Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 33: Chapter 33: Một cái lồng khác

Tôi không biết mình đã bất tỉnh bao lâu.

Lúc mở mắt ra, thứ đầu tiên tôi cảm nhận không còn là ánh sáng chói lòa, cũng không phải bầu trời rực lửa hay mùi cỏ cháy, mà là một bóng tối dịu nhẹ, như một lớp lụa xám mỏng phủ lên tất cả. Ánh sáng le qua lớp rèm phía xa lăn nhẹ trên tường, rọi thành một đường cong mờ nhạt, đủ để tôi nhận ra đây không phải nơi mình từng biết.

Không có mùi máu. Không có tiếng nước nhỏ. Không có những cơn đau rát như hàng ngàn mũi kim châm vào xương thịt. Chỉ có mùi thuốc nhè nhẹ, mùi gỗ ẩm, và hơi thở đều đặn ngay bên cạnh tôi.

Đầu tôi gối lên thứ gì đó ấm áp. Tôi chớp mắt vài lần, và rồi trông thấy Cira.

Con bé đang ngồi đó, tựa lưng vào vách tường, mái tóc ẩm rũ xuống, đôi mắt nhắm hờ như thể chỉ vừa mới chợp mắt được vài phút. Tay nó đặt lên trán tôi, nhẹ như một cánh hoa. Gương mặt con bé có gì đó thay đổi – không còn sự ngây thơ vô ưu, mà là một vẻ trầm tĩnh hơn.

Tôi muốn cất tiếng gọi, nhưng cổ họng khô rát, từ ngữ mắc kẹt giữa lưỡi và vòm miệng. Chỉ có tiếng thở gấp, khàn, bật ra như một tiếng than thở.

Cira lập tức mở mắt.

“Anh…” giọng con bé nghẹn lại, rồi run run, “anh tỉnh rồi…”

Tôi không đáp. Nước mắt nóng dâng lên, không phải vì đau đớn, mà là vì một điều gì đó không tên. Bàn tay nhỏ bé ấy vẫn ở đó, vẫn giữ tôi lại giữa thế giới này.

Tôi cố nhấc tay. Một cơn rát bỏng chạy dọc từ vai tới cổ tay, những lớp băng trắng quấn quanh cánh tay lốm đốm những vết đỏ thẫm. Da tôi sưng phồng, từng đầu ngón tay như không còn là của mình. Nhưng tôi vẫn cố đưa tay ra, đặt lên tay Cira, như để chắc chắn rằng mình không còn mơ nữa.

“Cira…” tôi thì thào, và chỉ thế thôi, tôi lại chìm vào yên lặng.

Một tiếng cọt kẹt khe khẽ vang lên từ cánh cửa gỗ.

Cira ngẩng lên. Tôi cũng quay đầu lại, chậm rãi.

Trong làn sáng hẹp hắt qua khung cửa, Matthew bước vào. Áo hắn phủ bụi đất, tóc xõa lòa xòa trước trán. Nhưng dáng đi vẫn thong thả, như thể hắn vừa từ một con đường rất dài quay về. Nhìn qua lớp mặt nạ đó, tôi vẫn khó có thể đoán được hắn đang nghĩ gì.

“Cậu tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào? Có còn đau không?”

“Tôi đã bất tỉnh bao lâu rồi?”

“Gần một ngày.” Matthew đáp, giọng đều đều nhưng ẩn chút nhẹ nhõm. “Cũng may là không lâu hơn.”

“Lâu vậy sao…” Tôi lặp lại, không giấu được sự ngạc nhiên.

“Ừ. Cậu bị bỏng khá nặng. Tay chân thì tạm ổn, không để lại tổn thương nghiêm trọng. Nhưng… mặt của cậu thì nghiêm trọng hơn chút. Dù có hồi phục, e rằng sẽ để lại một vết sẹo lớn.”

“Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho chuyện này rồi.” Tôi im lặng một lúc, rồi khẽ nhếch môi. “So với những gì tôi có thể đã mất… thì cái giá này vẫn còn quá rẻ.”

