A Song of Blossoms and Thorns - Chương 27: Chapter 27: Đổ bể
Chúng tôi lặng lẽ đi vào sâu bên trong trụ sở, nơi đầy mùi kim loại gỉ, ánh đèn vàng dọc trần nhấp nháy như hơi thở gấp gáp của một con thú già. Tiếng bước chân ba người đan vào nhau, đều đặn, căng như dây cung. Chúng tôi đi ngang qua một căn phòng bỏ trống, ánh sáng từ ô cửa nhỏ rọi xuống nền xi măng bám bụi. Tôi nhìn thấy hình phản chiếu của mình trong tấm kính mờ: áo khoác đen, dao dắt bên hông, đôi mắt hốc hác nhưng vẫn còn ánh quyết tâm.
Gideon đi trước, ánh đèn pin của anh lia quét các lối rẽ tối om, tay vẫn giữ chặt súng. Matthew đi sau tôi, bước chân nhẹ gần như không phát ra tiếng động, nhưng ánh mắt hắn liên tục quét xung quanh, sẵn sàng phản ứng nếu có bất trắc. Chúng tôi băng qua những hành lang hẹp hun hút, qua những buồng máy phát nhiệt, các tủ điện kêu ù ù, qua những ngã rẽ mà tôi chẳng kịp nhớ đường, chỉ biết bám sát theo họ, hơi thở nặng dần trong không khí nồng nặc mùi dầu và sắt.
Cuối cùng, Gideon dừng lại, trước mặt là một cửa thoát hiểm bằng kim loại đã xỉn màu, ổ khóa treo lủng lẳng. Anh rút dụng cụ, khẽ cạy, tiếng “tách” vang lên nhỏ nhưng vang vọng giữa hầm tối. Tôi nuốt nước bọt, tim đập mạnh khi nhận ra chúng tôi đã đến sát khu giam giữ Cira.
Ngay lúc đó Matthew bỗng ra hiệu dừng lại, như thể hắn đã cảm nhận được gì đó bất thường.
Gideon vừa kịp xoay tay đẩy cửa thì tiếng bước chân dồn dập, nặng nề vang lên ở hành lang bên cạnh, kèm theo ánh đèn pin lia qua khe cửa hé. Tiếng kim loại lạch cạch, tiếng cò lên nòng, rồi giọng nói lạnh tanh vang lên, lạ mà quen:
“Dừng ở đây được rồi.”
Cửa bật mở, ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt tôi, làm tôi chớp mắt theo phản xạ. Trước mặt chúng tôi là một nhóm lính trang bị đầy đủ, áo giáp chống đạn, mũ bảo hộ, ống ngắm hồng ngoại sáng đỏ, súng trường nâng lên và đồng loạt nhắm thẳng. Trong khoảnh khắc ấy, cả hành lang hẹp như bị kéo dài vô tận, chỉ còn lại tiếng gió từ hệ thống thông gió rít qua khe trần.
Dẫn đầu là Alaric. Ánh mắt hắn như khoét sâu vào chúng tôi, chiếc áo khoác quân cảnh vệ khoác hờ, tay hắn đặt hờ trên báng súng như một lời đe dọa.
“Nè Matthew,” hắn lên tiếng, giọng đều đều, vang vọng qua bức tường bê tông, “tôi bận lắm đó, làm ơn đừng có gây thêm việc cho tôi nữa được không?”
Matthew nhún vai, đưa tay gãi sau gáy, cười khẩy:
“Ái chà… bị lộ rồi nhỉ, giờ thì tính sao đây?”
Gideon chửi thầm, lùi lại một bước, nâng súng lên nhưng đầu nòng súng của Alaric đã nhích lên trước, ngón tay siết cò nhẹ như một cái gõ nhịp. Tiếng súng nổ chát chúa.
Viên đạn ghim thẳng vào tường, cách đầu Gideon chưa đầy một gang tay, bụi xi măng phun ra, rơi lả tả xuống vai chúng tôi.
“Không phải tao nhắm trượt đâu, thằng phản động.” Alaric nói, giọng vẫn đều, nhưng từng chữ như nhấn xuống từng nấc thang của sự đe dọa.
“Khốn kiếp, nấp vào đi Gid!” Matthew quát, gương mặt biến sắc.
Ngay khoảnh khắc đó, cả đội lính phía sau Alaric đồng loạt siết cò. Tiếng đạn rền vang, xé toạc không khí, quét nát mảng tường, sắt thép rít lên, bụi bê tông cuốn thành mây, rơi như mưa xám. Chúng tôi không còn kịp nghĩ, chỉ biết lao người sang bên, gió viên đạn lướt sát tai, nóng rát, tim tôi đập thình thịch đến muốn nổ tung.
Matthew kéo giật tôi dúi vào sau một thùng điện cỡ lớn, hơi thở hắn phả gấp gáp. Gideon lăn người, trượt vào sau một trụ bê tông bên kia hành lang, từng viên đạn vẫn rít lên, găm thẳng vào bê tông, tóe tia lửa sáng lóe trong bóng tối.
Những tia lửa từ nòng súng lóe sáng từng nhịp, như những con rắn lửa phun mình, nuốt chửng lấy bóng tối xung quanh.
“Chết tiệt… sao hắn lại biết chúng ta sẽ đi lối này…” Gideon nghiến răng, nạp đạn, mắt quét nhanh về phía Alaric, giọng khản đặc vì tức giận lẫn sợ hãi.
Trong tiếng đạn rít xé tai, Matthew nghiêng đầu nhìn tôi, mắt hắn ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo nhưng kiên định.
“Lucien.” Hắn gọi khẽ, giọng vừa đủ để tôi nghe trong tiếng súng nổ chát chúa. “Nghe này. Tôi sẽ cầm chân bọn chúng, mở đường cho cậu.
