A Song of Blossoms and Thorns - Chương 5: Chapter 5: Cơn mưa đầu ngày
Bên trong khu trú ẩn, mọi người chen chúc nhau, mặt mày hốt hoảng, mắt nhìn quanh trong sự tuyệt vọng, không biết phải chạy đi đâu, trốn vào đâu. Những đứa trẻ khóc thét trong vòng tay của cha mẹ, người già hoảng hốt lê bước chân yếu ớt. Khi cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, dìm tất cả vào bóng tối của sự hỗn loạn, những đốm lửa trắng xóa bốc lên từ phía xa. Trong khoảnh khắc đó, những người chạy trốn dần bị biến thành những ngọn đuốc sống, tạo ra những đốm sáng lập lòe trong màn mưa tối. Màn mưa như muốn nhấn chìm tất cả, nuốt chửng những con người đang chạy trốn, làm cho cơn hoảng loạn trở nên vô vọng. Những tiếng hét thất thanh hòa vào tiếng sấm, tiếng mưa rơi làm nền cho một bản giao hưởng hỗn độn không lời, cứ vang lên và vỡ vụn trong không gian đầy chết chóc ấy.
Mùi khói nồng nặc, dầu mỡ cháy xộc lên mũi tôi, khiến tôi bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Trong phút chốc, tôi nhận ra mình đang đứng giữa biển người hoảng loạn, những gương mặt đau đớn, những cánh tay vươn ra trong tuyệt vọng, nhưng chẳng thể nào giữ được nhau.
Tôi không thể đứng lại, không thể cứu vớt ai. Nếu tôi quay lại cứu những người phía sau, tôi sẽ đánh mất đi người ở phía trước. Mỗi một giây tôi nhìn lại là một giây tôi cách xa khỏi Cira. Thế nên tôi phải quay lưng, bỏ lại những tiếng khóc, tiếng la hét, những âm thanh nghẹn ngào của con người bị dồn ép vào cái chết gần kề. Những tiếng thở hổn hển, những cơn đau quặn thắt trong lòng tôi khi nghĩ về những gì đang xảy ra, nhưng tôi biết mình không thể dừng lại, không thể quay lại. Cơn mưa ngày càng dữ dội, nhưng trong giây phút ấy, chỉ còn lại những bước chân chạy gấp, từng nhịp thở vội vã như đập vào không gian hỗn loạn, và tôi chỉ mong mình không trở thành một phần của cơn ác mộng này.
Tôi chạy ngày một nhanh hơn, vượt qua những yếu sức đang chạy phía trước. Tiếng mưa và những tiếng la hét đã dần nhỏ đi và bị che lấp bởi tiếng tim tôi đang đập mạnh trong lòng ngực. Trên đường chạy, tôi vô tình đạp phải những người bị ngã hoặc những người không còn khả năng chạy tiếp, nhưng giờ nó không phải là mối quan tâm hàng đầu của tôi nữa rồi. Cira có thể đang gặp nguy hiểm bên dưới đó, nó có thể bị xô đẩy, bị đám đông giẫm đạp không chừng. Nghĩ thế tôi càng tăng tốc hơn nữa.
Những người lính, quân cảnh vệ, đang đứng ngay gần lối vào hầm, tay vung vẩy, ra hiệu cho mọi người nhanh chóng tiến vào. Gương mặt họ nghiêm nghị, không một ai nói lời dư thừa. Một quân cảnh vệ la lên:
“Nhanh lên! Không còn thời gian nữa!” Anh ta nói với giọng cứng rắn, hối thúc tất cả phải di chuyển ngay lập tức.
Thấy thế tôi vẫn giữ tốc độ mà tiến nhanh đến cửa hầm, chen chúc giữa đám đông đang hoảng loạn. Mọi người xô đẩy nhau, tay ôm chặt những vật dụng tối thiểu, mắt họ đầy lo lắng. Tôi hối hả chạy tới, mắt lia về phía trước, nơi ánh sáng mờ ảo từ cửa hầm chiếu ra, như một lối thoát duy nhất. Bên cạnh, quân cảnh vệ tiếp tục hét lớn:
“Nhanh lên! Không được dừng lại!”
