A Song of Blossoms and Thorns - Chương 12: Chapter 12: Lạ lẫm
Tôi từ từ tỉnh lại, đầu óc quay cuồng như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ kỳ lạ. Mắt tôi khẽ mở, nhưng mí mắt nặng trĩu như bị ghì lại bằng chì. Cả người lạnh toát, tê rần, không còn phân biệt được đâu là tay chân, đâu là hơi thở. Cơn choáng váng kéo đến như thể máu tôi đang chảy ngược. Mọi âm thanh đều bị bóp méo. Tiếng bước chân đâu đó nghe như vọng từ đáy giếng. Ánh sáng nhòe loang, không đủ rõ để xác định được đâu là trần, đâu là tường. Tôi cố nhúc nhích ngón tay, nhưng chỉ một chút run nhẹ cũng khiến tim tôi đập dồn. Một lớp mồ hôi lạnh bám lấy lưng áo, trong khi cảm giác nôn nao lửng lơ dâng lên như sóng tràn qua bờ ý thức. Mọi thứ xung quanh tôi thật mơ hồ, không thể định hình được gì rõ ràng.
Tôi cố gắng nhớ lại xem đã có chuyện gì xảy ra, nhưng ký ức chỉ mờ nhạt quay về hình ảnh tôi đứng trong một đường hầm tối tăm. Đó là tất cả những gì tôi có thể nắm bắt. Khi tôi cố gắng chống tay lên nền gạch cứng lạnh ngắt để ngồi dậy, tôi nhận ra tay mình bị trói lại. Cảm giác thắt chặt nơi cổ tay khiến tôi không thể cử động được tự do.
Tôi mở to mắt hơn, cố gắng nhìn rõ hơn trong ánh sáng lờ mờ. Cả căn phòng hiện ra trước mắt với vẻ rộng lớn, hoàn toàn xa lạ. Những bức tường sơn màu trắng nhạt trải dài, phản chiếu ánh đèn sáng trắng từ trần nhà. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua một ô cửa sổ nhỏ, in lên nền gạch đen nhám, gợi cảm giác như đang bị nhốt trong một chiếc hộp kín khẽ rỉ sáng. Mọi thứ được bài trí gọn gàng và đơn giản: một chiếc giường đơn giản kê sát tường, bộ bàn ghế nhỏ, thiết kế tối giản. Từ những âm thanh đến những hình ảnh lờ mờ xung quanh, tôi cảm nhận được sự hiện diện của bốn người. Ba tên mặc đồng phục quân cảnh vệ, màu xám lấm lem bùn đất, hai trong số đó đứng chắn ở cửa ra vào. Tên ngồi ở vị trí trung tâm rõ ràng là thủ lĩnh. Hắn có khuôn mặt cứng cáp, gò má cao, đường nét góc cạnh được ánh đèn mờ nhạt từ trần phòng khắc hoạ thêm phần nghiêm khắc, tàn nhẫn. Hắn trạc ngoài bốn mươi, nhưng dáng vẻ đầy uy quyền như thể đã quen ngồi trên những ghế quyền lực từ rất lâu. Tư thế hắn ngồi ngả nhẹ ra sau, một chân bắt chéo, khuỷu tay kê lên tay ghế. Hắn đeo găng tay da, những ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo phát ra âm thanh khô khốc. Còn một kẻ nữa ngồi kế bên, khoác bộ trang phục tối màu kì dị, trùm kín người. Trên mặt hắn là chiếc mặt nạ hình quạ đen, mỏ dài và bóng loáng, vừa cổ quái vừa rợn ngợp, đặc biệt khi chìm trong ánh sáng chập chờn của căn phòng. Mặt nạ che gần hết khuôn mặt, chỉ chừa lại khe hở ở miệng. Một khoảng trống nhỏ nhưng cũng chẳng hé lộ được gì ngoài những dải băng trắng quấn chằng chịt. Không rõ là để che vết thương, hay để giấu đi thứ gì còn kinh khủng hơn dưới lớp da thịt. Hắn chẳng mảy may chú ý đến tôi, tiếp tục trò chuyện với tên thủ lĩnh bằng giọng điệu dửng dưng, nhàn nhã:
“Nè Al, cà phê của tôi có chưa vậy?”
“Ở đây không phải là quán nước đâu, anh chờ chút đi. Giờ trong trụ sở đang rối tung vì bọn quân giải phóng đây.” Tên kia quay sang đáp lại rồi lại nhìn về phía tôi, giọng có phần nhẹ nhàng hơn:
“Xin lỗi vì đã trói cậu lại, tôi chỉ muốn đảm bảo rằng cậu sẽ không làm gì manh động trước khi tôi nói xong.”
Dừng lại một lát, hắn tiếp tục, như thể muốn trấn an tôi:
“Em gái cậu vẫn an toàn. Cô ấy đang ngủ ở phòng bên cạnh. Nếu cậu hợp tác, tôi có thể đảm bảo cô bé sẽ không sao.”