Việc của cậu không phải là chiến đấu ở đây, cậu cần đi cứu em gái cậu.”
“Làm sao anh có thể làm được. Anh không nhìn thấy sao, chúng đều được trang bị đầy đủ, áo giáp chống đạn, mũ bảo hộ, và cả súng trường nữa. Chắc chắn anh sẽ chết.” Tôi nắm chặt tay, cổ họng khô khốc, tim đập thình thịch.
“Cậu không cần lo về điều đó, cứ đi đi.” Matthew gằn giọng, ánh mắt nghiêm nghị. “Cậu không hiểu à? Đây là cơ hội duy nhất của cậu. Cira đang chờ cậu. Đừng để bản thân cậu chết vô nghĩa ở đây.”
Đạn tiếp tục găm vào mảng tường gần đó, mảnh vụn bê tông rơi lộp độp lên vai chúng tôi. Matthew khẽ thở ra, rồi bất ngờ cười nhẹ, một nụ cười tự do, phóng khoáng mà tôi hiếm khi thấy ở hắn.
“Đừng lo. Tôi không thể chết được đâu.”
Rồi hắn hơi nghiêng đầu, mắt liếc về phía Alaric đang đứng ở đầu hành lang. Trong khoảnh khắc, tôi thấy hai người họ nhìn nhau, giữa tiếng mưa đạn và ánh đèn chớp loang loáng, như hai bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện.
“Al à…” Matthew lên tiếng, giọng hắn vang đều, lẫn vào tiếng nước rò rỉ trong trần. “Cậu vẫn thích cái kiểu hù dọa người khác bằng súng lắm nhỉ.”
Alaric không trả lời ngay, ngón tay vẫn đặt trên cò, mắt không rời Matthew. Một thoáng tĩnh lặng ngắn ngủi giữa tiếng súng.
“Còn cậu vẫn thích xen vào những việc không phải của mình, Matthew.” Alaric đáp, giọng bình thản, nhưng từng chữ như khắc vào không khí.
“Biết sao bây giờ, hễ tôi thấy thú vị là lại lao vào ấy mà.” Matthew nhếch môi, nụ cười của hắn tắt đi ngay sau đó, ánh mắt trở lại sắc như dao. “Xin lỗi nhé, Al, lần này tôi sẽ phải khiến cậu ‘mất công’ nữa rồi.”
Hắn lách người nhanh đến mức tôi gần như không nhìn kịp. Một quả lựu đạn khói được ném ra giữa hành lang, cùng lúc đó Matthew giương khẩu súng ngắn, nhắm thẳng vào hệ thống chữa cháy trên trần, bóp cò.
Đoàng—
Ống dẫn vỡ tung, dòng nước áp lực cao phun xối xả từ trần, mưa nhân tạo đổ xuống như thác, hòa lẫn cùng khói trắng che mờ tầm nhìn. Những ánh hồng ngoại lập lòe bị nước cản trở, chập chờn, hỗn loạn.
“Bắn yểm trợ cho tôi, Gid!” Matthew quát lớn qua tiếng nước rơi rào rào, rồi lao mình ra khỏi chỗ nấp.
Hắn di chuyển nhanh, gọn, không thừa một động tác. Bóng hắn lướt qua làn nước xối xả, hòa vào tiếng súng rít, rồi biến mất trong khói mờ. Mỗi phát súng ngắn vang lên khô khốc với độ chính xác gần như tuyệt đối. Viên đạn găm thẳng vào trán hoặc cổ, dứt điểm gọn gàng, không một tiếng hét, chỉ còn tiếng xác ngã nặng nề xuống nền ướt. Một tên lính vừa xoay người, chưa kịp giương súng, đã bị Matthew tóm cổ áo, kéo mạnh để che chắn đạn, rồi dí súng thẳng vào thái dương bóp cò. Máu bắn hòa vào dòng nước, loang đỏ nền gạch xám. Tên phía sau chưa kịp đổi hướng ngắm, viên đạn đã xuyên qua yết hầu, hắn quỵ xuống, tay buông súng. Matthew lao lên, ánh mắt vô cảm, từng bước dẫm qua xác lính, mở ra một con đường đẫm máu để tôi lao qua, chạy về phía nơi Cira đang chờ.
Tiếng kêu đau đớn vang vọng trong hành lang, lẫn trong tiếng nước trút xuống như mưa. Khói và hơi nước dày đặc che khuất tầm nhìn, biến cả hành lang thành một mê cung ẩm ướt và mờ ảo.
“Đi mau!” Giọng Matthew vang lên, át cả tiếng đạn, khi hắn phá một khe hở giữa hàng phòng tuyến của quân lính.
Tôi vẫn cắm đầu chạy về phía con đường máu được mở ra. Khi ngoái lại, tôi thấy Matthew vẫn đang xông lên, súng ngắn nổ đều, ánh mắt hắn lóe sáng giữa làn khói, tay trái giật mạnh một tên lính xuống để làm lá chắn, tay phải bắn hạ kẻ khác đang toan nhắm vào chúng tôi. Trong giây phút đó, tôi cảm nhận được từng giọt nước lạnh táp vào mặt, hòa lẫn với hơi thở gấp gáp và nhịp tim đập dữ dội. Tôi siết khẩu súng Matthew đưa cho mình, gật đầu với Gideon. Tôi chạy xuyên qua làn khói và mưa đạn, tiếng bước chân vang vọng, hướng thẳng đến khu giam giữ nơi Cira đang bị nhốt.
Phía sau lưng, tôi nghe tiếng đạn nổ dồn dập, ánh lửa lóe lên, tắt đi rồi lại bùng lên trong làn khói, khi hắn tiếp tục chiến đấu để mở đường sống cho tôi.