Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 28: Chapter 28: Đối mặt

Tiếng súng và tiếng hét vẫn vọng lại sau lưng khi tôi lao đi, mùi máu, mùi thuốc súng lẫn trong mùi khói cháy âm ỉ. Tôi chạy qua hành lang trơn nước, tim đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. Tôi bám theo lối đã đánh dấu trên bản đồ, vòng qua hai ngã rẽ, dừng lại trước một tấm lưới thông gió rỉ sét. Tôi quỳ xuống, tay run run tháo từng con ốc đã hoen, nhấc tấm lưới sang một bên rồi bò vào bên trong, tiếng kim loại cọ vào quần áo nghe gai người.

Ống thông gió hẹp, mùi bụi và sắt cũ xộc thẳng vào mũi, không khí ngột ngạt khiến tôi thở khó nhọc, từng bước trườn qua đều nặng nề như cả cơ thể đang bị nghiền ép. Tiếng động bên ngoài mờ dần, chỉ còn tiếng trái tim tôi đập thình thịch cùng tiếng kim loại lách cách mỗi khi tôi lỡ va khuỷu tay vào vách.

Cuối cùng, ánh sáng le lói rọi qua một khe hở phía trước. Tôi đưa mắt nhìn, phía dưới là một căn phòng hình vuông, trần thấp, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu xuống nền gạch xám. Bên trong bày đầy các thùng kim loại, máy móc, dây điện vắt ngang, kêu vo ve nhẹ như tiếng muỗi bay. Trên các giá treo là những máy móc y tế nhỏ gọn, vài đèn báo sáng xanh lơ lửng trong không khí yên tĩnh. Giữa phòng, một chiếc giường sắt gắn dây trói, dây truyền dịch treo lủng lẳng, vỏ thuốc rỗng rơi dưới nền, cạnh chân giường. Trên giường là Cira, con bé có vẻ đã gầy đi, mái tóc dài phủ loà xoà, đôi mắt mở to, ánh nhìn mờ mịt quét quanh căn phòng như một con chim non lạc mẹ.

Đôi mắt ấy dừng lại khi nhìn thấy tôi, tròng mắt lay động, phản chiếu ánh đèn trắng nhợt.

“Anh…?” Giọng con bé khàn đặc, yếu ớt, nhưng tôi vẫn nghe rõ hơn bất cứ âm thanh nào.

Tôi nén nghẹn nơi cổ, đưa ngón tay đặt trước miệng ra hiệu im lặng, mắt không rời khỏi con bé.

Tôi từ từ nhảy xuống, đầu gối chạm sàn tạo tiếng “cạch” khẽ vang trong không gian yên ắng. Ánh đèn trắng dịu rọi từ trần nhà phản chiếu bóng tôi xuống sàn gạch, phản lại mùi thuốc sát trùng nhè nhẹ lẫn hơi lạnh của điều hòa âm thầm chạy phía sau các tấm tường cách âm.

Cira giật mình quay lại. Đôi mắt nâu ươn ướt mở to, phản chiếu bóng tôi đang đứng đó, thở gấp nhưng kiên định.

“Là anh thật sao…? Khi em tỉnh lại thì đã thấy mình ở đây rồi, rốt cục có chuyện gì xảy ra vậy?”

Giọng con bé run rẩy, khe khẽ như sợ âm thanh ấy tan biến. Tôi bước nhanh tới, nhìn dây trói tự động đang siết quanh cổ tay em, đèn báo trạng thái nhấp nháy xanh nhạt. Tôi rút con dao nhỏ từ thắt lưng, nhẹ nhàng cắt từng đoạn dây, cẩn thận không làm Cira bị thương.

“Bây giờ không sao nữa rồi, em không cần phải lo nữa. Ta sẽ ra khỏi đây trước, sau đó anh sẽ từ từ kể em nghe.” Tôi trả lời, cố trấn an con bé.

“Vâng…” Giọng em nghẹn lại, đôi môi run run như muốn bật khóc.