Matthew khẽ lắc đầu, mắt lướt sang Cira rồi trở lại nhìn tôi. “Cậu nói vậy nghe dễ lắm. Nhưng em gái cậu thì không nghĩ thế đâu. Con bé là người đã chăm sóc vết thương cho cậu, nó ngồi cạnh cậu cả đêm, không chợp mắt lấy một lần.”

Tôi quay sang nhìn Cira. Gương mặt con bé bơ phờ, đôi mắt đỏ hoe và quầng thâm hằn rõ.

“Anh đã để em phải lo nhiều rồi… Anh xin lỗi.” Tôi khẽ siết lấy bàn tay bé nhỏ của Cira, cảm nhận những ngón tay lạnh toát đang run lên khe khẽ.

“Sao anh có thể nói thế được…” Cira mím môi, giọng nghẹn lại. “Nếu không phải vì em… anh đã không phải chịu đau đớn như vậy…” Nói rồi, những giọt nước mắt dồn nén bấy lâu lặng lẽ lăn dài xuống hõm má. Con bé khóc nấc lên đầy run rẩy, nhưng tôi biết tận sâu trong tim Cira, em ấy biết mình vừa được giải thoát.

Tôi ôm chầm con bé vào lòng, gạt đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên má. Những vết bỏng đầy lở loét vốn đang âm ĩ, giờ lại như chưa từng xuất hiện. Tôi cứ thế ôm chặt nó hơn nữa, không ý thức được rằng những vết thương vẫn lặng lẽ kêu gào.

Rồi tôi nhẹ nhàng xoa đầu con bé. “Không sao nữa rồi, chẳng phải anh vẫn còn ở đây hay sao.”

Khi đã bình tĩnh lại, tôi dần hiểu ra tình huống hiện tại.

“Anh đã… nói cho con bé biết mọi việc rồi ư?” Tôi quay đầu, nhìn Matthew như một phản xạ, lòng thắt lại.

“Chưa.” Hắn đáp, giọng nhẹ như gió thoảng. “Tôi chỉ nói là cậu đã liều mạng để cứu em gái mình. Nếu cậu muốn kể thêm điều gì, thì nên tự mình nói.”

Một hơi thở nhẹ nhõm trượt khỏi môi tôi.

“Cảm ơn anh.” Tôi bất giác thốt ra rồi lập tức hối hận vì sợ rằng Cira sẽ nghi ngờ những gì tôi sắp nói.

Nếu Cira biết toàn bộ sự thật… biết rằng mạng sống của con bé được đánh đổi bằng cách hy sinh mạng sống của hàng trăm nghìn người, làm sao con bé có thể chịu nổi được. Tôi thật không dám tưởng tượng đến vẻ mặt của nó khi biết được tất cả sẽ trông như thế nào.

Sau khi đã suy nghĩ kĩ, tôi kể cho Cira nghe những gì đã xảy ra – một phiên bản giản lược, được gọt giũa cẩn thận, chỉ còn lại những mảnh ghép vô hại. Tôi bỏ qua hoàn toàn Trái tim của thung lũng , lờ đi lý do thật sự khiến chúng bắt em, và bóp méo đi nguyên do dẫn đến việc người dân trong thung lũng bị nhấn chìm: là hậu quả từ những thí nghiệm mất kiểm soát của quân cảnh vệ, một tai họa mà không ai ngờ tới.

Tôi biết mình đang nói dối. Nhưng tôi vẫn nói, bằng một giọng điềm tĩnh đến lạ.

Tôi nhìn vào đôi mắt của em, đôi mắt vẫn ánh lên chút niềm tin non nớt mà tôi chưa từng xứng đáng. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh những thi thể trôi dập dềnh trong dòng nước đục lại hiện lên, đè nặng trong tâm trí tôi như cơn thủy triều âm thầm. Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt tóc em như một cách trấn an, hay có lẽ là để che giấu đôi tay đang run rẩy.

