Jinard như vớt được cái phao cứu mạng, gã chạy xồng xộc đến gần Diantha. Iris thấy rõ bờ môi khô khốc của gã cùng với thân mình ướt đẫm mồ hôi.

“Công nương, tôi cần trị liệu sư…”, Jinard nói lia lịa với vẻ mặt mếu máo.

“Hãy theo tôi…”, Diantha nói rồi chỉ tay về phía cầu thang.

Diantha dắt tay Iris đi trước để dẫn đường, Jinard bồng Lana theo sau. Tiếng bước chân của anh ta nặng nề và chậm chạp như thể cơ bắp đang rất rịu rã. Lên tầng đầu tiên rồi rẽ vào dãy hành lang, Diantha tông luôn cánh cửa phòng của Kein mà không gõ lấy một cái. Tính cách ngang tàn này Iris đã thấy từ nhỏ nên không bất ngờ lắm.

Kein đang ôm Salan ngủ như chết. Diantha bước đến vả bôm bốp vào mặt để đánh thức Kein dậy.

“Cháy nhà… Có cháy…”, Diantha hét lên.

Kein ngay lập tức ngồi bật dậy nhìn quanh bằng con mắt vừa sợ hãi vừa hoang mang.

“Cái gì…? Cháy ở đâu…?”, Kein hỏi gấp bằng giọng hoảng loạn.

“Đây nè…”, Diantha chỉ tay về phía cửa.

Jinard mặt mũi đỏ bừng, hơi thở gấp gáp như sắp ngất.

“Mau đem em ấy vào đây”, Diantha ngoắc tay về phía Jinard.

Vương tử thấy vậy thì vội vội vàng vàng bế Lana vào rồi đặt lên giường. Theo sau hắn là vương tử Eldric và gã đầu vàng khi nãy. Iris đoán hắn chính là quỷ nhân Dan Cromwelle mà Kein đã nhắc đến.

“Divine Cure”, Kein niệm chú.

Vô số ánh sáng xanh lam xuất hiện rồi ôm lấy thân thể mềm nhũn của Lana. Kein cũng chia sẻ ma pháp hồi phục tối thượng đó với ba gã đàn ông gần bên. Vết thương trên cơ thể họ đã liền da và tróc mài. Sắc mặt của Lana vốn một màu tím tái nhợt nhạt thì cũng đã dần hồng hào trở lại. Con bé thở đều đều như đang chìm trong một giấc mộng đẹp.

Đặt Lana nằm cạnh Salan, Kein kéo cái chăn đắp lên người con bé cho khỏi lạnh rồi nhìn Diantha và gật đầu như ra hiệu. Diantha thấy vậy thì bước về phía cửa ra vào rồi đuổi đám học viên hóng hớt đi. Đóng cánh cửa rồi gài chốt lại, Diantha trở về bên Iris. Dan bò đến bên cạnh giường rồi ngắm nhìn Lana bằng cặp mắt da diết vô cùng. Jinard và Eldric thì ngồi phịt xuống mặt sàn. Mỗi người một vẻ mặt, nhưng tựu chung là bàng hoàng và kinh hãi.

“Các cậu đã làm gì Lana?”, Kein trừng mắt nhìn ba gã đàn ông trước mắt, “Đừng có nói là để em ấy chiến đấu với quái vật đến kiệt sức đấy nhé?”

Kein đứng đối diện với Eldric trong lúc nói. Uy áp từ cậu ta đúng là đáng sợ. Iris có cảm giác như đang đối diện với một con sói dữ dằn đang nhe nanh giơ vuốt trước kẻ xâm phạm lãnh địa của nó.

“Chúng tôi đã chiến đấu với Elemental Ninetails”, Eldric cất tiếng.

“Và các người để cho con bé liều mạng một mình?”, Kein hỏi.

“Không…Không phải…”, Dan nói, “Lana đã đảm nhận vai trò sát thương chủ lực, còn chúng tôi làm tiên phong cho cô ấy…”

Kein nhíu mày nhìn Dan như không tin vào những gì vừa nghe thấy. Kein đang bày ra vẻ mặt đắn đo hiếm thấy.

“Tôi không nghi ngờ cậu, Dan”, Kein nói, “Nhưng Lana đã thật sự hành động theo hội nhóm ư? Điều đó thật sự là quái lạ đó…”

“Thoạt đầu tôi cũng nghĩ vậy…”, Dan nói, “Nhưng Lana bỗng dưng dịu dàng trở lại…”

“Cậu nói em tôi dữ dằn?”, Kein cắt lời.

Dan co rúm người lại như đang rất sợ hãi.

“Không… Không phải…”, Dan run rẩy nói, “Lana cho rằng con cáo đó mạnh phi lý nên mới thỉnh cầu với vương tử Eldric được chiến đấu cùng với mọi người…”

“Đúng vậy”, Eldric lên tiếng, “Tôi có thể làm chứng… Lana đã bày ra kế hoạch tác chiến và chúng tôi đã làm theo… Lúc đầu mọi thứ khá suông sẻ, nhưng con cáo đó quá mạnh nên cả ba tiên phong chúng tôi đều bị thương nặng… Nếu không có Lana liên tục hồi phục, có lẽ tất cả đã chết dưới nanh vuốt của con cáo đó rồi…”

Kein nghe hết lời phân trần của Eldric. Cậu ấy đang trưng ra một biểu cảm méo mó kỳ lạ. Vừa gãi cằm vừa nhìn Lana đang say giấc, Kein hết nhíu mày rồi lại nghiên đầu, cặp tai sói cũng chao đảo khắp phía.

“Nếu như vậy thì tôi có thể hiểu vì sao Lana lại tàn tạ đến vậy…”, Kein thở dài một hơi, “Vậy… Kết quả thế nào?”

“Lana đã nhét một ma thuật Atomic Explosion vào miệng con cáo để kết liễu nó”, Eldric nói, “Lana mất ý thức ngay sau khi cầu ma thuật bùng nổ và kết liễu con cáo…”

“Con cáo mạnh đến vậy sao?”, Kein hỏi.

“Mạnh…”, Dan đáp, “Mạnh đến mức không thể tả nổi…”

“Nó không chỉ mạnh mà còn xảo quyệt nữa”, Eldric nói thêm, “… Nếu không có Lana, có lẽ cả lớp tôi đều đã vong mạng…”

Kein chỉ im lặng không nói gì. Cậu ta ngồi xuống giường rồi nhìn Lana bằng con mắt kỳ lạ, nó hiền từ như bố nhìn con, nhưng cũng đầy vẻ trách móc và tủi hờn. Thật kỳ lạ, Iris nghĩ.

Salan hé mắt nhìn quanh. Hắn ngồi dậy rồi tự nhiên như ruồi mà tựa má lên lưng Kein.

“Có chuyện gì vậy?”, Salan mè nheo hỏi.

“Đến giờ ăn rồi…”, Kein nói.

Salan ngáp một hơi đầy vẻ biếng nhác. Xem chừng con hổ này chẳng quan tâm gì khác ngoài Kein và đồ ăn. Iris tự hỏi Kein đã làm gì để khiến một con dã thú như Salan trở nên ngoan ngoãn như một con mèo nhà như vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free