A Song of Blossoms and Thorns - Chương 2: Chapter 2: Thung lũng nước mắt
Tôi chợt tỉnh dậy khi tiếng sấm rền vang bên cửa sổ, như muốn xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng. Lông mày tôi nhíu lại, mồ hôi lấm tấm trên trán, cảm giác nặng nề đè nén trong lòng. Tiếng gió rít bên tai và âm thanh lộp độp của mưa trên mái nhà khiến tôi không sao ngủ tiếp được.
Lại mưa lớn à? Mà lúc nào chả vậy. Tôi đã quá chán ghét cái thành phố lúc nào cũng đổ lệ này rồi. Tôi mở mắt, nhìn lên trần nhà, cố nhớ lại giấc mơ tôi vừa trải qua, nhưng chẳng nhớ được bao nhiêu. Tất cả chỉ còn lại những mảnh vụn mơ hồ, như một cơn gió thoảng qua không kịp nắm bắt. Tôi nhớ rằng mình đã đứng giữa một cánh đồng mênh mông, nơi những cánh hoa bay ngập trong gió, hình như tôi đã gặp một người ở đó, gương mặt của cô ấy ra sao nhỉ? Tôi càng cố nhớ thì ký ức lại càng mơ hồ. Hình như tôi đã bước về phía đó và rồi tôi... Tôi chẳng thể nhớ thêm được gì nữa, mà có khi là do tôi muốn quên nó đi mà thôi.
Ngó ra cửa sổ, tôi nhìn những giọt mưa chảy dài xuống, cảm giác thời gian như ngừng lại trong màn mưa nặng trĩu. Mới sáng sớm thôi, nhưng tôi đã không thể chợp mắt thêm nữa. Tôi thở dài, cố rướn người ngồi dậy thì nhận ra bản thân đã trở nên nặng nề từ bao giờ. Những cơn mệt mỏi và âu lo khiến tôi cảm thấy như đang lạc lối trong chính ngôi nhà của mình.
Tôi nhanh chóng dẹp bỏ mọi suy nghĩ, không để chúng chiếm lấy không gian trong đầu. Cơn mưa ngoài cửa sổ dường như không đủ sức níu giữ tôi lại. Tôi bước xuống giường, lặng lẽ chuẩn bị cho một ngày mới, như thể mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Tôi với lấy chiếc áo mưa vẫn còn nhỏ nước và khoác lên người, cẩn thận mở cửa, cố gắng không tạo ra tiếng động để tránh làm Cira tỉnh giấc.
Vừa ngoài, tôi cảm nhận được ngay hơi lạnh của cơn mưa vẫn còn rất nặng hạt, những giọt nước đập vào mặt tôi lạnh buốt. Không gian xung quanh trở nên mờ mịt bởi màn mưa dày đặc, khiến tôi chẳng thể nhìn thấy xa được. Nhưng con đường này tôi đã đi suốt những năm tháng thơ ấu, nên tôi vẫn đi thật vững vàng, như thể nó đã in sâu vào trong trí nhớ. Cơn mưa càng lúc càng nặng hơn, nhưng tôi không quan tâm, vẫn tiếp tục bước đi, như thể đang trốn chạy khỏi một điều gì đó. Cuối cùng, tôi đến được bờ hồ Carnthus. Đứng ở đó, tôi nhìn vào khoảng không mờ ảo trước mắt. Hồ nước mênh mông, tĩnh lặng, chỉ có những gợn sóng nhỏ lăn tăn do mưa tạo ra.
Tại sao tôi lại đến đây nhỉ? Có lẽ tôi cũng chẳng rõ, chỉ là tôi không muốn phải ở suốt trong căn nhà ngột ngạt ấy, tôi muốn trốn khỏi cái thung lũng lúc nào cũng khóc, lúc nào cũng chìm trong cơn mưa buồn này. Tôi muốn thoát khỏi tất cả, muốn trốn chạy khỏi cái hiện thực này, nơi mà mọi thứ dường như không bao giờ thay đổi. Có lẽ đây là nơi duy nhất tôi có thể tạm lánh mình, nơi duy nhất tôi có thể tạm quên đi những cảm giác mệt mỏi và nặng nề.
Nơi đây, trong lòng một thung lũng sâu thẳm, là dấu tích của một sự kiện thiên thạch kỳ lạ và đáng sợ. Hàng nghìn năm trước, một thiên thạch khổng lồ lao vào mặt đất, tạo nên một vết lõm lớn đến nỗi thung lũng này đã được hình thành. Cơn va chạm không chỉ làm thay đổi địa hình của vùng đất này mà còn tạo ra một sự biến đổi sâu sắc, ảnh hưởng lâu dài đến cả quốc gia này. Sự kiện đó đã phát ra những sóng tia năng lượng mạnh mẽ, xuyên suốt vào lòng đất và không khí, làm biến dạng môi trường tự nhiên bên trong thung lũng. Những tia năng lượng đó không chỉ tác động đến cảnh quan mà còn thay đổi tất cả những sinh vật sống trong vùng, tạo ra một thế giới hoàn toàn khác biệt, một thế giới u ám và khắc nghiệt. Từ đó, thung lũng này kẹt trong một chu kỳ không ngừng của những cơn mưa triền miên. Cả vùng đất dường như bị dìm trong bóng tối vô tận, bên dưới những tầng mây đen dày đặc. Những cơn mưa không chỉ làm ẩm ướt mọi thứ, mà còn tạo ra những dòng nước lũ cuốn trôi tất cả, biến thung lũng thành một vùng đất không thể sống nổi.