Và tôi mỉm cười – một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu được là dành cho ai: cho em, hay chỉ để tự xoa dịu chính mình.

Tôi vừa hé môi định nói điều gì đó, thì cánh cửa sắt ở góc phòng bỗng bật mở, phát ra một tiếng “két” trầm đục vang vọng trong không gian lặng như tờ.

Gideon bước vào.

Dáng người anh ta như kéo theo cả trận mưa, ướt sũng và lặng nặng. Áo choàng đẫm nước mưa bết lại dọc vai, những vết bùn loang lổ vắt ngang đôi ủng nặng trịch. Trên vai trái vẫn còn vết máu khô, những vết rách chưa kịp được băng bó kỹ lưỡng.

“Cậu tỉnh rồi à.” Anh ta cất tiếng, ngắn gọn, không mang sắc thái thương cảm hay vội vã. Ánh mắt chỉ lướt qua tôi và Cira, tuyệt nhiên không chạm đến Matthew.

Tôi gật đầu, chậm rãi ngồi thẳng dậy, cố giữ cho cơ thể không chao đảo. “Tôi đã ổn hơn nhiều rồi. Cảm ơn anh đã quan tâm.”

“Cậu đến đây, nghĩa là mọi việc đã an bài rồi đúng không?” Matthew cất lời, giọng khàn khàn xen lẫn hoài nghi. “Bao nhiêu người… đã được cứu?”

Gideon không trả lời ngay. Anh đứng im trong bóng đổ của khung cửa, như thể đang cố nén lại một câu trả lời quá nặng nề để thốt ra. Rồi anh quay mặt đi, ánh mắt hướng về khoảng tường lặng câm, và cuối cùng cất tiếng:

“Một số ít thôi.” Anh dừng lại một nhịp.

“Chúng tôi đã làm mọi thứ có thể trong đêm qua… nhưng mưa không ngừng nghỉ, mực nước cũng không có dấu hiệu hạ bớt, đất thì cứ thế sạt xuống. Những người sống ở những nơi cao thì còn có cơ hội cứu được, nhưng cũng chỉ được vài chục người. Còn những người ở sâu bên trong… thì không có cách nào cứu được.”

Cira nắm chặt lấy tay tôi. Bàn tay nhỏ bé ấy lạnh đi thấy rõ, đôi mắt đang mở to đầy vẻ lo lắng và hiếu kỳ, trong khi môi con bé mím lại, không nói lời nào.

“Với tình hình hiện tại, thung lũng này… không thể ở được nữa rồi.” Gideon nói tiếp, giọng anh như chùng xuống. “Chúng tôi sẽ tìm một nơi trú ẩn mới cho những người còn sống sót. Và cả hai anh em cậu nữa.”

Anh dừng lại một thoáng, ánh mắt thoáng qua tôi như muốn nói điều gì khác, nhưng rồi lại nuốt vào.

“Mà những chuyện đó thì để sau đi. Giờ cậu nên cố gắng nghỉ ngơi thì hơn. Dù sao thì, những gì đã xảy ra… cũng quá sức chịu đựng của một đứa trẻ.”

Nói xong, Gideon quay người rời khỏi phòng. Anh khẽ khép cánh cửa sau lưng, không ngoảnh lại lấy một lần, thậm chí ánh mắt cũng không dừng nơi Matthew dù chỉ một thoáng. Có lẽ chính anh ta cũng đang chịu một cú sốc lớn sau sự việc vừa rồi.

Khi cánh cửa khép lại, căn phòng lại chìm vào yên lặng. Tôi ngồi dậy, lưng tựa vào tường, vết bỏng vẫn rát âm ỉ dưới lớp băng gạc. Ánh sáng trong phòng vừa đủ để nhìn rõ những đường nét xung quanh, nhưng lại không đủ để thấy rõ ngoài cửa sổ. Cảm giác như cả thế giới bên ngoài đã bị giữ lại phía sau bức màn vải mỏng.

