A Song of Blossoms and Thorns - Chương 31: Chapter 31: Nụ cười
Khi những suy nghĩ dằn vặt vẫn còn cuộn trào trong đầu, giọng Matthew khẽ vang lên, kéo tôi trở lại thực tại:
“Giờ cứ nán lại đây một lúc đã.” Hắn nói, mắt nhìn ra màn mưa trắng xóa phủ kín tầng thượng. “Đợi tình hình lắng xuống một chút, tôi sẽ đưa hai anh em cậu rời khỏi nơi này.”
“Rời khỏi… nơi này?” Tôi lặp lại, giọng khàn, đầu óc trống rỗng.
“Ừ. Rời khỏi đây. Ra thế giới bên ngoài.”
“Thế giới… bên ngoài…?” Tôi nhắc lại, như một kẻ mộng du.
“Phải rồi.” Hắn gật đầu. “Cái thế giới mà cậu luôn mong được đặt chân tới.”
Tôi im lặng. Những lời hắn nói vọng lại trong đầu, chạm vào một phần nào đó trong tôi còn chưa kịp tắt lịm: thế giới bên ngoài…
Tôi khẽ gật đầu, đáp lại từng lời hắn nói, nhưng không thật sự biết mình đang nói gì. Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm tưởng tầm nhìn của mình bỗng trở nên mơ hồ hơn, không còn bó hẹp trong cảnh tượng tàn khốc bên dưới nữa. Nó vượt lên, cao hơn cả tầng mây đen đang phủ kín bầu trời, xa hơn cả những bức tường bê tông trước mắt. Giữa cơn mưa tầm tã quất vào mặt rát buốt, giữa những hồi còi báo động vang vọng từ phía xa, đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại dư vị của những cảm xúc phức tạp chưa kịp nguôi ngoai, và một thứ gì đó thật mong manh đang chớm nở, thứ mà lúc đó tôi đã không thể lý giải được.
Mãi về sau này, khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, tôi mới nhận ra – lúc đó tôi đã mỉm cười.
Tiếng mưa nện rào rào trên mái tôn, gió thốc từng cơn lạnh buốt, thổi tung những tấm bạt che rách nát trên tầng thượng. Nước mưa theo kẽ nứt của sàn bê tông tràn xuống thành vũng, phản chiếu ánh đèn đỏ chớp nháy từ các ăng-ten tín hiệu đang nghiêng ngả trong gió.
Tôi đứng bất động, cảm giác cái lạnh ngấm qua lớp áo khoác ướt sũng, dán chặt vào lưng, đôi tay vẫn ôm lấy Cira đang thiêm thiếp bất tỉnh. Mưa xối xuống gương mặt con bé, khiến những sợi tóc dính bết vào má.
Matthew đứng bên cạnh tôi, lưng hơi khom, bàn tay dính máu trộn lẫn nước mưa, từng giọt đỏ nhạt rơi xuống hòa tan vào vũng nước dưới chân.
Rồi bỗng có tiếng bước chân dồn dập vang vọng từ cầu thang dẫn lên tầng thượng. Tiếng cánh cửa sắt tầng thượng bật mở, “rầm” một tiếng. Gideon xuất hiện đầu tiên, hơi thở nặng nhọc, áo mưa phần phật trong gió. Phía sau anh, một vài thành viên quân giải phóng khác nối đuôi, súng trong tay họ vẫn còn bốc khói ẩm. Anh ta đảo mắt khắp nơi, ánh nhìn rơi xuống tôi, rồi nhìn sang Matthew. Trong khoảnh khắc ấy, cơn phẫn nộ như thiêu đốt ánh mắt anh ta.
“Matthew…” Gideon khẽ thở, giọng anh vang lên lẫn trong tiếng mưa rơi, ướt át và run nhẹ.
Rồi không một lời báo trước, Gideon lao tới, gương mặt anh đỏ bừng vì giận dữ, bàn tay to bè nắm lấy cổ áo của Matthew, giật mạnh, kéo hắn sát lại, khiến bước chân Matthew khựng lại trên nền trơn nước.
“Anh biết, đúng không?” Giọng Gideon vỡ ra trong mưa, cơn giận và nỗi tuyệt vọng hòa làm một, ánh mắt anh rực lên trong ánh chớp xa.
Matthew không chống cự, để mặc cổ áo mình bị siết chặt, mưa dội xuống mặt hắn, hòa tan vệt máu còn dính trên cằm.
“Biết chuyện gì cơ?” Giọng Matthew khàn, từng hơi thở hòa vào hơi nước phả ra trong không khí lạnh buốt.
“Anh biết cái Trái tim khốn kiếp đó nếu ngừng hoạt động, cả thung lũng này sẽ bị nước nhấn chìm! Đúng không? Tại sao… tại sao anh lại không nói cho tôi biết chứ?” Giọng Gideon gần như gào lên, tay anh run rẩy, nước mưa và nước mắt hòa lẫn, chảy dài trên gương mặt mệt mỏi.
Mưa rơi như trút nước, gió rít qua những khung sắt cong vênh, cuốn theo mùi máu tanh ẩm lạnh.
Matthew ngước nhìn Gideon, đôi mắt hắn vẫn đục ngầu vì mệt mỏi nhưng lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Phải, tôi biết. Tôi cũng đã nói cho cậu nhóc này biết rồi.” Matthew ngước lên nhìn Gideon, giọng đều đều, không hề run rẩy.
