Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 3: Chapter 3: Màn mưa đen

Về gần đến nơi, tôi loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng một thanh niên cao ráo, dáng người gầy gò, đang đứng trước cửa nhà. Anh ta mặc một bộ quân phục xanh và dường như đang nói chuyện khá sôi nổi với Cira. Những cử chỉ tay đầy nhiệt tình của anh ta, cùng nụ cười dễ mến hiện rõ dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng sớm âm u, khiến tôi cảm thấy anh không giống những người quân cảnh vệ lạnh lùng mà tôi vẫn thường gặp. Cira đứng đối diện, đôi mắt sáng lên, lắng nghe rồi gật đầu liên tục. Một lúc sau, tôi thấy con bé nhanh chóng cầm lấy một cái túi lớn từ tay anh ta rồi vác vào trong nhà với vẻ mặt khá hài lòng.

Cơn mưa lất phất khiến tầm nhìn của tôi trở nên nhòe đi, khó mà nhận ra người đàn ông đứng trước cửa nhà là ai. Chỉ biết rằng bộ quân phục anh mặc cho thấy anh thuộc lực lượng quân cảnh vệ – những người duy nhất có quyền ra vào tự do trong khu vực 12 này. Khi tôi bước đến gần hơn, ánh mắt anh chợt dời về phía tôi. Thấy tôi đang đến, anh lập tức giơ tay lên vẫy chào một cách thân thiện. Cử chỉ ấy khiến tôi thoáng ngạc nhiên, vì phần lớn quân cảnh vệ thường giữ một thái độ xa cách và có phần kiêu ngạo. Gió bất ngờ nổi lên, cuốn chiếc nón của anh ta rơi xuống đất, để lộ mái tóc vàng xoăn đặc trưng. Khoảnh khắc đó, tôi lập tức nhận ra:

“James, sao anh đến đây thế, có chuyện gì sao?”

“À không, hôm nay đến phiên anh trực ở khu này, anh có để dành một số nhu yếu phẩm cho anh em cậu nè.”

“Không cần đâu ạ. Số tiền bọn em được chu cấp trong tháng này vẫn chưa dùng được bao nhiêu. Anh không cần phải tốn công vậy đâu.”

“Cậu không cần phải lo đâu. Phần đó là phần dư thừa thôi, nếu không cho anh em cậu, anh cũng không biết phải làm gì với chúng. Cậu còn phải lo cho Cira mà, tiết kiệm chút đi”

“Vâng, nếu anh đã nói vậy. Em rất biết ơn.”

“À mà Cira bị bệnh à, sao trông mặt con bé xanh xao thế?”

“Vâng, em ấy bị cảm nhẹ từ hôm kia. Hôm qua em đã cho nó uống thuốc nên có vẻ đỡ nhiều rồi.”

“Thuốc ở nhà em còn đủ không, giờ khó mua lắm, hay anh để anh đi lấy về cho?”

“Nhờ vả anh nhiều vậy có ổn không ạ?”

“Nghe nè, Lucien. Một người đàn ông sẽ có những thứ quan trọng hơn danh dự nhiều. Có những thứ em phải chấp nhận hạ mình xuống để có thể bảo vệ được.”

“Sao hôm nay tự nhiên anh nói chuyện nghe triết lý vậy. Mà thôi, em hiểu rồi, sau này em sẽ không ngại những chuyện như thế nữa. Cũng còn sớm, hay là anh ở lại dùng bữa sáng với bọn em nhé?”

“Có vẻ không được rồi, hôm nay anh bận lắm. Không biết sao hôm nay nhiều công việc hơn hẳn thường ngày, chắc phải đến tối mịt anh mới xong được.”

“Vậy ngày mai chắc được mà đúng không? Ngày mai chúng ta cùng ăn sáng.”

“Ngày mai sao…”. James ngập ngừng một lúc lâu. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy anh nghiêm túc suy nghĩ đến vậy. “Được thôi, vậy hẹn ngày mai nhé. À, các em nhớ chú ý thông báo mỗi sáng nhé.”

“Vâng ạ.”

Sau khi thông báo xong, anh nhặt chiếc mũ lên và rời đi. James là một quân cảnh vệ, lực lượng thuộc chính phủ được huy động để quản lý thung lũng này. Nhưng họ không cho chúng tôi cảm giác bị giam cầm hay khiến chúng tôi cảm thấy bản thân là những con thú bị nhốt trong chuồng. Người dân nơi đây nhận được nhiều sự trợ giúp từ quân cảnh vệ, về các nhu yếu phẩm như đồ ăn, thức uống, thuốc men. Những người chưa có khả năng lao động như chúng tôi còn được trợ cấp tiền mỗi tháng.