Matthew tiến đến, tay cầm một vật gì đó, rồi lặng lẽ đặt lên đùi tôi – một cuốn sách mỏng, bìa đã sờn, các mép giấy rách nát, màu giấy ố vàng, sẫm lại ở góc như từng bị dính máu khô hoặc ẩm mốc lâu năm. Khi nhìn vào tôi đã nhận ra ngay đó là quyển sách mà hắn khăn khăn phải mua cho bằng được khi ở khu nhà kính. Trên bìa sách không có tựa, cũng không có tên của tác giả, chỉ có vài dòng chữ lem luốc bị những vết ố làm phai đi đến mức không thể đọc được.

“Cậu còn nhớ nó chứ? Đây là quyển sách tôi tìm thấy nó trong khu nhà kính đó.” Matthew khẽ nói, ánh mắt không rời khỏi cuốn sách. “Tôi vừa đọc thấy một số thứ hay ho lắm, tôi nghĩ cậu sẽ có hứng thú đó.”

Tôi cầm lấy và mở trang đầu tiên ra. Chữ viết hiện ra – không phải kiểu chữ in thường thấy. Nó đều đặn, cẩn thận, nhưng vẫn có chút gượng gạo ở một vài nét cong và cách các dòng hơi nghiêng về một phía. Ban đầu tôi cứ tưởng đây là kiểu in giả tay, nhưng càng đọc, tôi càng chắc chắn: đây không phải sách được xuất bản. Quyển sách này có lẽ giống một bản ghi chép tay hơn.

Tôi dừng lại khi mắt lướt qua một cụm từ được lặp lại khá nhiều lần: “Lời nguyền của thung lũng.”

Có những đoạn được viết liên tiếp không xuống hàng, có nơi bị gạch bỏ rồi viết đè lên bằng nét mực khác. Mỗi trang đều có cảm giác như đang đọc tâm trí của một người… một người sống giữa thực và ảo, giữa khoa học và ám ảnh. Tựa như nhật ký, lại vừa giống bản ghi chép mật nào đó mà chỉ kẻ viết ra mới hiểu toàn bộ ngữ nghĩa. Tôi lật lại vài trang, đối chiếu. Không chỉ một lần. Cụm từ ấy lặp lại ở nhiều nơi – luôn đi cùng những đoạn miêu tả ngập ngừng và thiếu hệ thống như thể tác giả đang cố không nói thẳng về một vấn đề gì đó đằng sau những câu chữ. Càng lật về sau, những đoạn miêu tả ngày một thống nhất hơn, dù vẫn có sự rối loạn nhưng lại mạch lạc lạ thường – như những ẩn dụ được xếp chồng lên nhau.

Có những cánh tay vươn ra từ lòng đất, không phải để kéo người xuống, mà là để giữ họ lại.

Qua hai thập kỷ, màn mưa sẽ nuốt chửng con người, biến họ thành quỷ dữ.

Hỏa ngục là thiên đường của ác quỷ.

Ở nơi thiên đường ấy, chúng sẽ tự nguyền rủa máu thịt của chúng, tự giam cầm lấy chính chúng.

Những con quỷ sa chân sẽ bị mặt trời trừng phạt bằng ngọn lửa thống khổ.

Tôi đọc những dòng đó mà không thể rời mắt. Cảm giác lạnh lẽo lan từ sống lưng ra khắp da thịt, không phải vì đau, mà vì những dòng chữ kia dường như đang nói đến cái gì đó rất quen thuộc. Cơn bỏng rát từ khuôn mặt đã nhắc nhớ tôi về nó. Cơn thống khổ như bị thiêu cháy khi bước chân ra ngoài, tiếng gào xé cổ họng trong ánh nắng chói chang. Mỗi câu trong cuốn sách đều như khớp vào một mảnh ký ức vừa mới nứt ra trong đầu tôi.