Nhưng chính từ sự biến đổi này, một thứ đã xuất hiện, thay đổi hoàn toàn bộ mặt của đất nước. Những sóng năng lượng mà thiên thạch tạo ra đã dẫn đến sự xuất hiện của những kẻ dị biệt, được gọi là các Sentient. Những người này không giống như bất kỳ ai khác; họ mang trong mình những năng lực vượt trội, những khả năng siêu nhiên mà con người bình thường không thể có. Những sức mạnh này khiến họ trở thành những thực thể gần với thần thánh, và được coi là các sứ giả của Chúa, với khả năng làm thay đổi cả vận mệnh của một quốc gia.
Đất nước này đặt biệt sở hữu nhiều Sentient hơn hẳn, khiến cho cán cân quyền lực giữa các nước lệch hẳn đi. Sự bùng nổ của các Sentient đã thay đổi nhanh chóng bộ mặt của đất nước. Không lâu sau, đất nước này trở thành một cường quốc, với những con người mang sức mạnh khủng khiếp dẫn dắt quân đội và chính phủ đi đến những chiến thắng huy hoàng. Đất nước bành trướng, mở rộng lãnh thổ, và ảnh hưởng của nó trải rộng lên cả toàn bộ châu lục.
Thế nhưng, chính sức mạnh quá lớn ấy đã nuôi dưỡng những tham vọng và dục vọng khổng lồ trong lòng con người, dẫn đến sự xuất hiện của những kẻ có sức mạnh ngang tầm thần thánh nhưng lại mang trong mình dã tâm của ác quỷ. Những kẻ đó, những kẻ không hề có lòng nhân từ, đã đứng lên lãnh đạo các băng nhóm tội phạm, liên tục lật đổ chính quyền, gieo rắc hỗn loạn và bạo loạn khắp đất nước. Và thế là, đất nước đã rơi vào tình trạng bất ổn không ngừng nghỉ. Những cuộc bạo loạn và chiến tranh diễn ra liên miên, khiến nền kinh tế lụn bại, cuộc sống của người dân trở nên nghèo khổ, tài nguyên cạn kiệt.
Cùng lúc đó, nguy cơ bị các nước xung quanh xâm lược luôn rình rập. Thế giới ngoài kia nhìn vào đất nước này, chỉ thấy sự hỗn loạn và tan vỡ, không còn sự thống nhất hay hy vọng. Đất nước dần dần bị chia thành 7 phân khu tự trị, mỗi phân khu tự xây dựng quân đội và chính quyền riêng. Những phân khu này đấu tranh, chiến đấu với nhau không ngừng nghỉ vì từng tấc đất, từng ngôi nhà, từng tài nguyên còn sót lại. Sự chia rẽ khiến đất nước này chìm trong một biển lửa, nơi mà chiến tranh trở thành lẽ sống, và hòa bình chỉ là một ước mơ xa vời.
Nhưng rồi từ trong khói lửa và hỗn loạn, một vị lãnh đạo thiên tài đã xuất hiện, người đưa đất nước này thoát khỏi vòng xoáy của chiến tranh. Người đó là Dominic Thompson, một chiến lược gia xuất sắc, một người thông minh và quyết đoán. Ngài đã dẫn dắt phân khu 2 vượt qua vô vàn trận chiến đẫm máu, lần lượt mở rộng và kết nối với các phân khu khác. Sau một thời gian dài chiến tranh và khủng hoảng, Ngài đã thành công trong việc thống nhất đất nước chỉ trong vỏn vẹn 5 năm cầm quân. Đây là một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử, Ngài đã làm được điều mà bao thế hệ trước không thể.
Dù đất nước đã giành lại được độc lập và sự thống nhất, nhưng những vấn đề vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn. Những tranh chấp vẫn liên tiếp nảy sinh với các nước láng giềng, và một phần của đất nước vẫn còn chìm trong khủng hoảng. Sau khi lên làm Tổng thống, Ngài không ngừng nỗ lực để giải quyết những vấn đề trong nước và ngoài nước. Dưới sự lãnh đạo tài ba ấy, đất nước bắt đầu dần hồi phục. Các vấn đề về kinh tế, xã hội và quốc phòng được cải thiện một cách đáng kể. Đất nước lại một lần nữa trở thành một thế lực mạnh mẽ, không chỉ trong khu vực mà còn trên thế giới. Để thúc đẩy sự ổn định và phát triển, đất nước được chia lại thành 11 khu vực, với thủ đô mới được xây dựng tại khu trung tâm. Thung lũng này không còn là một vùng đất bình yên mà đã trở thành một cái lồng giam khép kín, hay còn được gọi là khu vực 12.
