A Song of Blossoms and Thorns - Chương 32: Chapter 32: Cháy thành tro
“Đi thôi.” Matthew nói khẽ, giọng trầm mà chắc, rồi quay lưng bước đi, không đợi tôi đáp lại.
Tôi siết chặt bàn tay mình, cảm giác làn da lạnh buốt, mưa phùn vẫn lất phất rơi trên mặt, hòa lẫn cùng hơi thở ấm nóng, mùi khói, mùi máu còn vương trên tay áo. Tôi cúi nhìn Cira, con bé vẫn chưa tỉnh, khuôn mặt bám đầy bụi khói, mái tóc rối bết vào má, nhưng hơi thở vẫn đều đặn, nhẹ nhàng. Tôi siết chặt em trong vòng tay, rồi bước theo Matthew.
Chúng tôi rời khỏi tầng thượng, đi dọc hành lang dài nứt nẻ, nước mưa nhỏ từ những vết dột xuống nền xi măng loang lổ, in hằn dấu chân ướt lạnh phía sau chúng tôi. Bóng đèn huỳnh quang treo trên trần nhấp nháy yếu ớt, rọi xuống ba cái bóng lặng lẽ di chuyển qua những ngã rẽ tối om, qua những cầu thang hẹp đầy rác và mảnh kính vỡ.
Cuối cùng, Matthew dừng lại trước một cánh cửa sắt cũ kỹ, bề mặt lốm đốm những vệt rỉ sét đỏ quạch như máu khô. Hắn đưa tay, đẩy nhẹ, cánh cửa rên lên một tiếng khàn đặc, mở ra một hành lang hẹp chìm trong bóng tối và mùi đất ẩm.
Ánh đèn pin trong tay Matthew lia qua, quét lên những vệt nước chảy dọc tường, phản chiếu lấp lánh như những vệt nước mắt khô. Tiếng nước nhỏ tí tách, rơi xuống từng giọt nặng nề trong khoảng không hẹp, hòa với tiếng bước chân vọng lại, kéo dài như một sợi dây không dứt.
Tôi bước theo sau Matthew, chân giẫm lên những vũng nước đọng lạnh buốt, bắn lên ống quần đã sẫm màu. Mỗi bước chân nặng dần, nặng như thể có ai đó buộc thêm đá vào mắt cá chân tôi. Bàn tay tôi vẫn siết lấy bàn tay nhỏ bé của Cira đang thiếp đi, run nhẹ theo từng nhịp tim mệt mỏi.
Không khí trong đường hầm ngột ngạt, mùi rỉ sét, mùi ẩm mốc và cả mùi máu còn vương trên áo tôi trộn lẫn, dội lên từng cơn buồn nôn. Tôi hít thở khó nhọc, ngực đau buốt mỗi khi hít vào, rồi thở phả ra làn hơi trắng mỏng dưới ánh đèn pin.
Tiếng bước chân Matthew vẫn đều, còn bước chân tôi bắt đầu loạng choạng, lệch nhịp. Tôi nhận ra có lẽ cơ thể mình đã thật sự kiệt sức sau những gì vừa xảy ra. Tôi nghiến răng, cố gắng kéo lê đôi chân, nhưng từng bắp cơ như muốn rách toạc ra, từng khớp gối đau nhức đến mức tê dại. Bàn tay nắm lấy tay Cira run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra, trộn với vết máu khô dính trên ngón tay.
Thế giới mà tôi mong chờ đã ở ngay phía cuối con đường, nên tôi phải cố bước tiếp bằng mọi giá. Nhưng đôi chân tôi đã gần như không nghe lời nữa, nó khụy xuống, đầu gối va xuống nền đá ẩm, phát ra âm thanh khô khốc vang vọng khắp đường hầm.
Bóng Matthew quay lại, ánh đèn pin hắt xuống, phản chiếu những giọt nước mưa còn đọng trên tóc hắn lấp lánh như bụi bạc. Hắn im lặng nhìn tôi một lúc, rồi khẽ thở ra, đặt Cira xuống tạm bên tường.
“Để tôi bế con bé cho.” Matthew nói, giọng bình thản, vang lên trong tiếng nước nhỏ giọt.
Tôi gật đầu.
Hắn cúi xuống, bế Cira lên bằng một tay, vòng tay chắc chắn, gọn gàng đến mức dường như em chỉ nhẹ tựa một đứa trẻ, mái tóc rối bết nước mưa khẽ đung đưa trong vòng tay hắn.
Tôi chống tay xuống nền đá lạnh, móng tay cào xước mặt sàn, để lại những vệt trắng nhòe. Hít một hơi thật sâu, tôi gồng người, ráng sức đứng dậy. Đôi chân run bần bật, đầu gối mềm nhũn, suýt nữa lại quỵ xuống, nhưng tôi vẫn ép chúng bước tiếp.
Một bước.