“Trong lúc cậu ngủ li bì, tôi đã tìm hiểu đôi chút về quyển sách này và thấy có nhiều điều thú vị vô cùng.” Matthew cất giọng, ngắt dòng suy nghĩ đang cuộn lên trong đầu tôi. Hắn ngồi xuống bên cạnh, chỉ vào một đoạn trên trang giấy. “‘Lời nguyền của thung lũng’ – có vẻ như nó đang nói đến chính cơn bỏng mà cậu đã trải qua khi tiếp xúc với ánh mặt trời.”

Tôi khẽ rướn mày. “Thì ra… thứ đó là thật… Thứ mầm bệnh đó, à không, phải gọi là ‘lời nguyền’ mới đúng. Ai mà ngờ giữa hàng đống điều giả dối lại xuất hiện một sự thật cơ chứ, lại còn là cái khó tin nhất nữa.” Tôi buông tiếng cười khô khốc, mắt vẫn dán vào những dòng chữ đã phai màu trên trang giấy.

“Từ ‘quỷ dữ’ trong mấy đoạn này,” Matthew nói tiếp, ngón tay lướt chậm theo dòng chữ nguệch ngoạc mà đều đặn, “có lẽ ám chỉ những người đã nhiễm ‘lời nguyền’. Nếu giải nghĩa theo văn cảnh thì – khi ai đó sống đủ lâu trong thung lũng, và tiếp xúc với nước mưa tại đây quá chừng ấy thời gian, họ sẽ bắt đầu biến đổi. Cụ thể là…”

“Là không thể sống dưới ánh mặt trời nữa.” Tôi nói nốt, giọng khẽ trầm xuống. “Ánh sáng… sẽ thiêu rụi họ từ ngoài vào trong.”

“Chính xác.” Hắn gật đầu. “Không phải kiểu ‘dị ứng ánh sáng’ mà y học từng nhắc tới. Đây là thiêu sống – theo nghĩa đen. Máu sẽ sôi lên trong mạch, da thịt phồng rộp rồi nứt toác ra như bị dội axit. Không có sự chậm rãi hay đau âm ỉ… mà là đau buốt từng thớ thịt, như thể ánh sáng mặt trời chính là lưỡi dao lột da người vậy.”

Tôi lặng người.

Thì ra, không chỉ tầng mây xám xịt kia hay những bức tường đá lạnh lẽo mới là cái lồng giam giữ chúng tôi. Cái thung lũng này – với cơn mưa triền miên, với bầu trời nơi ánh nắng không thể tìm đến – thật sự là một nhà tù hoàn hảo. Nó vừa là nơi giam cầm, vừa là nơi chúng tôi phải phụ thuộc – nơi duy nhất chúng tôi có thể tồn tại.

Tôi nhìn về phía khe cửa sổ hẹp, nơi ánh sáng le lói xuyên qua lớp rèm mỏng, chạm lên bức tường sần sùi. Ngoài kia, tôi có thể thấy lờ mờ một dải trời xanh, vài đám mây trắng chầm chậm trôi, như đang vẫy gọi. Đó là bầu trời mà tôi đã suýt chạm tới – bầu trời mà tôi từng mơ về trong những giấc ngủ chập chờn dưới sự quấy rầy của cơn mưa ngoài cửa sổ. Tôi có cảm tưởng rằng nó đã ở rất gần, gần đến mức chỉ cần dang tay ra là có thể chạm được…

Nhưng hóa ra, thứ ánh sáng ấy chỉ là một hình hài khác của cái chết. Một cái bẫy được bọc trong sắc vàng rực rỡ, vẫy gọi như thiên đường, nhưng thực chất là lò thiêu đang rình chờ dưới lớp vỏ mộng mị. Những con quỷ sa chân sẽ bị mặt trời trừng phạt bằng ngọn lửa thống khổ thật là một cách nói quá đỗi mỉa mai. Thì ra khao khát tự do mới là tội lỗi tày trời biến tôi thành kẻ dị dạng, thành “quỷ dữ”. Để rồi con quỷ đó bị thiêu cháy bởi chính tự do mà nó hằng ao ước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free