A Song of Blossoms and Thorns - Chương 11: Chapter 11: Cơ hội thứ hai
Khi đã tiếp cận đủ gần, tôi hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt lấy con dao trong túi và lao vào tên số 3. Trong khoảnh khắc đó, tôi vung tay, ghim chặt lưỡi dao vào cổ hắn, rồi rạch một đường với một lực còn lớn hơn lần trước. Lần này, tôi sẽ không cho hắn một cơ hội nào để gượng dậy. Để đảm bảo hắn không thể kháng cự như lần trước, tôi nhanh chóng rút khẩu súng từ túi, chĩa thẳng vào ngực hắn. Hắn chưa kịp ý thức được cơn đau nhói từ vết thương ở cổ, thì đã lãnh trọn phát súng từ tôi.
Hắn quay đầu lại, nhìn tôi với ánh mắt van xin. Tiếng gầm đã chẳng thể thoát ra khỏi miệng như lần trước nữa vì cổ họng của hắn đã bị lưỡi dao rạch nát. Trước kia tôi không nhìn thẳng vào mặt hắn, vì khi ấy tâm trí tôi chỉ tập trung vào việc hạ gục chúng và cứu Cira càng nhanh càng tốt. Nhưng lần này, tôi quay lại, để chắc rằng hắn đã chết, và vô tình bắt gặp ánh nhìn đó. Khuôn mặt hắn nhuốm máu, nhưng trong đôi mắt vẫn ánh lên thứ gì đó giống với tôi: một kẻ đang tuyệt vọng bảo vệ người mình yêu quý. Có lẽ, hắn cũng chỉ cố giữ lấy gia đình mình như tôi đang làm với Cira. Nhưng lúc này đây, tôi không có thì giờ cho sự nhượng bộ. Lòng trắc ẩn, sự thương cảm, tất cả đều là thứ xa xỉ mà tôi không còn đủ thời gian để ôm lấy. Ý chí sống thì không thể nhường chỗ cho cảm xúc đồng cảm hay sự tha thứ. Chỉ một thoáng do dự cũng có thể đưa tôi và Cira vào chỗ chết. Tôi không được phép thương cảm, không được phép do dự, không thể để sự mềm yếu trong tôi trỗi dậy.
Tiếng súng nổ thu hút sự chú ý của hai tên còn lại nhưng tôi đã nhanh hơn chúng một bước. Trước khi chúng kịp nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi đã nhanh chóng nổ súng. Rút kinh nghiệm từ lần trước, tôi cố nhắm vào tên số 1 nhưng độ giật mạnh của súng vẫn khiến viên đạt bị lệch đi. Dù không trúng vào điểm yếu, viên đạn vẫn găm vào chân tên lính khiến hắn ngã xuống và đánh rơi cái bao mà tôi nghĩ Cira đang ở bên trong.
“Mày làm cái quái gì vậy!”
Tên số 2 hốt hoảng thét lên đúng như những gì tôi nhớ, nhưng tiếng kêu la của hắn đã chẳng thể lọt được vào tai tôi. Tay vung con dao, ghim chặt vào cổ tay hắn. Chẳng để thêm một tiếng thét nào cất lên nữa, tôi hướng nòng súng vào cổ hắn, nín thở và bóp cò. Phát súng vang lên, máu phun ra như một dòng thác, văng tung tóe lên mặt tôi, nhưng cảm giác ghê rợn đã không còn. Tâm trí tôi giờ đây chỉ tập trung chạy đua với thời gian. Đầu tôi liên tục lục lọi trong ký ức, cố nhớ từng hành động tiếp theo của kẻ thù sao cho thật chính xác để không mắc phải bất kỳ sai lầm nào.
Lần này, tôi sẽ không thất bại.