Tất cả bắt đầu từ sự kiện thiên thạch rơi xuống, mang theo một loại mầm bệnh kỳ lạ và chết chóc. Mầm bệnh này nhanh chóng lan rộng, thiêu đốt cơ thể con người từ ngoài vào trong, khiến họ phải chịu đựng những cơn đau đớn kéo dài trước khi gục ngã trong cái chết bi thảm. Để ngăn chặn thảm họa này lan ra thế giới bên ngoài, người ta đã xây dựng nên những bức tường kiên cố và các phòng tuyến bảo vệ dày đặc bao quanh toàn bộ thung lũng.
Khu vực 12, dù được xây dựng với mục tiêu chính là phong tỏa mầm bệnh, không hoàn toàn là một "nhà tù" u ám. Bên trong, người ta đã nỗ lực tạo ra một môi trường sống tương đối đầy đủ và ổn định, với cơ sở hạ tầng cần thiết để đảm bảo cuộc sống cho những người dân đang bị cô lập. Thung lũng được trang bị hệ thống cung cấp thực phẩm, nước sạch, dịch vụ y tế và các nhu yếu phẩm cơ bản, nhằm giúp cư dân duy trì một cuộc sống bình thường nhất có thể trong điều kiện đặc biệt này. Tuy nhiên, cuộc sống ở đây không hẳn là dễ dàng. Người dân vừa phải thích nghi với sự biệt lập, vừa đối mặt với nỗi lo lắng về mầm bệnh vẫn âm thầm tồn tại. Dẫu vậy, sự đoàn kết và nỗ lực chung đã giúp họ xây dựng một cộng đồng, nơi mà hy vọng vẫn le lói giữa những thách thức.
Những thông tin đó được lặp đi lặp lại mỗi ngày qua chiếc radio nhỏ đặt ở góc nhà tôi, thứ mà chính quyền đã phát cho từng người dân với mục đích cập nhật thông tin từ bên ngoài và các thông báo từ chính phủ. Giọng nói đều đều từ radio phát ra như một phần quen thuộc của cuộc sống ở đây, nhưng chẳng ai thắc mắc hay đặt câu hỏi về tính xác thực của những gì mình nghe được; hoặc cũng có thể họ đã nhiều lần thắc mắc nhưng lại không thật sự muốn biết câu trả lời. Dù vậy, sống ở thung lũng này đã rất lâu, tôi chưa từng tận mắt thấy ai chết vì một căn bệnh kỳ lạ như họ cảnh báo. Người ta chỉ đơn giản lặng lẽ gục ngã trong sự ngột ngạt của cái "ngục tù" khổng lồ mà họ gọi là khu vực 12. Họ không chết vì mầm bệnh, mà chết vì sự cạn kiệt của hy vọng, vì những ngày tháng kéo dài không mục đích trong sự giam cầm vô hình.
Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy mọi thứ xung quanh đều mang một lớp vỏ giả tạo. Những gì được phát qua radio là giả. Lời nói về việc bảo vệ chúng tôi cũng chỉ là sự dối trá. Thậm chí, lịch sử của đất nước này, với những câu chuyện được kể qua các bản tin hay bài diễn thuyết từ chính quyền, cũng mang đầy sự nghi ngờ. Cuộc đời mà tôi đang sống ở đây, liệu có thật sự là của chính tôi hay cũng chỉ là một phần của một màn kịch lớn mà tôi chẳng bao giờ hiểu được? Mỗi lần dòng suy nghĩ này trỗi dậy, tôi lại cảm thấy lạc lối, mơ hồ. Nếu mọi thứ đều không phải là thật, vậy sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì? Tôi sinh ra để làm gì trong thế giới này? Mà thế giới của tôi rộng lớn cỡ nào, hay chỉ bé như một cái lồng giam lọt thỏm giữa thung lũng tăm tối này?
Những câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí, như thể kéo tôi xuống một vực thẳm không đáy. Đứng thẫn thờ giữa không gian tĩnh mịch, tôi chợt giật mình bởi tiếng sấm nổ vang dội từ xa. Âm thanh mạnh mẽ ấy khiến tôi thoáng tỉnh lại khỏi dòng suy tư mơ hồ của mình.
“Có lẽ mưa sẽ ngày một nặng hạt hơn.” Tôi thở dài. “Đến lúc quay về rồi.”
Với suy nghĩ ấy, tôi hít một hơi sâu, lần theo con đường mòn quen thuộc dẫn về nhà. Trời bắt đầu tối dần, nhưng ánh sáng từ những căn nhà nhỏ phía xa vẫn le lói, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống, dù thật hay giả, vẫn đang tiếp diễn.