Lời hắn nói khiến tôi không thể ngồi im.
Tôi lập tức phản ứng:
“Đây là đâu? Các người là ai? Tại sao lại bắt chúng tôi?”
“À, xin lỗi vì chưa giới thiệu. Tôi là Alaric Volk, chỉ huy quân cảnh vệ ở thung lũng này. Chúng ta đang ở trụ sở phía bắc của quân cảnh vệ.”
“Quả là vậy.” Tôi thầm nghĩ khi các suy luận trong đầu dần được ghép nối. Vậy rõ ràng, chẳng có quân xâm lược nào cả. “ Bạch hỏa quân” với ngọn lửa trắng chết chóc, thiêu chết biết bao nhiêu người trước mắt tôi, những kẻ tạo ra nỗi sợ hãi bao trùm lấy tôi khi đó, những kẻ đã cướp đi Cira đều là chúng, những cảnh vệ quân được chỉ huy bởi kẻ đang ở trước mặt tôi bây giờ đây.
Khi tôi còn đang bối rối với những suy nghĩ hỗn độn ấy, một tên khác bước vào phòng, trên tay là một tách cà phê nóng. Hắn bước đến bàn, đặt tách cà phê xuống trước mặt tên đeo mặt nạ. Tôi chú ý vào những hành động của hắn, nhất là khi hắn lột mặt nạ ra. Bên trong là một lớp băng trắng quấn kín cả khuôn mặt, chỉ để hở đôi mắt, mũi và miệng khiến tôi chẳng thể nhìn rõ được mặt hắn. Nhưng khi cố nhìn kỹ qua những khoảng hở, tôi có thể nhìn thấy những vết lở lói phía sau đó. Tôi đoán đằng sau những miếng băng đó là một khuôn mặt hết sức kì dị, đến mức khó có thể là của một con người. Hắn nhấc tách cà phê lên và uống một ngụm với vẻ mặt nhăn nhó, khó chịu, rồi đặt tách cà phê xuống bàn, khẽ nhíu mày rồi lẩm bẩm:
“Đắng quá đi mất.” Giọng hắn, không quá trầm nhưng lại mang theo chút giễu cợt, trái ngược hoàn toàn với cái ngoại hình của hắn khiến tôi không khỏi chú ý. Có vẻ như do tôi mới tỉnh lại, tai còn hơi ù, nên giờ đây âm thanh đó vang lên rõ mồn một, như thể nó đang cố đánh thức tôi khỏi cơn mơ màng.
“Chẳng phải anh đã dặn không cho đường vào sao?” Tên cảnh trưởng nhìn hắn, rồi hỏi một câu, có vẻ hơi bất ngờ.
“Đúng là vậy. Tôi cũng không hiểu sao nữa. Dù rất đắng nhưng tôi cứ cảm thấy nếu không uống thì lại bức rức vô cùng, ha ha.” Tên đeo mặt nạ nhún vai, giọng cười có chút hờ hững.
Cả căn phòng bỗng lặng đi một lúc, như thể những lời hắn vừa nói mang một sự pha trộn khó hiểu giữa sự hài hước và một điều gì đó kỳ lạ, khiến không khí trở nên im ắng đến bất ngờ. Một vài giây trôi qua, hắn khẽ chép miệng rồi tiếp tục nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ thoải mái:
“Có lẽ lần sao tôi nên tìm mua chút bánh ngọt ăn kèm nhỉ, ở đây có chỗ nào ngon không nhỉ, Al?” Hắn vừa nói vừa nhoẻn miệng cười, với giọng điệu vẫn không có vẻ gì là nghiêm túc.
“Chắc là có, nhưng tôi không thường xuống thung lũng lắm. Tôi sẽ cho người dắt anh đi sau, nhưng giờ anh im lặng chút được không? Tôi có chuyện quan trọng phải giải quyết đây.” Nói xong hắn quay sang tôi, mặt vẫn không biến sắc:
“Cậu đang thắc mắc về anh ta à? Trông vậy thôi nhưng anh ta không có ý đồ xấu đâu, chắc vậy. Anh ta không phải người ở đây, chỉ là một vị khách đến bất ngờ thôi. Anh ta sẽ không can thiệp vào chuyện của chúng ta đâu, chắc vậy.” Thấy được ánh nhìn của tôi đang hướng sang tên đeo mặt nạ, hắn lên tiếng giải đáp. Mỗi lần nói câu “chắc vậy”, hắn lại liếc sang tên kia, vẻ dè chừng.
“Thôi được rồi trở lại chuyện chính. Tôi nghĩ bây giờ cậu đang rất bối rối, nên tôi sẽ cố gắng giải thích cặn kẽ nhất có thể để cậu nắm được tình hình, đồng thời bỏ đi những sự thù địch không cần thiết. Trước tiên tôi cần cậu hiểu rõ rằng, chúng tôi không phải kẻ thù của cậu, mà là đồng minh.” Hắn cứ thế bình thản phủ nhận hết những tội ác mình gây ra.