Chúng tôi thật sự được đối xử như những con người. Chỉ là chúng tôi bị tước đi quyền tự do vốn có, quyền được thấy ánh sáng mặt trời, quyền được ngắm nhìn thế giới bên ngoài những bức tường lạnh lẽo kia. Mà cứ thế này có khi lại tốt, tôi cũng không biết được thế giới bên ngoài kia liệu có dễ sống không, liệu tôi có cảm thấy hạnh phúc khi thoát ra được khỏi cái lồng này không.

“Anh mau vào ăn sáng đi chứ, đứng ở đó không sợ mưa tạt à?” Cira gọi lúc tôi còn đang suy nghĩ.

“Vâng vâng, anh vào ngay.” Tôi quay lại nhìn Cira, rồi mỉm cười và xoa đầu con bé.

Tôi vào nhà, đóng cửa lại rồi cởi chiếc áo mưa còn nhỏ nước ra và máng lên móc. Tôi bước vào bếp, nhẹ nhàng bật bếp, lấy ra các nguyên liệu từ túi ra và đặt lên bàn. Trong khi chờ chảo nóng, tôi đảo mắt quanh bếp, rồi lại ngó ra cửa sổ, ngắm nhìn cơn mưa đang ngày một nặng hạt. Trong lúc đó Cira cũng phụ tôi dọn dẹp và lau bàn. Tôi đập trứng vào chảo rồi bắt đầu gợi chuyện:

“Hôm qua em ngủ có ngon không?”

“Có ạ.”

“Sáng nay thức dậy em đã thấy đỡ sốt chưa?”

“Đỡ rồi ạ.”

“Vậy còn…” Tôi đang định hỏi tiếp thì bị cắt ngang:

“Anh không cần lo đâu, em ổn mà. Còn có anh ở đây em sẽ không sao đâu.”

“Em nhớ uống thuốc đúng giờ và chú ý sức khỏe của mình đi. Với lại đừng phụ thuộc vào anh quá, nếu một ngày anh không còn ở đây với em nữa thì sao?”

“Làm sao mà có được, bộ anh nỡ sao? hì hì.” Con bé vừa nói vừa mỉm cười.

“Đúng là không cãi lại em được.” Tôi thở dài.

“Mà nói thật, em cũng không thể tưởng tượng được cuộc sống mà không có anh sẽ như thế nào.” Cira nói, giọng pha chút lo lắng.

“Bởi vậy em nên suy nghĩ đi là vừa. Em giờ đã 14 tuổi rồi đó, nên biết tự chăm sóc cho bản thân mình đi.”

“Vâng vâng, xin tuân lệnh ạ.”

Dù nói là thế, nhưng bản thân tôi cũng chưa từng nghĩ đến ngày đó. Tôi không biết khi không có tôi Cira có thể sống được hay không, nhưng quả thật nếu thiếu đi những nụ cười đó của con bé, tôi chẳng còn biết mình phải sống vì điều gì nữa. Suy nghĩ một lúc thì tôi đã làm xong bữa sáng. Trong khi Cira đang lấy bánh mì và sữa từ đặt lên bàn, tôi đặt đĩa trứng xuống. Tôi bật radio rồi liếc lên đồng hồ, thấy vẫn chưa đến giờ. Nên tôi vòng vào phòng, lấy quyển sách mà hôm trước đang đọc dở ra và ngồi vào bàn ăn. Tôi vừa cầm sách bằng tay phải vừa với tay trái lấy miếng bánh mì cho vào miệng, vừa ăn vừa chăm chú đọc sách. Trông thấy thế, Cira liền gằn giọng:

“Anh à, không được vừa ăn vừa đọc sách.”

Nghe thấy thế tôi liền gấp sách lại bỏ sang một bên rồi cười nhẹ cho qua.

“À phải, anh quên mất.”

Chiếc radio nãy giờ vẫn đang rè bỗng kêu lên mấy tiếng rồi bắt đầu phát bản nhạc dạo như thường lệ. Sau bản nhạc dạo là một thông báo:

“Các công dân ở khu vực 12 xin chú ý: Nơi đây đang nằm trên hướng tiến công của quân đội Mathias, dự báo chiều nay sẽ có một cuộc đổ bộ của vào phía tây của thung lũng. Để đảm bảo an toàn, tất cả cư dân trong khu vực cần nhanh chóng di tản xuống hầm trú ẩn theo hướng dẫn của từng vùng. Quân cảnh vệ sẽ lập các hàng phòng thủ tại các chốt canh phía tây và xung quanh các khu trú ẩn để bảo vệ người dân. Xin nhắc lại: mọi công dân ở khu vực 12 phải khẩn trương di tản đến hầm trú ẩn theo hướng dẫn. Những ai sống ở các khu vực xa xôi, xin hãy khởi hành sớm để tránh tình huống khẩn cấp. Sau đây là chi tiết phân chia các hầm trú ẩn…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free