“Nhưng cậu nghĩ tôi nói ra chuyện đó để làm gì? Để cậu thêm chần chừ à? Hay để cậu tự lừa mình tin rằng, tất cả chuyện này vốn dĩ là đúng đắn, như cách Al đã tin?”
Hắn bật cười khẽ, một tiếng cười cộc lốc, lạnh ngắt, rơi tõm vào khoảng không giữa tiếng mưa.
“Nếu tôi nói cho cậu biết hết, Gid,” Matthew nghiêng đầu, ánh mắt tối lại, “cậu còn dám tiếp tục không? Cậu còn dám cứu lấy một người, khi biết rằng để cứu người đó, cậu sẽ phải mặc kệ cho hàng trăm nghìn người khác chết không?”
Tôi đứng đó, ôm Cira vào lòng, nhìn hai người họ, không thể lên tiếng. Mưa dội xuống vai, lạnh đến tê dại, nhưng tim tôi nóng rát.
Khi nhìn Gideon, nhìn đôi mắt anh đỏ hoe khi đối mặt với những gì mình vừa gây ra, tôi bỗng hiểu ra… vì sao Matthew lại chọn cách giấu anh ta.
Với bản tính của Gideon, nếu biết trước toàn bộ sự thật, anh ta chắc chắn sẽ chọn cứu lấy càng nhiều người càng tốt, dù cái giá phải trả có nặng nề đến đâu. Tôi không nghi ngờ gì về điều đó. Bởi với anh ta, mạng sống của hàng trăm nghìn con người trong thung lũng này vẫn quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.
Nhưng dù cho anh có cố gắng đến mấy, thì thời gian vẫn là thứ chúng tôi không có. Dù Gideon có dốc hết sức mình để tìm cách sơ tán mọi người, thì khi Trái tim hoàn toàn ngừng hoạt động, khi dòng nước tràn xuống nhấn chìm tất cả, mọi thứ sẽ chấm dứt. Anh ta vẫn sẽ tìm cách để cứu được nhiều người nhất có thể. Nhưng điều đó chỉ có thể xảy ra nếu như Cira trở thành lõi mới của Trái tim mà thôi.
Nếu biết trước tất cả, tôi chắc chắn Gideon sẽ từ chối bất cứ đề nghị nào có thể cứu được Cira. Anh ta sẽ buộc phải để em ở lại, để em trở thành lõi mới của Trái tim , đổi lấy hy vọng cho hàng trăm nghìn con người, cho dù phải giẫm nát trái tim mình để đưa ra quyết định đó.
Và tôi… tôi hiểu vì sao Matthew lại giấu nhẹm tất cả. Bởi vì chỉ cần Gideon biết, chỉ cần anh ta được lựa chọn, thì Cira sẽ không bao giờ có cơ hội để được sống. Tôi siết chặt con bé hơn, mưa hòa vào nước mắt nóng hổi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra sự tàn nhẫn của lựa chọn mà Matthew đã gánh lấy thay chúng tôi.
Gideon buông tay, đẩy mạnh Matthew lùi lại, cả hai đều loạng choạng trên nền trơn trượt.
“Tôi… đã làm cái quái gì vậy, Matthew…” Gideon quỳ xuống, giọng khàn lại, vỡ vụn, như thể từng chữ thốt ra đang rạch nát cổ họng anh. Đôi mắt anh đỏ ngầu, giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay run rẩy đang siết chặt thành nắm đấm. “Tôi đến đây là để cứu người kia mà… Tôi luôn tự nhủ với bản thân như thế. Tôi tin là mình có thể cứu họ, tôi đã nghĩ rằng chỉ cần mình cố gắng hết sức, chỉ cần mình kiên định, thì có thể giải thoát những con người đó khỏi xiềng xích, khỏi áp bức… để họ có thể bước ra ánh sáng, để họ có thể được sống tự do…”
Anh cắn mạnh môi đến bật máu, ánh mắt nhìn trân trân xuống những dòng nước đen cuộn trào phía dưới, nơi thành phố đã bị nhấn chìm, nơi xác người, nhà cửa, hy vọng đều đang bị cuốn trôi không dấu vết.
“Nhưng nhìn đi…” Anh đưa tay chỉ xuống dòng nước xám ngầu đang nuốt chửng những tòa nhà, giọng nghẹn lại, run lên như kẻ sắp gục ngã, “nhìn cái địa ngục này đi… Tôi đã làm gì thế này, Matthew… Chính tay tôi đã châm ngòi cho cơn lũ này, chính tôi đã gián tiếp dìm chết họ… Những người tôi muốn cứu, những người tôi đã liều mạng vượt qua ngần ấy ranh giới để giành lại tự do cho họ… Giờ tất cả đều chết dưới tay tôi…”
Matthew im lặng, đôi mắt xám của hắn ánh lên thứ gì đó rất khó đọc khi nhìn người bạn đang sụp đổ ngay trước mặt mình. Gió trên tầng thượng rít qua, cuốn theo mùi khói cháy và vị máu tanh nồng còn vương trong không khí. Rồi họ không nói gì với nhau nữa.
Sau đó, Gideon đứng dậy không nói không rằng, cùng hai người đồng đội rời tầng thượng.