Tôi đặt tay lên vai em, giữ cho em đứng vững, cảm nhận được thân hình nhỏ bé đang run lên từng nhịp thở. Tôi khẽ thở ra, nhẹ nhõm khi thấy em vẫn còn nguyên vẹn.

“Anh xin lỗi vì đã để em chờ lâu… Nhưng từ giờ, anh sẽ không để em rời khỏi anh nữa.”

Cira ngước nhìn tôi, đôi mắt ngấn nước nhưng kiên định. Em gật đầu, bàn tay khẽ siết lấy tay tôi.

Tôi nắm lấy tay em, để hơi ấm từ tay mình truyền sang bàn tay nhỏ bé ấy. Cira hít sâu một hơi, nước mắt rơi nhưng nụ cười nhẹ đã nở trên môi em.

“Đi thôi, Cira.” Tôi nói, mắt nhìn thẳng vào mắt em. “Anh sẽ đưa em ra khỏi đây.”

Tôi ra hiệu cho em đứng yên bên cạnh, còn mình cúi người, áp tai vào cánh cửa kim loại lạnh buốt.

Bên ngoài im ắng, không có tiếng bước chân, cũng như tiếng radio của lính gác, chỉ có tiếng điều hòa rì rì như tiếng thở thoi thóp của tòa nhà. Tôi thở nhẹ, mắt liếc nhanh ổ khóa điện tử trên cửa, thấy đèn đỏ nhấp nháy liên tục.

Khoá bị chốt từ bên ngoài.

Tôi thử vặn nhẹ tay cầm, kim loại kêu “tạch” nhỏ rồi im bặt, không hề nhúc nhích. Tôi khẽ cắn môi, nhìn sang Cira, em vẫn đang nắm chặt tay, mắt dõi theo từng động tác của tôi, ánh mắt lộ rõ nỗi lo sợ lẫn hy vọng.

“Em đứng lùi lại một chút.”

Tôi lùi về một bước, rút khẩu súng Matthew đã đưa ra khỏi thắt lưng, chĩa thẳng vào ổ khóa điện tử.

Tay siết chặt báng súng, tôi nhắm ngay khớp nối yếu nhất giữa thân khoá và bản lề, hít một hơi giữ bình tĩnh, rồi siết cò.

Tiếng súng nổ chát chúa trong không gian nhỏ, âm vang dội lại khiến tai tôi ù đi một nhịp, mùi thuốc súng hòa lẫn với mùi thuốc sát trùng.

“Bịch.”

Ổ khóa tóe lửa, kim loại bị xé toạc, mảnh vỡ văng xuống sàn, kêu lạch cạch.

Tôi lập tức dùng vai húc mạnh vào cửa, một tiếng “rầm” vang lên, bản lề bung ra, cánh cửa kim loại mở hé, để lộ ra hành lang bên ngoài đang sáng đèn vàng mờ.

Gió lạnh từ hệ thống thông gió phả vào mặt, cuốn theo mùi ẩm của hành lang dài hun hút.

Một tiếng “xoạch” khẽ vang lên.

Tôi chưa kịp phản ứng, đã thấy một vật gì đó bay vụt qua, cắm thẳng vào vai Cira. Con bé kêu khẽ một tiếng, ánh mắt hoảng loạn quay sang tôi, đôi tay run rẩy nắm lấy tay áo tôi như cầu cứu. Giọng em nghẹn lại trong cổ họng, lạc đi, rồi khụy xuống nền, ngã vào vòng tay tôi, đôi mắt mở to nhưng đã bắt đầu mờ đục. Tôi ôm lấy Cira, cảm giác cơ thể em mềm oặt đi trong tay, mạch đập dưới lớp da tái nhợt chậm dần, đều đặn, mỏng manh.

Tôi chưa kịp hoàn hồn thì nghe tiếng ai đó vang lên trong hành lang tối:

“Yên tâm đi, nó chưa chết đâu. Thuốc gây mê thôi.”