Tôi lập tức quay sang tên lính còn lại, kẻ vẫn chưa thể đứng dậy, và lao thẳng về phía hắn. Một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong lồng ngực khiến cơ thể tôi trở nên nóng bừng. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của trái tim, một nhịp đập mạnh mẽ, đầy mãnh liệt, như thể nó đang đẩy mạnh tôi về phía trước. Ý chí của tôi như được tiếp thêm sức mạnh, nhưng khi giơ súng định bắn, bàn tay tôi đã bị hắn nắm chặt lại, và tôi bị dạt sang một bên. Dù hắn vẫn chưa lấy lại được sự cân bằng do cú bắn trúng chân, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của tôi so với hắn là một trời một vực. Rõ ràng, việc hạ gục hai tên lính vừa rồi chỉ dựa vào yếu tố bất ngờ. Tôi nhận ra, dù đang có lợi thế nhưng sự tự tin của tôi cũng đang bắt đầu lung lay. Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã chẳng thể chắc chắn về phần thắng của mình nữa. Mà ngay từ đầu đây chỉ là một kế hoạch bộc phát nhất thời, một phương pháp không khả thi khi không còn phương pháp nào, một ván cược mà chẳng thể nghĩ đến chiến thắng. Cảm giác sợ hãi như một cơn gió lạnh thổi qua, nhưng với tôi, quyết tâm đương nhiên lớn hơn mọi nỗi lo lắng. Tôi lập tức xoay người tránh khỏi cú kéo của hắn, nhưng hắn nhanh nhạy hơn tôi tưởng. Ngay khi tôi lấy lại được thăng bằng, khẩu súng đã chĩa thẳng vào mặt tôi. Tôi cảm thấy như mình đang đứng bên bờ vực thẳm, nơi chỉ cần một bước sai lầm sẽ dẫn đến sự diệt vong. Bị đe dọa bởi họng súng, tôi không còn dám hành động, chỉ có thể thầm cầu nguyện rằng hắn sẽ không bóp cò.
“Bỏ con dao xuống! Ngay lập tức!” Hắn gằn giọng trong cơn hoảng loạn.
Tôi thả lỏng tay, để con dao rơi xuống nền đất lạnh mà không phát ra tiếng động nào đáng kể. Rồi tôi đứng bất động trước mặt tên lính. Mọi chuyển động trong tôi như bị niêm phong, cơ thể căng cứng, hơi thở nén lại, ánh mắt khóa chặt vào hắn. Trong đôi mắt hắn, tôi thấy được sự quyết tâm, nhưng xen lẫn là sự chần chừ, như thể chính hắn cũng đang vật lộn với điều gì đó sâu bên trong. Kẻ địch, tôi chợt nhận ra, không bao giờ hoàn toàn mạnh mẽ. Họ cũng có phút giây do dự, cũng có khoảng trống để sợ hãi len vào. Sau một khoảng lặng căng thẳng như chực nổ tung, hắn lên tiếng. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng từng từ đều mang theo sức nặng của sự nghi hoặc lẫn e dè:
“Mày là ai? Sao mày lại tìm được đến đây? Mày có mục đích gì?”
Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp, tâm trí bị cuốn vào dòng suy nghĩ hỗn loạn. Nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực, từng tiếng đập như một hồi chuông báo động, khiến tôi chao đảo trước loạt câu hỏi của hắn. Thời gian trôi qua như thể cả thế kỷ, và tôi biết mình không còn nhiều cơ hội. Tôi được ban cho một cơ hội nữa để sống, vậy mà không thể làm gì cả. Đúng là vô dụng. Hay vốn dĩ trời cho tôi quay về quá khứ chỉ để trêu chọc tôi, chỉ để cho tôi thấy được rằng bản thân vô dụng đến nhường nào, cho tôi thấy rằng dù tôi có cố vẫy vùng đến mấy thì tôi vẫn chỉ là một hạt bụi nhỏ giữa thế giới này. Nhưng cho dù là thế, cho dù nỗ lực của tôi cuối cùng chẳng thể nên tích sự gì cả. Thì giờ đây vẫn còn quá sớm để bỏ cuộc. Tôi vẫn còn sống, tim vẫn còn đập, hơi thở vẫn còn đó dù không đều đặn, tay chân dù run rẩy nhưng vẫn có thể vùng dậy. Và hơn hết, tôi vẫn còn lý do để tồn tại, vẫn còn những người đang đợi tôi trở về. Dù hết sức hoảng loạn, tôi cố gắng ghép nối những mảnh ký ức nhỏ từ trải nghiệm lần trước hòng tìm ra lối thoát dù là nhỏ nhất trong khoảnh khắc ấy.
“Nè mày bị điếc à? Mày nghĩ tao không dám giết mày sao?” Hắn gào lên, như thể cơn thịnh nộ đang lấn át sự bình tĩnh. Có thể do cơn đau từ vết thương dưới chân, hoặc cũng có thể hắn vẫn chưa hoàn hồn sau những gì đã diễn ra.
Giữa cơn khủng hoảng, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu tôi. Lúc này, độ khả thi của nó đã chẳng còn quan trọng nữa. Tôi chỉ còn có thể tin vào nó, tin vào một khả năng nào đó mà tôi có thể thoát khỏi tình thế này. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi giả vờ giơ hai tay lên, nhắm mắt và lùi lại một bước, để hắn có cảm giác kiểm soát.
Khi cảm thấy bản thân đã sẵn sàng, tôi cất tiếng đáp lại lời hắn:
“Tôi nghĩ anh phải rõ hơn tôi chứ?”