Tôi cảm nhận được sự nóng nảy trong không khí. Mọi người xô đẩy nhau, tiến vào trong hầm như một dòng nước đen ngòm. Mặt đất dưới chân tôi dường như lắc lư, tôi chỉ muốn chạy thật nhanh, không nghĩ ngợi gì nữa.
Khi tôi cuối cùng bước qua cánh cửa hầm, không khí bên trong thật ngột ngạt, ẩm ướt và chật chội, nhưng tôi không quan tâm. Những người lính tiếp tục đứng ngoài, giữ trật tự và không cho phép bất kỳ ai dừng lại. Tiếng bước chân vội vàng, tiếng thở gấp, tiếng gào thét của người lính ngoài kia vẫn vang lên trong đầu tôi. Chúng tôi đã đến nơi an toàn, nhưng cơn sóng lo lắng vẫn chưa nguôi ngoai.
Thứ đập vào mắt tôi bây giờ là những con người lấm lem bùn đất ngồi gục bên vách tường. Bầu không khí căng thẳng, mỗi người đều giữ một khoảng cách an toàn, nhưng không thể che giấu sự bất an trong ánh mắt của họ. Những khuôn mặt hốt hoảng, những đôi mắt nhìn quanh như muốn tìm một lối thoát nhưng chỉ thấy sự tuyệt vọng. Tiếng thở hổn hển, tiếng quát tháo, những lời an ủi vô nghĩa hòa vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn độn mà chẳng ai có thể phân biệt được. Những đứa trẻ khóc thét trong vòng tay cha mẹ, còn những người già thì hoảng loạn lê bước chân yếu ớt, cố gắng bám víu vào những người xung quanh, nhưng cũng không ai có thể giúp đỡ. Chưa bao giờ tôi thấy con người lại yếu đuối và mong manh đến thế.
Tôi cố gắng bước qua đám đông, len lỏi giữa những người xa lạ, đôi mắt không ngừng tìm kiếm Cira nhưng không thấy em ấy đâu. Tôi cố gọi tên em ấy nhưng tiếng tôi nhanh chóng bị ác đi bởi sự hỗn loạn trong hầm. Tôi di chuyển dọc theo những hành lang hẹp, mở cửa từng phòng một, tất cả đều đông đúc và hỗn loạn. Những căn phòng nhỏ không có một chút riêng tư, tất cả đều là nơi trú ẩn tạm bợ của những con người không biết tương lai phía trước sẽ ra sao. Mỗi lần mở cửa, tôi lại nhìn thấy những người lạ đang ngồi im, mắt lộ rõ vẻ lo âu, nhưng không có dấu hiệu của em. Tôi gọi tên em một lần nữa, nhưng câu trả lời vẫn là im lặng. Cảm giác hoảng loạn dâng lên trong tôi, từng bước chân nặng trĩu, nhưng tôi không thể dừng lại. Tôi phải tìm em ấy nhanh nhất có thể.
Tôi cứ thế đi qua hành lang tối, đến một căn phòng nằm phía trong cùng, cửa khép hờ. Tôi lấy đèn pin rọi qua để tìm kiếm. Ánh sáng mờ nhạt chiếu vào không gian tối tăm bên trong. Khi ánh đèn chiếu qua cửa kính, tôi thấy Cira đang ngồi bó gối trong góc phòng với gương mặt mệt mỏi và ánh mắt đầy lo lắng nhìn ra cửa. Cả người tôi như thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác an tâm, dù trong không gian ồn ào và căng thẳng của hầm trú ẩn công cộng, lại trào dâng trong tôi. Em đã ở đây, an toàn.
Tôi vội vã tiến lại gần vươn tay ra và định gọi tên con bé thì một tiếng thét dữ dội vang lên sau lưng khiến tôi ớn lạnh. Tiếp sau đó là hàng loạt tiếng kêu la thảm thiết vang vọng từ dãy phòng sau lưng, nơi tôi vừa mới đi qua.
Chúng tấn công được vào đây rồi sao? Không thể nào lại nhanh như vậy được. Còn toán quân phía ngoài cửa hầm? Họ bị giết sạch rồi sao?
Những suy nghĩ đáng sợ đó khiến tôi càng thấp thỏm hơn. Rồi những tiếng kêu gào ấy tắt dần làm tôi bừng tỉnh lại. Căn phòng bỗng chốc trở nên yên ắng lạ thường.