Tiếng bước chân “cộp… cộp…” vang lên trong hành lang, lạnh lẽo và nặng nề như tiếng tích tắc đồng hồ trong một căn phòng kín.

Alaric bước ra từ bóng tối. Không có lính đi cùng. Chỉ một mình hắn. Ánh đèn trần rọi xuống, hắt lên người hắn những vệt máu đỏ thẫm loang lổ trên chiếc áo khoác xám. Một bên vai áo rách toạc, dính máu khô lẫn tươi, chảy dọc xuống khuỷu tay rồi rỏ xuống nền thành những giọt đỏ đậm.

Trên gương mặt hắn, vài vệt máu đã khô lại thành những đường nứt rạn trên làn da xám tái. Một vết rách dài kéo từ thái dương xuống gần mi mắt, máu đã đông lại, đóng thành đường viền xỉn màu.

Hắn giơ khẩu súng lục lên, quay ngược nòng súng về phía sàn, vỗ nhẹ để vỏ đạn rơi xuống, phát ra tiếng “tách” khô khốc.

“Cậu làm tôi thất vọng thật đó Lucien. Bộ tôi giải thích chưa đủ rõ sao? Có những thứ cậu càng cố giữ thì chỉ càng hủy hoại nó mà thôi. Nhưng mà sao cũng được, hành trình của cậu tới đây cũng kết thúc rồi.”

Alaric đứng đó, báng súng vẫn đặt hờ trong tay, ánh mắt xám lạnh xuyên qua tôi rồi dừng lại trên người Cira đang bất tỉnh trong vòng tay tôi.

Tôi nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng khô khốc.

“Alaric?” Giọng tôi khàn đặc, run lên không phải vì sợ, mà vì căm phẫn và kiệt sức. “Sao ông… sao ông có thể đến được đây? Matthew và Gideon… rốt cuộc họ…”

Alaric khẽ nghiêng đầu, đôi mắt hờ hững chớp một cái, mái tóc sẫm màu lòa xòa ướt mồ hôi và máu người khác, ánh sáng từ trần phản chiếu lên những giọt máu bám khô trên cổ áo hắn.

“Hừm.” Hắn thở ra một tiếng, không rõ là cười khẩy hay thở dài.

“Các cậu thật sự nghĩ cái kế hoạch nửa vời đó có thể thành công sao?” Hắn nhấc tay chỉnh lại bao tay, giọng nói đều đều, nhẹ hẫng như đang bình luận một ván cờ nhàm chán. “Ngay từ đầu, tôi chỉ điều động đủ binh lính để phòng thủ trước cái đợt tấn công giả của các người thôi. Phần còn lại… luôn trực chờ ở ngoài này. Giờ đây, toàn bộ quân tiếp viện đã đến. Chúng tôi đã khóa chặt mọi lối ra. Dĩ nhiên là chúng không còn đường thoát rồi. Và cậu cũng vậy thôi… kết thúc rồi.”

Nói rồi hắn cất khẩu súng gây mê đi và rút từ túi ra một khẩu súng khác. Tôi biết rất rõ lần này là súng thật, và nó sẽ nhắm vào tôi. Tôi siết chặt cánh tay đang giữ Cira, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

“Nếu bây giờ cậu giao lại Cira Silvain cho chúng tôi…Tôi có thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra, tha cho cậu một con đường sống. Tôi cũng không muốn phải kháng lệnh tổng thống chỉ vì cái mớ lộn xộn này đâu. Nên tôi ra lệnh cho cậu, mau giao con bé ra đây!”

Giao Cira cho hắn sao, để rồi mọi thứ lại như lần trước? Làm sao tôi lại có thể chọn sai một lần nữa được.

“Tôi sẽ không phạm thêm một sai lầm nào nữa, lần này tôi sẽ không giao con bé cho các người, dù tôi có ra sao đi chăng nữa.”

“Đành vậy thôi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free