“Ý mày là sao hả? Đừng có cố kéo dài thời gian. Rốt cục mày là ai? Nói mau!” Hắn trừng mắt hét lên, có vẻ đã không còn chút nhẫn nại nào.
“Sao anh không tự mình kiểm chứng đi?” Tôi vừa nói vừa từ từ đưa tay tháo chiếc mặt nạ xuống.
Mắt tôi vẫn nhìn chằm chằm vào tên lính nhằm quan sát thật kỹ thái độ của hắn để nắm bắt được những phản ứng dù là nhỏ nhất. Dù tâm trí hắn đang sục sôi, tôi vẫn cảm nhận rõ được sự chững lại trong khoảnh khắc. Khi nhìn thấy khuôn mặt tôi, mặt hắn bắt đầu biến sắc, lông mày nhíu lại, còn tôi mắt vẫn trừng trừng nhìn thẳng vào tôi.
“Mày đứng yên đó, không được cử động, nếu không đừng trách tao.” Hắn thét lên có vẻ dữ dội, nhưng giọng hắn đã không còn nhất quán mà lạc điệu đi và chứa đầy sự chần chừ, như thể tâm trí hắn đang đấu tranh giữa lý trí và bản năng.
Nói xong hắn cho một tay vào cái túi bên hông, lục lọi tìm gì đó, tay còn lại vẫn giương súng chĩa về phía tôi, mắt vẫn nhìn chầm chầm về tôi, không chớp lấy một cái. Tình hình hiện tại căng thẳng hơn bao giờ hết nhưng tôi vẫn bình tĩnh và tin vào phán đoán của bản thân. Không lâu sao, hắn lấy ra một tờ giấy được gấp gọn, tất cả đúng như tôi dự đoán. Tôi cười thầm vì vừa tìm thấy chút ít hy vọng trong bóng tối. Thế giới bên ngoài như kéo dài trong im lặng, và trong lòng tôi, ngọn lửa quyết tâm vẫn không bao giờ tắt, mà tiếp tục tranh đấu cho sự sống sót của chính mình.
Khi hắn từ từ mở tờ giấy ra và nhìn xuống, tôi biết cơ hội mà mình chờ đợi đã đến. Cảm giác hồi hộp dâng trào, tôi nhanh chóng nhặt con dao lên và nắm chặt, không để một giây phút nào vụt mất. Dứt khoát lao về phía hắn, sự quyết tâm và lòng dũng cảm trong tôi bùng cháy. Tiếng động bất ngờ khiến hắn giật mình và ngẩng đầu lên. Nhưng tôi đã áp sát trước, sức mạnh trong từng động tác như được tiếp thêm sinh lực. Tôi dùng một tay ấn mạnh tay cầm súng của hắn vào tường, âm thanh khô khốc khi khẩu súng rơi xuống nền gạch tạo thành một tiếng vang âm thầm. Tay kia của tôi đã nắm chặt con dao sắc bén, đâm mạnh vào cổ hắn. Ánh mắt hắn thoáng kinh hãi trước tôi, nhưng hắn không dễ dàng từ bỏ. Hắn dùng cánh tay còn lại để phản kháng, nhưng tôi đã kịp chặn lại và đẩy hắn ngã xuống đất.
Hắn giãy dụa tay chân, dùng những cú chỏ, lên gối liên tục hòng đẩy tôi ra. Dưới sự chống cự quyết liệt của hắn, tôi dần bị bản năng chi phối. Mặc cho hắn vùng vẫy, tôi không chịu buông tha. Rút dao ra, tôi tiếp tục đâm, mỗi nhát đều khiến hắn đau đớn, như thể một con thú đang bị dồn vào chỗ cùng. Hắn ra sức giãy giụa, cố gắng dùng những cú đấm, thúc gối vốn đang yếu dần đi để đẩy tôi ra. Nhưng sự quyết liệt ấy chẳng những không khiến tôi chùn bước mà còn thúc giục tôi tấn công dữ dội hơn. Tôi cứ thế đâm hết nhát này đến nhát khác, tôi cảm nhận máu tươi phun ra, như một dòng suối đỏ tươi xối xả, che lấp tầm nhìn, nhưng tôi đã không thể dừng lại.