Rồi một bước nữa.
Lúc đó tôi tưởng như mình có thể gục xuống bất kỳ lúc nào.
Rồi bỗng, một vệt sáng le lói hiện lên trước mắt tôi, nó mảnh như sợi chỉ, rồi dần dần loang rộng ra, quét tan màu tối mịt đang bủa vây xung quanh.
Nó không phải là thứ ánh sáng xám xịt nặng nề tôi từng thấy từ những khung cửa sổ lấm lem bùn đất. Thứ ánh sáng này… trong vắt, trong hơn bất kỳ thứ gì tôi từng thấy.
Lối ra… đang ở ngay trước mắt.
Một cơn gió lùa vào từ khe cửa, mùi đất ẩm và mùi cỏ dại hòa quyện, mát lạnh, len qua từng kẽ tóc rối bết mồ hôi. Ánh sáng ùa vào, phủ lên gương mặt tôi một hơi ấm dịu dàng, xoa dịu cơn đau rát vẫn đang nhức nhối trong lồng ngực phập phồng.
Tôi hít một hơi, vị sắt của máu lẫn với vị ẩm của hơi đất, rồi bước.
Và tôi cứ bước.
Dù toàn thân rã rời đến mức như muốn gãy vụn, dù từng hơi thở vẫn nặng trĩu trong cổ họng, tôi vẫn bước, từng bước một. Những bước chân của tôi cứ ngày một nhanh hơn, rồi lại nhanh hơn nữa, như thể có một bàn tay vô hình đang đẩy tôi từ phía sau.
Tôi bước về phía trước.
Ánh sáng ùa vào mắt tôi, chói lòa đến mức buộc tôi phải nheo mắt lại. Một luồng gió mang theo mùi cỏ non, mùi đất ẩm sau cơn mưa thổi tới, nhẹ nhàng nhưng lạ lẫm, như một bàn tay ai đó vừa khẽ chạm vào vai tôi.
Bầu trời phía trước rực rỡ một màu xanh ngắt, không còn là thứ xám xịt nặng nề tôi từng biết. Mây trắng trôi hững hờ, phản chiếu ánh nắng óng vàng, lung linh như thể một cảnh tượng chỉ có trong những giấc mơ viển vông nhất. Tôi đưa tay lên, để ánh nắng chiếu qua những kẽ ngón tay gầy guộc, nhuộm vàng làn da tái nhợt. Ban đầu là một cảm giác ấm áp, len lỏi qua từng thớ thịt đang mỏi rã, xoa dịu những vết thương chưa kịp lành.
Tôi đã nghĩ, có lẽ đây là cảm giác của tự do, của một thế giới mà tôi từng ao ước khi lật từng trang sách.
Nhưng chỉ sau vài nhịp thở, hơi ấm ấy nóng dần lên, như biến thành những lưỡi lửa nhỏ, rạch thành từng vết rát bỏng lên cánh tay, cổ, và cả gương mặt tôi. Tôi run lên, từng bước chân trở nên nặng trĩu, nhưng ánh nắng vẫn không buông tha, cứ thế nóng dần, nặng dần, như thể bầu trời đang nghiêng xuống, đổ lửa vào từng thớ thịt đang rã rời. Tôi cúi xuống và thấy da mình dần nóng ran, đỏ ửng, rát buốt, hơi nóng len lỏi vào tận sâu bên trong, thiêu đốt từng mạch máu, từng nhịp tim, từng hơi thở khò khè trong lồng ngực.
Tôi mất sức và khuỵu xuống, hai bàn tay chống xuống nền đất khô nứt, móng tay cào rách lớp đất mỏng, vết thương trên tay lập tức rát bỏng như lửa liếm, máu nhỏ xuống, sôi lên trong nắng. Tôi gào lên, tiếng gào xé họng, bật ra trong sự đau đớn tột cùng, vang vọng giữa không gian rực nắng.
Mồ hôi túa ra khắp người, nhưng vừa chảy xuống đã lập tức bốc hơi thành từng làn khói trắng mỏng manh, quấn lấy mặt tôi, rồi tan biến vào không khí khô nóng. Nước mắt cũng cứ thế lăn xuống má, rồi biến mất thành một vệt khói mong manh trước khi kịp chạm tới cằm.
Cả người tôi run rẩy, quằn quại trên nền đất bỏng rát, từng tiếng thở nặng nhọc như lưỡi dao rạch trong cổ họng. Tôi gào thét, tiếng thét xé rách không khí, nhưng chẳng ai đáp lại, chẳng ai kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng này.
Giữa cơn bỏng rát thiêu đốt da thịt, tôi chợt nhớ tới một lời đồn cũ kỹ trong thung lũng: về một mầm bệnh vô hình, thứ sẽ thiêu đốt con người từ ngoài vào trong, khiến họ quằn quại trong đau đớn đến tận giây phút cuối cùng.