Theo phản xạ, tôi nhanh chóng nấp bên trong chiếc tủ gần đó. Đầu tôi liên tục nảy ra những kịch bản tệ hại trong khi đang cố làm quen với sự tĩnh lặng đến ngột ngạt đang bao trùm. Tim tôi đập loạn nhịp, từng nhịp đập vang lên như thể muốn phá vỡ sự yên lặng đến nghẹt thở này. Cánh cửa tủ kín mít, không một khe hở, không một chút ánh sáng. Tôi cảm nhận được hơi lạnh từ gỗ tủ thấm vào da thịt, nhưng điều đó không thể so sánh với cái lạnh đang lan tỏa trong tâm trí tôi. Tôi nín thở, lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Tôi quay sang căn phòng lúc nãy xem Cira thế nào nhưng vì xung quanh quá tôi nên mất một lúc tôi mới nhìn ra được. Cira đã nằm ra sàn và cuộn người lại. Con bé mệt quá nên ngủ gục ư, hay là… Bỗng những âm thanh nhè nhẹ, nhịp nhàng làm ngắt quãng suy nghĩ của tôi.
Đó là những bước chân, những bước chân chậm rãi nhưng đầy chắc chắn. Kẻ thù có thể ở ngay ngoài cánh cửa, chờ đợi, không vội vàng, nhưng tôi biết, hắn đang săn tìm, tìm kiếm, và không ai có thể thoát được. Nhìn qua cửa sổ căn phòng phía trước, tôi nhìn thấy cánh cửa bắt đầu mở hé ra. Một ngọn lửa trắng bùng lên tràng vào trong phòng thiêu cháy những người gần đó. Những tiếng hét vang lên dữ dội nhưng cũng nhanh chóng vụt tắt theo tàn lửa.
Một tên lính bước vào như một bóng ma, khắp người bao phủ trong bộ quân phục đen tuyền, không một chút ánh sáng có thể xuyên qua. Mỗi bước đi của hắn nặng nề và chậm rãi, nhưng lại đầy đe dọa. Chiếc mặt nạ chống độc phủ kín khuôn mặt hắn, khiến hắn không khác gì một quái vật. Mắt hắn ẩn sau lớp kính trong suốt, như hai ngọn lửa âm u, không hề có một chút cảm xúc. Ở bên hông, khẩu súng ngắn được cài gọn gàng, nhưng không ai tin rằng đó là vũ khí mà hắn sẽ sử dụng. Cái hắn thật sự mang đến chính là khẩu súng phun lửa dài mà hắn vác trên vai, thứ có lẽ đã tiêu diệt toàn bộ toán quân trước cửa hầm. Khi hắn nhấn cò, những ngọn lửa trắng phun ra từ miệng súng, sáng rực như ánh chớp giữa màn đêm. Mỗi đợt phun ra khiến không khí xung quanh như bị thiêu cháy, những ngọn lửa dữ dội chộp lấy bất cứ thứ gì trên đường đi của chúng. Mùi khét lẹt của cháy nổ tỏa ra, không thể tránh khỏi, đậm đặc và hôi hám. Tiếng nổ lách tách, từng tiếng một như những lời cảnh báo rằng kẻ này không phải là người, mà là một cơn bão khủng khiếp sẽ hủy diệt tất cả.
Tôi nhìn hắn, không khỏi cảm thấy một cảm giác ghê rợn. Đó là một kẻ thù không thể đoán trước, một chiến binh không hề có nhân tính, chỉ tồn tại để phá hủy và tiêu diệt. Và trong khoảnh khắc đó, tôi không còn nghi ngờ gì nữa: hắn chính là thứ ác mộng đã được kể trong những câu chuyện kinh hoàng về “bạch hỏa quân” mà tôi từng nghe, là nỗi sợ hãi trở thành hiện thực.