Tôi tiếp tục giáng những nhát đâm mạnh mẽ, không ngơi nghỉ, cho đến khi những nắm đấm của hắn dần buông lỏng, đến khi hắn không còn sức phản kháng. Đầu óc tôi như ngợp tràn trong những cảm xúc hỗn độn. Khi hắn từ từ buông mình xuống và nằm bất động, như một cơn gió thoảng lướt qua, tôi chợt tỉnh lại, chợt nhận ra cái lạnh lẽo bao trùm tâm trí mình. Tôi vội vàng lau đi những vết máu trên mặt, nhưng dù có cố gắng đến đâu, ánh mắt tôi vẫn không thể rời khỏi cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Dưới chân tôi bây giờ một vũng máu nhầy nhụa, toát lên mùi tanh xộc vào trong không khí, khiến tôi phải lùi lại một bước đầy sợ hãi. Vùng cơ thể từ ngực trở lên của hắn, nơi những nhát đâm liên tục giáng xuống đã bị đâm nát, đến mức khó mà nhận ra được. Mỗi đường đâm của tôi, đều là biểu hiện của sự tàn nhẫn mà tôi không thể nào tưởng tượng nổi. Khung cảnh trước mắt thật sự khiến tôi không chỉ kinh hoàng mà còn cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Vì tôi chính là tác giả của nó, của sự hủy hoại không gì có thể bù đắp được. Thế giới quanh tôi như chao đảo, những hình ảnh rùng rợn này in sâu vào tâm trí tôi, là chứng nhân cho sự điên loạn mà tôi vừa tạo ra. Tại sao tôi lại trở thành kẻ thù của chính mình, đứng giữa biển máu với trái tim lạnh băng, giữa một mớ hỗn độn mà tôi đã vô tình gây ra? Mỗi giọt máu thịt rơi xuống, mỗi tiếng thở gấp gáp giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng bi thảm trong tâm hồn tôi, khiến tôi không thể nào gột rửa được hình ảnh này khỏi tâm trí. Tôi, một kẻ đã tự lôi mình vào vòng xoáy của bạo lực, giờ đây chỉ còn lại những mảnh vụn của sự ghê sợ chính bản thân mình.
Mặc dù tâm trí tôi lúc này đang chìm trong những cơn sóng tội lỗi, tôi vẫn không thể nào cảm thấy hối tiếc. Thực sự, nếu có cơ hội được chọn lại, tôi tin chắc rằng mình sẽ một lần nữa để mọi thứ diễn ra như thế này. Bởi lẽ, tôi đã làm được, tôi đã thành công. Sau những cuộc đấu tranh gay gắt với tử thần, trong những giây phút phải liều mạng với hy vọng mỏng manh, sau khi đã từng nếm trải cái chết.
Cuối cùng tôi cũng cứu được con bé rồi.
Tôi đã cứu được Cira khỏi nanh vuốt của những kẻ tàn ác, những kẻ bây giờ đang nằm bên dưới đôi chân đầy máu của tôi. Tôi đã giữ được lời hứa hôm ấy, trong cái ngày mà ánh mắt ngây thơ của cô bé nhìn tôi với niềm tin tuyệt đối. Nghĩ đến đó, tôi quay lại, tìm kiếm cái bao mà tên lính vừa vác trước đó. Nó nằm lăn lóc bên cạnh bức tường lạnh lẽo, và tựa như có sự sống bên trong, dường như bắt đầu động đậy. Có lẽ Cira đã tỉnh dậy. Cảm giác vui mừng tràn ngập trong lồng ngực, tôi lập tức lao về phía đó, quyết tâm cứu con bé ra khỏi chốn nguy hiểm.
Nhưng ngay khi tôi vừa tiến lại gần, một cơn đau nhói bất ngờ đâm thẳng vào cổ khiến tôi choáng váng, buộc phải lùi lại theo phản xạ. Một bóng người mờ nhòe ẩn mình trong bóng tối đang chậm rãi bước tới, dáng điềm tĩnh đến lạnh lẽo. Tim tôi đập dồn dập, nhưng trước khi kịp nhìn rõ mặt kẻ đó, tầm nhìn đã trở nên mờ đục. Âm thanh quanh tôi dần tắt lịm như thể đang bị nhấn chìm trong làn nước đen đặc. Tôi chao đảo, cố giữ thăng bằng nhưng không thành. Cơ thể tôi đổ xuống nền đất, cảm giác thời gian lúc này kéo dài đến vô tận. Mọi thứ mờ nhạt dần đi, chỉ còn lại cảm giác nặng trĩu trong lòng ngực, hơi thở gấp gáp, trái tim đầy lo âu và một niềm hy vọng mong manh chưa kịp tắt. Tôi đã đi được đến đây, đã liều mạng, đã đánh đổi rất nhiều... Tất cả chỉ để cứu lấy con bé. Nhưng giờ đây, bóng tối đang từ từ khép lại quanh tôi, dày đặc và lạnh lẽo, như một kết thúc đang đến gần mà tôi không còn sức để chống đỡ nữa.