Khi ánh sáng trong căn phòng vụt tắt, cũng là lúc không gian bị nhấn chìm trong tĩnh lặng một lần nữa. Thứ ánh sáng le lói còn sót lại là những đốm lửa tàn trong căn phòng trước mặt tôi. Chút ánh sáng đó giúp tôi nhận thức rõ được nguy hiểm đang ở ngay trước mắt. Tôi biết rõ hắn vẫn đang tiến bước trong bóng tối, đang bước ngày một gần đến chỗ tôi. Mỗi khi nghe thấy một tiếng động nhẹ, tôi lại giật mình, đôi tay bấu chặt vào nhau, mồ hôi lạnh toát ra đầy trên trán. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cơn hoảng loạn cứ dâng lên từng chút một. Cái ý nghĩ rằng hắn có thể nghe thấy hơi thở của mình, có thể biết tôi đang ở đây, như một bóng ma lảng vảng trong tâm trí tôi. Mùi của sự sợ hãi đang nhen nhóm trong không khí, và tôi tự hỏi liệu mình có thể giữ được sự yên lặng này lâu đến thế không. Tôi biết tôi không thể để hắn phát hiện ra mình, nhưng cơn sợ hãi lại càng mạnh mẽ hơn mỗi giây trôi qua. Tôi phải giữ yên lặng, không được để tiếng thở ra ngoài, không được để một dấu vết nào bị phát hiện. Tôi cúi đầu, lặng lẽ cầu nguyện trong tâm trí mình, hy vọng rằng hắn sẽ rời đi, rằng tôi sẽ không phải đối mặt với ánh mắt đó.
Âm thanh của những bước chân ngày càng gần, khiến tôi càng phải căng mắt nhìn vào trong bóng tối trước mắt. Qua khe cửa hẹp, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng của hắn, mặc dù hắn đang nhìn về phía khác, nhưng từng bước chân của hắn vẫn tiến lại gần tôi.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn, ánh mắt tôi vô tình lướt về phía chiếc tủ gỗ cũ kỹ sau lưng hắn, và tôi chợt nhận ra có một người đàn ông đang nấp ở đó. Anh ta vẫy tay, ra hiệu cho tôi cùng lao lên tấn công tên lính. Dù nỗi sợ hãi đang dâng trào trong tôi, tôi vẫn gật đầu vì hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của tình huống này. Khi đã chuẩn bị tinh thần, tôi rút con dao trong túi đeo, nắm chặt nó trong lòng bàn tay, rồi ra hiệu cho anh ta cùng xông lên. Anh ta không chần chừ, nhanh chóng nhảy ra khỏi chỗ nấp, lao về phía tên lính và đánh văng khẩu súng lửa ra xa. Trong khi tên lính bị bất ngờ và tìm cách nhặt lại vũ khí, thì ngay lập tức bị anh ta siết chặt cổ từ phía sau.
Tôi định lao lên để kết liễu hắn, nhưng một cơn ớn lạnh bất ngờ chạy dọc sống lưng khiến tôi điếng người. Một cảm giác hãi hùng siết chặt lấy tôi. Cảm giác như mọi thứ xung quanh bỗng chốc dừng lại, tay chân tôi co cứng lại khi bắt gặp cặp mắt sắt lạnh của hắn. Tôi cố gắng đẩy cánh cửa ra, nhưng đôi tay đã trở nên cứng đờ, trong khi tay còn lại vẫn nắm chặt con dao. Tôi cố gắng lê từng bước chân, nhưng dường như mọi sức lực đã rời bỏ tôi. Cổ họng tôi khô rát, từng hơi thở như bị bóp nghẹt. Tôi bị mắc kẹt trong những suy nghĩ chồng chéo trong khi tiếng trống ngực vang lên dữ dội, mồ hôi tuôn ra như tắm. Tôi dù cố đến mấy vẫn không thể thuyết phục được cơ thể tiếp tục di chuyển.
Tên lính, sau khi bị khóa cổ và hạn chế cử động, nhanh chóng tìm cách phản công. Trong một khoảnh khắc giằng co, hắn giật mạnh tay phải, móc khẩu súng ngắn từ thắt lưng và bắn một phát vào ngực người đàn ông. Cảnh tượng trước mắt tôi diễn ra thật nhanh, nhưng cũng thật ám ảnh như một cơn ác mộng: anh ta ngã bịch xuống đất, cố gắng dùng những sức lực cuối cùng để chống trả, nhưng những cú đấm ấy giờ đây đã trở nên vô nghĩa. Anh ta ngọ nguậy một lúc, rồi nằm bất động. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt anh ta tìm đến tôi, mang theo vẻ trách móc. Trước khi đôi mắt ấy thật sự nhắm lại, tôi cảm nhận được nỗi đau và sự bất lực tràn ngập trong lòng.